Chủ đề: Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
- 11-07-2012 12:42 PM #51
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
hay wó!
<3
- 15-07-2012 09:23 PM #52
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Theo lời hứa hôm nay mình sẽ post tiếp truyện nha...........

Tụi nó 20 đứa chén nguyên mười hai đĩa kem, làm nhỏ lớp trưởng phát hoảng, đếm tiền trả mà đau xót. Nhưng chẳng có đứa nào thèm ra tay trợ giúp. Tất cả tụi nó đang còn bận chuyện thách đấu giữa Tuyết Băng và Linh Chi, không biết có nên đi reo rao khắp trường không. Thật hết biết.
Buổi tối, nó vừa ngồi học bài vừa liên tục hắt xì hơi. Mùa đông, đã đi ăn kem, lại còn dùng nước lạnh nữa. Đáng đời nó mà.
Ring... ring... điện thoại reo làm nó giật mình. Nhìn cái tên đang hiển thị trên màn hình mà nó muốn nhai luôn cái điện thoại.
-Chào- Nó cất giọng mệt mỏi.
-Ha ha, bé yêu cũng ghê à nha?- Giọng nói của Thiên Vương đầy giễu cợt vang lên trong điện thoại.
-Cái gì?- Nó tức giận quát lại- Tôi không muốn nói chuyện với cậu.- Nó thẳng tay cúp máy cái cụp.
Ring... điện thoại lại reo, vẫn là cái tên nó ghét. Nó không thèm nghe, nhưng cái điện thoại cứ ung dung thét gào làm nó bực mình...
-Bé yêu chỉ giả vờ không thèm nói chuyện với tôi. Chứ đang thích lắm đúng không?
-Cậu nói cái chuyện khùng khùng của người mất dây à?
-Ừ, ừ, mất dây mà có người giành mới chết chứ, hơ hơ...- Nói xong cất một giọng cười khả ái, nó tắt máy, quăng cái điện thoại lên giường không thương tiết. Nó tức giận, đi lại bàn học, vừa định ngồi xuống thì cái điện thoại yêu dấu lại rung lên như muốn thách thức. Nó đẩy cái ghế ra sau thật mạnh bạo, rồi nhặt cái điện thoại lên một cách bạo lực.
-CÁI GÌ NỮA?- Nó gào lên trong điện thoại.
-……..
-Bà muốn tôi đi khám tai à?- Từ trong điện thoại một giọng con gái vang lên. Nó ngơ người, nhìn cái tên trong điện thoại. Là Cẩm Tú.
-Xin lỗi, tôi cứ tưởng cái tên âm binh nào- Nó nói giọng khó chịu.
-Ha ha ai thế?
-Thôi đi. Bà gọi cho tôi có chuyện gì?
-Ha ha- Con nhỏ cười to hơn- Bà lên forum trường xem đi, có cái vụ này bà nhất định quan tâm lắm đấy.
Xì có chuyện gì mà nó quan tâm. Lại còn “lắm đấy”. Nó nghĩ thế nhưng cũng mở máy lên, vào forum trường, thì hoảng hồn khi cái tiêu đề màu đỏ chót đập ngay vào mắt, bên cạnh còn có một chữ “hot”: CUỘC THÁCH ĐẤU GIÀNH NGƯỜI YÊU CỦA HAI CÔ GÁI.
Má ơi, cái gì vậy trời. Ngay phía dưới là bức ảnh bán thân của nó, đang cười khoe hai hạt đậu bên khoé miệng. Và một bức ảnh của Linh Chi với đôi mắt sắc sảo đang... nhìn nó. Bỏ qua hai bức ảnh, cùng cái tiêu đề nóng bỏng, nó bắt đầu đọc bài viết ngắn phía dưới.
“Một cô nàng là thiên thần đáng yêu với nụ cười hồn nhiên, một người là thiên thần với đôi mắt hút hồn. Họ là ai? Có gì nổi bật? Họ chính là thủ khoa và á khoa thiên thần khối mười. Là người đứng đầu hai khối A, B của Divide. Vào lúc năm giờ chiều hôm nay, giữa hai cô gái xinh đẹp giỏi giang này đã xảy ra một cuộc thách đấu đầy cam go về cuộc thi hội hoạ sắp tới. Theo những gì chúng tôi được biết thì nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cuộc thách đấu này là anh chàng hào hoa, lịch lãm của ác quỷ khối mười Nguyễn Thiên Vương, thủ khoa ác quỷ, người đã cướp hồn của rất nhiều cô gái, và hai cô gái của chúng ta cũng không ngoại lệ. Mới đây, Nguyễn Thiên Vương đã dũng cảm tuyên bố Hoàng Tuyết Băng là bạn gái cậu trước mặt bàn dân thiên hạ. Có lẽ vì chuyện này đã làm cho Mai Hà Linh Chi phẫn uất. Vậy chúng ta hãy chờ đợi xem, cuộc đấu sẽ diễn ra như thế nào. Liệu trong hai người ai sẽ thắng đây? Và lựa chọn của Thiên Vương?
Chúng tôi sẽ tiếp tục cập nhật tin tức từng ngày, từng giờ, từng phút, từng giây cho quý bà con. Cảm ơn tất cả đã quan tâm theo dõi.”
Nó tức giận rút phích cắm điện làm máy tính tắt phụt một cách không bình thường, nện cái thân mệt mỏi lên giường. “Tức chết đi được. Tin tức đâu mà lan nhanh đến thế. Chắc chắn bọn thiên thần vịt đẹt bán đứng mình rồi. Mai tôi cho mấy bà biết tay....”
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi ginga1004, vào ngày 15-07-2012 lúc 09:32 PM

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 15-07-2012 09:32 PM #53
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tuyết Băng và Linh Chi sẽ có một màn "trình diễn" về tài hội hoạ của mình để phân chia thắng bại. Cùng thời điểm đó, nhóm hội trưởng đã phát hiện ra một bí mật của ngôi trường nó đang học. Và để làm rõ sự nghi ngờ này, cùng với trí tò mò mọi người không ngại tìm hiểu về mọi chuyện....................................
Mọi người đọc truyện vui vẻ, mình sẽ gửi đến chap mới nhanh thôi..............

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 19-07-2012 05:25 PM #54
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
chi viet truyen hay wa .mau ra chap moi nha chi

-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn congiocodon về bài viết này.
ginga1004 (19-07-2012)
- 19-07-2012 09:41 PM #55
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp nè mọi người...

Sáng sớm mùa đông. Mặc dù trời lạnh nhưng có lẽ mọi vật đều đã thức dậy cả rồi, vui mừng đón chút nắng ám áp giữa mùa đông se lạnh. Nhưng trong căn phòng bé nhỏ, vẫn còn một đứa lì lợm nằm quấn chăn kín mít.
-Tuyết Băng! Sao còn chưa dậy? Con phải đến trường mà- Mẹ nó gào ở ngoài cửa nhưng nó vẫn không có dấu hiệu thức dậy.
Mặc dù nó đã thức dậy từ sớm rồi. Nó cắn môi, nhìn đồng hồ. Hôm nay nó phải đi thật trễ, không thì chết với cái lũ trong trường.
-Tuyết Băng! Không dậy là mẹ đập cửa vào đó- Mẹ nó vẫn không bỏ cuộc nhưng nó vẫn gan lì không lên tiếng, mắt luôn nhìn đồng hồ không thôi…..
Còn đúng 15’ nó mới bay ra khỏi giường………. Làm vệ sinh, thay váy áo và hộc tốc chạy đến trường…. Hà hà, giờ này đố ai có thể đón đường nó được.
Nó chạy vào lớp…………
-Ahhhhh…. hội trưởng đến rồi kìa…………
Sau cái tiếng hét của ai đó nó bị cả đám vây quanh lại…
-Hội trưởng ơi, có thể cung cấp một số tin tức cho tờ báo lá cải của trường không ạ?- Một con nhỏ cố chen chúc qua đám đông hỏi nó.
-Hội trưởng cho biết chuyện thách đấu giữa bạn và Linh Chi được không ạ?....
Blap… blap….
Nó bị vây chặt không một đường thoát thân, mấy con nhỏ vịt đẹt này đúng là kinh khủng. Nó quay tới quay lui cố tìm đường thoát nhưng không một kẻ hở nào được mở ra vơí nó. Cứ nghiễm nhiên nghĩ là sẽ an toàn, ai dè….
Thiên tài cũng có lúc tính sai cả dặm. Bây giờ nó phải làm sao đây? Giả vờ ngất đi…. Ồ… không không! Trốn tránh cũng không phải là một ý hay. Chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng này một lần nữa. Hay là đứng đây tiếp chuyện cái bọn đang điên cuồng này như một minh tinh vàng bạc sáng giá. Cũng không được. Nó điên mất thôi. Mà hình như trong chuyện này đâu phải do mình nó gây ra, sao chỉ có mình nó “hưởng” thế này nhỉ? Nó chợt trấn tĩnh lại. Đúng là trong cái khó nó mới ló cái khôn mà… Nhưng mà làm được gì bây giờ khi cả người nó bị vây kín mít, xung quanh tiếng của bọn con gái đua nhau thét gàu…
À à à… có cách rồi. Cách này đã rất nhiều lần thành công với nó. Thử thêm một lần nữa xem sao…
-Này Tuyết Băng, nói đi mà….
-Cậu hãy giúp tờ báo của trường mình đi mà…
-Tuyết Băng…
-Cho các bạn ít tin tức đi mà….
…..
Cái câu vừa nãy là của ai nhỉ? Nó đang còn loay hoay đưa mắt tìm quanh…. Bọn vịt đẹt như hiểu ý cũng nhìn theo ánh mắt nó.
Một khuôn mặt cười nham nhở của thằng con trai bước vào vòng trong…..
-Hehehehe- …. Và nở nụ cười khả ái…. đậm chất ác quỷ…
Cả đám thiên thần thần người ra rồi…. nhốn nháo……
-Á…. Thiên Vương thủ khoa…….
Lập tức cái đám phóng viên bất đắt dĩ của nó lúc nảy quay hết qua tên ngựa hoang mới xuất hiện đó……..làm nó tức anh ách (bó tay)….
-Cậu nói về cuộc giao đấu giữa hai thiên thần đi……
-Cậu không có ý kiến gì sao…???
………….
Thật làm nó tức điên mà……. Cái gì giao đấu…… Bực mình hết sức………Nhưng mà……. Nó tròn mắt lại suy nghĩ….. Và nở một nụ cười ác quỷ ranh mãnh……. Chắc không ai nhìn thấy đâu nhỉ?.... Haha đây là cơ hội cho nó thoát thân…Lúc nảy còn bận đang nghĩ kế mà giờ chắc không cần nữa rồi…. Nó nhẹ nhàng quay gót…. Nhưng mà….. không được… Cái tên đó….sao lại…? Haha, lần này phải cho hắn biết tay…. Nó ung dung quay lại với cái ý nghĩ trong đầu…
-Tránh hết ra chưa……..- Nó lấy sức hét to lên giọng uy lực của một hội trưởng thiên thần….
Cả bọn vịt đẹt được một phen hoảng hồn, quay hết lại nhìn nó….
-Biết bây giờ là mấy giờ chưa hả?- Nó nghiến răng nói…- Sao vẫn chưa vào lớp……….
Sau đó quay sang Thiên Vương với bộ mặt kinh khủng nhất có thể…. tưởng tượng như dung nham sắp sửa phun trào….
-Cậu to gan ý nhỉ? Hội trưởng ác quỷ……..
Thiên Vương hồi nào tới giờ đều rất thích trêu chọc nó, nhưng chưa bao giờ thấy bộ mặt nó như thế nhất thời hoảng hồn…….nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đốp chát lại..
-Hội trưởng thiên thần có gì dạy bảo….- Thiên Vương vừa nói vừa cuối xuống làm bộ mặt thách thức nó.
-Được rồi! Đã thế thì tôi nói cho cậu biết- Nó lên giọng- Đây là lãnh địa của thiên thần….- Hất mắt lên nhìn Thiên Vương một cái toé lửa…..- Ác quỷ không được qua đây…. Nhưng mà cậu… haha…
-Ồ, thì ra là chuyện đó à! Haha, vậy mà tưởng chuyện gì chứ- Nó đang vui mở cờ trong bụng vì sắp được phạt cái tên đáng ghét này thế mà Thiên Vương làm như không có chuyện gì….. Bất giác làm Tuyết Băng yểu sìu như cái bánh bao chiều nhưng nhất quyết hơn thua…
-Chuyện đó à? Nói nghe hay nhỉ!
-Hì hì… thế là bé yêu không biết rồi…. Hôm nay, họp mặt hội trưởng hai nhà cơ mà. Sao làm hội trưởng mà không nắm bắt thông tin gì hết thế?
Nó nghe xong, hơi tức giận, nhưng không thèm đứng đây đôi co với Thiên Vương nữa mà chạy một mạch lên phòng hội trưởng nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ chuyện gì…
“Rầm”… Nó đạp cửa phòng không thương tiếc….. Mọi người bên trong nhìn ra, nó thì nhìn vào trố mắt…
-Tuyết Băng, sao không gõ cửa vậy em?- Chị Kim Ngân bắt lẽ nó.
-Dạ, chào mọi người….- Nó đỏ mặt cười cười cho qua chuyện đi vào trong phòng…..- Em bị vấp té trước cửa phòng… hì hì…
-Thế không sao chứ hả á khoa thiên thần- Anh Gia Khánh lên tiếng hỏi han nó…
-Dạ, không sao đâu ạ! Hì hì- Nó hơi nhăn mặt.
-Không sao mà nhăn nhó vậy hả?- Hoàng Huy không chịu tha cho nó hỏi xoáy nó…
-Thật mà- Nó đáp kiểu vô tội.
-Hô hô hô…. tiếng lừa ở đâu kêu vậy ta…..?- Sau câu nói là cái mặt Thiên Vương ló vào…. Nó biết cậu ta ám chỉ ai… Nhưng thôi đành ngậm hột thị vậy…..
Thiên Vương vào trong ngồi vào cái ghế cạnh nó.
-Ai cho ngồi ở đây vậy hội trưởng- Nó trợn mắt lên nhìn Thiên Vương.
-Thế baby xem…. còn mỗi chỗ này trống….không ngồi đây thì ngồi đâu hả?- Thiên Vương hất mặt trêu ngươi nó.
-Thôi nào, chúng ta vào cuộc họp nha- Chị Kim Ngân nói, cắt đứt cuộc tranh luận mà phần thua nghiêng về Tuyết Băng. Nó thầm cảm ơn chị. Không tại cái chuyện điên khùng hồi hôm qua. Và cũng không tại cái bọn lắm chuyện thì nó đâu phải thế này. Ức chết đi được…. Mà suy ra suy lại, suy xa suy gần thì chung quy cũng tại cái thằng nhóc “thanh mai trúc mã” của nó..... Ôi trời, có liên quan gì đâu chứ……..
-Như mọi người đã biết thì trường ta năm nay sẽ tham gia vào cuộc thi hội hoạ toàn thành phố- Thảo My hắng giọng nói…….
-Các hội trưởng các khối có nhiệm vụ chỉ dẫn luật thi cho các học sinh của khối mình biết- Kim Ngân tiếp tục thay cho Thảo My….
-À, hôm trước có họp riêng từng khối thì đã nói rõ luật thi cho các hội trưởng rồi, bây giờ chắc không cần nhắc lại đâu nhỉ?- Hoàng Huy cười tươi….
-Em có thắc mắc- Tuyết Băng giơ tay lên phát biểu…
-Ừm, nói anh chị nghe thử nào- Gia Khánh cười dịu dàng với nó.
-Em muốn biết ai sẽ làm giám khảo cho cuộc thi này tại trường mình…
-Ồ, thế cậu chưa biết hả?-Thiên Vương nói làm cái mặt ta đây biết tuốt…
-Thì không biết mới hỏi chứ? Cậu bị hâm à?- Nó cũng không vừa
-Thôi nào- Kim Ngân chen ngang- Giám khảo lần này là ba vị đều xuất sắc ở lĩnh vực thiết kế và hội hoạ. Chị sẽ gửi thông tin ba người này cho em sau nhé!
Im lặng, im lặng…......
-Đừng có nói với em là cuộc họp chỉ đến đây thôi nha- Thiên Vương buồn bực lên tiếng.
-Đương nhiên là không- Ngân nói- Dễ gì triệu tập cuộc họp giữa thiên thần và ác quỷ thế này….
-Hôm trước em và chị Ngân xuống nhà kho thiên thần lấy giấy vẽ và đã phát hiện ra một điều rất lạ- My đi thẳng vào vấn đề
Tất cả mọi người chăm chú lắng nghe.
-Lạ ư?- Tuyết Băng khẽ thốt lên.
-Uhm, đằng sau kệ để giấy có dấu hiệu của một cánh cửa nhưng tụi này không thể đẩy cái kệ đó ra được- Ngân tiếp lời giọng một cách thận trọng
-Em cũng đã thử tìm cái chìa khoá mật giống như trong mấy phim thần thoại ý nhưng không thấy.
-Phim thần thoại á, haha- Gia Khánh buột miệng cười lớn.
-Cười cái gì?- Thảo My tức giận quát anh.
-Không có gì, không có gì- Gia Khánh hoảng hồn vội xua xua tay, trông bộ dạng đó ai cũng phải phì cười.
-Nhưng vì thầy giám thị bảo tụi này nhanh lên nên vẫn chưa khám phá được gì hết- Kim Ngân nói tiếp.
-Này, sao không xuống đó kiểm tra lại lần nữa- Hoàng Huy đưa ra ý kiến.
-Nhưng nhà kho là nơi không được phép tự do ra vào, mỗi lần có chuyện gấp cần đến mới được cấp chìa khoá để vào mà- Tuyết Băng lên tiếng.
-Không sao, chuyện đó anh đã có cách- Hoàng Huy đắc ý nói- Nhưng mà… Chị Ngân có thể đưa em xuống đó không?
-Bây giờ à?- Ngân hỏi.
Huy gật đầu dùng đôi mắt nghiêm nghị nhìn Ngân như muốn nói “Chị cứ tin ở em”.
-Được rồi, cuộc họp đến đây kết thúc- Ngân lên tiếng- Có gì chị sẽ thông báo sau nhé.
Mọi người ra khỏi cửa phòng hội trưởng. Đang đi thì Tuyết Băng bị ai đó túm cổ lại. Nó quay lại nhìn cái mặt khó ưa quen thuộc hằn học:
-Cậu muốn gì đây?
-Này, tôi có làm gì đâu nào- Thiên Vương giả vờ làm bộ mặt sợ hãi sau đó cười như ác quỷ nói- Tôi chỉ muốn hỏi thăm cái áo yêu quý của tôi cậu đã giặt xong chưa thôi.
Thịch…..
Chết chưa! Nó chợt nhớ lại. Nó đã nói phải giặt áo trả cho Thiên Vương thế mà nó quên khuấy mất, vẫn còn nhét cái áo trong tủ cá nhân. Tiêu đời nó rồi. Nhưng nó cố trấn tĩnh lại, làm bộ mặt như chẳng có chuyện gì
-Cậu lo gì chứ? Giặt xong rồi nhưng chưa là ủi- Nó hất mặt lên- Thế để tôi đem cái áo nhào đến cho cậu nhé.
-À thôi!- Vương cười thích ý- Baby cứ làm cho xong đi, ngày mai tôi sẽ lấy. Nói xong rồi bỏ đi mất.
Nó thở phào một cái. Hộc tốc chạy về lớp. Bây giờ chạy ra khu sinh hoạt chung cũng không phải là một cách hay… Và nếu có lấy được nhỡ mang vào lớp cái bọn đó thấy thì còn nguy nữa…. Nhưng mà…. Ôi cái bọn lớp mình. Nó nhớ lại chuyện lúc sáng ôm đầu.
Y chang là về tới lớp nó bị bọn chúng túm đầu quay vòng vòng bởi đủ thứ câu hỏi. Thật là, chính bọn họ hôm qua cũng có mặt mà. Sao thế này…….
Tan học nó chạy vội qua phòng sinh hoạt chung, nhét vội cái áo vào cặp rồi rút êm. Nó cười ma quỷ về nhà.
~_^ ...mọi người độc truyện vui vẻ nhé...

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 19-07-2012 09:42 PM #56
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp nè mọi người...

Sáng sớm mùa đông. Mặc dù trời lạnh nhưng có lẽ mọi vật đều đã thức dậy cả rồi, vui mừng đón chút nắng ám áp giữa mùa đông se lạnh. Nhưng trong căn phòng bé nhỏ, vẫn còn một đứa lì lợm nằm quấn chăn kín mít.
-Tuyết Băng! Sao còn chưa dậy? Con phải đến trường mà- Mẹ nó gào ở ngoài cửa nhưng nó vẫn không có dấu hiệu thức dậy.
Mặc dù nó đã thức dậy từ sớm rồi. Nó cắn môi, nhìn đồng hồ. Hôm nay nó phải đi thật trễ, không thì chết với cái lũ trong trường.
-Tuyết Băng! Không dậy là mẹ đập cửa vào đó- Mẹ nó vẫn không bỏ cuộc nhưng nó vẫn gan lì không lên tiếng, mắt luôn nhìn đồng hồ không thôi…..
Còn đúng 15’ nó mới bay ra khỏi giường………. Làm vệ sinh, thay váy áo và hộc tốc chạy đến trường…. Hà hà, giờ này đố ai có thể đón đường nó được.
Nó chạy vào lớp…………
-Ahhhhh…. hội trưởng đến rồi kìa…………
Sau cái tiếng hét của ai đó nó bị cả đám vây quanh lại…
-Hội trưởng ơi, có thể cung cấp một số tin tức cho tờ báo lá cải của trường không ạ?- Một con nhỏ cố chen chúc qua đám đông hỏi nó.
-Hội trưởng cho biết chuyện thách đấu giữa bạn và Linh Chi được không ạ?....
Blap… blap….
Nó bị vây chặt không một đường thoát thân, mấy con nhỏ vịt đẹt này đúng là kinh khủng. Nó quay tới quay lui cố tìm đường thoát nhưng không một kẻ hở nào được mở ra vơí nó. Cứ nghiễm nhiên nghĩ là sẽ an toàn, ai dè….
Thiên tài cũng có lúc tính sai cả dặm. Bây giờ nó phải làm sao đây? Giả vờ ngất đi…. Ồ… không không! Trốn tránh cũng không phải là một ý hay. Chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng này một lần nữa. Hay là đứng đây tiếp chuyện cái bọn đang điên cuồng này như một minh tinh vàng bạc sáng giá. Cũng không được. Nó điên mất thôi. Mà hình như trong chuyện này đâu phải do mình nó gây ra, sao chỉ có mình nó “hưởng” thế này nhỉ? Nó chợt trấn tĩnh lại. Đúng là trong cái khó nó mới ló cái khôn mà… Nhưng mà làm được gì bây giờ khi cả người nó bị vây kín mít, xung quanh tiếng của bọn con gái đua nhau thét gàu…
À à à… có cách rồi. Cách này đã rất nhiều lần thành công với nó. Thử thêm một lần nữa xem sao…
-Này Tuyết Băng, nói đi mà….
-Cậu hãy giúp tờ báo của trường mình đi mà…
-Tuyết Băng…
-Cho các bạn ít tin tức đi mà….
…..
Cái câu vừa nãy là của ai nhỉ? Nó đang còn loay hoay đưa mắt tìm quanh…. Bọn vịt đẹt như hiểu ý cũng nhìn theo ánh mắt nó.
Một khuôn mặt cười nham nhở của thằng con trai bước vào vòng trong…..
-Hehehehe- …. Và nở nụ cười khả ái…. đậm chất ác quỷ…
Cả đám thiên thần thần người ra rồi…. nhốn nháo……
-Á…. Thiên Vương thủ khoa…….
Lập tức cái đám phóng viên bất đắt dĩ của nó lúc nảy quay hết qua tên ngựa hoang mới xuất hiện đó……..làm nó tức anh ách (bó tay)….
-Cậu nói về cuộc giao đấu giữa hai thiên thần đi……
-Cậu không có ý kiến gì sao…???
………….
Thật làm nó tức điên mà……. Cái gì giao đấu…… Bực mình hết sức………Nhưng mà……. Nó tròn mắt lại suy nghĩ….. Và nở một nụ cười ác quỷ ranh mãnh……. Chắc không ai nhìn thấy đâu nhỉ?.... Haha đây là cơ hội cho nó thoát thân…Lúc nảy còn bận đang nghĩ kế mà giờ chắc không cần nữa rồi…. Nó nhẹ nhàng quay gót…. Nhưng mà….. không được… Cái tên đó….sao lại…? Haha, lần này phải cho hắn biết tay…. Nó ung dung quay lại với cái ý nghĩ trong đầu…
-Tránh hết ra chưa……..- Nó lấy sức hét to lên giọng uy lực của một hội trưởng thiên thần….
Cả bọn vịt đẹt được một phen hoảng hồn, quay hết lại nhìn nó….
-Biết bây giờ là mấy giờ chưa hả?- Nó nghiến răng nói…- Sao vẫn chưa vào lớp……….
Sau đó quay sang Thiên Vương với bộ mặt kinh khủng nhất có thể…. tưởng tượng như dung nham sắp sửa phun trào….
-Cậu to gan ý nhỉ? Hội trưởng ác quỷ……..
Thiên Vương hồi nào tới giờ đều rất thích trêu chọc nó, nhưng chưa bao giờ thấy bộ mặt nó như thế nhất thời hoảng hồn…….nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đốp chát lại..
-Hội trưởng thiên thần có gì dạy bảo….- Thiên Vương vừa nói vừa cuối xuống làm bộ mặt thách thức nó.
-Được rồi! Đã thế thì tôi nói cho cậu biết- Nó lên giọng- Đây là lãnh địa của thiên thần….- Hất mắt lên nhìn Thiên Vương một cái toé lửa…..- Ác quỷ không được qua đây…. Nhưng mà cậu… haha…
-Ồ, thì ra là chuyện đó à! Haha, vậy mà tưởng chuyện gì chứ- Nó đang vui mở cờ trong bụng vì sắp được phạt cái tên đáng ghét này thế mà Thiên Vương làm như không có chuyện gì….. Bất giác làm Tuyết Băng yểu sìu như cái bánh bao chiều nhưng nhất quyết hơn thua…
-Chuyện đó à? Nói nghe hay nhỉ!
-Hì hì… thế là bé yêu không biết rồi…. Hôm nay, họp mặt hội trưởng hai nhà cơ mà. Sao làm hội trưởng mà không nắm bắt thông tin gì hết thế?
Nó nghe xong, hơi tức giận, nhưng không thèm đứng đây đôi co với Thiên Vương nữa mà chạy một mạch lên phòng hội trưởng nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ chuyện gì…
“Rầm”… Nó đạp cửa phòng không thương tiếc….. Mọi người bên trong nhìn ra, nó thì nhìn vào trố mắt…
-Tuyết Băng, sao không gõ cửa vậy em?- Chị Kim Ngân bắt lẽ nó.
-Dạ, chào mọi người….- Nó đỏ mặt cười cười cho qua chuyện đi vào trong phòng…..- Em bị vấp té trước cửa phòng… hì hì…
-Thế không sao chứ hả á khoa thiên thần- Anh Gia Khánh lên tiếng hỏi han nó…
-Dạ, không sao đâu ạ! Hì hì- Nó hơi nhăn mặt.
-Không sao mà nhăn nhó vậy hả?- Hoàng Huy không chịu tha cho nó hỏi xoáy nó…
-Thật mà- Nó đáp kiểu vô tội.
-Hô hô hô…. tiếng lừa ở đâu kêu vậy ta…..?- Sau câu nói là cái mặt Thiên Vương ló vào…. Nó biết cậu ta ám chỉ ai… Nhưng thôi đành ngậm hột thị vậy…..
Thiên Vương vào trong ngồi vào cái ghế cạnh nó.
-Ai cho ngồi ở đây vậy hội trưởng- Nó trợn mắt lên nhìn Thiên Vương.
-Thế baby xem…. còn mỗi chỗ này trống….không ngồi đây thì ngồi đâu hả?- Thiên Vương hất mặt trêu ngươi nó.
-Thôi nào, chúng ta vào cuộc họp nha- Chị Kim Ngân nói, cắt đứt cuộc tranh luận mà phần thua nghiêng về Tuyết Băng. Nó thầm cảm ơn chị. Không tại cái chuyện điên khùng hồi hôm qua. Và cũng không tại cái bọn lắm chuyện thì nó đâu phải thế này. Ức chết đi được…. Mà suy ra suy lại, suy xa suy gần thì chung quy cũng tại cái thằng nhóc “thanh mai trúc mã” của nó..... Ôi trời, có liên quan gì đâu chứ……..
-Như mọi người đã biết thì trường ta năm nay sẽ tham gia vào cuộc thi hội hoạ toàn thành phố- Thảo My hắng giọng nói…….
-Các hội trưởng các khối có nhiệm vụ chỉ dẫn luật thi cho các học sinh của khối mình biết- Kim Ngân tiếp tục thay cho Thảo My….
-À, hôm trước có họp riêng từng khối thì đã nói rõ luật thi cho các hội trưởng rồi, bây giờ chắc không cần nhắc lại đâu nhỉ?- Hoàng Huy cười tươi….
-Em có thắc mắc- Tuyết Băng giơ tay lên phát biểu…
-Ừm, nói anh chị nghe thử nào- Gia Khánh cười dịu dàng với nó.
-Em muốn biết ai sẽ làm giám khảo cho cuộc thi này tại trường mình…
-Ồ, thế cậu chưa biết hả?-Thiên Vương nói làm cái mặt ta đây biết tuốt…
-Thì không biết mới hỏi chứ? Cậu bị hâm à?- Nó cũng không vừa
-Thôi nào- Kim Ngân chen ngang- Giám khảo lần này là ba vị đều xuất sắc ở lĩnh vực thiết kế và hội hoạ. Chị sẽ gửi thông tin ba người này cho em sau nhé!
Im lặng, im lặng…......
-Đừng có nói với em là cuộc họp chỉ đến đây thôi nha- Thiên Vương buồn bực lên tiếng.
-Đương nhiên là không- Ngân nói- Dễ gì triệu tập cuộc họp giữa thiên thần và ác quỷ thế này….
-Hôm trước em và chị Ngân xuống nhà kho thiên thần lấy giấy vẽ và đã phát hiện ra một điều rất lạ- My đi thẳng vào vấn đề
Tất cả mọi người chăm chú lắng nghe.
-Lạ ư?- Tuyết Băng khẽ thốt lên.
-Uhm, đằng sau kệ để giấy có dấu hiệu của một cánh cửa nhưng tụi này không thể đẩy cái kệ đó ra được- Ngân tiếp lời giọng một cách thận trọng
-Em cũng đã thử tìm cái chìa khoá mật giống như trong mấy phim thần thoại ý nhưng không thấy.
-Phim thần thoại á, haha- Gia Khánh buột miệng cười lớn.
-Cười cái gì?- Thảo My tức giận quát anh.
-Không có gì, không có gì- Gia Khánh hoảng hồn vội xua xua tay, trông bộ dạng đó ai cũng phải phì cười.
-Nhưng vì thầy giám thị bảo tụi này nhanh lên nên vẫn chưa khám phá được gì hết- Kim Ngân nói tiếp.
-Này, sao không xuống đó kiểm tra lại lần nữa- Hoàng Huy đưa ra ý kiến.
-Nhưng nhà kho là nơi không được phép tự do ra vào, mỗi lần có chuyện gấp cần đến mới được cấp chìa khoá để vào mà- Tuyết Băng lên tiếng.
-Không sao, chuyện đó anh đã có cách- Hoàng Huy đắc ý nói- Nhưng mà… Chị Ngân có thể đưa em xuống đó không?
-Bây giờ à?- Ngân hỏi.
Huy gật đầu dùng đôi mắt nghiêm nghị nhìn Ngân như muốn nói “Chị cứ tin ở em”.
-Được rồi, cuộc họp đến đây kết thúc- Ngân lên tiếng- Có gì chị sẽ thông báo sau nhé.
Mọi người ra khỏi cửa phòng hội trưởng. Đang đi thì Tuyết Băng bị ai đó túm cổ lại. Nó quay lại nhìn cái mặt khó ưa quen thuộc hằn học:
-Cậu muốn gì đây?
-Này, tôi có làm gì đâu nào- Thiên Vương giả vờ làm bộ mặt sợ hãi sau đó cười như ác quỷ nói- Tôi chỉ muốn hỏi thăm cái áo yêu quý của tôi cậu đã giặt xong chưa thôi.
Thịch…..
Chết chưa! Nó chợt nhớ lại. Nó đã nói phải giặt áo trả cho Thiên Vương thế mà nó quên khuấy mất, vẫn còn nhét cái áo trong tủ cá nhân. Tiêu đời nó rồi. Nhưng nó cố trấn tĩnh lại, làm bộ mặt như chẳng có chuyện gì
-Cậu lo gì chứ? Giặt xong rồi nhưng chưa là ủi- Nó hất mặt lên- Thế để tôi đem cái áo nhào đến cho cậu nhé.
-À thôi!- Vương cười thích ý- Baby cứ làm cho xong đi, ngày mai tôi sẽ lấy. Nói xong rồi bỏ đi mất.
Nó thở phào một cái. Hộc tốc chạy về lớp. Bây giờ chạy ra khu sinh hoạt chung cũng không phải là một cách hay… Và nếu có lấy được nhỡ mang vào lớp cái bọn đó thấy thì còn nguy nữa…. Nhưng mà…. Ôi cái bọn lớp mình. Nó nhớ lại chuyện lúc sáng ôm đầu.
Y chang là về tới lớp nó bị bọn chúng túm đầu quay vòng vòng bởi đủ thứ câu hỏi. Thật là, chính bọn họ hôm qua cũng có mặt mà. Sao thế này…….
Tan học nó chạy vội qua phòng sinh hoạt chung, nhét vội cái áo vào cặp rồi rút êm. Nó cười ma quỷ về nhà.
~_^ ...mọi người độc truyện vui vẻ nhé...

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 19-07-2012 09:48 PM #57
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp nè mọi người...

Sáng sớm mùa đông. Mặc dù trời lạnh nhưng có lẽ mọi vật đều đã thức dậy cả rồi, vui mừng đón chút nắng ám áp giữa mùa đông se lạnh. Nhưng trong căn phòng bé nhỏ, vẫn còn một đứa lì lợm nằm quấn chăn kín mít.
-Tuyết Băng! Sao còn chưa dậy? Con phải đến trường mà- Mẹ nó gào ở ngoài cửa nhưng nó vẫn không có dấu hiệu thức dậy.
Mặc dù nó đã thức dậy từ sớm rồi. Nó cắn môi, nhìn đồng hồ. Hôm nay nó phải đi thật trễ, không thì chết với cái lũ trong trường.
-Tuyết Băng! Không dậy là mẹ đập cửa vào đó- Mẹ nó vẫn không bỏ cuộc nhưng nó vẫn gan lì không lên tiếng, mắt luôn nhìn đồng hồ không thôi…..
Còn đúng 15’ nó mới bay ra khỏi giường………. Làm vệ sinh, thay váy áo và hộc tốc chạy đến trường…. Hà hà, giờ này đố ai có thể đón đường nó được.
Nó chạy vào lớp…………
-Ahhhhh…. hội trưởng đến rồi kìa…………
Sau cái tiếng hét của ai đó nó bị cả đám vây quanh lại…
-Hội trưởng ơi, có thể cung cấp một số tin tức cho tờ báo lá cải của trường không ạ?- Một con nhỏ cố chen chúc qua đám đông hỏi nó.
-Hội trưởng cho biết chuyện thách đấu giữa bạn và Linh Chi được không ạ?....
Blap… blap….
Nó bị vây chặt không một đường thoát thân, mấy con nhỏ vịt đẹt này đúng là kinh khủng. Nó quay tới quay lui cố tìm đường thoát nhưng không một kẻ hở nào được mở ra vơí nó. Cứ nghiễm nhiên nghĩ là sẽ an toàn, ai dè….
Thiên tài cũng có lúc tính sai cả dặm. Bây giờ nó phải làm sao đây? Giả vờ ngất đi…. Ồ… không không! Trốn tránh cũng không phải là một ý hay. Chắc chắn sẽ xảy ra tình trạng này một lần nữa. Hay là đứng đây tiếp chuyện cái bọn đang điên cuồng này như một minh tinh vàng bạc sáng giá. Cũng không được. Nó điên mất thôi. Mà hình như trong chuyện này đâu phải do mình nó gây ra, sao chỉ có mình nó “hưởng” thế này nhỉ? Nó chợt trấn tĩnh lại. Đúng là trong cái khó nó mới ló cái khôn mà… Nhưng mà làm được gì bây giờ khi cả người nó bị vây kín mít, xung quanh tiếng của bọn con gái đua nhau thét gàu…
À à à… có cách rồi. Cách này đã rất nhiều lần thành công với nó. Thử thêm một lần nữa xem sao…
-Này Tuyết Băng, nói đi mà….
-Cậu hãy giúp tờ báo của trường mình đi mà…
-Tuyết Băng…
-Cho các bạn ít tin tức đi mà….
…..
Cái câu vừa nãy là của ai nhỉ? Nó đang còn loay hoay đưa mắt tìm quanh…. Bọn vịt đẹt như hiểu ý cũng nhìn theo ánh mắt nó.
Một khuôn mặt cười nham nhở của thằng con trai bước vào vòng trong…..
-Hehehehe- …. Và nở nụ cười khả ái…. đậm chất ác quỷ…
Cả đám thiên thần thần người ra rồi…. nhốn nháo……
-Á…. Thiên Vương thủ khoa…….
Lập tức cái đám phóng viên bất đắt dĩ của nó lúc nảy quay hết qua tên ngựa hoang mới xuất hiện đó……..làm nó tức anh ách (bó tay)….
-Cậu nói về cuộc giao đấu giữa hai thiên thần đi……
-Cậu không có ý kiến gì sao…???
………….
Thật làm nó tức điên mà……. Cái gì giao đấu…… Bực mình hết sức………Nhưng mà……. Nó tròn mắt lại suy nghĩ….. Và nở một nụ cười ác quỷ ranh mãnh……. Chắc không ai nhìn thấy đâu nhỉ?.... Haha đây là cơ hội cho nó thoát thân…Lúc nảy còn bận đang nghĩ kế mà giờ chắc không cần nữa rồi…. Nó nhẹ nhàng quay gót…. Nhưng mà….. không được… Cái tên đó….sao lại…? Haha, lần này phải cho hắn biết tay…. Nó ung dung quay lại với cái ý nghĩ trong đầu…
-Tránh hết ra chưa……..- Nó lấy sức hét to lên giọng uy lực của một hội trưởng thiên thần….
Cả bọn vịt đẹt được một phen hoảng hồn, quay hết lại nhìn nó….
-Biết bây giờ là mấy giờ chưa hả?- Nó nghiến răng nói…- Sao vẫn chưa vào lớp……….
Sau đó quay sang Thiên Vương với bộ mặt kinh khủng nhất có thể…. tưởng tượng như dung nham sắp sửa phun trào….
-Cậu to gan ý nhỉ? Hội trưởng ác quỷ……..
Thiên Vương hồi nào tới giờ đều rất thích trêu chọc nó, nhưng chưa bao giờ thấy bộ mặt nó như thế nhất thời hoảng hồn…….nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, đốp chát lại..
-Hội trưởng thiên thần có gì dạy bảo….- Thiên Vương vừa nói vừa cuối xuống làm bộ mặt thách thức nó.
-Được rồi! Đã thế thì tôi nói cho cậu biết- Nó lên giọng- Đây là lãnh địa của thiên thần….- Hất mắt lên nhìn Thiên Vương một cái toé lửa…..- Ác quỷ không được qua đây…. Nhưng mà cậu… haha…
-Ồ, thì ra là chuyện đó à! Haha, vậy mà tưởng chuyện gì chứ- Nó đang vui mở cờ trong bụng vì sắp được phạt cái tên đáng ghét này thế mà Thiên Vương làm như không có chuyện gì….. Bất giác làm Tuyết Băng yểu sìu như cái bánh bao chiều nhưng nhất quyết hơn thua…
-Chuyện đó à? Nói nghe hay nhỉ!
-Hì hì… thế là bé yêu không biết rồi…. Hôm nay, họp mặt hội trưởng hai nhà cơ mà. Sao làm hội trưởng mà không nắm bắt thông tin gì hết thế?
Nó nghe xong, hơi tức giận, nhưng không thèm đứng đây đôi co với Thiên Vương nữa mà chạy một mạch lên phòng hội trưởng nhất quyết phải hỏi cho ra lẽ chuyện gì…
“Rầm”… Nó đạp cửa phòng không thương tiếc….. Mọi người bên trong nhìn ra, nó thì nhìn vào trố mắt…
-Tuyết Băng, sao không gõ cửa vậy em?- Chị Kim Ngân bắt lẽ nó.
-Dạ, chào mọi người….- Nó cười cười cho qua chuyện đi vào trong phòng…..- Em bị vấp té trước cửa phòng… hì hì…
-Thế không sao chứ hả á khoa thiên thần- Anh Gia Khánh lên tiếng hỏi han nó…
-Dạ, không sao đâu ạ! Hì hì- Nó hơi nhăn mặt.
-Không sao mà nhăn nhó vậy hả?- Hoàng Huy không chịu tha cho nó hỏi xoáy nó…
-Thật mà- Nó đáp kiểu vô tội.
-Hô hô hô…. tiếng lừa ở đâu kêu vậy ta…..?- Sau câu nói là cái mặt Thiên Vương ló vào…. Nó biết cậu ta ám chỉ ai… Nhưng thôi đành ngậm hột thị vậy…..
Thiên Vương vào trong ngồi vào cái ghế cạnh nó.
-Ai cho ngồi ở đây vậy hội trưởng- Nó trợn mắt lên nhìn Thiên Vương.
-Thế baby xem…. Còn mỗi chỗ này trống….không ngồi đây thì ngồi đâu hả?- Thiên Vương hất mặt trêu ngươi nó.
-Thôi nào, chúng ta vào cuộc họp nha- Chị Kim Ngân nói, cắt đứt cuộc tranh luận mà phần thua nghiêng về Tuyết Băng. Nó thầm cảm ơn chị. Không tại cái chuyện điên khùng hồi hôm qua. Và cũng không tại cái bọn lắm chuyện thì nó đâu phải thế này. Ức chết đi được…. Mà suy ra suy lại, suy xa suy gần thì chung quy cũng tại cái thằng nhóc “thanh mai trúc mã” của nó..... Ôi trời, có liên quan gì đâu chứ……..
-Như mọi người đã biết thì trường ta năm nay sẽ tham gia vào cuộc thi hội hoạ toàn thành phố- Thảo My hắng giọng nói…….
-Các hội trưởng các khối có nhiệm vụ chỉ dẫn luật thi cho các học sinh của khối mình biết- Kim Ngân tiếp tục thay cho Thảo My….
-À, hôm trước có họp riêng từng khối thì đã nói rõ luật thi cho các hội trưởng rồi, bây giờ chắc không cần nhắc lại đâu nhỉ?- Hoàng Huy cười tươi….
-Em có thắc mắc- Tuyết Băng giơ tay lên phát biểu…
-Ừm, nói anh chị nghe thử nào- Gia Khánh cười dịu dàng với nó.
-Em muốn biết ai sẽ làm giám khảo cho cuộc thi này tại trường mình…
-Ồ, thế cậu chưa biết hả?-Thiên Vương nói làm cái mặt ta đây biết tuốt…
-Thì không biết mới hỏi chứ? Cậu bị hâm à?- Nó cũng không vừa
-Thôi nào- Kim Ngân chen ngang- Giám khảo lần này là ba vị đều xuất sắc ở lĩnh vực thiết kế và hội hoạ. Chị sẽ gửi thông tin ba người này cho em sau nhé!
Im lặng im lặng….
-Đừng có nói với em là cuộc họp chỉ đến đây thôi nha- Thiên Vương buồn bực lên tiếng.
-Đương nhiên là không- Ngân nói- Dễ gì triệu tập cuộc họp giữa thiên thần và ác quỷ thế này….
-Hôm trước em và chị Ngân xuống nhà kho thiên thần lấy giấy vẽ và đã phát hiện ra một điều rất lạ- My đi thẳng vào vấn đề
Tất cả mọi người chăm chú lắng nghe.
-Lạ ư?- Tuyết Băng khẽ thốt lên.
-Uhm, đằng sau kệ để giấy có dấu hiệu của một cánh cửa nhưng tụi này không thể đẩy cái kệ đó ra được- Ngân tiếp lời giọng một cách thận trọng
-Em cũng đã thử tìm cái chìa khoá mật giống như trong mấy phim thần thoại ý nhưng không thấy.
-Phim thần thoại á, haha- Gia Khánh buột miệng cười lớn.
-Cười cái gì?- Thảo My tức giận quát anh.
-Không có gì, không có gì- Gia Khánh hoảng hồn vội xua xua tay, trông bộ dạng đó ai cũng phải phì cười.
-Nhưng vì thầy giám thị bảo tụi này nhanh lên nên vẫn chưa khám phá được gì hết- Kim Ngân nói tiếp.
-Này, sao không xuống đó kiểm tra lại lần nữa- Hoàng Huy đưa ra ý kiến.
-Nhưng nhà kho là nơi không được phép tự do ra vào, mỗi lần có chuyện gấp cần đến mới được cấp chìa khoá để vào mà- Tuyết Băng lên tiếng.
-Không sao, chuyện đó anh đã có cách- Hoàng Huy đắc ý nói- Nhưng mà… Chị Ngân có thể đưa em xuống đó không?
-Bây giờ à?- Ngân hỏi.
Huy gật đầu dùng đôi mắt nghiêm nghị nhìn Ngân như muốn nói “Chị cứ tin ở em”.
-Được rồi, cuộc họp đến đây kết thúc- Ngân lên tiếng- Có gì chị sẽ thông báo sau nhé.
Mọi người ra khỏi cửa phòng hội trưởng. Đang đi thì Tuyết Băng bị ai đó túm cổ lại. Nó quay lại nhìn cái mặt khó ưa quen thuộc hằn học:
-Cậu muốn gì đây?
-Này, tôi có làm gì đâu nào- Thiên Vương giả vờ làm bộ mặt sợ hãi sau đó cười như ác quỷ nói- Tôi chỉ muốn hỏi thăm cái áo yêu quý của tôi cậu đã giặt xong chưa thôi.
Thịch…..
Chết chưa! Nó chợt nhớ lại. Nó đã nói phải giặt áo trả cho Thiên Vương thế mà nó quên khuấy mất, vẫn còn nhét cái áo trong tủ cá nhân. Tiêu đời nó rồi. Nhưng nó cố trấn tĩnh lại, làm bộ mặt như chẳng có chuyện gì
-Cậu lo gì chứ? Giặt xong rồi nhưng chưa là ủi- Nó hách mặt lên- Thế để tôi đem cái áo nhào đến cho cậu nhé.
-À thôi!- Vương cười thích ý- Baby cứ làm cho xong đi, ngày mai tôi sẽ lấy. Nói xong rồi bỏ đi mất.
Nó thở phào một cái. Hộc tốc chạy về lớp. Bây giờ chạy ra khu sinh hoạt chung cũng không phải là một cách hay… Và nếu có lấy được nhỡ mang vào lớp cái bọn đó thấy thì còn nguy nữa…. Nhưng mà…. Ôi cái bọn lớp mình. Nó nhớ lại chuyện lúc sáng ôm đầu.
Y chang là về tới lớp nó bị bọn chúng túm đầu quay vòng vòng bởi đủ thứ câu hỏi. Thật là, chính bọn họ hôm qua cũng có mặt mà. Sao thế này…….
Tan học nó chạy vội qua phòng sinh hoạt chung, nhét vội cái áo vào cặp rồi rút êm. Nó cười ma quỷ về nhà.
Mọi người đọc truyện vui vẻ nhé...

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 29-07-2012 09:45 AM #58
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Mấy hôm nay không vào được hihihehe nên bi giờ mới post được truyện cho mọi người nè

Vất cái cặp lăn lóc trên bàn nó ngã lưng xuống giường. Thật là một ngày mệt phờ người với đủ thứ chuyện. Nhưng mà chuyện nhà kho thật sự làm nó cảm thấy có chút gì đó thú vị. Chìa khoá……. mật mã…… cánh cửa…….. Tất cả đều xoay vòng vòng trong đầu nó………..
Nó thiếp đi lúc nào không biết…
Ring ring…….
Tiếng điện thoại kêu dồn dập phá tan giấc ngủ của nó, nó gà gật nhấc điện thoại lên nghe....
-A…lo..
-Đừng có nói giờ này em đang ngủ đó nghe- Tiếng ai như tiếng Hoàng Huy vang lên trong điện thoại.
Nó bật dậy nhìn đồng hồ rồi thốt lên- 6 rưỡi rồi cơ à.
-Đúng rồi đấy cô nương, lo mà dậy rửa mặt ăn cơm rồi đến trường ngay.
-Gì?- Nó ngạc nhiên- Anh có bị mớ ngủ không đó, tự dưng giờ này đến trường.
-Suỵt…..Tuyết Băng nghe này- Giọng Hoàng Huy nghe có vẻ chuyện gì đó cẩn mật lắm- Tối nay chúng ta sẽ có cuộc họp bí mật ở trường nhé, vào lúc 7 giờ.
-Họp bí mật ạ?- Tuyết Băng hỏi lại….
-Đúng rồi! Lo chuẩn bị đi, chút nữa Thảo My sẽ qua đón em đó.
-Dạ, em biết rồi.
7 giờ kém 15 phút Thảo My chạy xe đạp qua đón Tuyết Băng. Nó phải mặc hai lớp áo choàng kín cổ mới đối phó lại được mùa đông lạnh như cắt da cắt thịt. Thế mà…
-Thích ghê tiểu Băng ơi- My reo lên sung sướng khi đi giữa tiết trời khắc nghiệt này. Tuyết Băng ở đằng sau nhìn My như quái vật.
-Lạnh thế này mà thích ạ?- Hai hàm răng nó chạm vào nhau, cố gắng nói mấy từ.
-Uhm, cảm giác lạnh ở chân, ở mặt như được mát xoa ý, haha- My vừa đạp xe vừa nói.
Lúc này Tuyết Băng mới để ý chị My mặc váy mà không mang tất.
-Em thấy lạnh chị My ơi- Nó ôm My cứng ngắt nói.
-Haha thư giản đi, cứ nghĩ trời mát là nó sẽ mát thôi…..
Khi nó và My đến nơi thì mọi người đã có mặt ở trước cổng trường rồi.
-Hello- Chị Ngân giơ tay lên chào nó và My.
Tụi nó mỉm cười đáp lại.
Trường buổi tối dễ sợ thật. Nhìn cái cổng bằng sắt cao chót vót bình thường vẫn đóng mở để chào đón học sinh của Divide thế mà bây giờ trông nó thật khác lạ nhìn cứ giống như một bước tường ngăn cách giữa thế giới bên ngoài và một thế giới khác bên trong kia. Thế giới hoàn toàn khác biệt của màn đêm đen như vô tận bao quanh lấy tất cả. Những tưởng như tất cả các sinh vật đều bị một lực hút vô hình hút vào không gian bao la đó một cách từ từ, từ từ, và “hấp dẫn” đến kì lạ. Chỉ nhìn từ ngoài cổng đã có một cảm giác rợn cả người, lạnh toát sống lưng nhân đôi cái lạnh của mùa đông huống hồ gì tý nữa nó phải dấn thân vào nơi đó. Nó bất giác rung mình một cái.
-Này baby mặt em trắng bệch luôn kìa, chắc là sợ mất mật rồi- Đang lạnh run người mà cái giọng đáng ghét đó lại nheo nhéo bên tai, làm người khác muốn phát điên.
-Không phải việc của cậu- Nó nghiến răng nói từng chữ.
-Hít hà, trời lạnh thật đó nha- Thiên Vương hít một hơi dài đánh trống lãng làm một làn khói trắng bay ra từ miệng cậu. Tuyết Băng nhìn sững sờ và….
-Hahahaha- Nó cười lớn lên- Trông cậu cứ như một con rồng phun khói vậy.
-Cái gì rồng phun khói- Thiên Vương trợn mắt nhìn nó. Nhưng nó không sợ mà cười như được mùa.
-Này á khoa, rồng thì phải phun lửa chứ, sao lại phun khói- Gia Khánh cũng hùa vào chọc Thiên Vương.
-Tại vì con rồng này nó hết hơi rồi nên không thở ra lửa được nữa, haha
Cả bọn cười phá lên làm Thiên Vương tím mặt vì mắc cỡ.
-Thôi được rồi- Hoàng Huy cố gắng nén cười nhắc nhở mọi người- Hôm nay chúng ta phải bí mật đột nhập vào trường cơ mà. Như thế này thì sẽ bị tiêu đấy.
Mọi người ngưng chuyện cười đùa, nghiêm túc vào công việc chính.
-Đèn pin đã có đủ chưa?- Kim Ngân kiểm tra vật cần thiết trước khi hành động.
-Đủ rồi- Huy nói.
-Bây giờ phải tìm cách để vào trường- Gia Khánh lên tiếng.
-Chúng ta sẽ đột nhập qua cổng chính?- Thảo My nghi ngờ hỏi.
-Cổng chính đã bị khoá rồi- Gia Khánh trả lời Thảo My rồi quay qua trách Hoàng Huy- Thằng Huy này, không lo làm luôn một cái chìa khoá cổng.
-Làm một cái đã khó rồi, thời gian đâu cho cái cổng chứ- Huy phản bác lại.
-Chìa khoá ạ?- Từ đầu Tuyết băng đã đoán được là chuyện gì nhưng chìa khoá gì chứ.
-Lúc sáng chị Ngân đưa anh xuống nhà kho thiên thần, anh đã lấy sáp ong cho vào ổ khoá và được hình chiếc chìa khoá của nhà kho. Sau đó anh cho thợ làm một cái y hệt- Huy kể lại chuyện lúc sáng cho nó nghe.
-Ồ, hay thật đấy- Tuyết Băng reo lên.
-Đó là thủ thuật của một số tên trộm…..- Thiên Vương vừa lên tiếng đã bị Hoàng Huy thọp cổ.
-Cái gì trộm?
-Ơ dạ….- Thiên Vương bị kẹp cổ cứng ngắt ấp úng- Em đọc được trong cuốn truyện mà, thả em ra.
Tuyết Băng bịt miệng cười lấy cười để cố để không phát thành tiếng.
-Được rồi. Lo tìm cách vào đi- Gia Khánh đi dò cánh cổng.
-Này chỗ lần trước tụi mình vào ý- Thiên Vương nháy mắt cười gian với nó làm mắt nó giật giật nhớ lại chuyện cũ tức đến nghẹn cổ.
“Hắn ta muốn trả đũa mình đây mà. Đúng là cái con người không thể ưa nổi. Đáng ghét nhất trên đời”- Nó liếc mắt nhìn Thiên Vương.
-Đừng có nhìn như thế?- Thiên Vương vẫn thản nhiên như không có chuyện gì
-Grư…- Nó tức giận đẩy Thiên Vương ra xa- Đồ xấu xa.
-Hihihi- Thiên Vương cười giả lả, nhìn cái mặt nham nhở mà muốn cho xơi búa.
Nó liếc Thiên Vương thêm cái nữa rồi nói với Ngân- Em biết chỗ này, có thể vào được đấy.
-Thế à?- Nó cùng Ngân và My ra chỗ tường phía bên cạnh nơi có cái cây to chắn ở ngoài và là cái nơi……..>”<
-Chúng ta có thể nhảy lên đu qua cành cây lên bờ tường và vào trong- Nó giải thích.
-Ý hay đấy- Ngân xoa xoa đầu nó.
-Sao em có thể biết chỗ này chứ?- My ngạc nhiên hỏi.
-À…. tại gặp chuyện không may ý mà… không có gì đâu ạ- Nó ấp úng phân trần, mắt không quên liếc Thiên Vương mà cậu chàng cứ nhìn đi đâu. Cả bọn lần lượt nhảy qua tường để vào trường. Gia Khánh vào trước tiên, sau đó Hoàng Huy đỡ Kim Ngân và Thảo My qua tường.
-Đưa tay đây anh đỡ lên- Hoàng Huy chìa tay ra nói với Tuyết Băng. Nhưng Thiên Vương đã gạt tay anh ra, rồi nháy mắt:
-Cậu ấy tự lên được, anh Huy vào trước đi.
Nó nhìn Hoàng Huy vào trong rồi quắc mắt nhìn Thiên Vương, hỏi:
-Cậu lại muốn gì đây?
-Có muốn gì đâu nào- Thiên Vương cười gian tà với nó- Vào đi không thì tôi vào trước đó.
-Khỏi cần cậu nhắc- Nó giận dữ.
-Đưa tay đây tôi đỡ lên- Thiên Vương nói giọng tử tế làm nó nhân sự nghi ngờ của mình lên nhiều lần nữa.
-Tôi tự vào được không cần…….. Nó chưa nói hết câu Thiên Vương đã ghé vào tai nó nói nhỏ
-Uhm, hôm nay baby có mặt váy đâu mà sợ, hihi….
-Đáng ghét- Nó bặm môi, phi thân lên cành cây không quên hất Thiên Vương ngã chúi ra đất….. Bịch…. Nó rơi xuống phía bên trong trường một cách nhẹ nhàng.
-Có chuyện gì ngoài kia vậy?- Kim Ngân lên tiếng hỏi.
-Em nhỡ đạp chết con chuột ạ- Nó giả vờ làm bộ dạng sợ sệt- Kinh quá.
….Bịch….. Thiên Vương cũng đáp đất vào trong một cách nhẹ nhàng, không quên nheo mắt cười với nó một cái, làm nó giật thót tim “Không biết lần này hắn ta lại muốn giở trò gì nữa?”.
Cả bọn mở đèn pin lên, rón rén như những con chuột tiến sâu vào trường và mất hút bởi màn đêm tĩnh lặng vô hình.
Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 05-08-2012 12:02 PM #59
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
"Đột nhập bắt đầu" (-_^).......
Tụi nó xếp thành một hàng lần lượt đi vào trường, hướng nhà kho thiên thần mà rẽ. Dẫn đầu là Gia Khánh, tiếp theo là Hoàng Huy. Hai anh lo chuyện rẽ đường cho mọi người cùng tiến. Tiếp theo là ba hội trưởng thiên thần, và Thiên Vương là người đi cuối cùng, nhận nhiệm vụ quan sát từ đằng sau.
Nó vừa lạnh vừa sợ, cố ý lùi bước đi song đôi cùng Thiên Vương. Bỏ qua tất cả sự kiêu ngạo bây giờ an toàn là trên hết. Ở Divide, ban ngày đi còn lạc huống hồ gì ban đêm.
-Cậu lên trên đi- Thiên Vương lên tiếng.
-Gì chứ?- Mặc dù đang sợ nhưng vẫn cố đốp chát- Tôi có nhiệm vụ... giám sát cậu.
-Giám sát?- Thiên Vương dừng một bước nghi ngờ hỏi rồi đi tiếp.
-Đúng rồi- Nó khẳng định, chân vẫn cứ bước- Cậu sẽ chạy mất thì sao?
...
-À- Thiên Vương ngừng một chút rồi cười lên, trông mặt bảo rằng “hiểu ý rồi”- Ý Tiểu Băng là chạy mất không ai đi chung với cậu à?
-Cậu bị điên à?- Nó cười giả lả- Chẳng phải còn mấy anh chị sao?- Nó nhìn lại đưa tay chỉ nhưng......
chẳng thấy ai cả....
chỉ thấy ánh đèn pin heo hút loé lên chỗ khúc rẽ.
Nó hoảng hồn chạy theo.
-Chờ em với, chờ em…….- Nó lấy hết sức, quên đi nổi sợ, quên đi cái lạnh để chạy theo. Nhưng chạy hoài nó vẫn không đuổi kịp được. Nó dừng chân thở hì hộc
- Mệt quá! Mệt quá! Tại cậu hết đấy… Thiên Vương. Nhưng mãi nó vẫn không nghe tiếng cậu trả lời chỉ có một màn đêm duy nhất bao trùm, nó hoảng hồn nhìn khắp phía nhưng không thấy cậu đâu cả. Nó sợ mất mật, người run như cày sấy, và tim đau nhói…. Cậu đâu rồi…. Cậu đâu rồi…. Cậu là hoàng tử 101 của tôi mà…. Cậu đâu rồi…. Tại sao lại có mình tôi chốn này….. tại sao chứ…… Tại sao cậu lại………..
Tiếng lá cây bị làn gió đêm thổi bay xào xạc, tạt mạnh vào mặt nó, buốt đến tận xương, bây giờ chỉ muốn khóc nhưng có lẽ nước mắt đã hoá băng lại giữa tiết trời mùa đông này rồi.
Nó thu mình lại, nép mình vào một gốc cây.
Sợ quá….. Lạnh quá…….. Cậu đang ở đâu?.......
Giữa lúc này người nó chỉ nghĩ đến là Thiên Vương.
Còn cậu sau khi nó chạy theo ánh đèn lụi tàn phía xa, cậu hộc tốc đuổi theo, đèn pin quơ loạn xạ nhưng trời tối quá, cậu không thể thấy rõ ràng, cậu mãi đuổi theo tìm kiếm nhưng vẫn không thấy nó đâu… Cậu thật sự lo lắng, lo lắng lắm. Tuyết Băng….. Cậu đâu rồi….. Đồ ngốc này sao cậu có thể chạy thoát khỏi tôi được chứ?.... sao có thể….
Cậu dừng lại thở hì hộc….Không bao giờ….. Bới tung cái trường này tôi cũng phải tìm cho ra….. Cậu đâu rồi….. Điên thật điện thoại sao không liên lạc được……. Cái nhỏ ngốc này……. Để tôi tìm thấy tôi sẽ cho cậu biết tay cái tội dám thoát khỏi tôi……….
Cậu ngước mặt lên theo ánh đèn pin thì nhìn thấy nhỏ đang ở ngay trước đó. Lạnh lẽo và cô đơn. Như con chim non cần che chở….. Cậu tìm thấy rồi…. Cuối cùng cũng tìm thấy rồi…… Cậu bước lại gần, không làm chủ được cậu ôm chầm lấy nó, thốt lên như trách mắng.
-Đồ ngốc này, chạy đi đâu vậy hả?
Nó đang thu mình lại tựa vào gốc cây, tự nhiên bị ai đó vồ lấy, hoảng hồn…. Chết rồi cái gì đây….. Bất giác không nhận ra được gì nữa….
Nó đẩy cậu ra hét lên…….
-Á, cứu với………… - Bỏ chạy thừa sống thiếu chết….
Cậu túm lấy cổ áo nó mặc kệ nó vùng vẫy, gằn lên từng tiếng những tưởng như mình bị xúc phạm trầm trọng.
-Dừng. ngay. lại, đồ ngốc.
“Mình cứ tưởng sẽ vui mừng nhảy cẩn lên, sao kết quả lại thế này, tức điên mất thôi. Uổng công mình lo lắng đi tìm”
Lúc này nó mới nhận ra giọng nói đó, dừng lại từ từ ngước mắt lên nhìn cậu.
“Mừng quá… là cậu ta….. Sao mình lại thấy vui sướng khi gặp được cậu ta chứ….. Mày điên rồi…”
Lấy lại bình tĩnh, nó quát Thiên Vương: -Nói ai ngốc đó tên kia.
-Ai nữa- Thiên Vương không chịu thua quát lại- Tự nhiên bỏ chạy như điên.
-Tại ai chứ? Tự nhiên lợi dụng giữa đêm hôm ôm lấy con gái nhà người ta sao không chạy cho được chứ. Cái đồ……- Nó nghiến răng.
Cậu hơi đỏ mặt, nhưng tối đen chắc nó không nhìn thấy đâu:
-Ai bảo ngồi một cục đó. Tưởng thành thịt đông lạnh rồi mới tính tới khiêng về đó chứ- Cậu nheo nheo mắt.
-Đông cái đầu nhà cậu- Nó quất vào vai cậu một cái đau điếng.
-Á- Thiên Vương kêu lên- Người thì có tý ty mà đánh đau thế hả?- Rồi xoa xoa chỗ vừa bị choảng.
......
-Giỡn chừng đó được rồi- Có người cùng ánh đèn pin chiếu thẳng vào mặt hai đứa, làm Tuyết Băng bất giác sợ hãi nhảy ra đằng sau Thiên Vương, níu áo cậu cứng ngắt.
-Hai đứa hét muốn bể cái trường luôn- Gia Khánh trách- Đang hoạt động bí mật cơ đấy.
Không biết mấy anh chị đến đây vào lúc nào.
Nó chạy ra cười khì:
-Tại có tý sự cố xảy ra ạ!
-Tý sự cố xảy ra?- Thiên Vương cười ma quỷ nhắc lại lời nó.
Nó liếc Thiên Vương rồi nhìn anh chị:- Thật mà!
-Tưởng hai đứa định hẹn hò chung chứ, haha- Thảo My cười chọc hai đứa nó. Trời, chắc My nuốn nó ngóc đầu lên không được luôn quá.
-Làm gì có- Thiên Vương lên tiếng- Tại có con chuột nhát gan mà cứ thích đánh lẻ- Liếc Tuyết Băng một cái.
-Thôi nào- Hoàng Huy nghiêm nghị- Tưởng ở trường chỉ có chúng ta hả? Ông giám thị hay lang thang kiểm tra ở đây lắm. Phải cẩn thận đấy.
-Ông giám thị- Nó kêu lên.
-Có gì đâu bé yêu hì- Thiên Vương cười khoác tay lên vai nó.
Nó hất tay cậu ra, tuồng lên đi phía trên, mắt không quên liếc cậu cảnh cáo.
Cuối cùng tụi nó cũng tới nhà kho thiên thần. Nhà kho được làm dưới lòng đất, tối om, bọn chúng phải đi thật sát vào nhau, men theo cái cầu thang dài như vô tận, đến khám phá một bí mật… nào đó. Càng xuống phía dưới nỗi tò mò dâng lên chen lấp cả nổi sự hãi, bọn nó cẩn trọng bước từng bước một. Cuối cùng cũng đến nơi. Cả sáu người cùng nhìn cánh cửa nhà kho bằng sắt đã củ kĩ nhưng không vướng lấy một hạt bụi. Ban ngày trông không có gì lạ nhưng bây giờ trông nó thật hùng vĩ, toát ra một vẻ lạnh lùng làm người ta phải run sợ. Những tưởng như chỉ cần bước qua vật cản đầu tiên này tụi nó sẽ trở thành những nhà thám hiểm nổi tiếng thế giới vậy.
-Được rồi, chúng ta bắt đầu nào- Hoàng Huy nhìn cái ổ khoá, tay rút từ túi quần ra chiếc chìa khoá màu vàng, cẩn thận tra vào ổ. Mọi người ai nấy đều hồi hộp chờ đợi một tiếng “cạch” phát ra từ ổ khoá. Hoàng Huy bắt đầu vặn chìa….. nhưng…. Sao không thể vặn được. Huy cố hết sức nhưng không sao mở khoá được.
-Sao thế Huy- Gia Khánh lên tiếng.
-Lạ thật!- Huy nói trong khi vẫn ra sức vặn- Nó không chịu mở ra.
-Đưa anh xem- Gia Khánh giành chìa khoá từ tay Hoàng Huy ra sức vặn nhưng kết quả vẫn không khả thi. Có chuyện gì vậy nhỉ……
-Cái thằng này làm ăn gì lạ vậy?- Gia Khánh quay qua trách Hoàng Huy.
-Em có biết đâu- Huy không chịu thua, cải lại.
%&*$%^&
…………………………
Hình như có tiếng người phát ra từ trong kia. Tuyết Băng nghi ngờ. Bình thường tai nó thuộc dạng rất thính.
-Suỵt…..- Nó đưa tay trước miệng ra hiệu. Gia Khánh và Hoàng Huy không biết có chuyện gì nhưng cũng không lớn tiếng với nhau nữa, đưa mắt nhìn nó. Nó ghé sát tai vào cánh cửa, có tiếng người trầm trầm rất nhỏ từ bên trong phát ra.
…….. Cuộc thi hội hoạ lần này thì ra là ý tưởng của ông….
Một giọng đàn ông cao hơn đáp lại
…..Chứ ông tưởng là của ai…………..
Người đàng ông giọng trầm ra vẻ cảnh cáo
………Nếu ông mà………# # #.....................@ @.........
Hình như hai nhân vật kia nói nhỏ gì đó nên nó cũng không nghe rõ. Nhưng nghĩ cũng lạ sao có người bên trong đó, tụi nó làm ồn thế mà chẳng phát hiện ra. Sao lạ vậy nhỉ? Mà điều lạ hơn là tại sao giờ này vẫn có người dưới này. Chảng lẽ là……. Nó bất chợt rùng mình vì suy nghĩ của mình nhưng lấy lại tinh thần áp tai nghe ngóng. Các anh chị cố giữ thật yên lặng, áp tai nghe.
………..Hà hà…… Hay nhỉ……….
………Chắc chắn, sau cuộc thi này sẽ tìm được…………….
Tiếng của ông giọng cao như đắt thắng
Ông giọng trầm không chịu thua cười, nói
………Hà hà…………………. Được rồi, cứ làm theo ý ông… Tôi đi đây……….
Cuộc đối thoại dường như đã đến hồi kết thúc. Cả bọn hoảng hồn. Nếu đi ra thì ông ta sẽ đi như thế nào. Vì cái ổ khoá vẫn im lìm trên cửa không nhúc nhích. Cả bọn nháy mắt với nhau rồi không ai bảo nhau lấy hết sức chạy ùa ra theo hướng cầu thang. Chạy mãi chạy mãi, chỉ mong sao ra ngoài thật nhanh chóng.
Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
- 05-09-2012 06:00 PM #60
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
post tiep di chi
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Game Onlinekaildo
- Thế giới Ngôi SaoTam Tit
- Teen Story - Trà sữa cho tâm hồnTrà Sữa Tâm Hồn
- Tin tức Phim Điện ảnh | Truyền hìnhngoluxe







Trích dẫn




