[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/MYCOMP%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif[/IMG]
PINDY MIMI
1.Ngày động gió
Một ngày trời trong vắt như giọt sương thu;man mát,dịu dàng,tinh khôi,nắng mang đạc trưng của một tông trầm buồn…Nó đón nhận tin đó một cách nhẹ nhàng nhất có thể khi một người kiêu hãnh,tự tin và nóng nảy như ba đang giận dữ,gương mặt mẹ thất vọng,tội nghiệp…:nó rớt đại học,đó vẫn là điều không thể đổi thay.
Cửa phòng nó đóng lại từ chiều hôm qua,phía trước vẫn còn một tờ stick viết nghệch ngoạc:”Ba mẹ cho con vài ngày yên ổn,xin lỗi ba mẹ nhiều”.Nhóc em thỉnh thoảng nhìn nó qua khe cửa,bàng hoàng nhìn tư thế bất động.Đôi mắt nó nhìn ra xa xăm như thể nhìn vào “ngày mai”của tuổi mười bảy-không có gì hết!Bao nhiêu ước mơ,dự định sau giảng đường đại học lại như một quả bong nổ tan tành xác pháo…
2.
Mười hai giờ đêm,kim đồng hồ nhích dần qua ngày mới,cả nhà ai cũng ngủ say dù trăn trở,nó đứng dậy,vặn lưng,chớp chớp mắt như thể nó đã tiu diu đi chơi đâu đó suốt hai ngày nay.Mở tủ quần áo,nó loay hoay lựa lựa chọn chọn,cố tìm một bộ cánh ưng ý nhất,kiếm them vài bộ ngon lành khác,nó xếp vào vali,để lên bàn một mẩu giấy nhắn,rón rén ra khỏi nhà.
Trong đầu nó gồm một mớ hỗn độn,rớt đại học mà xin đi du lịch,hẳn như một trò đùa,ít nhất là với nó.Huống hồ ba mẹ sẽ chẳng nghỉ tới việc sẽ để nó đi một mình.Và lần đầu tiên trong cái cuộc đời tí tởn của mình,nó tự cho phép mình quyết định một việc lớn lao:bỏ nhà đi bụi với cái túi tiền chả dư dả gì và tâm trạng chẳng khác nào một cái cây thiếu nước…Nó bước ra khỏi tất cả những rào cản lạnh lung của gia đình,nơi bảo bọc nó suốt mười bảy năm.
3.
Đang mơ màng ngủ,đường đi hơi xóc,chiếc xe cứ lắc lư,nó dụi mắt,trên xe giờ đông khách hơn,nó đã ngủ thật say,thật lâu,đã hai ngày không chợp mắt rồi còn gì nữa?
Nó mở nguồn điện thoại,hai tháng rồi chưa sờ tới.Để xem nào?nhỏ Candy,Linh”già”,tên “bạn già”Đôki ,à thôi,Đôki giờ hẳn đang vi vút đâu đó ở Sài Gòn,cô bé đeo kính cận hiền lành nhất nhóm,cậu em giai Thị Nở @,Bắc,Phương,Phú…rồi nó nhắn cho mỗi đứa một tin,vỏn vẹn:”Chiều tao tới Đà Lạt,ra đón bạn hiền nha!”-Ừ thì đứa nào rảnh,tin nó về thì chắc chắn sẽ ra đón,vậy thôi.Bọn bạn nó nhắn tin lại trách nó biệt tích lâu nay,hỏi nó thật hay đùa đấy?Nó chỉ nhắn lại”thật”.
4.
Candy và Linh”già”ra tận bến xe đón nó,hai đứa đều xinh đẹp hơn thật nhiều,nhỏ kính cận thì đang bận bị bố dẫn đi khoe khắp xóm,mới đỗ đại học nghành công nghệ thông tin.Mấy thằng bạn củ chuối thì hốt hoảng bảo nhau:”Nó về thiệt hok?ay da!sao trốn kịp đây?Bọn mày ra đón đi,bọn tao ở nhà cho lành!ở nhà,ở nhà…chuẩn bị mờ!”
5. …
Nó xuất hiện trước mắt bọn bạn với một bộ dang kinh hoàng nhất có thể.Không biết “phải gọi là thảm hoạ thời trang” hay chiến tranh kịch liệt giữa các màu sắc đối chat toàn tập.Với một bộ đồ yếm chit nhất,rực rỡ nhất đi cùng một cách chả tông xuyệt tông gì với đôi giày đứng đắn có thừa,cái nón kiểu thổ dân chả nhớ đứa nào tặng dịp sinh nhật và một đống vòng vèo loạn xì ngầu kèm “hàng khuyến mãi” là:nụ cười chói hơn cả mặt trời giữa buổi trưa.
trông khoog ổn lắm nhưng là nó 100%
6.Sau cơn mưa trời lại sang
Nó dừng chân tại phòng trọ của Candy,một căn gác nhỏ yên tĩnh đủ lành cho một con nhỏ nhốn nháo bớt ồn ào lại.Nó vùi đầu ngủ đến tận mười giờ sang hôm sau.
-Mày !Dậy,bọn nó tới…
-Mấy giờ rồi?-nó hỏi,giọng ngái ngủ
-Dạ thưa,mười giờ chị ạ!mặt trời “đu’ lên nóc nhà rồi đó!
-okie!năm phút…
7.
Nó dạo quanh chợ hoa một vòng,chẳng khó khăn gì để mua cả bó hoa hồng với giá khá phải chăng ở thành phố này.Nó cùng nhóm bạn lông bông đi vào cái nhà sách ngày xưa bọn nó hay vào trên đường Bùi Thị Xuân.Năn nỉ gãy lưỡi mà bác bảo vệ chỉ cho mang vào cửa được một đóa hoa hồng.
Đang long nhong thì lại nhớ ra Bảo-cậu bạn vui tính nó quen qua Candy đã hai năm nhưng chưa biết mặt…
8.
Nó đến quầy tính tiền nhỏ xinh ở gian bán sách xinh xắn,nhìn chị tre trẻ,hiền hiền mấy giây rôi đưa cái máy ảnh kỉ thuật số lên ở chế độ quay phim,giọng ngọt ngào,ngây thơ,thánh thiện nhất quả đất:
-Chị ơi!chị cười trông rất xinh!chị cho em quay tí nhé!À chị này,tặng chị bông hồng này vì nụ cười xinh và một ngày an lành!
Chị ở quầy tính tiền khẽ cười ngại ngùng rồi cảm ơn,nó cười tít mắt,đáng iu không chịu nổi,ai nhìn hẳn cũng muốn được quen…

-Candy iu dấu!Cái bạn xì tai ngơ ngác bên hàng sách “nữ công gia chánh”kia là Bảo phải hum mày?tao gọi thử òy!
-Hửm?Tao đâu biết đâu?Chắc okie rồi á!
-Mày cầm điện thoại tao xí,máy nè!Quay giùm xí nha!-nói đoạn,nó lò dò tới chỗ đứa con trai kia,như một con sói ranh mãnh đang…rình mồi.
-Bạn ơi!bạn đang tìm gì á?
-À!Ừ!Tìm người quen!
-Ồ!Mình tìm cho…
-Hả?Thôi khỏi,cảm ơn he!
-Hửm?thì thôi,mà bạn tên Bảo phải không?
-Ừ!sao bạn biết?Mình quen hả?
-Không nhớ ra bạn cũ hả?Hân nè!
-Xin lỗi!Có quen thiệt hả?Hông ấn tượng lắm…
-Hân nè!Hồi lớp bốn mình học chung nè,ngồi cùng một…tổ nữa nà…
-Ồ!Bạn nhớ giỏi quá!Bảo chả nhớ gì hết
-Híc,biết ngay mà,con trai bọn ông đâu đâu ai nhớ bạn nhớ bè gì đâu?
-Ê!Xin lỗi mà.à,bạn Hân nhỏ nhỏ á hả?Giờ vẫn nhỏ quá ta?Nuôi tốn cơm tốn gạo,tội lỗi…
Nò quay mặt lè lưỡi cười nham nhở vào màng hình:”trùi ui,có dụ này nữa hả?”
-Hửm?Xạo quá!Hồi đó Hân mập lắm mà?Rõ rang bảo có nhớ đâu mà…
-Ơ…ơ đâu có,Bảo nhầm…hihi-sao ku cậu nom ngơ ngác như con nai lạc mẹ thế nhỉ?Tội quá đi
-Thôi,Hân không giận đâu…Giờ đang bận,hẹn gặp lại sau,pipi nhe!
Nó với lũ ban “rút”im ru…đứa nào cũng ngơ ngác trước trò lừa tự nhiên như ruồi của nó…Xem lại video mà nó cười chảy nước mắt.Một phút sau,tiếng tít nhỏ báo SMS: “Bảo tới rồi nè!MiMi ở đâu?”
Nó đứng sau lưng Bảo,nhắn lại:”Gần Bảo nhất,quay lưng lại…”.Bảo quay lưng lại,ôh,bạn Hân khi nãy,mặt ku cậu nhăn nhăn lại,không rõ sắc thái biểu cảm(!)Nom cứ ngồ ngộ.Nó đưa tay kí hiệu OK,cườ tít mắt tàn nhẫn
-Hi Bảo!MiMi nè!Bảo đã hứa sẽ không bao giờ giận MiMi phải không?Người có chí làm việc lớn là phải biết đùa mà…/\/\
Bảo chau mày lại,nhìn chăm chămvào sinh vật nghịch ngợm kia,bất giác cười toe:”Có bao giờ giận đâu?”
Vậy là huề cả làng,bọn nó cùng cậu bạn “mới” đi chơi rong ruổi khắp nơi và cũng làm không ít việc hâm đơ,rồ dại,khìn khìn…làm tất cả những gì nó muốn,nó có thể làm.
…Mọi thứ đều rất ổn…đều ổn…
9.Cảm xúc dịu dàng
Buổi chiều về với thành phố một màu lam tím trầm buồn…Nó lại tìm thấy một Đà Lạt hiền lành,buồn bã như chính con người nó.Đà Lạt quá đỗi đáng iu,ngọt ngào của nó buồn lạ buồn lùng…nhưng chỉ mỗi Đà Lạt làm nó thật sự cười…Ngồi tựa lưng vào gốc thông già sần sùi,nó thở dài một tiếng…
Từ trên cao nhìn Đà Lạt thật đẹp,đẹp như vốn dĩ Đà Lạt đã đẹp nhưg lại càng đẹp hơn vì đó là nơi nó thấy bình yên,nhẹ nhõm,là quê hương của nó,là nơi nó muốn trở về,là một phần kí ức đẹp không bao giờ nó muốn phủ nhận hay quên đi…
Nhắm hờ đôi mắt để gió đưa hương thơm của loài hoa dại trên mái hiên những ngôi nhà gần đó,lòng nó vẫn nặng trĩu…Candy,Linh”già”,nhỏ kính cận tới gần nó,ngồi tựa gốc thông già đó…
-Làm gì mà ngẩng ngơ thế?lãng mạn vừa thôi nàng!
-Tao iu Đà Lạt quá!
-Mày bỏ Đà Lạt đi rồi còn đòi iu đương gì nữa?
-Thì tao về rồi mà?Về ở luôn mày…nhỉ?
Mày kìa!Ăn bám tao hay sao mà đòi ở luôn?Về pama mày nuôi…tao nghèo lắm…
Cười ré lên rồi cả lũ tựa vào nhau,Candy thỏ thẻ
-Tao biết chuyện của mà rồi!Mày buồn thì đừng giấu bọn tao…
-Sao mày biết?
-Ngày xưa mày chả bảo…với lại tự nhiên mày về đột ngột thấy lạ,giờ mới đoán ra…
-Ừmh,tao rớt rồi…cảm giác đang rơi…sợ ngã uỵch xuống đất…sợ đau…
-Không may mắn thôi,không sao đâu mày à!Bọn tao luôn bên mày,Đà Lạt luôn là nhà mày,luôn đón mày trở về…
Nhìn ba nhỏ bạn,nó bỗng òa khóc nức nở,bao nhiêu tủi hờn,bao nhiêu ấm ức,buồn bã,kiềm nén từ lúc trượt nó chưa kịp khóc,giờ ào ạt tuông ra…Mấy hôm nay trời mưa phùn,hôm đó trời không mưa,vì mưa trong mắt nó,nó khóc hết nước của Trời…
Mấy đứa bạn chạy tới,dường như cũng đã biết chuyện,lặng nhìn nó khóc hồi lâu,rồi một đứa lên tiếng:
-Khóc đã chưa?Bọn tao yêu mày mà!khóc gì mà khóc he?
-Con nhỏ này,mày khóc hoài tốn giấy quá,ô nhiễm môi trường là không phải iu Đà Lạt đâu đó!Nín đi,thương thương nhiều mà…
-Ai mà hông biết may buồn cũng xinh,giận cũng xinh,tưng tưng,khùng khùng(như mọi ngày)cũng xinh,nhưng mày cười vẫn là xinh nhất.Mày cười đi là đám con trai ở đây,trừ cái thằng-không-biết-có-phải-là-con-trai-không kia thì không cần mày “cưa”,đứa nào cũng “đổ”(ầm) hết!
-Xỏ xiên gì á?Boy100%đấy nhé!Tao cũng “đổ” mà!!
Nó phì cười,nũng nịu
-Mệt bọn bây quá!Khóc một xí cũng không yên với bọn mày nữa,sợ ghê!Bọn mày xấu trai,tao hổng them yêu đâu…hic
-Ơ cái con này,đẹp trai thế còn…mày tưởng được bọn tao yêu dễ lắm chắc?Không đơn giản đâu nha,giờ bày đặt chảnh hả?Làm cao nữa chứ?Đồ trọng sắc khinh bạn,bọn tao không iu là tổn thất lớn đó “cưng”!hehehe
Rồi cả bọn phá lên cười…màng đêm rủ mình xuống thành phố êm đềm,chợ đêm lại bắt đầu nhộn nhịp…
10.Hạnh phúc đơn giản là yêu nhiều hơn
“Một người bạn thật sự là người biết được bạn có chuyên không ổn ngay cả khi bạn đang cố nở nụ cười tươi nhất”
Nó hạnh phúc vì nó đã có những-người-bạn-thật-sự,những người giúp nó không cảm thấy nó chỉ có một mình,không thấy cô đơn,sợ hãi trước những thất bại đầu tiên của cuộc sống.
Yêu hơn những người bạn chân thành,cũng như yêu hơn nơi chốn bình yên mà mình muốn trở về khi cuộc sống gặp đôi chút trắc trở…Đất mẹ Cao Nguyên luôn đón chào những đứa con nhân loại của mình,trong vòng tay hiền lành như dãi sương mù vắt ngang thành phố buổi chiều đêm
Đôi khi hạnh phúc đến cũng đơn giản theo cách riêng của nó,đơn giản lạ lùng,khi chỉ cần những trái tim ấm áp đủ để yêu thươn


P/S:tặng tôi 17 tuổi.tặng cho tất cả những ai gặp thất bại ở tuổi 17.Có thể đó là tôi,17 tuổi,có thể không.nhưng tôi tin mình đã tìm được niềm hạnh phúc từ những người bạn thân.............



♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: