[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/MYCOMP%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/03/clip_image001.gif[/IMG] _Pindy Mimi_
1.Ngọc Doanh đưa mắt mơ màng nhìn ra cửa sổ.Mưa.Trời đang mưa.Mưa làm nó nhớ tới những câu chuyện cũ kĩ vốn chẳng liên quan gì với thực tại.Đầu óc nó mòng mòng nhớ tới lần đã nhắn tin như thế này:”mưa,vừa mới thấy mưa xong”cho Thanh Tâm-BFF cực thân,cho mấy đứa bạn cùng lớp,cho cả list friends dài loằng ngoằng trong danh bạ điện thoại mà có cả số nó còn không nhớ(lẫn không biết)là ai(!)Tâm hay cằn nhằn:”mày chưa bao giờ thấy mưa luôn hở?”,đôi khi anh chàng Đinh An lớp bên cạnh tưởng tượng chi đó lại nhắn tin trả lời,ra chiều gật gù:”Ừ,đang định ra ngoài thì trời lại mưa,cám ơn Doanh đã quan tâm tới An nha!”làm nó buồn cười.Mấy số điện thoại khác có thể sẽ nhắn tin hỏi vu vơ,thường thì chẳng liên quan gì tới…mưa.Mỗi khi rảnh quá rảnh,như cách Thanh Tâm vẫn thường nói,nó sẽ gởi những tin nhắn rất khùng như thế(cũng là lời của cô nàng BFF cực thân và cực cực thông thái).Có rất nhiều tin nhắn gởi đi chưa bao giờ reply lại ,nhưng nó vẫn gởi đi,như một thói quen không thể từ bỏ,như một sư níu kéo mãnh liệt từ trong tiềm thức mà nó cũng không thể tự lí giải được…

Mưa cứ dai dẳng,nó đứng dưới mái hiên lớp học thêm,người ta vội vã ra về chuẩn bị bữa cơm chiều trong khu trọ sinh viên,có người ăn tạm bữa nhẹ tại một quán nhỏ chuẩn bị ca học thêm buổi tối,những cặp đôi có lẽ sẽ vào một quán cà phê dễ thương nào đó hẹn hò,người thì tất bật để đến nơi làm part-time…Còn Doanh,cứ đứng đó,nhìn dòng người tấp nập và luẩn quẩn đuổi theo những câu chuyện tự tưởng tượng ra,nhìn mưa rơi trên mái vòm,sợi ngắn,sợi dài…thế là lại đến mùa mưa.

Doanh không thich mưa,hoàn toàn không thích một chút xíu nào,nhưng vẫn hay bâng khâng nhìn mưa như thế,vẫn vô tình nhắc tới như vốn dĩ mưa sinh ra đã là một phần của nó,nó còn lí sự”mưa thích Ngọc Doanh”.Nó nghĩ vậy,mẹ nói nó sinh ra vào ngay đầu tiên của mùa mưa,mưa mang nó đến cho ba mẹ,năm đó trơ mưa muộn vì sinh nhật nó năm nào cũng qua tận giữa mùa mưa…

2.Doanh gặp Châu Anh vào một ngày mưa phùn,nhẹ nhàng,chậm chạp,không một chút vội vàng,hấp tấp như trước giờ vẫn thế.Đó là một cuộc găp gỡ bình thường nhất có thể,giống như một điệu nhạc nhẹ không có điểm nhấn nào đặc biệt,cuộc gặp không có một khởi đầu đặc biệt hay bất ngờ,cũng chẳng có chút dư âm hay xao xuyến nào ở phần kết thúc.Chỉ có mưa-giữa những con người xa lạ-trời vẫn mưa.

3.Chưa bao giờ bắt chuyện làm quen với ai hay làm một việc thể sự thân thiện,có lẽ đó là tác phong”đối ngoại”của Doanh.Nó thờ ơ với tất cả mọi thứ hiện tại,lặng lẽ bước qua những ngày có vẻ đơn điệu và tẻ nhạt,nhưng nó hài lòng”vẫn chưa đến lúc”-nó vẫn nói thế,slogan trên blog treo đã hơn một năm rưỡi vẫn là câu đấy,ai hỏi cũng cười:”ừ thì vẫn chưa đến lúc”(!)

4.Mưa.Trời lại mưa.Nhà đợi xe buýt lác đác vài người.Doanh đưa chiếc khăn tay có in hình boo boo bên góc trái,màu trắng ngà,vải lụa bóng cho một cậu bạn đang loay với vết bầm hơi ướm máu trên trán,hậu quả của việc ngơ ngác mắt nhắm mắt mở đâm vào cột điện năm phút trước(!)Cậu ấy là châu Anh và đó không phải lần đầu tiên gặp mặt.
-Cám ơn Doanh nha!
-ừm,hông có chi
-Hì,mà Doanh đi tuyến số mấy?
-47
-ủa ?vậy là không trùng tuyến rồi,Châu Anh đi tuyến 46 nè!à,xe tới rồi,đi trước nha,khăn bẩn rồi,hôm sau tớ trả,bye!
Doanh vẫy tay chào,không quên cười một cái cho lịch sự,nó bung dù,đi bộ lững thững,người gì đâu mà ngốc,xe buýt của nha xe số 6,tuyến 46 đã là tuyến cuối…làm gì có tuyến 47?haizz…zz.Mà có lẽ nó mới là người ngốc hơn,trời thì mưa tầm tã…người ta đi xe còn thấy khó chịu…ba mẹ thi bận việc ở bệnh viện,hình như tối nay lại trực,làm gì có nhà,chắc sẽ không biết nó về muộn để đi đón đâu,người yêu thì cũng chưa có,chẳng thể í ới nhờ con bạn chân yếu tay mềm của nó lội mưa đi đón được,lăn ra ốm thì lại mang tiếng bóc lột sức người…

Kể cũng lạ,nó thấy xung quanh chẳng có gì hay ho , vậy mà ai cũng khen nó nói chuyện có duyên,vui tính,hòa đồng,còn thêm cái ngoan hiền không chơi bời(!)Cả đống con trai đang chờ nó nhờ vả nhưng nó tránh hết,đâu phải con gái lúc nào cũng cần con trai:”là người yêu tớ,tớ mới nhờ”-nó tuyên bố.Thì thôi,đi bộ lóc cóc khi nào tới nhà thì tới…haizz…zzz

5.-Trả cậu cái khăn tay , cám ơn nhé!cuối giờ mình đi ăn kem được không?tớ đãi…!-Châu Anh chìa chiếc khăn tay giặt sạch sẽ gấp thành một mẩu vuông vức.
-Chu choa!lạ nha!Châu Anh đưa khăn tay cho Ngọc Doanh kìa!-Vĩ nhanh miệng la lên,cả đám trong lớp hú hét ầm ĩ,chắc mọi người sẽ tưởng đây là cuộc nổi loạn của đống vượn khỉ trong sở thú xổng chuồng( ! ).Châu Anh mặt đỏ lự,gãi đầu.
-Im một chút coi ! làm gì ghê dzậy?-Doanh quát lên-Xí có hẹn rồi,không đi,mà không có gì đâu,khỏi cám ơn-quay sang Châu Anh,Doanh nói mà như làu bàu.Bẽn lẽn về chỗ ngồi,gương mặt Châu Anh thoáng một chút thất vọng,không biết cậu ấy thất vọng về điều gì nhỉ?Cả lớp xì xào vài phút rồi lai thôi…đâu đã có gì xảy ra đâu mà…

6Mưa.Trời lại mưa.Mới bước ra khỏi cửa nhà sách đã thấy trời mưa từ lúc nào.Nhớ lúc sáng trước khi ra khỏi nhà mẹ đã dặn mang ô theo mà lại quên,giờ thì phải nán lại.Thời tiết cáu bẳn ghê,mới sáng sớm trời hừng nắng rực rỡ thế kia cơ mà giờ lại mưa tầm mưa tả .
Mưa rơi hoài không thấy tạnh,có lẽ sẽ ở mãi đấy nếu không vô tình gặp Châu Anh.Nhà Châu Anh ở gần đây,cậu ấy gặp Doanh đang than ngắn thở dài sao trời cứ mưa mưa hoài…,Châu Anh tỏ thiện ý mời Doanh đi uống hồng trà ở một quán kiểu Nhật dành cho teen và đưa Doanh về nhà.Không có nhiều sự lựa chọn nên Doanh đồng ý.

7.
-Đợi tớ lấy xe đưa cậu về!-Châu Anh đưa ô cho Doanh cầm,định vào nhà dắt xe
-Tớ mượn ô đi,tớ muốn đi bộ-Doanh nhìn Châu Anh,ánh mắt làm người đối diện có thể nhũng ra như cọng bún.
-À…vậy cho Châu Anh đi với Doanh được không?
-Ừm
Doanh khẽ cười,đi cùng Châu Anh.Hai người không giữ im lặng,vẫn vừa đi vừa nói chuyện,nhip điu vừa phải,không thân mật,cũng không xa lạ.
-Thấy tớ thế nào?
-Ngoại hình được,học được,tính tình được,vui vẻ,hiền lành,ga lăng,…còn tớ?
-Xinh,học được,rất có cá tính
-Cũng ổn đấy chứ nhỉ?...À,sao lại muốn đi cùng tớ thế?
-Ừm,chắc tại tớ…ga lăng!hehe
-Ô!tưởng tại tớ xinh chứ?/\/\
-…
-…Đừng nói là cậu thích tớ nhe?
-…Cậu nghĩ như thế nào?
-Sao lại thích?
-Giống như mưa,không có lí do gì hết,chẳng phải vì lí do gì mà mưa mới đến,tình cảm cũng thế phải không?
-Ừ
-…Cậu…có thể thích tớ không?
-Không-Doanh khẽ lắc đầu
-…(cười)
-Tình cảm không thể ép buộc,giống như mưa,không phải muốn là nó đến hay ngừng…trước giờ tớ vốn không để ý…nhưng thà nói thẳng ngay từ đầu…
-Ừm…tớ hiểu
-Nhưng làm bạn thì được…có thể thân thiết hơn bây giờ một chút,tớ vốn không có nhiều bạn thân.Cậu sẽ không từ chối tớ đâu hả?
-Ừ,dĩ nhiên!
-À,tớ có cô bạn xinh lắm…tên nó là…
Câu chuyện cứ nối dài,nối dài…mưa cứ rơi cứ rơi…mưa rơi hoài như một khuôn nhạc lấp lánh biết nhảy nhót…nối dài mãi những câu chuyện vu vơ dần thân thiết hơn nối dài cơn mưa dầm hôm đó qua hai dãy phố dài xa hun hút…và qua cả đoạn đường nhà Doanh lúc nào không hay…ay da…
8.
-Nghe gì chưa?hôm qua Châu Anh qua nhà Ngọc Doanh…Dạo này hai đứa nó thân mật lắm…
-Chắc bồ rồi!Nghi lắm!
-Có không?Sao chiều qua tao thấy Châu Anh chở nhỏ nào xinh lắm đi xem phim???
-Hay là bắt cá hai tay?Hiền thế cơ mà?Con trai bây giờ khó tin thật,tao nói cho nghe…
(trích”cuộc hội thoại của một nhóm bà tám”)

-Ngọc Doanh có người gặp!-Nhi đầu bàn í ới gọi
-Ừ,Đợi tí!-Doanh chạy ra.Lát sau lon ton chạy vao kéo Châu Anh ra ngoài làm”dư luận”thêm xôn xao.Thanh Tâm bên lớp văn và Châu Anh của lớp lí thành một đôi nhờ công sức của bà mồi Ngọc Doanh(cũng lớp lí )mới là thông tin chính xác.Ba người đó đã trở thành bạn thân,rất thân trong suốt những tháng ngày học cùng nhau và hơn thế nữa…Trên đời có những điều tự nhiên đến như mưa rào,những người bạn thân được cơn mưa đưa đến,có những cảm xúc mà chỉ cô gái của mưa mới cảm nhận được…
-Phải nhỏ đó không?
-Ừ,xinh nhỉ?
-Thanh Tâm lớp văn_bạn thân Doanh lớp mình đấy!
-Thế thì làm gì có chuyện tay ba?
-Ừ,chán phèo
(trích”hội buôn dưa lê lớp lí”)

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: