[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/MYCOMP%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif[/IMG]
Tặng Đà Lạt xa nhớ và những trái tim yêu Đà Lạt
1.Mẹ tôi luôm là người rất khó để nắm bắt cảm xúc,ba tôi bảo vây,mẹ mạnh mẽ hơn người ta tưởng và cũng yếu đuối hơn là có thể nhìn thấy.Mẹ có một thói quen,được ba tôi tôn trọng,năm nào,vào một thời gian nào đó,mẹ sẽ lặng lẽ xách va li đi không một lời báo trước hay để lại,nhưng bal un biết mẹ ở đau… dần dần lớn,chúng tôi cũng biết…
Mẹ yêu Đà Lạt,yêu say đắm,đôi khi tôi cảm thấy tình yêu của mẹ dành cho chúng tôi còn không lớn bằng thế.
Từ bé,năm nào tôi cũng cùng gia đình về Đà Lạt,gia đình tôi có một căn nhà nhỏ ở đó ,ba mua cách đây rất lâu,nghe đau là quà sinh nhật ba dành cho mẹ.Mỗi lần lên là phải dọn dẹp nhà,tôi và chị hai ghét công việc này,còn mẹ thì hạnh phúc ánh lên trong đáy mắt xa xăm…
2.Ba bảo Đà Lạt là”ngươì tình cũ”của mẹ,mà mẹ thì yêu”người tình cũ”hơn ba.Ba còn nói ba “ghen”với Đà Lạt,nhưng ba cũng yêu Đà Lạt,đơn giản hơn là ba tôn trọng tình yêu của mẹ,không chút chiếm giữ…
3.Chị hai tôi ghét Đà Lạt,nhưng vẫn phải nhăn nhó đi theo.Chị thích biển hơn,biển mênh mông,hiền hòa mà mạnh mẽ như tính cách chị.Biển cả còn giúp chị”khoe”cái dáng chuẩn không cần chỉnh đầy quyến rũ,niềm tự hào của chị(!)Chị ghét Đà Lạt lanh quá làm mũi chị đau,làm họng chị đau…
4.Tôi hầu như không có nhiều cảm xúc với Đà Lạt,nó mườn tượng sự không ghét,không yêu,nó mơ hồ,thân quen-xa lạ,một thoáng tò mò,một thoáng như không…
5.Mỗi khi mệt mỏi,tôi có thể vác ba lô đi về miền tây song nước với nhỏ Trân,đi ra mấy eo biển miền trung,vi vút ra vùng núi xa xôi hẻo lánh Tây Bắc theo lời mời của một cô bạn trên mạng hay cùng chị hai qua Thái Lan chơi bời vài hôm-ba mẹ hoàn toàn cho phép.Duy có một điều chả bao giờ tôi chọn Đà Lạt-một mình-không có mẹ.Việc trở về Đà Lạt như thế mỗi năm,đó là”nhiệm vụ”dù muốn dù không.mọi hoạt động định trước chỉ cần mẹ muốn,nó bắt buộc bị hồi lại hết.Dù công việc của ba bận rộn,ba vẫn luôn sắp xếp được để đi cùng mẹ và mẹ thì luôn chờ lúc ba rảnh rỗi.Có lẽ vì sự hợp nhau đến kì lạ,nhiều ngưỡng mộ bảo ba mẹ yêu nhau vì sự tôn trọng lẫn nhau.
6.Mẹ luôn làm người ta thắc mắc bởi sự diu dàng,trầm tĩnh xa xôi.Vậy mà nghe nói thời đi học,mẹ cũng nghịch ngợm lắm,hay cười hay nói như chim ri,cá tính như chị hai bây giờ.Chi hai lắc đầu:”không thể nào.trầm tính giống út Vân mới đúng!”.Người ta cũng bảo tại mẹ chọn nghề viết văn,bỏ dở trường đại học,tính mẹ bắt đầu lặng lẽ,đôi lúc lại trỗi dậy mạnh mẽ,bướng bỉnh.Tôi đã thôi thắc mắc tại sao mẹ yêu Đà Lạt đến vậy khi nghĩ vì đó là nơi mẹ sinh ra và vì con người mẹ lãng mạn-mà chắc chỉ có vậy thôi!
7.Một ngày cuối năm,mẹ bỗng biến mất với một va li nhỏ,ba hỏi ý kiến hai chị em tôi rồi cả ba người đi lên Đà Lạt cùng mẹ,chắc chắn là thế!
8.Đà Lạt se se lạnh,lộng gió ào ạt,nắng trong lành như ánh mắt trẻ thơ.Ba đi về phía một shop hoa nhỏ,mua một lẵng tigôn đem về căn nhà bé nhỏ của chúng tôi ở đây.
Mẹ ở đấy,đó là điều chắc chắn rồi,mẹ đang tưới hoa,cùng mẹ là một cô xinh xắn trạc tuổi mẹ,trông quen quen.Tôi hơi ngạc nhiên,mẹ và cô ngồi cùng mẹ mặc quần tây xanh đen,áo sơ mi trắng-giống đồng phục trung học phổ thông,mẹ cười giòn tan,cả hai,trông như những cô nữ sinh cấp ba.
9.Cô ngồi cùng mẹ tên Khả Nhi,bạn rất thân của mẹ,cô mới ở nước ngoài về,trông cô quen vì có lần mẹ cho tôi xem hình của cô,giọng mẹ đầy yêu thương,hẳn hai người rất thân và gắng bó.
10.Ba nói năm nay cả nhà ở lại đến hết tết,hai nhà nội ngoại đều không đi thăm như đã định trước đó,chị hai ỉu xìu,cái hẹn với anh Minh đành dẹp vậy,dù mẹ bảo:”con có thể goi Minh lên”.Ba nháy mắt:”Út Vân học mười một rồi mà chưa dẫn được bạn nào về à?chị hai con hồi lớp bốn đã dẫn bạn trai về ăn cơm rồi đó!”(kết quả mẹ nấu hỏng bữa ăn,muộn ơi là muộn,cậu nhóc chờ ăn đói rã cả ruột)
11.Ba mẹ tôi lãng mạn,buổi chiều vẫn nắm tay nhau đi dạo khắp phố phường như đôi thanh niên trai trẻ.Hai người thích dạo quanh bờ hồ Xuân Hương,ăn khoai nướng như thuở hẹn hò nhau…
12.Một buổi tối trời mưa,mưa như trút nước,một cơn mưa nghịch mùa lạc lối đi ngang qua,ba hốt hoảng về nhà gọi hai chị em tôi lên bệnh viện gặp mẹ.
Ba rất lo lắng,giải thích,mẹ mắc một căn bệnh rất kì lạ,liên quan tới tâm llí,là một cái gì đó mơ hồ khó hiểu,nó cũng ảnh hưởng rất nhiều tới cơ quan nội tạng trong cơ thể mẹ và tình trạng bây giờ rất xấu,hầu như đều đã bị ảnh hưởng nặng nề,đã lâu rồi,sau khi sinh tôi mấy năm.Bác sĩ bảo chưa có cách chữa và hầu như không có cách chữa,mẹ cũng từ chối mọi phương pháp điều trị,nghiên cứu thiếu chác chắn và tốn nhiều thời gian.
Chị hai tức tưởi khóc nhìn gương mặt mẹ lặng đi,tôi sững sờ,nghèn nghẹn…
Hôm sau mẹ ra viện,nói cách khác bác sĩ yêu cầu chuyển mẹ về thành phố Hồ Chí Minh hay nước ngoài để tìm kiếm cơ hội,bằng không thì tận hưởng nốt những
ngày còn lại.Mẹ nói mẹ muốn ở lại Đà Lạt,mẹ đã sống quá đủ,quá trọn vẹn.
Hơi thở mẹ càng lúc càng yếu ớt,không thể tự đi đứng hay làm gì được.Ngày ngày,mẹ ngồi trên xe lăn,ba đẩy mẹ đi dạo ,vừa đi vừa nói chuyện.Ba đẩy mẹ qua Hồ Xuân Hương,qua chợ Đà Lạt,nhìn ngắm dòng người…
13.Một buổi chiều bâng quơ của thời khắc cuối năm,mẹ nhờ ba đỡ đứng dậy,nhìn thành phố bao quát,ngay một nơi gần như là trung tâm của thành phố,mẹ tựa vào vai ba,thì thầm:”Em xin lỗi,tình yêu của em dành cho Đà Lạt nhiều nên mới phiền anh như vậy!anh sẽ không ghét em,không ghét Đà Lạt anh nhé!”.Chị hai khóc,gần như chị hiểu cái gì sắp đến.Ba cười:”dĩ nhiên”.Mẹ cười yếu ớt:”cám ơn anh đã ở bên cạnh em!”.Đôi mắt ba nhòe đi:”Đồ ngốc!ai bảo anh yêu em chứ!thôi mình về…sương xuống lạnh lắm…”.Vừa quay lưng lại,mẹ bỗng trùng bước,cả thân hình mong manh yếu ớt sụp xuống đôi bàn tay vững chãi của ba.Mọi người xung quanh đổ dồn lại,gọi xe cấp cứu.Chị hai và tôi òa khóc,ba thì như một người điên gào thét,mẹ đã ra đi,giữa lúc Đà Lạt đẹp nhất,ngây thơ nhất…
14.Mẹ được chon cất ở Đà Lạt,không đem về thành phố Hồ Chí Minh hay nơi bà ngoại từng ở,đó là nguyện ước cả đời mẹ-cô Khả Nhi nói,cô khóc nhiều thật nhiều.
Việc làm thủ tục để được phép chon cất ở đây gặp khá nhiều khó khăn,ba trông mệt phờ…
Sự ra đi của mẹ là nỗi đau,sự mất mác,bất ngờ của nhiều người,họ hàng nội ngoại sốc,có người yếu đuối còn ngất đi.Nhiều người không hiểu chuyện trách ba này nọ,cả khu phố nhà tôi ở thành phố Hồ Chí Minh xôn xao hẳn lên.Đồng nghiệp,bạn bè cũ của mẹ đau xót,fan của sách mẹ viết,bạn bè tôi,bạn bè chị hai hụt hẫng,bất ngờ,mẹ đẫ ra đi quá lặng lẽ,nhanh chóng.
15.Ba đã lấy lại tinh thần sau khi mẹ mất,duy có điều ba hay cười hơn,cười mà lòng vẫn đau,nhiều người nói vậy.Chị hai tôi trở nên trấm tĩnh lai lung,chị bỗng giống mẹ đến mức đôi khi lòng tôi quặng thắt lại.Tôi mạnh mẽ hơn tôi tưởng,có thể là chỗ dựa cho ba và chị hai,vì tôi chắc chắn tôi yêu mẹ,không muốn mẹ lo lắng và hẳn mẹ rất tin tưởng tôi…
16. Mỗi năm ,tôi và chị hai vẫn theo ba đi Đà Lạt như dạo mẹ còn sống.Dù thời gian đã trôi đi rất lâu rất lâu,nhưng tất cả những gì mẹ để lại vẫn vương hình bong mẹ,đã có lúc tôi tưởng Đà Lạt là mẹ…
Một buổi chiều xa xăm nơi nào đó,tôi-chị hai-và ba đi dạo quanh Hồ Xuân Hương lãng mạn,nhắc lại chuyện cũ,bỗng thấy lòng ngập tràn một tình yêu,tình yêu như đó là tình yêu của mẹ,như thể Đà Lạt bỗng cũng là của riêng tôi,chị hai,của riêng ba
♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: