Chủ đề: Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
- 12-08-2011 12:20 PM #1
Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Fic đầu tay của ginga mong mọi người ủng hộ


Tên fic:Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tác giả: ginga1004
Thể loại: tình cảm tuổi teen
Rating: biết chữ
Nguồn:h4
Tình trạng: on going
================================================== =====
Đi khắp thế gian chắc có lẽ bạn cũng không tìm ra được một ngôi trường nào quái dị như nơi này. Đó là một ngôi trường có niên sử 50 năm. Divide, tên của nó đấy. Cũng không phải đột nhiên mà người ta cho nó quái dị mà do cái tổ chức bên trong nó hết sức là đặc biệt. Cả ngôi trường gồm có ba khu. Nhìn về bên trái ta sẽ thấy ngay một toà nhà màu trắng (mây bay trên trời, mặt trời chói chang, khung cảnh thật vui tươi), có tên là khu angel. Nơi giành cho những cô gái xuất chúng, không những giỏi về học lực mà còn giỏi về mưu lược. Đối diện không xa là một toà nhà đen (mây trên trời vần vũ, sét rạch ngang bầu trời) nó có tên là khu Demon. Nơi giành cho những chàng trai đa mưu túc trí, thông minh hơn người. Khu giữa là giành cho thầy cô giáo, và các phòng giành cho việc sinh hoạt chung giữa thiên thần và ác quỷ. Thật là khó có thể bước chân vào cái trường này. Và cũng chính cái lịch sử hùng hồn, cách tổ chức đặc biệt, và học sinh ưu tú nên nó được rất nhiều người quan tâm còn nhiều hơn cả sao trên trời, và thu hút cả nó. Một con bé nhỏ nhắn, cân nặng không nặng lắm, chiều cao không cao lắm (nói giảm nói tránh cho chữ “lùn” ^^). Hì hì, nhưng mà Naphoneon nói rất có lí, chiều cao con người không đo từ chân tới đầu mà là đo từ đầu tới trời. Ha ha nói thế có tự cao tự đại không nhỉ?
Hôm nay, là một ngày quan trọng đối với nó. Là ngày nó đi xem bảng điểm.
Nó tung tăng, ca hát, nhảy chân sáo đến trường.
Woa, hôm nay trường đông kinh khủng, tất cả mọi người đều bu quanh cái bảng điểm cứng ngắt. Nó chen vào trong. Ối má ơi, mấy người này làm gì mà cứ chen lấn, số nó liễu yếu đào tơ nên hết bị đẩy qua bên này rồi lại bị hất qua bên kia y như một con gấu bông bị bọn trẻ nô đùa. Cuối cùng với những nổ lực không ngừng nghỉ nó cũng ôm được cái bảng trắng và được thưởng một cái va đầu vào bảng u lên to như trái ổi. Tức chết mất thôi.
-Điên thật, cái đám chết tiệt, không văn minh gì hết- Nó bực dọc nghiến răng, nghiến lợi như con nít ngứa nếu nhìn cái đám người đằng sau rồi sau đó mới quay lại nhìn cái bảng, rồi tự cười, ha ha đứng đầu bảng thiên thần là ta đây: Hoàng Tuyết Băng, tổng điểm 58. Nhưng mà 58 hả, tệ hơn nó nghĩ nhiều. Bây giờ làm gì đây, xem xong rồi thì phải đi ra mà đi vào nó sao thì đi ra nó còn hơn dậy. Nó cố gắng chen lấn ra bên ngoài.
-Má ơi, cái đám thịt người kinh quá- Nó vừa nhìn đám người đó vừa thoa da gà khi đã thoát ra ngoài.
Bỗng bị thổ vai cái bốp. Tiếp theo là một người nhảy ra trước mặt nó
-Hù, bà ghê thật đó, á khoa luôn ùi- Là nhỏ Cẩm Tú, Lê Nguyệt Cẩm Tú, con bạn thân nhất quả đất của nó, nó đang quơ chân múa tay trước mặt nó, miệng cười toe toét.
Nhưng mà cái gì nhỉ? Nó trợn tròn mắt ngạc nhiên, cái gì á khoa, nhất bảng mà á khoa á. Nó chụp vai con bạn lắc lấy lắc để:- Nói lại nghe, cái gì á khoa.
Con bạn lúc này ngơ ra, sau đó nói:- Bên bảng ác quỷ kìa.
Chỉ kịp nghe nhỏ bạn nói chừng đó, nó phi thân ngay qua cái bảng đen ngòm đang bị đám con trai ôm cứng ngắt. Nó cố chen vào để xem đứa nào dám hơn nó. Mấy thằng con trai thấy nó thì ngạc nhiên vô đối, đứa thì mắt trợn dộc, đứa thì thổ thổ thằng bên cạnh to nhỏ gì đó. Xì, nó chẳng thèm hơn thua với mấy thằng đó làm gì điều quan trọng bây giờ là xem cái đứa nào... cái đứa nào..., bọn đó dãn ra cho nó đi vào. Nó gí sát cái mặt vào cái bảng đen như bị cận thị dòm cái tên màu phấn trắng của đứa thủ khoa. Gừ gừ..... là Nguyễn Thiên Vương. Dòm xong qua cái tên hắn, nó liếc qua xem tổng điểm 59,5 điểm. Nó há hốc mồm, má ơi 59 điểm rưỡi (60 điểm là tuyệt đối), nó đếm đếm nhẩm nhẩm, rồi như không tin phép tính của mình nó đưa luôn hai tay lên đếm. Nó thua hắn một điểm rưỡi. Tức quá, tức quá, nó liếc cái tên hắn trên bảng đến muốn lòi mắt, hai tay nắm chặt đến ửng đó.
-Thôi thôi- Bà bạn không biết từ lúc nào đến thổ thổ lưng nó.
Tức điên mất thôi, máu dồn lên não rồi, nó chạy ra khỏi cái bảng trong sự ngỡ ngàng của cái đám “ác quỷ”.
-Thằng Thiên Vương là cái đứa nào?- Nó đi qua đi lại, môi bặm, tay nắm chặt.
-Chóng mặt quá ngồi xuống dùm con đi- Con bạn an toạ trên ghế đá la ới ới nhưng nó nghe mà có thèm để ý đâu. Bây giờ trong đầu nó là cái tên của tên ác quỷ đó. Tức chết đi được hắn là ai chứ. Quỷ mà có lúc cũng thắng thiên thần à. Không được. Nó tiếp tục đi qua đi lại, vô tình lướt mắt qua bà bạn. Nhỏ ta lúc nãy còn nổi quậu lên với nó thế mà bây giờ nhìn cái mặt kìa, thơ thơ thẩn thẩn, tay chống cằm, mắt chớp chớp ngó đâu đâu. Điên thật, bạn chí cốt bị thế này mà con nhỏ thả hồn lên mây thế đó. Nó đi đến gần, dùng đôi mắt tò mò chiếu vào con bạn, con nhỏ vẫn chẳng có phản ứng, nó lấy hết sức hỏi thật nhẹ nhàng:
-Này... bà đang nghĩ gì thế?
Tự nhiên con nhỏ cười khanh khách như con điên rồi nói:
-Anh Vương đẹp trai tài giỏi, thủ khoa nữa chứ. Ước gì được gặp một lần- Rồi sau đó còn lấy tay đập đập vào má nữa. Gừ gừ, thả hồn theo thằng cha đó rồi à. Xì xì đầu nó bốc khói đỏ cam vàng lục lam chàm tím, không chịu được nữa nó đập tay lên vai bạn cái bốp, gào lên:
-GẶP LẦN NÀO CHƯA MÀ BIẾT HẮN ĐẸP TRAI.
Cẩm Tú giật mình kéo hồn từ trên cây về, thơ thẩn nhìn nó.
-ĐỒ KHỈ, BÀ DÁM KHEN KẺ THÙ TRƯỚC MẶT TÔI HẢ?- Thấy cái mặt nhỏ ngu ra, nó gào vào tai Cẩm Tú đến thủng màn nhỉ. Bằng chứng là con nhỏ đưa tay ngoáy ngoáy. Sau đó thì lại tiếp tục thả hồn lên bụi tre. Ôi trời. Tức quá nó đi luôn về nhà.
-Con gái mới về à?- Mẹ nó dịu dàng khi thấy nó lê lết về nhà.
-Dạ- Trả lời cho gọi là con ngoan rồi lên phòng, phi thẳng lên giường nhưng mà ...........................Oạch................. .......... Ôi trời, giường hôm nay sao cứng ngắt thế nhỉ, đã thế còn lành lạnh. Đầu ngóc ngóc, mắt ngó ngó thì nó thấy mình đang an toạ dưới... sàn nhà. Điên thật, nhảy quá đà phi luôn xuống sàn. Tức quá. Nó nổi cơn tam bành, vớ lấy cái gối đập tùm lum lên giường. Thế là bao nhiêu công sức cày ngày cày đêm của nó bị đổ sông đổ biển bởi cái tên chết bầm đó. Không thể chịu nổi, ông trời bất công quá....
- Á....á...á....- Nó hét lên cho bao nhiêu nổi uất ức bay đi. Nhưng ngay sau đó thì.... lộc cộc... lộc cộc... tiếng guốc gỗ đang tiến lên phòng nó, chết rồi.
-Cộc cộc cộc.... Sau vậy con gái?
Nó điên quá hét toáng lên làm mẹ chạy lên đây. Nó nhìn quanh cái phòng. Đồ trên bàn thì văng tứ tung xuống sàn, trên ghế, mấy con gấu bông thì lổn ngổn, cái giường thì “nát bét”, gọi thế vì bây giờ nó đang ở trong tình trạng hết sức nguy cấp, cái ga giường bị lột tung ra, cái gối bị nó hành hạ đến văng bông ra tùm lum, đã thế còn bay bay như tuyết mùa thu nữa chứ. Chết rồi, cái chuồng heo của nó.
-Cộc cộc cộc- mẹ tiếp tục gõ cửa- Có chuyện gì, mở cửa cho mẹ nào- Giọng mẹ ngọt thế đấy, nếu thấy cái chuồng heo của nó thì.........................
- Mẹ ơi con ko sao đâu ạ- Nó nói vọng ra- Sách rớt xuống bàn í mà.
- Con bé này, mau ra ăn cơm đấy- mẹ nói rồi đi xuống. Chắc thế tại nó nghe tiếng guốc gỗ kêu lộc cộc nhỏ dần, nhỏ dần......... Vì mẹ nó biết là nó quý sách như thế nào. Và mấy cái chuyện rớt sách là nó la làng nên cũng quá quen rồi.
Bây giờ nó phải dọn cái bãi chiến trường này thôi.
Nó dọn được một lúc thì quăng gối cái phặt lên giường, hai tay chống hông. Tức quá, thằng cha đó là ai chứ. Đầu nó vẫn đang suy nghĩ về cái tên đáng ghét nào đó.
-Xì, chắc là cái tên xấu hoắt như con khỉ đỏ, mũi quẹo, miệng méo, mặt gãy- Nó vừa nói vừa bum không thương tiếc vào mặt con khỉ bông, rồi quăng nó vào tường rớt bịch xuống đất.
-Ha ha, sẽ có ngày ta cho mi mắc tường như con khỉ đó- Khoái chí với cái ý nghĩ vừa rồi nó phủi quần, phủi áo xuống nhà ăn cơm, mặc dầu nó chưa dọn xong cái phòng.
+ + +
Mong mọi người đọc xong cm nhiệt tình nha.
♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- (¯`•..º-::-»trò chơi 7 ngày«-::-º...•´¯)
- Mu Kim Giáp mới ra mắt ,Nào CÙng vào tham...
- Bạn cần quảng bá cho doanh nghiệp
- Nhỏ kia! Đứng lại!!!
- T/c?cua "Nhóc"for"Ấy"
- 6 Ngày Mộng Đẹp 1 Ngày Tàn
- Auto Mua Cầu Thủ Víp Và Háck LP Trong FiFa...
- thẰg.. nhÀ trẺ
- 4ever
- Hội Độc Thân Quý Sờ Tộc
- Anh là của em
- youthday
- trường học vampire
- Rian love [ P.1 ]
- thích thì đọc
- •• Khi girl là siêu quậy ••
- 10 nghịch lý không thể chối cãi !!!
- Nụ Hôn Hoàng Tử Part 2 :Băng Tan
- Seung Ri_cây xương rồng trổ hoa
- Dowload Vua Hải tặc - One Piece - Hải tặc mũ...

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 3 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011), KimNaNa_cute9x (15-12-2011)
- 12-08-2011 01:16 PM #2
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tác giả viết hay lắm.
Cố lên, cố lên nha.
Ủng hộ tác giả.
-
Hiện đã có 2 thành viên cảm ơn sweetlove_minny_lovesmile về bài viết này, gồm:
kimcuongden_7749 (20-08-2011), KimNaNa_cute9x (15-12-2011)
- 12-08-2011 08:37 PM #3
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Sao không thấy cô dì chú bác nào để lại cm hết vậy.
Chắc fic mình ế chắc ùi.
================================================== ================
Trời cao trong xanh, sương sớm long lanh, mặt nước xanh xanh, cành lá rung rinh....
Nó mặc bộ đồng phục mới đứng xoay xoay trước gương. Bộ đồng phục đẹp hết biết với áo sơ mi màu trắng thắt nơ xanh lơ, váy bản to hai màu trắng và xanh lơ làm toát lên vẻ kiều diễm của thiên thần. Nó cột mái tóc lên rồi chạy như bay xuống nhà ăn sáng rồi nhảy chân sáo đến trường. Vì trường cũng không xa nhà lắm nên nó muốn đi bộ đến, như thế vừa tập thể dục vừa không làm ô nhiễm môi trường, một công hai chuyện, hì.
Vừa đến trường thì bị bà bạn hù cái đến đứng tim.
-Tôi cho bà thành chè thập cẩm bây giờ- Nó nắm cổ nhỏ đe doạ.
Thế mà nhỏ gỡ tay nó ra, cười khì khì
-Chè phải có đá, hay bà vào ly ngồi cùng tôi đi.
-Cái gì? Giỏi giỏi đứng lại cho tôi- Con nhỏ khen nó xong thì dọt lẹ, nó phải bắt con nhỏ cho bằng được............... Vèo.....vèo.... Sau mấy đường lượn cuối cùng nhỏ ta cũng bị nó tóm gọn, nó cười như ác ma hỏi nhỏ:
-Ha ha bà dám nói lại không?
Cẩm Tú chưa trả lời thì đã bị cắt ngang bởi tiếng la phóng thanh:
-Mời tất cả học sinh tập trung về lễ đài để chúng ta làm lễ khai giảng............
-Tha cho bà đó nha- Nó nói rồi cười tít mắt với nhỏ bạn.
Tất cả mọi người đều đã ổn định chỗ ngồi. Quái thật ngay cả cái cách tổ chức chỗ ngồi nó cũng quái nữa. Nếu từ ngoài nhìn tổng thể thì thấy một bên đều là tông đen thui, một bên thì trắng bóc cứ y như kem sữa với sôcôla vậy. ^^.
Thầy hiệu trưởng bước lên bục, trông thật uy nguy, thầy đằng hắng vài cái trước micro, rồi tăng ga:
-Xin chào tất cả các thầy cô giáo và các em học sinh ưu tú của tôi. Các em có nghe tôi nói không?
-Có ạ.........................- Tất cả mọi học sinh đều vang lên cùng một tiếng.
-Các em có vui khi được trở lại trường học không?- Thầy tiếp tục “lời kêu gọi toàn quốc kháng chiến” của mình.
-Có ạ..........................- Tất cả học sinh lại đồng loạt đáp lại như một tiếng sấm vang dậy trời.
-Vậy thì bây giờ chúng ta sẽ bước vào bài diễn văn một phút ba mươi giây của thầy- Thầy hiệu trưởng cười tươi roi rói nói, còn đám học sinh thì ỉu sìu.
Thế là sau màn chào hỏi cực đặc sắc như một MC truyền hình, thầy đi vào bài diễn văn với tất cả lòng nhiệt huyết kéo dài một phút ba mươi giây theo thầy, còn theo nó thì còn dài hơn một trăm thế kỉ.
-.... Vì thế các em phải đem hết sức để chiến đấu giành vinh quang cho trường của mình. Chúc tất cả thành công.
Nó ngồi dòm đồng hồ nhỏ Cẩm Tú nãy giờ, nhìn cây kim nó chạy mà đến lộn con ngươi. Cái gì mà một phút ba mươi giây chứ, phải nói là một tiếng ba mươi phút. Ôi trời ơi.
-Và sau đây xin tất cả cho một tràng pháo tay thật lớn để chào đón hai gương mặt đứng đầu bảng thiên thần và ác quỷ lên phát biểu- Ông thầy lại tiếp tục, không biết ổng quăng ông MC đi đâu rồi.
Sau khi lời thầy hiệu trưởng vừa dứt thì một tràng pháo tay to như sấm rền vang lên. Nó nghe rồi đó mà cái đầu nảy giờ nhìn cái kim nó cứ xoay mòng mòng, cái đầu nó cứ ong ong, nhỏ Cẩm Tú thổ vai nó một cái đau điếng nó mới tĩnh hồn
-Thầy gọi kìa, lên phát biểu đi nào.
Nó đứng dậy, đầu hơi choáng ván chút, nó nhanh chóng lấy lại phong độ bước đi thật uyển chuyển lướt nhẹ qua các hàng ghế về phía khán đài và nhận được những lời trầm trồ từ phía mấy chị em thiên thần:
-Woa, năm nay thiên thần ta có mem mới đáng yêu phết.
-Chắc sẽ có một năm tuyệt cú mèo đây
Và nhận được những lời khen móc họng móc cổ từ cái đám ác quỷ:
-Xinh nhỉ- Nghe tàm tạm- Mà chảnh.
Cái gì nó mà chảnh á, thật đáng ghét bình tĩnh bình tĩnh nào.
Nó không muốn nhìn thấy cái bọn ác quỷ kia cười nó méo miệng trẹo quai hàm đâu.
Rồi thêm:- Thiên thần á khoa chút nữa mà gặp ác quỷ thủ khoa thì chắc là chạy mất dép ý nhỉ.
Kệ nó đi, kệ nó đi. Nó bước lên khán đài đến bên chiếc bục.
Mà quái, lúc nảy có kêu thằng cha thủ khoa đó nữa mà sao chẳng thấy hắn ta thế, thôi mặc kệ, mi không nói thì để ta nói cho mi nghe. Nó ung dung đứng trước micro, mỉm cười thật tươi kiểu hút hồn nhìn mọi người, rồi nói thật nhẹ nhàng:
-Chào thầy cô giáo kính mến, và toàn thể thần dân của trường Divide- Nó chớp chớp đôi mắt thiên thần.
-Hú uuuuuuuuuuuuuuuuuu, bạn ấy xinh quá- Hì hì thấy có kết quả chưa, đó là lời khen từ cái đám ác quỷ ranh ma đó.
-Tuyết Băng, Tuyết Băng......- Còn mấy chị bên thiên thần thì hét to tên nó.
Hà hà hạnh phúc chưa kìa. Nó nhìn xuống lũ ác quỷ đang gào thét nháy mắt tinh nghịch, làm cho chúng càng điên cuồng hơn, sướng quá sướng quá. Mấy chị bên thiên thần cũng đâu có vừa lấy điện thoại ra chụp hình nó liên tù tỳ. Nó như toả ánh sáng chói loà xuống toàn thể nhân loại.
Nó hít một hơi tiếp tục bài giới thiệu của mình:
-Tôi tên là Hoàng Tuyết Băng, tôi rất vui và mong đợi vì đã trở thành một thành viên của đại gia đình thiên thần và ác quỷ. Divide, nơi mà tôi mong ước được gởi gắm thời cấp ba của mình. Mặc dù tôi là thiên thần nhưng tất cả thiên thần và ác quỷ à.......- Nó như kêu gọi, lập tức một tràn hú hét dưới khán đài vang lên, nó mỉm cười nức mũi.
-Chúng ta sẽ cố gắng học tập thi đấu tranh giành để đưa Divide lên vị trí nhất bảng. Xin cảm ơn.- Nó vừa kết thúc xong thì thêm một tràn hò hét đến vang trời rộ lên. Bên ác quỷ nhốn nháo hết lên gọi tên, không phải là tên nó mà là cái tên đáng ghét nào đó.
-Thiên Vương, Thiên Vương......
Đúng là lúc nảy giờ tự biên tự diễn quá nên quên phắn thằng cha lúc nãy đi. Sao hắn ta không biến đi luôn cho rồi, thật đáng ghét. Nó gầm gừ.
-Cậu nhường micro cho tôi được chứ.
Tiếng ai đó vang lên sau lưng nó, làm nó hơi giật mình quay lại thì đơ cái mặt ra nhìn hắn. Ánh sáng tươi rói của mùa xuân được nó mang lại chỉ trong phút chốc đã bị tên này nhấn chìm trong mây mù. Ôi, ôi chắc điên mất thôi. Hắn gạt nó qua một bên nghiễm nhiên chiếm lấy cái micro. Còn nó nhìn hắn không chớp. Cái gì thế này, trước mặt nó là một người.... người lùn bước ra từ câu chuyện cổ tích Bạch Tuyết và bảy chú lùn. Gớm còn lùn hơn cả nó, hắn đứng nhón nhón sau cái bục. Cái mặt thì xấu hoắt, mắt thì ti hí. Ối ông trời ơi cái bản mẫu người gì vậy trời. Đã thế còn mặc bộ đồng phục đen ngòm ngắn ngủn trông ngố hết sức. Hắn ta là Nguyễn Thiên Vương à. Thượng đế ơi, sao mà người bất công với con thế. Thua đứa nào đẹp trai chút còn... còn dễ chịu mà cắt ruột cúng ông địa nãi chuối, đằng này... Ôi trời, Napholeon xuất thần. Nó cứ đứng mà trơ mắt ra nhìn hắn ta, bên dưới có một vài tiếng cười, rồi hắn nói gì đó mà bên ác quỷ hét ầm trời, bên thiên thần thì ngồi im re, mấy chị phẩy phẩy tay như đuổi ruồi. Thật sự từ lúc nảy giờ vì dung mạo quá xuất chúng của hắn ta mà nó điếng hồn, rơi tọt xuống 17 tầng địa ngục.
-Tôi rất đồng ý với quan điểm của á khoa đưa ra, nào chúng ta hãy cùng hô to tên trường nào..... Divide.....- Hắn hô trước, sau đó cả lũ ác quỷ cùng hô to lên:- Divide, Divide.....- Đám người đó như phát cuồng nhảy như mấy con choi choi, nhìn thấy mà ớn.
-Wao... xin cảm ơn lời phát biểu thật xúc động của hai em... Bây giờ chúng ta hãy học tập chăm chỉ nhé- Không biết ông thầy MC giành mic bao giờ mà thấy ổng hơi tơi tả, chắc có một cuộc chiến giành làm MC với ông hiệu trưởng đây mà.
-Rào rào rào.................- Ở dưới vang lên một tràn pháo tay nữa.
-Lễ khai giảng đã kết thúc, mời các em về hội trường của mình.
-Chào Tuyết Băng, em ngầu lắm- Một chị lên tiếng khen nó, nhưng nó chẳng thấy vui tẹo nào khi bị tên lùn đó cho đo ván không thương tiết.
-Vâng cảm ơn chị- Nó cố đè cục tức xuống thỏ thẻ.
Vào trong hội trường nó bị Cẩm Tú lôi tụt vào một cái ghế ở hàng đầu tiên:
-Ngồi đây với tôi- Con nhỏ cười tít mắt, nó không nỡ từ chối.
Khi mọi người đã ổn định đông đủ trong hội trường thiên thần, hai chị đứng trên bục, xinh hết biết.
-Xin chào, tôi tên là Nguyễn Ngọc Kim Ngân, hội trưởng khối 12 của thiên thần- Kim Ngân có giọng nói nghiêm nghị nhưng trái với lời nói là một đôi mắt rất tinh nghịch. Trông cô đẹp đúng chất một thiên thần.
-Xin chào, còn tôi là Trần Thảo My, hội trưởng khối 11 của thiên thần- Cô này có giọng nói dễ thương quá, còn có nụ cười với hai má lúm đồng tiền xinh phải biết. Nó đã từng ước có hai cái lúm đồng tiền giống Thảo My vì hai hột đậu của nó thật chẳng hoàn hảo.
-Nào mời các bạn khối 10, các bạn hãy chọn cho mình một hội trưởng đi nào- Kim Ngân nói, và cười thật tươi.
-Tuyết Băng, Tuyết Băng.....- Cả cái hội trường như bùng nổ bởi tên nó, không những chỉ có mấy thiên thần khối 10 mà mấy thiên thần khối 11, 12 cũng ủng hộ cho nó. Ha ha.
-Mời hội trưởng Tuyết Băng của khối 10 ra mắt thần dân thiên thần nào- Thảo My nói to lập tức cả hội trường vang tiếng vỗ tay rào rào. Nó bước lên trong sự sung sướng, kèm theo sự xô đẩy của mọi người.
-Chào thần dân thiên thần. Tôi là Hoàng Tuyết Băng, cảm ơn mọi người đã ủng hộ cho tôi. Chúng ta những thiên thần hãy đem lại ánh sáng cho Divide nào.- Sau câu nói đầy ẩn ý của nó là một tràn pháo tay dài một phút. Nó ung dung về chỗ ngồi. Nhưng tiếng vỗ tay chưa xong thì............
-Nguyễn Thiên Vương, hội trưởng khối 10 ác quỷ năm nay lên phát biểu nào- Tiếng của hội trưởng bên hội trường ác quỷ vang lên. Thật là tức điên, mấy tên này muốn cho cả trường biết ta đây là nhất hay sao mà bắt loa to thế không biết. Tiếp theo là lời phát biểu của tên đó, chắc rồi, tức chết đi được tên lùn Napholeon đó.
-Chào thần dân của vương quốc bóng đêm- Không thấy mặt nhưng nghe cái giọng thì nó biết là hắn ngạo nghễ lắm. Cái đám quỷ đó thì hét tưng bừng.- Chúng ta những chúa tể của bóng tối, hãy tri sát, chiến đấu và giành chiến thắng nào, tiến lên.....
Rào rào.... hú hú uuuuuu....- Bọn ác quỷ lại gào rú không thôi...
Điên thật, rõ ràng là muốn khiêu chiến đây mà, tên lùn đáng ghét, cỡ mi mà đòi đấu với ta hả, mau mà xách dép chạy trước đi không thì ta sẽ cho mi mấy dậm cho bẹp dí xuống đất luôn. Ha ha ha.... Chưa vui được bao lâu thì...
-Này là tiếng của thủ khoa đấy- Mấy con nhỏ lớp mười xầm xì, mắt chớp chớp tai ngóng ngóng thấy mà ghét chết đi được. Thủ khoa hả, thủ khoa ấy hả, nó nắm tay lại chặt cứng. Gừ gừ, tức quá đi thôi. Đồ ác quỷ lùn. Nó sẽ nghĩ ra hàng ngàn lời rủa mà ẻm hắn cho hả dạ. Cả cái hội trường thiên thần nhốn nháo.
-Hội trưởng tụi em xin ra ngoài nha- Mấy con nhỏ nói xong rồi chạy cái ào ra hết hội trường mặc cho hội trưởng có cho phép hay không.
-Đứng lại chưa- Hai cô hội trưởng la ơi ới mà có cái mống nào nó nghe. Làng nước ơi, tên lùn thế kỉ, xấu như ma trơi mà làm gì vừa nghe đã nhao nhao ùa chạy ra thế không biết. Thế này thì thiên thần cái nỗi gì trông giống mấy con vịt trời thì hơn. Ngữ cảnh đó càng làm cho đầu nó nóng hơn, hai tay nó bấu chặt lấy cái ghế để khỏi bay ra khỏi hội trường mà cho tên chết bầm đó vài đá cho lăn quay như con heo.
-Này bà sao thế?- Nhỏ Cẩm Tú lo lắng hỏi, làm cho hai cô hội trưởng đứng trên bục lúc nảy giờ ngẫn tò te cũng chú ý đến.
-Em sao thế, không khỏe hả?- Kim Ngân hỏi nhẹ nhàng.
-Em thật không cam tâm- Nó chịu hết nổi rồi cuối cùng nó cũng tuôn ra- Sao có thể thua cái tên lùn hống hách đó chứ? Tức điên mất thôi. Thua thì phải thua người nào cho đáng, đằng này thu một tên dở người, xấu mà chảnh choẹ, đã thế còn lùn tẹt. Tức điên lên mất thôi- Nó ôm đầu, ôm cổ.
Mấy chị và nhỏ Cẩm Tú nghe xong không nói gì mà chỉ.... cười, đã thế còn cười to nữa chứ.
-Em kêu cái thằng đó là Thiên Vương?- Thảo My lên tiếng hơi ngạc nhiên.
-Cái thằng đó làm gì phải thằng Thiên Vương- Kim Ngân nói xen vào giải toả sự ngơ ngác của nó.
-Chẳng phải hắn ta lên phát biểu đó sao?-Nó ngơ mặt như con nai tơ hỏi lại.
-Lúc thằng đó lên chị cũng hoảng hồn, nhưng mà sau khi nghe tên đó nói là “thay mặt thủ khoa Thiên Vương tôi xin phát biểu, vì cậu ấy có việc không thể lên đây được”- Kim Ngân nói rồi giả lại cái tiếng của gã đó, làm cho Thảo My và Cẩm Tú được một trận cười nữa.
-Ơ, em có nghe hắn nói cái gì như thế đâu?- Đúng rồi, thật sự là nó chẳng nghe câu nào có nội dung như thế cả.
-Biết rồi, biết rồi, chắc tại lúc đó ngỡ ngàng vì dung nhan có một không hai của chàng nên chẳng nghe được gì nữa phải không? Tôi quá hiểu bà mà- Nhỏ Cẩm Tú nói xong rồi cười khúc khích. Đúng rồi, đúng là chỉ có Cẩm Tú hiểu nó nhất. ha ha.......
-Này đi diện kiến người thật sự đi nào- Cẩm Tú hét lên rồi kéo nó cùng hai chị bay ra khỏi hội trường. Nhưng ra tới nơi thì thấy một đám đông bu đen nghịt, thiên thần ác quỷ lộn xộn cả lên chẳng thấy được cái quái gì. Nó nhướng cái thân lùn khổ sở lên mới thấp thoáng thấy một tên con trai leo lên chiếc xe đen ngòm. Hừ vẫn chưa thấy cái mặt hắn ra sao hết.
-Này Cẩm Tú, chiều nay bà đi nhà sách với tôi không hả?- Nó hỏi bà bạn khi đang đi về nhà cùng nhỏ.
-Không được rồi, chiều nay tôi có việc bận rồi, xin lỗi bà nha- Nhỏ nói vẻ hối lỗi lắm lắm, không bỏ qua sao được.
-Bà bận thì thôi vậy
Tới một ngã rẽ nó tạm biệt bà bạn về nhà.
+ + +
Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 4 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011), KimNaNa_cute9x (15-12-2011), yumi_babylove (19-12-2011)
- 13-08-2011 08:38 AM #4
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp đây, mời mọi người ghé thăm. Tha hồ chặt chém nhiệt tình.

================================================== =================
Buổi chiều, gió dịu dịu, ánh nắng mùa thu vẫn còn rạng ngời, nó bước đi trên con đường quen thuộc. Đi bộ thì sướng nhưng nếu có một cái xe đạp chắc dễ chịu hơn ý nhỉ.
Ha ha, nó phi vào nhà sách, lần này nó quyết tâm lắm, nó sẽ cho tên ác quỷ đó đo ván vào một ngày không xa. Nó men vào chỗ kệ chứa sách liên quan đến toán học. Nó thấy mà mê. Sách nhiều lắm, ước gì nó có thể bợ cả đống sách này về nhà nhỉ. Nhưng mà sức nó không đủ để rinh hết chừng đó đâu. Nó lấy thử một quyển lên xem. Hay thật, cách giải rất hay. Nó xem đến mấy cuốn đều thấy hay, mỗi cuốn có một cách sắp xếp xử lí khác nhau nên nó lấy hết luôn. Bay qua kệ lí làm mấy quyển, kệ hoá thêm mấy quyển nữa. Rồi cái bảng sách khoa học đập ngay vào mắt nó, ham quá, nó chạy đến hốt thêm mấy cuốn nữa. Kết quả là bây giờ nó đang bê một chồng sách cao quá đầu của mình. Nhưng mà liếc ngang liếc dọc, vô tình nó thấy tấm bảng truyện đập ngay vào mắt nó. Không được nó phải kiếm vài quyển về đọc để xả giận mới được. Nó bay như con thiêu thân đến bên kệ truyện yêu dấu, thế mà....... Bộp...... oạch............... ....lạch bạch.... Ôi trời ơi siêu đẳng quá, hình như nó vừa thực hiện một cú nhào lộn trên không tuyệt đỉnh và đáp đất một cách an toàn, chẳng đau gì hết....nhưng mà đầu nó hơi quay quay.
-Này, cô kia tránh ra.
Hử ai quát thế nhỉ? Nó cố mở con mắt ra dòm, thì thấy nó đang an toạ trên người một thằng con trai còn hắn thì đang cố gắng lôi nó ra, nó hốt hoảng lồm cồm bò dậy.
-Xin....- Nó định xin lỗi hắn ta nhưng bị hắn nhảy ngay vào miệng.
-Thật là, đi đứng cái kiểu gì thế không biết- Tên đó nổi quạu lên vừa phủi đồ vừa mắng nó.
Đáng ghét. Dù nó có đi hay bị vấp té nhưng mà hắn ta có quyền gì mà nói nó như thế chứ thật hết chịu nổi.
-Bộ anh mù sao, không thấy tôi ôm chồng sách hay sao mà đâm đầu vào- Nó nã lại hắn.
-Hửm- Hắn thôi động tác phủi quần áo chiếu tia nhìn về nó kinh ngạc.
Thịch- Ôi trời ơi, anh ta, anh ta... anh ta đẹp trai quá. Hơn nữa còn rất cao, cao hơn nó cả cái đầu. Nó ngơ ngẫn ra nhìn từng đường nét hoàn hảo trên gương mặt anh. Mái tóc đen được cắt gọn gàng nhưng không kém phần cuốn hút, làn da hồng hào, kèm theo một đôi mắt đen thật quyến rũ nhìn nó không chớp, cái mũi cao hơi ương ngạnh, còn đôi môi thật đẹp, dường như tất cả những gì ở anh nó đều thấy đẹp kì lạ cứ như anh là hoàng tử bước ra từ trong câu chuyện cổ tích vậy. Anh như toả hào quang dưới con mắt trần tục của nó.
Ôi trời ơi, nó bị sao thế này. Chẳng lẽ anh chính là hoàng tử trong đời nó. Nhưng suy đi nhẩm lại thì đây là lần vấp té thứ 93 cơ mà.
Anh nhìn nó, nó cũng nhìn anh, thật tình nó chẳng muốn chớp mi tí nào. Đột nhiên anh gãi gãi đầu, rồi nhếch môi cười. Nụ cười đó như toả nắng, sáng long lanh, khoe hàm răng đều đặn, trắng mút.
-A, thì ra là baby Tuyết Băng, đúng không nhỉ?- Anh ta nói rồi tiến lại gần. Thình thịch... tim nó như đánh lô tô trong lồng ngực. Không biết anh ta định làm gì đây? Anh nâng tay nó lên, chẳng hiểu sao mà nó lại không thu lại. Anh nhẹ nhàng cuối xuống hôn lên tay nó một cách lịch lãm. Trời ơi, chưa bao giờ, chưa bao giờ nó nắm tay con trai, thế mà thế mà bây giờ có một người còn hôn lên tay nó cơ đấy. Ôi chúa ơi. Tay anh nhẹ nhàng rời khỏi tay nó, để lại tay nó vẫn còn giơ lên không trung như một con ngố, anh cười nửa miệng rồi đi mất. Ôi trời ơi. Chẳng lẽ chàng hoàng tử đến trước lời tiên tri.
-Chào baby, chúng ta sẽ sớm gặp lại thôi- Anh ta đi mất dép còn vọng lại một câu.
Gượm đã, đây là lần đầu tiên nó thấy anh ta, sao anh ta lại biết nó là Tuyết Băng nhỉ? Nó đâu có nổi tiếng đến mức đó. Nó ngớ người sực tĩnh, rồi nhìn xuống chân mình. Trời ơi sách của tôi, sách của tôi. Tên chết bầm, tên đáng ghét, nhưng mà đẹp trai. Không được, dù có đẹp trai nghiêng thùng đổ nước nhưng đã làm rơi sách của mình thì không thể tha thứ. Nó vừa nhặt lại đống sách đã tả tơi dưới sàn vừa mắng nhiết tên đó không thương tiết. Rồi dòm đồng hồ nhà sách, tròn mắt:
-6h rồi á- Hốt hoảng nó chạy như bay ra bàn tính tiền rồi phi nước đại về nhà.
Tức điên mất thôi. Nó đi qua đi lại, đi quanh phòng, bứt tóc, gãi tai, vò đến bù đầu tóc.
-Quái quỷ, anh ta là ai mà biết tên mình nhỉ? Đã thế làm sách mình tả tơi thế mà không nhặt lên.
Tức quá, tức quá.
Hắn mà để nó gặp lại là chết với nó. Cái gì mà đẹp trai chứ, tên chết dẵm. Gừ, gừ... Hết đi quanh phòng rồi nó phi luôn lên giường đi qua đi lại, đi tới đi lui, đi vòng tròn, chóng cái mặt nó ngã oạch xuống giường...

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 5 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011), KimNaNa_cute9x (15-12-2011), nhoccon_nhoanh128 (29-09-2011), yumi_babylove (19-12-2011)
- 13-08-2011 08:51 AM #5
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Buổi sáng: Sương sớm đậu trên những cành cây trong trẻo như pha lê, óng ánh như kim cương. Chim chóc nhảy nhót ríu rít hát ca, thế mà.....................
-Á..a.a.a.a.a.a.aa...a.a.á....................
Chim bay hết trơn. Sau đó là những tiếng lộc cộc chạy lên.
-Sao thế con gái?- Mẹ bật tung cửa phòng nó ra chẳng thèm gõ cửa.
-Hu hu- Nó đưa cái nguyên nhân ra cho ba mẹ xem.
-Ôi trời ơi con gái cưng của tôi- Ba nó hốt hoảng kêu lên nhưng ngay lập tức bị mẹ đuổi ra ngoài
-Để em, anh xuống phòng khách đi.
Sau khi đuổi được ba đi mẹ vào phòng nó đóng cửa lại.
-Mặt con sao thế này, sao y như gấu trúc vậy hả?- Mẹ hỏi rồi xuýt xoa- Ôi con gái yêu của tôi, con thức khuya phải không?
Nó ngậm ngùi gật đầu, chứ bây giờ mà nói thì nó chẳng nói được câu nào đâu.
-Đợi mẹ chút- Như nghĩ ra điều gì mẹ chạy ra khỏi phòng nó. Hu hu khổ cái thân liễu yếu đào tơ của nó. Cả đêm qua, vì cái tên khỉ đó mà nó cứ suy nghĩ mãi chẳng hiểu cái gì cả. Bức đầu gãi tai cho cố vào rồi bây giờ đầu nó y như cái tổ quạ. May mà lúc nảy ba còn nhận ra nó. Khổ quá. Đã thế gần sáng nó vừa chợt mắt một tí thì cái tên đó lại chui vào giấc mơ của nó phá nó tè le, tức chết đi được.
-Đeo cái này vào đi, nếu con không muốn ai thấy con lúc này- Mẹ đã quay lại phòng nó, mang cho nó một cái kính cận, nhưng chẳng có độ nào.
Nó với tay cầm lấy, săm soi. Cái kính gì mà khủng bố thế không biết. Kiểu này mà nó đeo vào chắc che hết khuôn mặt nó mất. Thấy mặt nó bí xị mẹ dỗ dành:
-Thôi nào, đeo vào đi, đẹp mà, nhanh lên xuống ăn cơm còn đi học nữa.
Nó thậm thò thậm thụt, đi xuống nhà ăn diện kiến phụ vương. Chắc là ông sẽ cười nó nổ mũi mất thôi.
-Ha ha ha- Nó đoán đâu có sai. Ba cười nghiêng ngã, bị mẹ thổ vai mấy cái mà cũng không chịu thôi. Ghét chết đi được.
Nó lê lết cái thân tàn tạ đến trường. Đây chính là kết quả của một đêm không ngủ. Mới vào trường đã bị bà bạn Cẩm Tú túm lấy cổ:
-Bà kia bị điên hay sao mà nhá máy tôi cả đêm vậy hả?
Nó quay mặt lại nhìn nhỏ, tức giận:
-Nếu bà mà nhận điện thoại của tôi thì đỡ hơn rồi đó.
Thấy nhan sắc xuống cấp của nó bà bạn Cẩm Tú hơi ngỡ ngàng nhìn nó như cảm thông rồi đôi mắt thao láo.
-Bà bị điên hả?- Nó gằn con nhỏ. Nhưng Cẩm Tú vẫn bình tĩnh trước con cọp sống là nó đây, mắt long lanh thấy ớn, nhìn nó. Hửm không phải, hình như không phải nhìn nó, nó quay phắt lại xem nhỏ ta nhìn gì thì.... Rầm..... Ôi trời ơi là anh ta, anh ta mặc đồng phục ác quỷ, đã thế còn có thêm mấy tên ác quỷ khác nữa. Hắn nhe răng cười. Nụ cười mà hôm qua nó thấy đẹp thế mà sao bây giờ thấy cứ như con khỉ. Cái nguyên nhân sâu xa là hắn đã làm đổ sách của nó xuống sàn. Cái nguyên nhân trực tiếp là ngay lúc này đây, hắn ta là thần dân của demon. Hắn hơi ngẫng người khi gặp nó, nở thêm một nụ cười nữa, hắn tiến lại gần gằm sát cái mặt vào mặt nó. Trời ơi gần quá nó nuốt nước bọt, lùi lại.
Hắn cười khanh khách.
-Ha ha, hôm qua nhìn tôi đắm đuối quá mà hôm nay phải đeo kính luôn hả?
Tên ác quỷ chết tiệt. Nó nghĩ.
-Hơ hơ- một tên ác quỷ khác đi bên cạnh cậu lên tiếng- Này thủ khoa sao quen được á khoa thiên thần vậy?
Hắn cười cười.
Cái gì thủ khoa. Chẳng lẽ hắn ta.......... Đừng có đùa........
-Ôi trời, Thiên Vương kìa, thủ khoa kìa chị em thiên thần ơi.................
-Á là anh ấy à................
-Hôm qua, chưa thấy hôm nay phải diện kiến mới được.
-Ôi còn có cả tam khoa nữa chứ. Đẹp trai quá đi...........
Sau tiếng la thất thanh đó, thì một đám vịt tẹt chạy như vũ bão về phía tụi nó, vây lấy hắn và mấy tên ác quỷ đứng gần đó, đẩy nó ra một khúc. Tức thật, nó là hội trưởng đó. Sao bọn đó chẳng coi nó ra gì hết vậy nè? Thì ra hắn ta là, hắn đúng là Nguyễn Thiên Vương. Dường như nó không tin vào tai mình nữa, bây giờ chỉ còn dựa vào đôi mắt gấu trúc của nó thôi. Không suy nghĩ nhiều, nó lao vào giữa cái đám vịt đang nhốn nháo đó. Chen này, bọn bây là thiên thần mà dám hâm mộ ác quỷ. Thế mà bọn chúng cứ quăng nó qua bên này, rồi lại hất nó qua bên kia, chắc chưa xử tội được tên đó nó đã bị bó thân trong bệnh viện rồi.
-Dãn hết ra- Nó hét thật lớn, cái loa âm li tần số chất lượng cao của nó phóng hết cỡ, làm cho đám thiên thần vịt đẹt im thin thít, sợ khiếp vía. Nó sấn tới gần hắn, hắn nhìn nó với đôi mắt ngạc nhiên kèm theo nụ cười thích thú.
Đáng ghét. Nó túm lấy cổ áo của hắn, giật mạnh, làm ai cũng giật mình, ngay cả hắn. Rồi dí cái mắt kính dày cộm vào cái phù hiệu trên áo hắn. Rầm, “Nguyễn Thiên Vương 10A1 ác quỷ”. Xem xong rồi nó hất hắn ra, đứng nghiêng người vòng tay trước ngực.
-Thì ra cậu là thủ khoa- Nó cười giả lả, nổi thất vọng tràn trề, kèm theo sự xấu hổ không thể tả.
Hắn lại gần đưa cái mặt đáng ghét của hắn sát vào mặt nó lần nữa làm nó hoảng hồn:- Baby, bây giờ bé mới biết sao?
-Cất cái mặt nham nhỡ nhà cậu đi, tưởng tôi sẽ đơ như hôm qua hả?- Nó nghiến răng nói chỉ đủ cho mình hắn nghe- Hệ miễn dịch của tôi tốt lắm.
-Ha ha, vậy sao?- Hắn cười hình như có chút hơi ngượng.
Xì, tưởng ai thấy hắn cũng phải đổ chỏng vó sao? Đúng là hoang tưởng, tội nghiệp tội nghiệp em nó mới trốn trại.
Nhìn cái mặt cười như con đười ươi của cậu, nó chịu không nổi nhưng cố kìm nén:- Không ngờ tôi thua một tên dở hơi như cậu.- Câu nói của nó làm cậu giật mình. Không ngờ trên đời này còn có con gái không hề hấn gì với nụ cười chết người, cùng khuôn mặt baby mà cậu luôn tự hào.
-Vậy thì thử xem.
-Thử gì?- Nó ngơ mặt ra hỏi.
-Sao baby không nắm bắt tình hình hiện tại thế?- Thiên Vương cười nửa miệng cố ý chọc giận nó- Chuẩn bị tới kì thi khảo sát đầu năm rồi.
À, nó nhớ rồi.
-Vậy kì thi khảo sát cậu thua cái chắc- Nó cười gian, liếc mắt nhìn cậu.
-Nếu mà baby hơn hoặc bằng điểm tôi thì coi như baby thắng- Lại tiếp tục cười. Tên này đáng ghét thật, sao cứ cười hoài thế? Nếu mà rời hai nhân vật chính dời máy quay phim ra xa một tí thì sẽ gặp cảnh thiên thần gãy cánh, chèm bẹp, ngất ngay,.... đủ thứ kiểu... ngay dưới nền của nơi sinh hoạt chung. Cậu nói tiếp:- Nếu baby thắng tôi sẽ cõng baby một vòng quanh trường.
“Muốn cõng tôi lắm hả?”- Nó nghĩ thầm rồi nói:- Được rồi.
-Còn nếu mà thua phải gọi tôi bằng... anh.
Nó vừa nghe cái từ cuối cùng thì nghiến răng định cãi nhưng nó suy nghĩ rồi đáp:- Được thôi, tôi sẽ không thua cậu đâu.
Mấy ác quỷ đi theo cậu ta cùng cười khoái trá.
-Ừ, tôi mong như thế.- Cười thêm cái nữa- Tôi sẽ cố thua để được cõng baby.
Nói chừng đó rồi cậu đi mất, để lại nó với cục tức đến nghẹn cổ. Bây giờ quay lại, nó mới để ý đến cái nền đất đã bị biến thành giường bất đắt dĩ cho mấy nhỏ mê trai. Ngay cả Cẩm Tú cũng không ngoại lệ, nó đang ngồi thẩn thẩn thờ thờ, hai tay ôm lấy má. Ôi trời, thật hết nói nổi luôn.
Nó đi về lớp. Thật là một buổi sáng xui xẻo báo hiệu cả ngày hôm nay sẽ rất là tăm tối. Thế là nó bị bà giáo chủ nhiệm kêu lên văn phòng giúp bả làm mớ hồ sơ, còn bị sai đi pha cà phê. Rồi, đi qua sân bóng thì bị trái bóng bây ngay vào đầu đến choán ván mặt mày. Thật là ghét cái đám con trai ác quỷ này hết sức.
Thế là đã qua một buổi sáng kinh hoàng. Nó ước gì ngày hôm nay qua thật nhanh nhưng sao nó chậm thế không biết. Buổi trưa, sau khi ngốn phần cơm của mình thiệt lẹ, nó phi thẳng lên thư viện. Cả cái đống sách hôm qua, nó rinh ở nhà sách về vẫn chưa đọc quyển nào, thế mà nó còn ham hố. Trong thư viện có mấy người ít ỏi. Tại vì mới vào năm học mới, ít ai siêng được như nó. Nó vừa bước vào đã thấy năm cái kệ sách to ạch đập ngay vào hai con mắt thao láo của nó. Nó muốn bay ngay lại càng nhanh càng tốt. Nó hí hửng đi giữa các kệ sách, mắt hết ngó bên này, rồi ngó bên kia. Bây giờ, nó phải tìm cuốn “Những cách vượt qua rắc rối khi gặp phải”. Nó chú tâm nhìn lên kệ sách, mắt lước nhẹ nhàng qua từng tựa đề của quyển sách.
-A, đây rồi!- Nó reo lên và với tay lên lấy . Nhưng có một bàn tay nào đó đã giơ cao hơn và lấy xuống mất. Nó bị phổng tay trên nên hơn bực. Tại vì từ sáng giờ có biết bao chuyện xui xẻo xảy ra rồi. Nó lia mắt thật nhanh về phía người đó và chết sững về vẻ ngoài của cậu ta. Tóc nâu hạt dẻ như toả sáng loà xoà che vầng trán cao cao, dưới đôi mày rậm là đôi mắt trong veo, mũi cao và thẳng, đôi môi cong quyến rũ, nở một nụ cười thiên thần, khoe những cái răng trắng mút, đẹp đến mê hồn.
-Cậu cũng đọc quyển này à?- Một giọng con trai trầm ấm vang lên lôi nó ra khỏi suy nghĩ vớ vẫn. Cậu ta là ác quỷ, nó thẹn đỏ cả mặt, trả lời:- Ừ...
-Nếu không phiền, tôi với cậu có thể đọc chung- Cậu hỏi nó bằng một giọng dịu dàng không kém lúc nảy.
Nó ngẫng mặt lên:- Ừ, cũng được.
Hai đứa nó ngồi vào một góc cùng lật trang sách.
-Cậu là Tuyết Băng đúng không?- Cậu hỏi nhẹ nhàng.
Nó không mấy ngạc nhiên nhưng hỏi cho có lệ:- Sao cậu biết?
-Trên phù hiệu của cậu viết kìa- Cậu ta cười tươi.
Nó cũng cười đáp lễ, liếc nhanh qua cái phù hiệu của cậu:
-Nếu thế thì cậu là Trần Duy Minh.
-Sao cậu biết?
-Trên phù hiệu cậu viết đó- Cả hai cùng cười cái nữa rồi giở quyển sách có tựa đề “Những cách vượt qua rắc rối khi gặp phải”.
-Cậu đọc cuốn này, chắc là đang gặp rắc rối gì đó à?- Cậu hỏi, đôi mắt nâu hút hồn giáng thẳng vào nó.
Nó chúi đầu xuống đọc cái tựa của quyển sách:- Đang gặp cả mớ rắc rối. Ngày hôm nay đúng là một ngày xui xẻo của tôi.
-Thế ra, gặp tôi cũng là xui xẻo à?- Cậu hỏi, giọng hơn trách móc.
Nó giật mình, cười vô tội:- Làm gì có. Chắc gặp cậu là điều tốt nhất trong ngày hôm nay cũng nên.
Cậu cười.
Rời khỏi thư viện nó thấy có khá hơn nhưng vừa trở lại lớp thì hình như rắc rối lại ụp xuống nó. Mấy con nhỏ hám giai trong lớp cứ rì rào, bàn tán về đám trai đẹp, tất nhiên là không thiếu phần của hắn. Lúc thì anh ấy là quán quân kì thi toán thành phố năm ngoái, rồi người đâu mà đẹp thế không biết, rồi thêm mấy lời mơ mộng hảo huyền như nếu một ngày đột nhiên anh ấy tỏ tình với mình thì thế nào nhỉ, và cả đám xông vào tra tấn cái con nhỏ vừa phát biểu. Thật hết biết, đẹp gì mà đẹp chứ- Nó bực mình suy nghĩ. Thế mà hôm qua ai đứng như trời trồng khi gặp cậu nhỉ. Nó nhớ lại mà thấy tự hổ thẹn và còn quyết tâm hơn.
-Được rồi, Thiên Vương sao chổi, ta sẽ cho mi chết không kịp ngóp- Nó lằm bằm.

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 2 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011)
- 13-08-2011 09:55 AM #6
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
chemm.........
......mo dau good do t/g,co len chuc topic dong khach nghen......

.................................Tình Yêu Là 1 Play Game..................................
............................Chơi Đi Chơi Lại,Zan Game Over..............................
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn Mr.HeO.NgOk về bài viết này.
ginga1004 (13-08-2011)
- 14-08-2011 04:40 AM #7
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Sau khi trải qua phần mở đầu của truyện, mình xin giới thiệu đôi nét về nhân vật.
Hoàng Tuyết Băng (nó): một cô gái xinh đẹp, học giỏi, hơi lùn, mọt sách chính hiệu nhưng hổng bị cận, thích nhất là kẹo (chùa), vì kẹo cô nàng có thể đâm đầu vào hiểm nguy gian khổ, nhưng lại không dễ bị lừa, nóng tính và hơi tự kiêu, là hội trưởng khối 10 thiên thần.
Nguyễn Thiên Vương: là thủ khoa của mọi kì thi, đẹp trai, lịch lãm, cũng là mọt sách nhưng khó có thể nhận ra, là sao chỗi của đời nó, rất thích thú khi làm nó tức điên lên, là hội trưởng khối 10 ác quỷ.
Nguyễn Ngọc Kim Ngân: một cô gái tài hoa, xinh đẹp, nghiêm túc là thủ lĩnh của cả nhà angel, nhưng đôi lúc lại rất dễ thương và hài hước, hội trưởng khối 12 thiên thần.
Trần Thảo My: người có nụ cười hồn nhiên với hai má lúm đống tiền, hay mộng mơ, hài hước, đôi lúc cùng Kim Ngân “bắt nạt” nó, có cái nhìn sắc sảo, là hội trưởng khối 11 thiên thần.
Lê Gia Khánh: đẹp trai, có nụ cười hút hồn với hai má lúm đồng tiền, đôi lúc nghiêm túc, đôi lúc lại hùa nhau chọc ghẹo thiên thần, nói dối y như thật, hội trưởng khối 12 ác quỷ.
Trương Hoàng Huy: có vẻ đẹp trời phú, rất rất hài hước, cũng hùa theo hai hội trưởng để chọc ba hội trưởng nhà thiên thần, hottboy bóng rỗ, hội trưởng khối 11 ác quỷ.
Lê Nguyệt Cẩm Tú: là con bạn thân từ thời còn để chỏm của nó, hiểu tính nó nhất, là một cô gái đáng yêu, hay mơ mộng, học cùng lớp và ngồi chung bàn với nó.
Trong thế giới rộng lớn và đầy bon chen thách thức này, luôn luôn có những cuộc đối đầu gây gắt. Nó, một con bé luôn đứng đầu trường, chưa lần nào thất bại trước một kì thi lớn. Thế mà, khi bước chân vào cấp ba, cuộc đời nó đã dường như thay đổi hẳng bởi sự xuất hiện của Thiên Vương, người đã cho nó đo ván, ném thất bại trong cuộc thi tuyển sinh vào lớp mười. Từ khi đó có lẽ như số phận nó nằm trong tay cậu. Bị Thiên Vương quay như quay dế với nhiều tình huống dở khóc dở cười (hâm hâm). Nhiều cuộc thách đấu đã diễn ra, nhưng liệu nó có thắng được cậu. Hay mãi chịu thua?

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 2 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011)
- 14-08-2011 04:40 AM #8
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Sau khi trải qua phần mở đầu của truyện, mình xin giới thiệu đôi nét về nhân vật.
Hoàng Tuyết Băng (nó): một cô gái xinh đẹp, học giỏi, hơi lùn, mọt sách chính hiệu nhưng hổng bị cận, thích nhất là kẹo (chùa), vì kẹo cô nàng có thể đâm đầu vào hiểm nguy gian khổ, nhưng lại không dễ bị lừa, nóng tính và hơi tự kiêu, là hội trưởng khối 10 thiên thần.
Nguyễn Thiên Vương: là thủ khoa của mọi kì thi, đẹp trai, lịch lãm, cũng là mọt sách nhưng khó có thể nhận ra, là sao chỗi của đời nó, rất thích thú khi làm nó tức điên lên, là hội trưởng khối 10 ác quỷ.
Nguyễn Ngọc Kim Ngân: một cô gái tài hoa, xinh đẹp, nghiêm túc là thủ lĩnh của cả nhà angel, nhưng đôi lúc lại rất dễ thương và hài hước, hội trưởng khối 12 thiên thần.
Trần Thảo My: người có nụ cười hồn nhiên với hai má lúm đống tiền, hay mộng mơ, hài hước, đôi lúc cùng Kim Ngân “bắt nạt” nó, có cái nhìn sắc sảo, là hội trưởng khối 11 thiên thần.
Lê Gia Khánh: đẹp trai, có nụ cười hút hồn với hai má lúm đồng tiền, đôi lúc nghiêm túc, đôi lúc lại hùa nhau chọc ghẹo thiên thần, nói dối y như thật, hội trưởng khối 12 ác quỷ.
Trương Hoàng Huy: có vẻ đẹp trời phú, rất rất hài hước, cũng hùa theo hai hội trưởng để chọc ba hội trưởng nhà thiên thần, hottboy bóng rỗ, hội trưởng khối 11 ác quỷ.
Lê Nguyệt Cẩm Tú: là con bạn thân từ thời còn để chỏm của nó, hiểu tính nó nhất, là một cô gái đáng yêu, hay mơ mộng, học cùng lớp và ngồi chung bàn với nó.
Trong thế giới rộng lớn và đầy bon chen thách thức này, luôn luôn có những cuộc đối đầu gây gắt. Nó, một con bé luôn đứng đầu trường, chưa lần nào thất bại trước một kì thi lớn. Thế mà, khi bước chân vào cấp ba, cuộc đời nó đã dường như thay đổi hẳng bởi sự xuất hiện của Thiên Vương, người đã cho nó đo ván, ném thất bại trong cuộc thi tuyển sinh vào lớp mười. Từ khi đó có lẽ như số phận nó nằm trong tay cậu. Bị Thiên Vương quay như quay dế với nhiều tình huống dở khóc dở cười (hâm hâm). Nhiều cuộc thách đấu đã diễn ra, nhưng liệu nó có thắng được cậu. Hay mãi chịu thua?

Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 2 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011)
- 14-08-2011 04:47 AM #9
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp đây
================================================== =====================
Sau cái ngày thực hiện lời tuyên chiến hùng hồn đó, nó quyết tâm lôi cái thân xác ngắn ngủn của nó vào động để luyện công mà thực chất là nó đã làm hàng đống bài tập mà cũng chưa bằng lòng, lết tới thư viện mượn một núi sách nâng cao về. Đã thế nó còn không chịu để yên lôi đầu nhỏ Cẩm Tú học chung. Thấy nổ lực không ngừng nghĩ của con bạn nhỏ phán một câu mà làm nó như rụng rời:
-Bà làm gì phải học kinh thế, đây là bài thi khảo sát chất lượng đầu năm thôi mà.
Nó nói trong khi không ngước cái mặt lên nhìn con nhỏ
-Chẳng lẽ bà không biết tôi thách đấu với tên đó không hả?
-Ừ, thì biết- Con nhỏ nói, nghe cái giọng đó là biết không chịu để yên cho nó rôì- Bà học thế nhan sắc xuống cấp đừng có mà than thở với tôi nghe.
-Bà hơi đâu mà đi lo cái chuyện đó.- Nó vừa dứt câu thì đã bị con nhỏ đốp ngay lại:- Thì kêu anh một lần có sao đâu?
Bấy giờ nó mới rời mắt khỏi quyển sách ngước lên nhìn con bạn với đôi mắt hết sức khủng:- Một lần, bà đừng có điên, hắn ta sẽ bắt tôi gọi suốt đời cho bà coi.- Nó nhăn mặt rồi nói tiếp:- Mà kêu một thằng bằng tuổi bằng anh hả? TÔI KHÔNG LÀM ĐƯỢC.- Nó hét lên với Cẩm Tú rồi lấy một quyển sách khác ra đọc tiếp.
Thế là kì thi khảo sát cuối cùng cũng đã đến. Nó cố gắng giữ tâm trạng thật sảng khái để chiến đấu với bài thi một cách tốt nhất, để cho cái tên khỉ kia không còn vênh váo nữa. Nó đi đến trường. Vừa vào cổng thì lại gặp ngay tên ác quỷ đó. Không biết, kiếp trước nó làm chuyện gì thất đức mà kiếp này nó phải hứng hắn thế không biết? Nó cố đi thật nhanh nhưng không thoát được nanh vuốt của Thiên Vương.
-Baby, thi tốt nha. Tôi chuẩn bị tinh thần để cõng bé rồi đấy.
Thật đáng ghét. Nó rủa thầm không nói không rằng, bỏ về phòng thi, và đâm sầm vào một người.
-Xin lỗi, xin lỗi...- Nó rối rít.
-Tuyết Băng hả?- Lại cái giọng trầm ấm nghe quen quen.
Nó ngước lên nhìn:
-Là cậu à? Xin lỗi vì đụng phải cậu nha.
-Không sao. Chúc cậu thi thành công- Cậu tươi cười rồi vẫy tay đi mất hút. Nó nhìn theo dáng cậu một lác rồi cũng phi nhanh vào phòng.
+ + +
Rốt cuộc cũng đến ngày quyết định. Nó đi đến trường thật sớm, hòng xem bảng điểm đầu tiên. Thứ nhất, để khỏi bị chen lấn. Mà cũng biết rồi đấy, nó chen lấn chẳng bằng ai. Thứ hai là nếu có thua thì nó sẽ chuồn trước. Nhưng mà không có chuyện nó phải thua, rồi trốn như dế đâu. Nó không suy nghĩ nữa hai chân bước vội hơn. Nhưng vừa đến trường thì.... ồn ào.......... nhốn nháo.............. Nó kinh hãi nhìn cái khung cảnh phía trong trường, nơi có hai bảng điểm đang bị học sinh vây kín không còn một chỗ hở. Thật kinh khủng, nó đã đi sớm rồi, mà cái bọn này còn đi sớm hơn. Nó cũng không chịu thua cố gắng chen vào nơi cái bảng màu trắng. Nhưng chen một lúc thì nó bị đẩy ra lại bên ngoài. Nó tức anh ách đứng nhón nhón phía ngoài. Thật khổ cho cái thân lùn của nó. Đúng lúc đó nhỏ Cẩm Tú từ đám đông nghịt chen ra, hí hửng chạy về phía nó.
-Tuyết Băng nhất nữa.
-Bao nhiêu điểm, bao nhiêu điểm- Nó hấp tấp kéo vai con bạn.
-Tuyệt đối- Con nhỏ đáp. Ha ha lần này nó thắng chắc rồi. Tuyệt đối cơ mà. Nó vui mừng hỏi lại lần nữa:- Thật không, thật không?
-Thật.- Chỉ chờ nghe chữ đó phát từ miệng con bạn thân, nó liền kéo nhỏ sang bảng điểm đen ngòm. Ngó ngó, nhưng chẳng thấy được hết trơn. Cái bọn này, sao mà cao thế không biết. Dù không chen được nhưng đã vô tình nghe được sự bàn tán của ác quỷ.
-Lần này, Thiên Vương phải cõng á khoa thiên thần rồi.
-Ghê thật điểm tuyệt đối luôn á....
Rồi mấy tên đó chợt hoảng hồn khi thấy nó. Nhưng ngay lúc đó tên sao chổi lại xuất hiện. Làm như người nổi tiếng lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc, đúng nơi, đúng chỗ. Nhưng lần này nó có cơ hội để hành hắn te tua xác mướp rồi. Nó cười thầm trong bụng khi Thiên Vương đi tới.
-Thắng rồi đấy- Nó cười kiểu châm chọc, nghếch mặt lên cố chọc tức cậu nhưng Thiên Vương cũng không vừa trả đòn lại gay gắt.
-Ôi- Hắn bước lại gần- Thiên thần của tôi chắc học ngày học đêm, cày như nông dân mới thắng được tôi, tội nghiệp quá, tội nghiệp quá.- Câu nói ấy không thể không làm cho cái đám ác quỷ bật cười ha hả, còn nó thì tức lộn ruột.
-Im cái giọng thánh thiện đó đi. Tôi cày ngày cày đêm thì mặc xác tôi chứ, có mắc cái mớ gì tới con khỉ nhà cậu không?- Nó đáp đểu trợn mắt lại cậu, trong lòng thầm cho mình mười điểm vì câu trả lời vừa rồi. Cuộc đối thoại của hai kẻ đồng nhất bảng không thể không khiến cho cái bọn muốn xem phim hay bỏ qua được, chỉ một lúc mà cả thiên thần cũng đều đang bu lại quanh cái bảng ác quỷ.
Thiên Vương cũng nhận ra là nó đang mắng cậu nên càng lấn tới:- Chắc con khỉ đó đẹp trai lắm hả?- Câu này cậu chỉ nói khi ghé sát tai nó. Làm nó giật nảy quắc mắt nhìn cậu hằn học.
Kim Ngân và Thảo My đứng ngoài nảy giờ thấy Tuyết Băng gần đuối lí rồi nên chen vào một câu:- Thiên Vương, cõng Tuyết Băng đi. Cả đám quay đầu lại nhìn chị rồi cũng hét lên um sùm. Hình như nó thấy mắt chị chớp chớp với ai đó.
Thiên Vương cười:- Muốn tôi cõng thì tự mà leo lên.
Nó đáp thản nhiên:- Tôi là thiên thần.
Và do bị áp bức quá đà của cái đám người ngoài cuộc nên cậu đành nói.
-Thôi được rồi- Thiên Vương cuối người xuống cho nhỏ leo lên lưng mình rồi nhất bổng nhỏ lên trong sự reo hò hét của cả đám thiên thần và ác quỷ. Đám con gái ganh tị với nó lắm lắm nhưng làm gì được, không học giỏi bẳng người ta cơ mà. Cậu cõng nó bắt đầu bước đi, cái bọn không phận sự cứ thế mà đi theo réo inh ỏi, làm cho mấy thầy cô ngóng ra rồi cười “Tụi nó đáng yêu thật”.
Ha ha bây giờ nó đã ở trên lưng con ngựa Thiên Vương, nó muốn làm gì thì làm. “Thiên Vương, ta sẽ cho mi biết tay”. Nó kéo tóc cậu, ghé miệng vào tai cậu:- Ngựa Thiên Vương... đi nhanh lên.
-Baby dám kêu tôi bằng ngựa hả?- Cậu nói bằng giọng hằn học. Nhưng không làm nó sợ đâu. Nó chắc rằng bây giờ cậu đang tức bốc khói luôn. Thật hay do nó tưởng tượng nhỉ? Cái đám xung quanh thì vẫn ra sức reo hò, kéo nhau đi như diễu hành.
-Này sao đi chậm thế hả?- Nó vẫn cố ý chọc tức cậu. Hình như tức thiệt rồi nó ngửi thấy mùi khét khét.
-Được rồi. Nếu baby muốn nhanh thì.............. Phốc- Thiên Vương nói rồi nhảy lên sau đó..................vèo........... Ngay cái thời điểm đó nó thấy nó như đang bay, con ngựa của nó chạy như điên, nó cố bám víu lấy cổ cậu, bỏ xa cái đám người hò hét inh tai nhức óc đó. Bọn đó ngẫn ra một lúc rồi chạy theo. Nó bần thần nhìn xuống dưới chân cậu, cậu đang trượt trên ván trượt:- Nhanh chưa baby- Tiếng nói của cậu thảng qua trong gió, luồn vào tai nó qua những tiếng ù ù. Nó hét toáng:- Dừng lại, dừng lại.
-Baby nói gì?- Thiên Vương giả điếc không thèm nghe tiếp tục phóng như bay, lúc thì quẹo trái, lúc thì rẻ phải, nghiêng sang bên này, ngã sang bên kia, làm nó cũng quán tính theo.
-TÔI NÓI CẬU DỪNG LẠI- Nó hét lên lần nữa.
-Nhanh hơn à? Baby đúng là người mê tốc độ- Ối thượng đế ơi, tên này giả điếc sao mà giỏi thế không biết. Và sau câu nói đó cái ván trượt vẫn hoạt động hết công suất chẳng có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ dừng lại. Kéo theo sau là cái đám người tiếp tục hò hét. Thật hết biết. Đang suy nghĩ vẫn vơ, chợt nó thấy cái cây trước mặt sắp đâm sầm vào nó và hắn, à không phải là nó với hắn chuẩn bị đâm đầu vào cái cây đó mới đúng. Nó hoảng hồn. Hồn phách nó mới nảy trêu vắt vẻo ở trên cây, chưa kịp lấy về thì bây giờ nó lại bị thổi lên tuốt chốn thiên đàng. Tiêu rồi, lần này nó phải thăm bệnh viện rồi, rồi nó sẽ phải uống một mớ thuốc, nghĩ tới thuốc nó lôi hồn từ đẩu đâu về, hét toáng lên:
-CÁI CÂY.........cái cây.....................- Nó bấu cổ cậu chặt hơn, nhắm tịt mắt lại, nó không muốn thấy nó đau.
Véo........... nhưng chỉ nghe một tiếng lạnh lùng vang lên như trêu chọc. Cuối cùng cậu cũng đã chịu dừng lại. Còn nó vẫn run như cầy sấy ngồi trên lưng Thiên Vương. Làm cậu tức cười.
-Baby, thích ngồi trên lưng tôi đến thế cơ à?
Nó cố mở mắt ra, đầu óc nó bây giờ quay như chong chóng, tai nó vẫn còn ù ù.
-Không chịu xuống à?- Thiên Vương vẫn thích thú hỏi lại lần nữa.
Nó lấy lại bình tĩnh, nhìn dáo dát, thì cái toà nhà màu đen thui đập ngay vào mắt nó. Nó gào toáng lên:
-CẬU ĐIÊN HAY SAO DỪNG LẠI Ở ĐÂY?
-Sao hả? Không chịu xuống à?- Thiên Vương cố liếc mắt nhìn qua vai.
-Tôi không muốn bị treo lên cây- Nó đập bôm bốm vào vai cậu- Đi lại chỗ sinh hoạt chung ngay.
Đúng lúc đó thì cái đám hò reo đó lại tiến đến, nhưng chỉ toàn là con trai vì đã qua lãnh thổ demon rồi cơ mà.
-Ha ha- Bọn chúng cười như điên.
-Hội trưởng sướng ghê ha- Một tên ác quỷ châm chọc hắn.
-Tất nhiên, được cõng Tuyết Băng baby là một vinh hạnh cho tôi?
Rồi hắn cười như điên.
Nó bực mình, bấu hai vai hắn, không biết Thiên Vương có đau không mà nó thấy tay nó đau phát khiếp. Nó nói đủ to để cậu nghe thấy.
-Thiên Vương, tôi sẽ giết cậu nếu như không đi đến khu sinh hoạt chung- Rồi nó ngộ ra- vì chưa đủ một vòng mà.
-Ủa, thế thành ra bé muốn đi thêm nữa à?-...............Vèo.... Vừa nói xong là cậu lại phi lên ván trượt. Nó được hưởng cảm giác mạo hiểm một lần nữa. Đằng sau vẫn còn vọng lại tiếng cười khả ố của bọn ác quỷ. Thế là nó trở lại khu sinh hoạt chung bằng cách nó đã rời khỏi. Đầu nó lại tiếp tục bị quay mòng mòng. Vừa đến khu sinh hoạt chung là nó tụt xuống khỏi người cậu, ngồi chèm bẹp dưới đất, hai mắt hoa cả lên.
-Baby, sướng nhé!- Thiên Vương vẫn cái giọng móc họng người khác cười khanh khách, giơ tay lên trán chào điệu nghệ rồi mới chịu đi. May mà sáng nay nó chưa ăn gì chứ không nó cho ra hết rồi. Nó biết điều đó vì bây giờ bụng nó đang đói cồn cào biểu tình kinh khủng. Thêm cái đám thiên thần chạy đến xem nó có ổn không cũng đủ làm nó hết không khí để thở.
-Thôi mà, Tuyết Băng ổn chứ- Một con nhỏ nào đó lên tiếng an ủi.
-Ổn chưa?
Và thêm nhiều lời khác nữa, nhưng nó không quan tâm, nó tiến thẳng về cantin thiên thần. Nó phải ăn thật nhiều để chiến đấu mới được. Nó thầm rủa Thiên Vương là cái tên lợi dụng tình thế, cái tên không biết thương hoa tiết ngọc, cái con người đáng ghét nhất thế gian, sao chổi đời nó, oan gia không đội trời chung với nó. Rồi nó ngồi đó tính tội của cậu và kết luận một điều:- Cậu sẽ phải hối hận.
Rồi nhìn ra cửa thấy cái đám thiên thần bu lại căn tin ác quỷ đông nghịt làm nó tức hung, và tọng nguyên một cái bánh kẹp thịt vào miệng, nhai nhòm nhoàn.
Còn bên cantin ác quỷ thì....
-Vui không Thiên Vương?- hai anh hội trưởng khối mười một và mười hai lại chỗ cậu đang ngồi.
-Vui- Cậu cười- Nhưng hơi đau lòng- Câu nói của cậu chẳng có gì gọi là thật cả.
Hai anh hội trưởng cười thích thú. Chắc chắn lúc nảy hai ông này đã đẩy cái ván trượt đến cho Thiên Vương rồi. Đúng là ác quỷ có khác.
+ + +
Bà con đọc truyện vui vẻ, yêu tất cả.
Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 2 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011)
- 14-08-2011 04:48 AM #10
.+. Cuộc chiến thiên thần và ác quỷ
Tiếp đây
================================================== =====================
Sau cái ngày thực hiện lời tuyên chiến hùng hồn đó, nó quyết tâm lôi cái thân xác ngắn ngủn của nó vào động để luyện công mà thực chất là nó đã làm hàng đống bài tập mà cũng chưa bằng lòng, lết tới thư viện mượn một núi sách nâng cao về. Đã thế nó còn không chịu để yên lôi đầu nhỏ Cẩm Tú học chung. Thấy nổ lực không ngừng nghĩ của con bạn nhỏ phán một câu mà làm nó như rụng rời:
-Bà làm gì phải học kinh thế, đây là bài thi khảo sát chất lượng đầu năm thôi mà.
Nó nói trong khi không ngước cái mặt lên nhìn con nhỏ
-Chẳng lẽ bà không biết tôi thách đấu với tên đó không hả?
-Ừ, thì biết- Con nhỏ nói, nghe cái giọng đó là biết không chịu để yên cho nó rôì- Bà học thế nhan sắc xuống cấp đừng có mà than thở với tôi nghe.
-Bà hơi đâu mà đi lo cái chuyện đó.- Nó vừa dứt câu thì đã bị con nhỏ đốp ngay lại:- Thì kêu anh một lần có sao đâu?
Bấy giờ nó mới rời mắt khỏi quyển sách ngước lên nhìn con bạn với đôi mắt hết sức khủng:- Một lần, bà đừng có điên, hắn ta sẽ bắt tôi gọi suốt đời cho bà coi.- Nó nhăn mặt rồi nói tiếp:- Mà kêu một thằng bằng tuổi bằng anh hả? TÔI KHÔNG LÀM ĐƯỢC.- Nó hét lên với Cẩm Tú rồi lấy một quyển sách khác ra đọc tiếp.
Thế là kì thi khảo sát cuối cùng cũng đã đến. Nó cố gắng giữ tâm trạng thật sảng khái để chiến đấu với bài thi một cách tốt nhất, để cho cái tên khỉ kia không còn vênh váo nữa. Nó đi đến trường. Vừa vào cổng thì lại gặp ngay tên ác quỷ đó. Không biết, kiếp trước nó làm chuyện gì thất đức mà kiếp này nó phải hứng hắn thế không biết? Nó cố đi thật nhanh nhưng không thoát được nanh vuốt của Thiên Vương.
-Baby, thi tốt nha. Tôi chuẩn bị tinh thần để cõng bé rồi đấy.
Thật đáng ghét. Nó rủa thầm không nói không rằng, bỏ về phòng thi, và đâm sầm vào một người.
-Xin lỗi, xin lỗi...- Nó rối rít.
-Tuyết Băng hả?- Lại cái giọng trầm ấm nghe quen quen.
Nó ngước lên nhìn:
-Là cậu à? Xin lỗi vì đụng phải cậu nha.
-Không sao. Chúc cậu thi thành công- Cậu tươi cười rồi vẫy tay đi mất hút. Nó nhìn theo dáng cậu một lác rồi cũng phi nhanh vào phòng.
+ + +
Rốt cuộc cũng đến ngày quyết định. Nó đi đến trường thật sớm, hòng xem bảng điểm đầu tiên. Thứ nhất, để khỏi bị chen lấn. Mà cũng biết rồi đấy, nó chen lấn chẳng bằng ai. Thứ hai là nếu có thua thì nó sẽ chuồn trước. Nhưng mà không có chuyện nó phải thua, rồi trốn như dế đâu. Nó không suy nghĩ nữa hai chân bước vội hơn. Nhưng vừa đến trường thì.... ồn ào.......... nhốn nháo.............. Nó kinh hãi nhìn cái khung cảnh phía trong trường, nơi có hai bảng điểm đang bị học sinh vây kín không còn một chỗ hở. Thật kinh khủng, nó đã đi sớm rồi, mà cái bọn này còn đi sớm hơn. Nó cũng không chịu thua cố gắng chen vào nơi cái bảng màu trắng. Nhưng chen một lúc thì nó bị đẩy ra lại bên ngoài. Nó tức anh ách đứng nhón nhón phía ngoài. Thật khổ cho cái thân lùn của nó. Đúng lúc đó nhỏ Cẩm Tú từ đám đông nghịt chen ra, hí hửng chạy về phía nó.
-Tuyết Băng nhất nữa.
-Bao nhiêu điểm, bao nhiêu điểm- Nó hấp tấp kéo vai con bạn.
-Tuyệt đối- Con nhỏ đáp. Ha ha lần này nó thắng chắc rồi. Tuyệt đối cơ mà. Nó vui mừng hỏi lại lần nữa:- Thật không, thật không?
-Thật.- Chỉ chờ nghe chữ đó phát từ miệng con bạn thân, nó liền kéo nhỏ sang bảng điểm đen ngòm. Ngó ngó, nhưng chẳng thấy được hết trơn. Cái bọn này, sao mà cao thế không biết. Dù không chen được nhưng đã vô tình nghe được sự bàn tán của ác quỷ.
-Lần này, Thiên Vương phải cõng á khoa thiên thần rồi.
-Ghê thật điểm tuyệt đối luôn á....
Rồi mấy tên đó chợt hoảng hồn khi thấy nó. Nhưng ngay lúc đó tên sao chổi lại xuất hiện. Làm như người nổi tiếng lúc nào cũng xuất hiện đúng lúc, đúng nơi, đúng chỗ. Nhưng lần này nó có cơ hội để hành hắn te tua xác mướp rồi. Nó cười thầm trong bụng khi Thiên Vương đi tới.
-Thắng rồi đấy- Nó cười kiểu châm chọc, nghếch mặt lên cố chọc tức cậu nhưng Thiên Vương cũng không vừa trả đòn lại gay gắt.
-Ôi- Hắn bước lại gần- Thiên thần của tôi chắc học ngày học đêm, cày như nông dân mới thắng được tôi, tội nghiệp quá, tội nghiệp quá.- Câu nói ấy không thể không làm cho cái đám ác quỷ bật cười ha hả, còn nó thì tức lộn ruột.
-Im cái giọng thánh thiện đó đi. Tôi cày ngày cày đêm thì mặc xác tôi chứ, có mắc cái mớ gì tới con khỉ nhà cậu không?- Nó đáp đểu trợn mắt lại cậu, trong lòng thầm cho mình mười điểm vì câu trả lời vừa rồi. Cuộc đối thoại của hai kẻ đồng nhất bảng không thể không khiến cho cái bọn muốn xem phim hay bỏ qua được, chỉ một lúc mà cả thiên thần cũng đều đang bu lại quanh cái bảng ác quỷ.
Thiên Vương cũng nhận ra là nó đang mắng cậu nên càng lấn tới:- Chắc con khỉ đó đẹp trai lắm hả?- Câu này cậu chỉ nói khi ghé sát tai nó. Làm nó giật nảy quắc mắt nhìn cậu hằn học.
Kim Ngân và Thảo My đứng ngoài nảy giờ thấy Tuyết Băng gần đuối lí rồi nên chen vào một câu:- Thiên Vương, cõng Tuyết Băng đi. Cả đám quay đầu lại nhìn chị rồi cũng hét lên um sùm. Hình như nó thấy mắt chị chớp chớp với ai đó.
Thiên Vương cười:- Muốn tôi cõng thì tự mà leo lên.
Nó đáp thản nhiên:- Tôi là thiên thần.
Và do bị áp bức quá đà của cái đám người ngoài cuộc nên cậu đành nói.
-Thôi được rồi- Thiên Vương cuối người xuống cho nhỏ leo lên lưng mình rồi nhất bổng nhỏ lên trong sự reo hò hét của cả đám thiên thần và ác quỷ. Đám con gái ganh tị với nó lắm lắm nhưng làm gì được, không học giỏi bẳng người ta cơ mà. Cậu cõng nó bắt đầu bước đi, cái bọn không phận sự cứ thế mà đi theo réo inh ỏi, làm cho mấy thầy cô ngóng ra rồi cười “Tụi nó đáng yêu thật”.
Ha ha bây giờ nó đã ở trên lưng con ngựa Thiên Vương, nó muốn làm gì thì làm. “Thiên Vương, ta sẽ cho mi biết tay”. Nó kéo tóc cậu, ghé miệng vào tai cậu:- Ngựa Thiên Vương... đi nhanh lên.
-Baby dám kêu tôi bằng ngựa hả?- Cậu nói bằng giọng hằn học. Nhưng không làm nó sợ đâu. Nó chắc rằng bây giờ cậu đang tức bốc khói luôn. Thật hay do nó tưởng tượng nhỉ? Cái đám xung quanh thì vẫn ra sức reo hò, kéo nhau đi như diễu hành.
-Này sao đi chậm thế hả?- Nó vẫn cố ý chọc tức cậu. Hình như tức thiệt rồi nó ngửi thấy mùi khét khét.
-Được rồi. Nếu baby muốn nhanh thì.............. Phốc- Thiên Vương nói rồi nhảy lên sau đó..................vèo........... Ngay cái thời điểm đó nó thấy nó như đang bay, con ngựa của nó chạy như điên, nó cố bám víu lấy cổ cậu, bỏ xa cái đám người hò hét inh tai nhức óc đó. Bọn đó ngẫn ra một lúc rồi chạy theo. Nó bần thần nhìn xuống dưới chân cậu, cậu đang trượt trên ván trượt:- Nhanh chưa baby- Tiếng nói của cậu thảng qua trong gió, luồn vào tai nó qua những tiếng ù ù. Nó hét toáng:- Dừng lại, dừng lại.
-Baby nói gì?- Thiên Vương giả điếc không thèm nghe tiếp tục phóng như bay, lúc thì quẹo trái, lúc thì rẻ phải, nghiêng sang bên này, ngã sang bên kia, làm nó cũng quán tính theo.
-TÔI NÓI CẬU DỪNG LẠI- Nó hét lên lần nữa.
-Nhanh hơn à? Baby đúng là người mê tốc độ- Ối thượng đế ơi, tên này giả điếc sao mà giỏi thế không biết. Và sau câu nói đó cái ván trượt vẫn hoạt động hết công suất chẳng có dấu hiệu nào cho thấy nó sẽ dừng lại. Kéo theo sau là cái đám người tiếp tục hò hét. Thật hết biết. Đang suy nghĩ vẫn vơ, chợt nó thấy cái cây trước mặt sắp đâm sầm vào nó và hắn, à không phải là nó với hắn chuẩn bị đâm đầu vào cái cây đó mới đúng. Nó hoảng hồn. Hồn phách nó mới nảy trêu vắt vẻo ở trên cây, chưa kịp lấy về thì bây giờ nó lại bị thổi lên tuốt chốn thiên đàng. Tiêu rồi, lần này nó phải thăm bệnh viện rồi, rồi nó sẽ phải uống một mớ thuốc, nghĩ tới thuốc nó lôi hồn từ đẩu đâu về, hét toáng lên:
-CÁI CÂY.........cái cây.....................- Nó bấu cổ cậu chặt hơn, nhắm tịt mắt lại, nó không muốn thấy nó đau.
Véo........... nhưng chỉ nghe một tiếng lạnh lùng vang lên như trêu chọc. Cuối cùng cậu cũng đã chịu dừng lại. Còn nó vẫn run như cầy sấy ngồi trên lưng Thiên Vương. Làm cậu tức cười.
-Baby, thích ngồi trên lưng tôi đến thế cơ à?
Nó cố mở mắt ra, đầu óc nó bây giờ quay như chong chóng, tai nó vẫn còn ù ù.
-Không chịu xuống à?- Thiên Vương vẫn thích thú hỏi lại lần nữa.
Nó lấy lại bình tĩnh, nhìn dáo dát, thì cái toà nhà màu đen thui đập ngay vào mắt nó. Nó gào toáng lên:
-CẬU ĐIÊN HAY SAO DỪNG LẠI Ở ĐÂY?
-Sao hả? Không chịu xuống à?- Thiên Vương cố liếc mắt nhìn qua vai.
-Tôi không muốn bị treo lên cây- Nó đập bôm bốm vào vai cậu- Đi lại chỗ sinh hoạt chung ngay.
Đúng lúc đó thì cái đám hò reo đó lại tiến đến, nhưng chỉ toàn là con trai vì đã qua lãnh thổ demon rồi cơ mà.
-Ha ha- Bọn chúng cười như điên.
-Hội trưởng sướng ghê ha- Một tên ác quỷ châm chọc hắn.
-Tất nhiên, được cõng Tuyết Băng baby là một vinh hạnh cho tôi?
Rồi hắn cười như điên.
Nó bực mình, bấu hai vai hắn, không biết Thiên Vương có đau không mà nó thấy tay nó đau phát khiếp. Nó nói đủ to để cậu nghe thấy.
-Thiên Vương, tôi sẽ giết cậu nếu như không đi đến khu sinh hoạt chung- Rồi nó ngộ ra- vì chưa đủ một vòng mà.
-Ủa, thế thành ra bé muốn đi thêm nữa à?-...............Vèo.... Vừa nói xong là cậu lại phi lên ván trượt. Nó được hưởng cảm giác mạo hiểm một lần nữa. Đằng sau vẫn còn vọng lại tiếng cười khả ố của bọn ác quỷ. Thế là nó trở lại khu sinh hoạt chung bằng cách nó đã rời khỏi. Đầu nó lại tiếp tục bị quay mòng mòng. Vừa đến khu sinh hoạt chung là nó tụt xuống khỏi người cậu, ngồi chèm bẹp dưới đất, hai mắt hoa cả lên.
-Baby, sướng nhé!- Thiên Vương vẫn cái giọng móc họng người khác cười khanh khách, giơ tay lên trán chào điệu nghệ rồi mới chịu đi. May mà sáng nay nó chưa ăn gì chứ không nó cho ra hết rồi. Nó biết điều đó vì bây giờ bụng nó đang đói cồn cào biểu tình kinh khủng. Thêm cái đám thiên thần chạy đến xem nó có ổn không cũng đủ làm nó hết không khí để thở.
-Thôi mà, Tuyết Băng ổn chứ- Một con nhỏ nào đó lên tiếng an ủi.
-Ổn chưa?
Và thêm nhiều lời khác nữa, nhưng nó không quan tâm, nó tiến thẳng về cantin thiên thần. Nó phải ăn thật nhiều để chiến đấu mới được. Nó thầm rủa Thiên Vương là cái tên lợi dụng tình thế, cái tên không biết thương hoa tiết ngọc, cái con người đáng ghét nhất thế gian, sao chổi đời nó, oan gia không đội trời chung với nó. Rồi nó ngồi đó tính tội của cậu và kết luận một điều:- Cậu sẽ phải hối hận.
Rồi nhìn ra cửa thấy cái đám thiên thần bu lại căn tin ác quỷ đông nghịt làm nó tức hung, và tọng nguyên một cái bánh kẹp thịt vào miệng, nhai nhòm nhoàn.
Còn bên cantin ác quỷ thì....
-Vui không Thiên Vương?- hai anh hội trưởng khối mười một và mười hai lại chỗ cậu đang ngồi.
-Vui- Cậu cười- Nhưng hơi đau lòng- Câu nói của cậu chẳng có gì gọi là thật cả.
Hai anh hội trưởng cười thích thú. Chắc chắn lúc nảy hai ông này đã đẩy cái ván trượt đến cho Thiên Vương rồi. Đúng là ác quỷ có khác.
+ + +
Bà con đọc truyện vui vẻ, yêu tất cả.
Muộn mằn cũng chẳng ích chi
Thà trễ còn hơn không
Nhưng tốt hơn không bao giờ trễ
Being late is no good
Better late than never
But better never late.
-
Hiện đã có 5 thành viên cảm ơn ginga1004 về bài viết này, gồm:
candy.stupid (07-12-2011), kimcuongden_7749 (20-08-2011), KimNaNa_cute9x (17-12-2011), trasua_imissu_firstkiss (26-08-2011), yumi_babylove (19-12-2011)
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Game Onlinekaildo
- Thế giới Ngôi SaoTam Tit
- Teen Story - Trà sữa cho tâm hồnTrà Sữa Tâm Hồn
- Tin tức Phim Điện ảnh | Truyền hìnhngoluxe







Trích dẫn




