Mưa. Cơn mưa dai dẳng từ đầu mùa khiến cho Ken cảm thấy thật khó chịu. Ngồi một góc nhỏ trong quán quen, ngâm nghi ly cà phê sữa dường như đã trở thành một thói quen khó bỏ của Ken. Không khí trong quán mang đến cho Ken cảm giác gần gũi đặc biệt. Với những ngọn nến được cắm trong chậu hoa nhỏ và cả những bức tranh sơn dầu vẽ 36 phố phường Hà Nội. Nó làm Ken nhớ nhà. Nhớ những ngày mưa ở Việt Nam. Nhớ những góc phố ở Hà Nội. Và đặc biệt nhất là nhớ đến Nhóc. Cô bé mà hay được Ken gọi bằng cái tên “rainstorm”.
Nhóc không quá xinh, nhưng nhìn rất dễ thương. Không nói quá nhiều nhưng mỗi lời nói ra đều làm Ken cứng họng và gật gù đồng ý. Nói một cách chính xác nhất Nhóc là một cô bé cá tính, tinh nghịch và thông minh. Nhưng sự thông minh ấy chỉ thể hiện mỗi khi Nhóc bên Ken thôi, chứ bình thường thì Nhóc chả khác gì một cô bé vụng về, ngốc nghếch. Vì vậy, Ken mới thường bảo: Ken chính là vitamin tăng cường thông minh cho Nhóc.
Ken quen Nhóc vào một mùa hè ở Hà Nội. Khi đang mải mê tìm kiếm một đĩa nhạc cũ của BackStreetBoys. Lân la một lúc và trong một phút không để ý phía sau Ken đã vô tình( thực sự vô tình chứ chẳng hề cố ý
) va vào Nhóc. Rồi sau đó là một tiếng hét đinh tai nhức óc của Nhóc. Mà đến giờ nghĩ lại Ken vẫn thấy sợ. Hix. Hóa ra sau cú va chạm nhẹ thôi ấy, chiếc bình của Nhóc rơi xuống đất và… vỡ. Nói thật, lúc ấy Ken nhìn thoáng qua cái bình hoa thì thấy nó chả có gì đặc biệt cả. Nhưng theo lời Nhóc thì cái bình hoa ấy là vô giá@@. Nhóc còn lôi cả bức hình chụp bình hoa ấy trước khi trở thành thứ vô giá trị cho Ken xem. Ặc. Ken suýt ngất. Bình hoa ấy khá đặc biệt. Nó có hai quai cầm trông như đôi cánh thiên sứ thu nhỏ. Trên bình in những họa tiết nhỏ rất tinh sảo, có lẽ người làm ra nó khá khéo tay. Ấn tượng nhất phải nói đến nắp bình. Nó được đính những viên đá nhỏ lấp lánh và trên đỉnh nắp là một viên pha lê trong suốt hình thoi đa chiều. Kết lại, chiếc bình đúng là rất đẹp. Ken bối rối xin lỗi. Thậm chí còn cúi xuống nhặt từng mảnh cố ghép nó vào nhưng thất bại. Nghĩ lại sao lúc ấy mình có thể làm một điều ngố hết sức đến thế. Vậy mà, Nhóc vô cảm trước nhưng nỗ lực ấy của Ken để rồi chốt lại một câu: “ Tôi không cần biết cậu làm thế nào, tôi chỉ cần chiếc bình ấy thôi.” Đành vậy, chả nhẽ đường đường nam nhi lại ngồi đây cãi nhau với Nhóc. Ken nghĩ, lùi một bước cho trời yên biển lặng. Vậy là cuối cùng đồng ý sẽ kiếm cho Nhóc một chiếc bình khác giống như chiếc bình này. Nhóc đâu phải tay vừa còn bắt Ken cho biết tên, số điện thoại và cả địa chỉ nhà nữa với lí do vô cùng chính đáng: “ Có gì tôi còn tiện đường liên lạc.”
Sau cuộc gặp gỡ định mệnh ấy, tần suất Ken nói chuyện với Nhóc dần tăng. Người liên lạc luôn là Nhóc và người phải tiếp chuyện nạn nhân dù đã là 2h30’ tối là Ken. Lúc đàu chỉ xoay quanh chuyện chiếc bình, rồi dần dà chuyển sang chuyện bực mình ở trường, chuyện thi cử và ngay cả chuyện về con mèo Nhóc giấu cha mẹ nuôi ở công viên, cũng được Nhóc kể với giọng nói rất hứng thú. Ken thì hơi bất ngờ, nhưng rồi lại thấy Nhóc rất thú vị. Qua những chuyện vụn vặt Ken biết về Nhóc nhiều hơn. Và khoảng một tuần sau đó, Nhóc và Ken đã thân đến mức hẹn nhau đi thăm chú mèo của Nhóc. Sau khi cho mèo ăn, Nhóc kêu khát và rủ Ken đi uống gì đó. Ken chở Nhóc, còn Nhóc thì hát vu vơ mấy câu trong bài because I love you của shakin. Mà hình như Nhóc còn biến tấu nó nữa.
Because I love you, love you
Love you, so don't let me down
If I swam the longest river just to call your name
If I said the way I feel for you would never change
Would you ever fool around
Bởi vì em yêu anh, yêu anh
Yêu anh, nên đừng bỏ rơi em nhé.
Nếu em bơi qua dòng sông dài nhất để gọi tên anh !!
Nếu em nói cảm giác của em dành cho anh sẽ không bao giờ thay đổi!! Anh sẽ không lừa dối em chứ?
Quán mà Nhóc dẫn Ken đến khá nhỏ. Nhưng nó đem đến cho Ken cảm giác ấm cúng mà lâu lắm rồi Ken không cảm nhận được. Xa Hà Nội từ năm lớp 8 đến giờ Ken đã học sắp xong chương trình trung học ở Thụy Sĩ. Nhà Ken khá giả. Cha mẹ đặt hết niềm tin vào Ken và em gái. Nên từ nhỏ Ken đã biết xác định tương lai cho mình. Ngày trước, mỗi lần về Việt Nam Ken đều thấy không thoải mái. Có lúc thấy ở bên kia quen hơn. Nhưng vì cha mẹ mong lên Ken luôn cố gắng thu xếp để về nhà. Những lần về quê hương không bao giờ cho Ken cảm thấy vui như bây giờ. Có lẽ tất cả là nhờ Nhóc. Nhóc vui vẻ mời Ken uống cà phê. Hương thơm của sữa và vị đắng của cà phê hòa quyện, tạo lên một ly cà phê đặc biệt nhất mà Ken từng được thưởng thức. Ngon đến lạ lùng.
Nhóc cười tinh nghịch bảo:
- Cậu thú vị hơn tớ nghĩ đấy. Lúc đầu tớ thấy cậu khá trầm tính và khó gần nữa nhưng giờ cậu đáng yêu hơn nhiều rồi.
Ken cười. Nhóc bảo Ken đáng yêu ư?. Tim Ken chợt đập nhanh một nhịp.
- Vậy à. Tớ không biết đấy. Tớ sẽ coi đấy là một lời khen. – Ken ngại ngùng nói.
- Hóa ra cậu cũng nhận ra mình chả đáng yêu tí nào à. Hỳ
- Ah. Mưa rồi kìa. – Nhóc mỉm cười,nhìn ra ngoài đường phố.
Cơn mưa mùa hạ như dang trút hết bực dọc xuống mặt đất. Ngoài đường trong phút chốc đã chả còn ai. Đây không phải lần đầu tiên Ken thấy mưa ở Hà Nội. Nhưng cảm giác lần này khác hẳn. Mưa không lạnh, và Ken không phải ngắm mưa một mình.
- Mưa. Có vẻ cậu thích mưa lắm nhỉ?. – Ken khẽ hỏi
- Ừ chắc thế. Tớ rất thích ngồi nhìn mưa. Còn đứng dưới mưa thì chưa thử bao giờ.
.....
- Đi. Về thôi. – Ken nói
Nhóc ngạc nhiên: “ Trời đang mưa mà”.
- Cậu muốn đi dưới mưa mà...phải hem?.- Ken cười.
Ken lại chở Nhóc. Nhưng lần này là dưới mưa. Nhóc cười thích thú, giơ tay ra hứng những hạt mưa. Nhìn Nhóc như vậy, Ken bỗng thấy Nhóc thật trẻ con và cũng thật đáng yêu. Ken nhẹ nhàng lấy chiếc áo carô mỏng che lên đầu Nhóc. Ken không muốn sau lần dầm mưa này Nhóc bị ốm và mọi lỗi lầm lại trút lên đầu Ken. Nhóc không nói gì nhưng trong thoáng chốc Ken thấy mặt Nhóc ửng hồng. Cứ bình yên như thế Ken và Nhóc cùng đón cơn mưa đầu mùa.
Tối hôm ấy, Ken nhận được một tin nhắn của Nhóc:
Thanks cậu vì ngày mưa hôm nay nha. Rất thú vị. Mong mai trời lại mưa
.
Ken đọc đi đọc lại tin nhắn ấy. Tự cười một mình. Ken cũng mong như vậy Nhóc ạ.
Từ sau ngày mưa ấy. Nhóc hay rủ Ken đi chơi hơn. Nhóc chỉ cho Ken mọi lối đi, ngõ nhỏ ở Hà Nội. Mời Ken những món ăn mà Ken chưa được thưởng thức bao giờ. Cả mùa hè ấy Ken trở thành “xe ôm” của Nhóc.
....
Mùa hè trôi qua thật nhanh. Chỉ còn hơn hai tuần nữa là Ken phải bay qua “bên kia” để kịp nhập học. Có một cảm giác trống trải len lỏi trong lòng Ken. Ken bỗng nhớ Nhóc quá!. Một tuần rồi Ken không gặp Nhóc. Gọi điện thì Ken lại thấy ngại. Mà cũng lạ, cứ hai ba ngày Nhóc lại gọi cho Ken rủ đi đây đi đó. Vậy mà một tuần liền không liên lạc, Nhóc dường như bốc hơi khỏi cuộc sống của Ken vậy. Liệu Ken có lên đi tìm Nhóc không?.
Ken bóc tờ lịch trên tường. Chỉ còn vỏn vẹn năm ngày nữa là Ken bay. Cảm xúc đan xen lẫn lộn đột nhiên đến với Ken. Ken không muốn đi khi chưa nói tạm biệt với Nhóc. Và sự thật Nhóc chưa biết gì về ken nhiều, ngay cả việc Ken chỉ ở Việt Nam hết mùa hè Nhóc cũng không biết nữa. Rốt cuộc Nhóc đang ở đâu vậy Nhóc? Nhóc biết Ken nhớ Nhóc nhiều lắm không?. Câu hỏi ấy cứ lặp đi lặp lại không biết bao nhiêu lần trong đầu Ken.
....
Nhóc nhắn tin đến cho Ken. Nhóc xin Ken một cái hẹn. Nhóc muốn nói với Ken vài điều. Ken đồng ý. Nhóc hẹn Ken ở quán cà phê mà Nhóc từng dẫn Ken đến vài lần. Quán hôm ấy vắng lặng. Nhóc ngồi một mình cạnh cửa sổ, vẻ mặt vui tươi thường ngày không còn hiện diện nữa. Thoáng thấy Ken đôi mắt Nhóc lấp lánh cười.
- Một tuần rồi nhỉ? Tớ không gọi là cậu định quên tớ luôn hả?
Ken định phủ nhận. Nhưng không hiểu sao lúc ấy lại không nói lên lời. Bỗng Nhóc nói:
- ...Ừm. Tuần nay tớ bỗng nhận ra. Từ lúc quen cậu tớ chưa biết gì nhiều về cậu cả...Là bạn bè mà không biết gì về nhau thì cũng lạ thật - Nhóc ấp úng nói.
Ken hiểu. Khi nghe Nhóc kể về bản thân. mấy lần Ken cũng định nói qua về mình nhưng thấy Nhóc không hỏi lên cũng chả nói. Ken kể cho Nhóc nghe về gia đình. Về 4 năm cô đơn một mình nơi đất khách. Về những ngọn núi phủ đầy tuyết vào mỗi mùa đông và có khi cả mùa hè ở Thụy Sĩ và tình cảm của Ken dành cho nơi mà Ken đã coi như quê hương thứ hai của mình. Nhóc im lặng lắng nghe. Dường như không bỏ sót một lời nào.
- Chỉ còn năm nữa là cậu học xong trung học rồi. Vậy cậu có định về Việt Nam không? – Nhóc khẽ hỏi.
Đã không ít người hỏi Ken câu này. Và câu trả lời đã có sẵn trong lòng Ken. Không. Nhưng lần này sao Ken thấy khó nói quá.
- Có lẽ là không. Tớ định học đại học bên ấy, học ngành học mà mình yêu thích, rồi định cư bên đó luôn.
- Vậy àh. – Giọng Nhóc hơi buồn.
- Tớ định nói với cậu điều này, nhưng tại một tuần qua không gặp. Ngày kia tớ bay.
Nhóc bất ngờ, nhưng im lặng. Một lát sau, Nhóc đứng dậy bảo:
- Ừ. Bữa này cậu khao nha. Mấy hôm nữa đi rồi còn gì...Tớ về trước nha. Bye cậu nhé.
Nhóc cười gượng gạo rồi quay lưng đi. Không hề nhìn lại. Hôm ấy trời không mưa.
Về nhà Ken suy nghĩ rất nhiều. Không biết Ken đã làm sai chuyện gì khiến Nhóc giận nữa. Hay việc Ken đi mà không nói trước cho Nhóc? Nhưng đó đâu phải lỗi của Ken.
...
Trước ngày bay một ngày, Ken gửi tặng Nhóc một món quà. Ken không đưa tận tay. Nhưng tất cả tình cảm, lời cảm ơn đều được gửi gắm vào trong đấy. Ken tin Nhóc hiểu.
Ngày bay, trời mưa tầm tã. Thủ tục làm xong, Ken nói lời chia tay với cha mẹ. Bốn năm rồi, cha mẹ vẫn lo lắng như ngày đầu Ken đi du học vậy. Mẹ đeo cho Ken chiếc bùa may mắn mà mấy hôm trước mẹ đi chùa xin được. Cha không dặn gì nhiều chỉ bảo Ken giữ gìn sức khỏe cũng khiến Ken phải rơi nước mắt
Vào phòng chờ, Ken cố gắng lưu giữ tất cả kỉ niệm mùa hè ở Hà Nội vào trong trí nhớ. Vì sợ rằng vài ngày nữa thôi khi bộn bề với bài vở và cuộc sống sẽ khiến Ken quên mất Hà Nội, quên mùa hè bên Nhóc(T_T). Điện thoại bỗng reo, Nhóc gửi cho Ken một tin nhắn thoại. Nhóc nói với Ken nhiều điều. Còn Ken chỉ im lặng lắng nghe.
“Tớ bắt đầu chú ý đến cậu kể từ lúc nào tớ cũng không biết nữa. Chắc là lúc cậu cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ của chiếc bình lên cố ghép lại một cách rất ngốc xít. Khiến cho tớ cảm thấy thật buồn cười. Thật ra, cái bình ấy là tự tay tớ làm, tác phẩm dự thi đấy. Vì vậy tớ biết chả thể có cái thứ hai đâu, nhưng không hiểu sao lúc ấy tớ vẫn bắt cậu chịu trách nhiệm. Tớ xin lỗi nghe(~.~)...Vào mỗi ngày mưa tớ sẽ nhớ đến cậu, nhớ đến lần đầu tiên tớ biết cảm giác thích một người là như thế nào... Một tuần không liên lạc là một tuần tớ cảm thấy hoang mang thật sự. Tớ không biết gì về cậu, không biết cậu có thích tớ như tớ thích cậu không. Cũng làm tớ sợ... Tớ và cậu như hai đường thẳng song song, chỉ thoáng nhìn thấy nhau chứ chẳng thể có điểm dừng. Tớ yêu đất nước mà tớ sinh ra và trưởng thành,cậu ạ. Tình yêu ấy đủ lớn để tớ từ bỏ tình cảm dành cho cậu. Cậu có ước mơ có hoài bão. Nó đúng, không sai, chỉ là tớ không thể mãi dõi theo một người sẽ không thể bên cạnh tớ những lúc tớ vui, buồn. Cùng tớ dạo quanh Hà Nội và ăn kem Tràng Tiền. Tớ sẽ mãi giữ chiếc bình mà cậu tặng. Dù nó không đẹp như chiếc bình tớ mua, nhưng nó đẹp theo cách riêng của nó. Vì tớ biết là tự tay cậu làm. Tạm biệt cậu. Tình cờ hay định mệnh tớ cũng cám ơn số phận cho tớ gặp cậu. Lên đường may mắn, bạn hiền.”
Ken lơ đãng nhìn ra bầu trời. Sau cơn mưa bầu trời trong xanh đến kì lạ. Cũng như lòng Ken lúc này: trống trải, day dứt. Ken cầm điện thoại lên, chần chừ giây lát rùi gửi đến Nhóc một tin nhắn.
“ Tớ cũng rất thích cậu “rainstorm” ạ”.
.....
Thời gian không bao giờ đợi ai, vậy là cũng đã 2 năm từ ngày Ken rời Hà Nội. Cuộc sống của Ken khá tốt không vui mà cũng chả buồn. Đôi khi thêm một chút nhớ. Từ mùa hè năm ấy Ken không về Việt Nam lần nào. Ba mẹ gọi về thì Ken bảo bận việc này, việc nọ. Nguyên do cũng vì Ken sợ vào một ngày tình cờ gặp lại Nhóc ở Hà Nội, Ken sẽ chẳng biết nói gì. Hai năm qua không một phút nào Ken quên đi mùa hè bên Nhóc. Dù lúc ấy Nhóc chỉ là một người bạn bất chợt ghé qua cuộc sống của Ken.
Mỗi ngày lên mạng hay lướt web, Ken đều mong tìm thấy một chút tin tức của Nhóc. Đứa em gái trở thành cầu nối vô hình giúp Ken biết tin Nhóc. Ken biết Nhóc vẫn khỏe, vẫn thích nghe nhạc khi buồn, dạo phố khi chán và ngắm mưa mỗi lúc chả có việc gì làm. Có lẽ Nhóc đã chiếm vị trí quan trọng trong trái tim Ken. Nếu không phải vậy tại sao khi nghe tin Nhóc có bạn trai Ken lại buồn đến vậy. Và khi biết Nhóc thất tình Ken vui đến mức quên mất giờ lên lớp để xem phim hài. Ken đã từng tự nhủ sẽ gói gọn tình cảm cho Nhóc vào một góc nhỏ trong tim. Nhưng chắc không thể rùi.
.....
Uống xong ly cà phê này tớ sẽ bay chuyến đầu tiên về Việt Nam Hoàng Anh ạ. Tớ quyết định sẽ học một trường ở Việt Nam... Có lẽ tớ là một thằng ngốc, nhưng liệu cậu có thể cho tớ một cơ hội nữa được chở cậu đi chơi mỗi khi cậu thích, làm bờ vai để cậu tựa vào mỗi khi cậu buồn. Tờ không biết có quá muộn hay không nhưng tớ tin rằng lúc này ở Hà Nội trời đang mưa, và cậu cũng nhớ đến tớ, Hoàng Anh ạ!
♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: