[IMG]file:///C:/DOCUME%7E1/MYCOMP%7E1/LOCALS%7E1/Temp/msohtml1/01/clip_image001.gif[/IMG]
PINDY MIMI
1.
-Mình chia tay nhé!
-ừm!
-em không buồn à?
-ừm!
-em không yêu anh…như người ta nói…
-…
-đúng là em.Lúc nào cũng cười tươi…
-…
-anh đi nhé!tạm biệt…
-ừm, anh đi,tạm biệt anh!

Nó định nói thêm gì đó nhưng lại chỉ mỉm cười,lúc nào nó cũng vậy,nụ cười cứ nhẹ nhàng,hiền lành lạ lùng mà từ khi quen Dương nó mới có,nụ cười làm Dương dễ chịu nhưng bất an…

2.
Nó là bạn gái của Dương.Dương học trên nó một lớp,đẹp trai,học giỏi và cái mác con nhà giàu như thể treo lủng lẳng trước ngực…Nó học lực bình thường,gia cảnh bình thường,ngoại hình bình thường và cá tính cũng bình thường nốt…Hệt như câu chuyện của Lọ Lem và Hoàng tử…hai mảng tương phảng ghép lại thành một đôi,như nó nghĩ…không cùng đẳng cấp…
Nó và Dương trở thành một đôi,sau khoảng một tháng nó biết Dương…nó năng động và có một tâm hồn ấm áp để sưởi ấm Dương lạnh lùng khó hiểu.Nó không thích Dương sau cái nhìn đầu tiên,cũng chẳng bao giờ nghĩ sẽ thích Dương…việc Dương thích,hay trở thành bạn trai nó,nó càng chưa bao giờ ngờ tới,…Nó như Lọ Lem xấu xí đi bên cạnh Hoàng Tử,cạnh Dương trước bao cái nhìn ngưỡng mộ,ước ao,ghen tị lẫn mỉa mai…

3.
Dương quay lưng đi,khoảng sân trường nhỏ xinh vẫn ngập đầy nắng,gió miên man thổi về một nơi xa xăm…Nó nheo mắt lại cười miễn cưỡng,vẫy tay tạm biệt mối tình đầu đã đi xa…Bóng Dương mờ dần sau hàng dương trước cổng trường,rồi khuất hẳn,Dương đi chẳng hề ngoái đầu lại nhìn…Dương sợ nó lại cười,nụ cười cứ nửa buồn,nửa vui,nụ cười khiến Dương trùng bước,cứ níu bước chân Dương hoài…Dương đã đi rồi,đi xa rồi,nó mới ôm mặt khóc,tiếng khóc,tiếng khóc vỡ òa tức tưởi,đôi vai gầy run lên nhè nhẹ…Nó buồn nhiều lắm nhưng Dương không biết,từ ngày quen Dương chưa bao giờ nó khóc…

4.mảng hồi ức thứ nhất…

-Anh thấy em có gì đăc biệt?
-Em hay cười…
-Vậy thôi hả?-nó tròn mắt ngạc nhìn Dương
-Ừ!cười thì đẹp…anh sợ con gái hay khóc…
-Em thích anh đó!Em sẽ không khóc…-nó cười tít mắt,nửa thật nửa đùa
Dương phá lên cười:”Đồ ngốc!ngốc thế sao làm bạn gái anh ?”…Dương nói vậy, nhưng sau đó hai người lai thành một đôi thật.Lọ Lem và Hoàng Tử.Hẳn lung linh như một câu chuyện cổ tích giữa đời thường
.Tình cảm cũng lớn lên từng ngày,dịu dàng và ngọt ngào như kẹo mút hương dâu Dương tặng nó…

5.
Nó không giống phần lớn con gái trên đời,không thích ăn kem và kẹo mút,nhưng từ khi quen Dương nó hay nhâm nhi một mình.Một đứa con gái đang yêu dĩ nhiên phải khác những đứa con gái bình thường chứ?

6.mảng hồi ức thứ hai
-Anh Dương kìa!-Nó khẽ reo lên khi đang dắt xe vào nhà xe,Dương chỉ vừa mới bước vào cổng.
-Ôi!mắt mày tinh thế???
-Hehe
-Ui!Xem cười kìa!
-À!Vân này!
-Hửm?
-Nếu được làm người yêu anh Dương,rồi bị anh Dương “đá”tao cũng muốn thử một lần mày à!
-Xàm!đừng có điên!-nhỏ Vân nhìn nó nghi ngại
-Thật đấy!một ngày làm người yêu anh Dương cũng được…bị đá cũng không sao hết!
-Uống lộn thuốc?bịnh hả?vớ vẩn,con nít con nôi
-hi!thui…Nghi đùa đấy!-nó nói mà đôi mắt sẫm lại…con bạn chả đủ tinh ý để nhận ra…

7.
-Em dạo này thế nào?-Dương hỏi nó khi vô tình gặp nhau ở nhà sách-Anh mua quà sinh nhật cho bạn…
-Em đi mua truyện tranh thui…dạo này em khỏe,ăn được,ngủ được,chơi cũng được luôn…bao giờ anh ra thành phố?
-Hai tuần nữa anh mới đi!
-Chắc không gặp anh nữa nhỉ?Thế chúc anh lên đường bình an nhé!Thi tốt nhe anh!
-Ừ!cảm ơn Nghi…
-Có gì đâu mà…em đi nhé!
-Ừ!
Nó quay lưng đi…không ngoái đầu lại,tiếng Dương nhẹ nhàng,gọi với lại…
-Em ổn chứ?
-An yên tâm…giờ thì chưa,nhưng sẽ ổn…
Nó không quay mặt lại,trả lời,sợ Dương nhìn thấy mắt nó đang đỏ hoe,nó không muốn Dương nhìn thấy… nó đi nhanh qua các tầng sách cao ngút,tựa lưng vào một kệ khuẩt,mắt ướt nhòe,may mà Dương không thấy…Nó vẫn ở đó đến tận khi Dương ra quầy tính tiền rồi ra ngoài.

8.
-Sao vậy?
-Cái gì cơ?
-Sao mày với anh Dương chia tay?
-không biết
-Tao tưởng may yêu anh ấy lắm?
-Ừ…
-Không có lí do gì sao?Do mày hay do anh?
-Không do ai hết,tự nhiên anh ấy nói…chắc tại tao không thú vị,anh Dương không thích nữa…
-Trước đó có cãi nhau không?
-Không,nhưng mày đừng nhắc nữa,tao khóc bây giờ…Tao nói rồi…được làm người yêu anh Dương một ngày rồi bị đá tao cũng chấp nhận…huống hồ…tao đã rất hạnh phúc…
-Mày chẳng giống ai…thôi thì đừng buồn nhé…rồi mọi chuyện sẽ qua…
Cái chuông gió treo ở cửa sổ kêu leng keng,gợi về một câu chuyện tình như thể đã đi xa xôi lắm rồi…

10
Nó và Dương chia tay đã 3 tháng và sau lần gặp nhau hi hữu tại nhà sách,hoàn toàn không chút liên lạc gì…Nghe nói Dương đậu Đại học,một trường khá danh tiếng ở thành phố,nó mừng cho Dương…nó cũng bận rộn với mấy lớp học thêm,mấy trung tâm học ôn thi…thời gian trôi đi…trôi đi…chả mấy khi đoái hoài tới tình yêu của nó và Dương…thứ tình cảm ngây thơ,trong trẻo bị bỏ lại giữa một ngày hôm qua ngập nắng,ngập gió

11.Uyên Nghi-ngốc nghếch,phi thường.
Tôi đã thích Dương,nhiều hơn tôi nghĩ,…Tôi không biết vì sao chúng tôi lại chia tay,giống như cái cách mà chúng tôi thành một đôi,tôi không hề biết..Dương nói chia tay khi tôi nghĩ là lúc mình hạnh phúc nhất…Nhưng tôi vẫn để anh ra đi,nhẹ nhàng như lúc anh đến…Tôi yêu Dương và tự hứa sẽ không để anh lo lắng khi nhìn tôi khóc,không phải bận tâm hay vương vấn…Có thể tôi ngốc nghếch quá,nhưng tôi tin,khi bạn yêu một điều gì đó,phải buông nó ra…

12.Dương-tình yêu cao thượng
Tôi đã thích Nghi,nhiều hơn tôi tưởng…Tôi không hiểu sao mình lại nói lời chia tay…không hiểu…Ngay lúc em hạnh phúc nhất…tôi biết em hay cười,vì tôi,nhưng sao nụ cười cứ buồn buồn,không còn ngây thơ,trong sang như thuở ban đầu…Em bên tôi cố gắng gượng cười…Tôi không muốn mình ích kỉ trói buột sự vô tư vô lo đó…và em nhận lời chia tay.

13.
Cả hai cứ chìm dần trong dòng suy nghĩ lạc lối,để lạc mất nhau trong câu chuyện tình…mãi mãi chẳng thể níu kéo một tình yêu chân thành… nếu như…

“Mày ơi!hôm nay tao về phòng,thấy chuông gió leng keng trên cửa sổ,tao nhớ anh Dương quá,giá tao đừng buông nhanh quá,giá tao từ từ một xíu thôi Vân nhỉ?”Nó send email cho Vân…tâm trạng rối bời không ý thức…Nó hoảng hốt…gởi nhầm rồi…gởi Dương(!)

-Anh nhớ em!không sao quên được…”

Nó hoảng hốt lần hai,email từ Duong…@gmail.com trả lời
Tưởng rằng mãi mãi cả hai sẽ không cho nhau cơ hội,vì những lỗi lầm đáng trách mà đáng yêu…Định mệnh đã cho Nghi và Dương lạc đường(trong suy nghĩ và cả…địa chỉ mail)mà không lạc mất nhau…

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: