Chủ đề: những cô nàng giả trai
- 05-08-2011 06:01 PM #1
những cô nàng giả trai
Những cô nàng giả trai
[IMG]http://***************/images/statusicon/wol_error.gif[/IMG]Hình này đã được thu nhỏ. Click vào đây để xem hình ảnh lớn. Kích thước ảnh gốc là 820x634 và size là 145KB
Nhân vật:
Trịnh Thanh Thanh : Một cô gái khá mạnh mẽ , xinh đẹp , ba mẹ mất khi mới 3 tuổi , gia đình ngoại nội xa lánh , ruồng bỏ , được một người phụ nữ nuôi dưỡng đến 13 tuổi thì cô bỏ đi tự tìm việc làm kiếm sống vì không muốn phụ thuộc vào ai .
Trần Tuyết Ngọc : Bạn thân của Thanh Thanh , xinh đẹp bị ẩn sau cặp kính cận đen . Con gái của một nhà doanh nhân . Một mọt sách chính cống, bị cả lớp coi là kẻ lập dị , xa lánh . Nhưng khi Thanh Thanh, vô lớp cô học , thì Thanh Thanh luôn bênh vực Tuyết Ngọc , giúp cô thoát khỏi cái sự cô đơn , lạc lõng thiếu tình thương kia.
Lâm Nhược Chi: bạn than của hai ss trên , một cô gái dễ thương , tính tình như con nít , nhõng nhẽo . Con gái cũa tổng giám đốc kim cương , đá quý bên Mĩ nhưng lúc 10 tuổi mẹ cô qua đơi vì căn bệnh ung thư . Ba cô vì sợ cô thiếu tình thương của mẹ nên đã lấy một người phụ nữ khác . 3 năm trời trôi qua như là ác mộng bị mẹ ghẻ ăn hiếp cũng vơi đưa con của bà ta, dù không phải mẹ ruột , em ruột mình nhưng cô vẫn thương yêu họ cơ mà . Vì không chịu nổi nữa , cô đã xin ba mình qua Việt Nam ở để trốn tránh cái địa ngục đó , dù không muốn nhưng thấy con gái khóc lóc thê thảm muốn rời khỏi nhà mà không chịu nói lí do . Thôi thì cũng đồng ý cho cô về Việt Nam sinh sống và mua cho cô một căn biệt thự bên đó và nhớ những người than tín chăm sóc , bảo vệ cô . Ở đây , Nhược Chi quen được vơi Thanh Thanh và Tuyết Ngọc và làm bạn than với nhau
Nội dung : Vì sức học khá , giỏi nên Thanh Thanh muốn cô gắng được nhân học bổng nhưng học bổng là trường cho nam sinh cơ ? Học bổng đó có giá trị không nhỏ , với một số tiền khá lớn và một suất du học nước ngoài . Vậy làm cách nào để có được học bổng đó Thanh Thanh làm thế nào ? Còn hai cô bạn kia nữa . Họ dính dán gì trong vụ này ?
Tác giả : pezinkute1234
Thể loại : tình cảm , vui nhộn
Status (tình trạng truyện: on-going hoặc finished):on- going♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- 1 ca^u chuyen pUn` !
- Story nhóc shin_nt
- ụh
- can mua phao hoa
- Có không 1 tình yêu ?
- Pé Và Nhox 1 Truyện Tình Buồn phần 2 (sau...
- Anh yêu em hết mùa đông này nhé ! - made by...
- tuyen thanh vien cho Glink ben tre
- Nước uống đóng chai chất lượng tại Đà Nẵng!
- Nụ Hôn Hoàng Tử Part 1:Giấc Mơ ...........
- You đúng là ngôc ! ^^~
- Em Yêu Anh, Yêu Thật Lòng
- Lovestory
- Nàng Công Chúa Trong Thới Giới Vampire
- Người hai mặt, một trái tim!!!
- Lee mon ho và Kim bum ai Hot hơn nhỉ ???
- tim ban Gai Hcm GaN Gan Q8 Day
- Ranh Giới( hãy đọc vs cảm nhận) 17+
- ...::...!*1000 con hạc giấy*!...::...
- Tao và Mày
- 05-08-2011 06:05 PM #2
.+. những cô nàng giả trai
Chap 1 :
Ở quán internet , có một cô gái ăn mặc khá “bụi”, đang chăm chú dán mắt vào máy tính coi bảng thông báo
“Trường nam sinh Rallis ( mình bịa tí) nổi tiếng sẽ trao học bổng lớn có giá trị : 200 triệu và một suất du học Mĩ cho những học sinh giỏi , thành tích cao . Ngoài học sinh trong trường , thì bên ngoài ai là nhân tài thì cũng có thể nhập học tại trường . Nhưng với điều kiện các bạn phải là con trai hơn nữa sẽ có cuộc thi khảo sát dành cho các bạn …Chúc các bạn may mắn … Xin hẹn gặp lại vào ngay xxx/xxx/xxx”
_Woa ! 200 triệu ! Hahaha mình chắc chắn sẽ nhận được! Vậy là giàu to rồi ! hahahaha- Cô gái đó bỗng hét lên cười ha hả làm mọi người tưởng rằng co con điên nào mơi trốn trại đột nhập vào đây chứ, Thanh Thanh bước dậy chạy đi mà quên trả tiền … Có lẽ vì chuyện này quá quen thuộc nên chủ quán cũng không thèm đuổi theo bắt trả tiền mà chỉ biết ngồi một chỗ chống cằm thở dài . Lê thê trên con đường Thanh Thanh ngơ ngác suy nghĩ cách nào để nhận được học bổng 200 triệu đó … Dường như nghĩ ra điều gì đó Thanh Thanh cười nham hiểm , làm người đi đường ai nuối tiếc :” Đẹp mà điên” nhất là mấy thằng con trai , chẹp miệng nuối tiếc làm sao ? Thanh Thanh móc điện thoại bấm bấm gọi cho ai đó
_ Alô – Một giọng rất ư baby vang lên
_ Chi hử ? Thanh nè . Bây giờ tao qua nhà mày được không
_Có chuyện gì hả?
_Ừ có chuyện cần bàn bạc , mày kêu con Ngọc dùm tao nhá!
_Sao lại là tao ? Mày không kêu đi ! – Nhược Chi hét trong điện thoaị, ai đứng gân không khéo lủng màng nhĩ mất
_Mày gọi đi , tốn tiền tao lắm , gọi kiểu này không đã tốn mấy ngàn .. Vậy đi ha?
Nói rôi Thanh Thanh cúp máy , làm cho Nhược Chi đáng yêu của chúng ta tức hộc máu lầm bầm nguyền rủa Thanh Thanh .
Tắt điện thoại , Thanh Thanh tức tốc chạy đến nhà của Nhược Chi , tới trươc một ngôi biệt thự sang trọng , thay vì bấm chuông thì ss lại hét lên
_Nhược Chi , mày đâu rồi mau ra mở cửa cho tao
Từ trong nhà bước nhà một bà lão hiền hậu . lật đật chạy ra mở cửa cho Thanh Thanh
_Chào tiểu thư- Bà lão quản gia kính cẩn cúi đầu chào ss
_Ấy , bà đừng làm vậy , con đến đây mấy lần rồi , coi như là người quen , bà đừng chào con như vậy , lại con tiểu thư này tiểu thư nọ , con không thích đâu , ngại lắm
_Nhưng mà …- Bà quản gia lưỡng lự thì
_Không nhưng nhị gì cả , bà cứ gọi con la Thanh Thanh nhé . Thôi con vô trước nhé – Nói rồi Thanh Thanh chạy đi , bà quản gia đứng đó mỉm cười đang định đóng cửa ….
_Bà ơi , bà bà khoan… khoan …. Đóng .. cho con con vô nữa . Mội cô gái tóc hai bím , đeo kính cận vừa chạy vừa hét ….Không ai khác đó là Tuyết Ngọc
_Bà ơi bà cho … con vào với – Tuyết Ngọc thở dốc nói
Bà quản gia lúc này mơi chú ý đến người con gái trước mặt …. Nếu nhìn sơ qua thì chỉ là một người con gái tầm thường, hơn nữa là quái dị nhưng nhìn kĩ thì sau chiếc kính cận đó thì một người con gái xinh đẹp sắc sảo ấy chứ ……
_Ôi con cảm ơn bà , hihi … Con vô nhé – Nói rồi Tuyết Ngọc chạy một mạch vô nhà tới phòng khách , cô đã thấy Nhược Chi và Thanh Thanh chễm trệ ngồi trên ghế sôfa , vừa nằm vừa cầm chai chai nước ngọt uống
Tức mình , cô chạy đến trước mặt Thanh Thanh dựt lấy chai nước trên tray , tu một hơi hết sạch
_Mày làm gì thế ? Chai nước của tao mà- Thanh Thanh hét lên
_Coi như là chi phí bọn mày phải trả cho tao . Đang ăn cơm nghe bọn mày gọi một cái tức tốc chạy lên đây như con điên ấy , uống có chai nước làm gì ghế thế- Tuyết Ngọc thanh thản nói
_Ấy, con Ngọc nó học tính con Thanh từ khi nào vậy … Hở tí là tính tiền … Đúng là gần mực thì đen mà- Nhược Chi chẹp miệng phê bình
_Nè làm như mày tốt lăm hử . Xí ai như mày keo bà cố-Thanh Thanh lè lưỡi ra phản bác
Thế la một cuộc chiến tranh bằng môm diễn ra và người chịu trận lắng nghe không ai hết là Tuyết Ngọc
_Bọn mày có im hết không hả , ồn ao quá đi – Tuyết Ngọc hét lên
Dường như có kết quả , làm hai người kia núp núp nhau giả vờ sợ hãi làm Tuyết Ngọc suýt phải phì cười
_Thôi không giỡn nữa , bọn mày kêu tao đến đây làm gì , hay nghe bọn mày cãi nhau – Tuyết Ngọc khoanh tay , nhíu mày nhìn hai con bạn
_Đúng là khí phái của lớp trưởng mà . Không dài dòng nữa …Tao nghe nói trường nam sinh đang có một học bổng khá lớn , tao muốn có nó- Thanh Thanh tuyên bố nói
_Cái gì ? Mày đùa hã- Nhược Chi cùng Tuyết Ngọc đồng thanh hét lên
_Mồm bọn bây nhỏ nhỏ thôi chứ , thật sự tao cũng đang cần tiền trang trải cho mọi thứ , hơn nữa nếu có học bổng đó , tương lai tao cũng thay đổi sáng lạng hơn-Thanh Thanh cúi đầu giải thích
_Nhưng đó là trường nam sinh mà , mày đâu có vô đó được – Tuyết Ngọc vỗ vai Thanh Thanh khuyên nhủ
_Ừ đúng đó , nếu mày cần tiền tao có thể cho mày được mà – Nhược Chi cũng them vô
Thanh Thanh hất tay hai đưa bạn ra
_Tao không cần tiền cảu bọn mày , tao muốn kiếm tiền bằng sức của mình , bọn mày hiểu chứ …. –Thanh Thanh hét lên nói
_Vậy chứ mày định làm gì hả?-Nhược Chi hỏi
_Tao sẽ giả trai vào trường nam sinh Rellis để lấy được học bổng đó , bọn mày giúp tao nhé – Thanh Thanh cchắp tay , mắt chớp chớp cầu khẩn hai cọn bạn
_Mày muốn bọn tao giúp mày chuyện gì – Tuyết Ngọc bây giờ mơi lên tiếng
_Cùng tham gia với tao- Thanh Thanh cười hìhì nói
_Cái gì ? tham gia vơi mày? –Tuyết Ngọc và Nhược Chi cùng hét lên
_Ừ , lỡ tao có gì thì cần bọn mày giúp đỡ nữa , vơi lại ở kí túc xá đó , tao sẽ nhớ bọn mày lắm – Thanh Thanh nói
_Có thật là nhớ bọn tao không – Nhược Chi nghi hoặc hỏi
_Thật mà tao yêu bọn mày nhất – Thanh Thanh cười hehe rồi ôm cô hai cô bạn
_Thôi đi cô nương buông tôi ra , trường đó nghe nói nổi tiếng lắm đó toàn dành cho quý tộc học không , Ngộ lỡ họ phát hiện ra chúng ta là nữ thì sao ?
_Không sao đâu , tao bảo kê bọn mày cho – Thanh Thanh đắc ý nói
_Ừ mày bảo kê chứ mày đâu có bảo đảm đúng hok?
-Nhược Chi bắt bẻ nói
_Còn một điều nữa , tóc bọn mình ai cũng dài hết … cắt đi thì tiếc lắm – Tuyết Ngọc ủ rũ nói
_Yên tâm tao có cách – Nhược Chi nháy mắt nói
…………
- 05-08-2011 06:06 PM #3
.+. những cô nàng giả trai
Chap 2
Vậy là 3 cô nàng bắt đầu hành trình , người háo hức nhất không ai khác là Thanh Thanh , cô đang mơ tưởng đến cái suất học bổng đó , đi đâu cô cũng nghĩ đến nó cả . Duờng như họ cũng bận rộn hơn trong việc hóa trang vơi sự chỉ dẫn của cô May- nhà hóa trang tạo mẫu nổi tiểng và la cô ruột của Nhược Chi .Quốc tich tại Mĩ
Thời gian cũng thấm thoát trôi qua , ngày mai là ngày khai giảng của trường nam sinh Rellis , Nhược Chi , Thanh Thanh va Tuyết Ngọc ai cũng lo lắng , bồn chồn ngủ không được . Tuyết Ngọc thì đã nói với cha mình , ông ta dường như không quan tâm nhiều cho lắm , nên cô quyết định dọn qua nhà Nhược Chi ở .. Còn Thanh Thanh thì trả phòng lấy lại tiền cọc ( dù bà chủ nhà không muốn nhưng khi Thanh Thanh đã muốn thì bà ta cũng phải muốn thôi không thì hậu quả đầu tiên chính là khuôn mặt đẹp đẽ của bà ta)
Tối này là ngày trăng tròn , 3 người đứng ngoài ban công nhìn những vì sao tinh tú ngoài kia mỗi người theo đuổi một suy nghĩ riêng:
_ Việc bọn mình có phải là sai lầm lăm không – Tuyết Ngọc phá tan bầu không khí trầm mặc này
_Chắc không đâu . – Thanh Thanh cười cười phản bác
_Mong là thế - Nhược Chi hờ hững nói , mắt thì vẫn dán lên bầu trời đêm
_Thôi chuyện gì đến sẽ đến , ngủ thôi 11:30 rồi , nếu không muốn trễ cho lễ khai giảng ngày mai , còn phải chuẩn bị nữa đó – Tuyết Ngọc vỗ vai hai con bạn , rồi quay lưng leo lên giường ngủ …. Hai người kia đứng đó một hồi lâu rồi cũng bắt đâu ngủ
Trên chiếc giường , 3 thiên thần đang ngủ , dường như họ không vướng bận gì cả .
Bên ngoài cửa sổ một bóng lơ lửng trước ban công , tóc đen dài xõa bay phất phới theo làn gió trong màn đêm u tối vì không đóng màn che nên người đó có thể thấy rõ 3 người rồi :
“Các thiên thần của ta , các con đâu biết răng định mệnh đang cận kề đến nhưng cac thiên thân của ta cứ hãy hôn nhiên vui tươi như vậy đi nhé . Dù ngày mai co chuyện gì xãy chuyện gì đi nữa …Hãy mạnh mẽ lên .. Ta tin tưởng các con ….”
Rồi từng giọt nước mắt như pha lê rơi xuông mắt đất và hình bóng đó cũng biến đi ……..
Cháp 2 (tt):
Mặt trời dần dần lên cao sau một giấc ngủ sâu … Mang những tia nắng tâm áp vào từng ngôi nhà …
Reng ! Reng ! Reng ! Tiếng kêu inh ỏi của chiếc đồng hồ .. Làm cho Tuyết Ngọc giật mình tỉnh giấc , ngó vào đồng hồ
_Chết cha 6:30 rồi ! Dậy dậy - Tuyết Ngọc lay lay hai con bạn dậy kẻo trể học
_ Gì vậy ! Để yên tao ngủ chứ - Thanh Thanh úp chăn lên lại
_Vậy mày muốn trễ học không hã – Tuyết Ngọc đứng dậy hét lên
Làm cho Nhược Chi va Thanh Thanh cũng phải chịu thua ma bước xuống giường
Làm vệ sinh cá nhân , chải tóc , cuốn gọn lên , đội tóc giả vào không kèm keo dán vào xung quanh , dùng miếng vải đan hồi cuốn chặt quanh ngực để không tạo cảm giác khó thở , lấy một ít phấn đánh nhẹ xung quanh …
Hehehe thế hoàn tất .. Nhưng….
_We! Mày tháo ngay cai kính cho tao – Thanh Thanh lên tiếng chỉ vào cai kình đang đeo của Tuyết Ngọc
_Gì nữa mày , tao thấy như vậy la được rồi , không có kính tao không thấy đường được – Tuyết Ngọc giải thích
_Vậy mày cận mấy đô- Nhược Chi từ đâu chen vô
_ Ờ .. ừ thì 1 độ- Tuyết NGọc cười cười hều
_Má ơi là má ! Cận 1 độ mà không đường ! Vậy trên thế giới này nhiều người mù lắm đó – Thanh Thanh hầm hồ nhìn Tuyết Ngọc
_Thôi không nói nhiều nữa ! Tháo ra đi – Nhược Chi nói rồi bay vô dựt cai kính đang đeo của Tuyết Ngọc cất vào cặp
_Né may làm gi vậy … Có gì để cất chứ mày lấy vậy- Tuyết Ngọc uất ức nói
_Không nói nhiều nữa .. Đi thôi … Nhưng công nhận mày tháo kính ra rất là đẹp trai đó hahahaha- Thanh Thanh chọc Tuyết Ngọc rồi bỏ chạy một mạch
Làm cho tuyết Ngọc hậm hực đi đằng sau vơi cục tức to hơn quả núi . hehehe
~Tại trường Rellis~
Ngôi trường to lớn , rộng rãi …. Chia thành 5 dãy
. Dãy 1 của thành 10 phòng dành cho học sinh lớp 10 , Dãy 2 có 8 phòng dành cho học sinh lớp 11 . Dãy 3 có 12 dành cho học sinh lớp 12 . Dãy thứ 4 đó là căn tin , gôm 245 bàn ăn , khá rộng rãi , với những món ăn tự chọn đủ chất dinh dưỡng và cả nước uống . Dãy thứ 5 là kí túc xá rộng rãi , tổng cộng co 565 phòng tất cả , 1 phòng 2 người ……
Thanh Thanh dường như choáng ngợp vì vẻ đẹp của ngôi trường , cứ đứng thẫn thờ đâu để ý trước sau thì … “Bụp”
Thanh Thanh bị đẩy ngã xuống đất
_Thằng oách con này dám ngán đường bổn thiếu gia hả - Một giọng nói khá kiêu ngạo vang lên …
Nhược Chi , Tuyết Ngọc thấy Thanh Thanh ngã trước mặt lại có một đám hung hổ chẳng ra gì nên chạy tơi đỡ Thanh Thanh dậy .
_Này Thiên mày làm hơi quá rồi đấy – Một anh chàng khẽ lên tiếng bước đến chỗ Thanh Thanh
_Xin lỗi bạn có sao không ?- Anh ta nhẹ nhàng hỏi thăm
Lúc này dường như đã nhận biết được chuyện gì xảy ra . Đẩy anh chàng kia ra Thanh Thanh đứng trước mặt tên đã xô mình nói
_Người gì thế hả ? Xô người khác té không xin lỗi thì thôi rồi con nói giọng kiểu đó nữa sao – Thanh Thanh chỉ mặt nói
_Thứ căn bã như mày cần gì tao phải xin lỗi cơ chứ - Hắn ta đúng hơn là hăn tên Nhật Thiên khinh bỉ nói
_Mày … - Chưa nói hết thì Nhược Chi lên tiếng
_Cặn bã ư ? Cậu nên coi lại bản than mình trước khi nói người khác ? Cặn bã như cậu ấy còn biết thế nào là lễ nghĩa ? Còn cậu biết cái gì không? Chẳng bằng lọai cặn bã nữa nói ai . Còn cậu kia , lần sau đưng có hỏi vớ vẩn thế nữa , cử thử bị người ta xô té đi xem có đau không ? Muốn thử cảm giác đó thi nhờ anh bạn này ne – Nói rồi Nhược Chi keo hai con bạn bỏ đi không lời từ biệt
Làm cho mấy anh chang kia tức điên lên được nhất la anh chàng Nhật Thiên đó , cai mặt nóng bừng . Hắc Hắc . Còn anh chàng hỏi thăm kia tên la Tiên Bảo thi lại càng hứng thú , và hơn nữa một người im lặng nãy giờ không ai khác là Hạo Phòng … Bộ ba này la ai ? Có gì ghe gớm mơi cac bạn coi chap sau
- 05-08-2011 06:08 PM #4
.+. những cô nàng giả trai
Chap 3
Nhược Chi kéo Thanh Thanh và Tuyết Ngọc đi một quãng thì bị Thanh Thanh hất tay ra
_May làm gì vậy , sao mày không để tao đánh hắn một trận cho chừa cái tật bố láo – Thanh Thanh hùng hổ chỉ chỉ vao Nhược Chi
_Mày điên à , mày muốn đánh nhau lỡ hắn dựt trong tóc giả , hay để lộ sơ suất may la con gai thì sao – Nhược Chi không vừa cũng hét lại
_Hai bọn mày thôi đi , đang ở chỗ đông người đó , cái mồm thì như cai loa , bọn mày muốn bị lộ hả- Tuyết Ngọc gắt
_Ờ ha ! = Thanh Thanh và Nhược Chi mới nhận biết la mình đang ở trong sân trường
_Bọn mày đừng cãi lộn nữa , con Chi làm vậy cũng đúng , hôm nay la ngày khai giảng cũng không nên làm loạn , gây chuyện
Hehe lúc nào Tuyết Ngọc cũng là bình tỉnh , biết lo cho đại cục .
_Ừ vô xếp hang đi bọn bây
Nói rồi tất cả 3 người chen vô đám học sinh đông đúc Trên bục , một người trung niên khoảng 45.46 tuổi cầm micaro dõng dạc phát biểu
_Nào các học sinh , các em im lặng
Như có ma lực thật , đám lộn xôn ồn ào chưa gì đã im bặt , không ai dám hó hé , người đàn ông tiếp tục nói
_Chào mừng các em đã đến đây , tôi la hiệu trưởng cùa trường Rellis , cũng như các em đã biết , trường này chỉ dành chon am sinh hơn nữa là đào tạo các nhân tài …và tất nhiên ai vượt trội sẽ nhận được hôc bổng .. Chúc các em may mắn .. Và bậy giờ các em hãy qua cô thư kí để nhận lớp học … và đi theo thứ tự từng hang một đưng chen lấn
Theo từ từ từng dãy … Lâu thật lại còn theo theo thứ tự vì là lớp 11 nên phải lớp 10 nhận lớp rùi mới đến lượt 3 ss ……. Kết quả là họ học cùng lớp 11a5 nhưng phòng ở kí túc xá thì lại khác nhau
_Mày ở phòng mấy – Thanh Thanh ủ rũ hỏi
_102, tít ở lầu hai , leo lên cầu thang má ơi tao chết mất – Nhược Chi ngời than vãn
_Con tao 101 , bên cạnh phòng mày đó – Tuyết Ngọc vừa nói vừa dán mắt ào cuốn sách đang đọc dở dang
_Tao thì phòng 100 , ghét thật cùng lớp thì cho cùng phòng luôn đi , phải ở cùng đứa khác tao ngán quá mày ơi – Thanh Thanh bức xúc nói
_Yên tâm đi ai dám chọc đến mày đâu chứ ! Nhưng phải cẩn thận đó , coi chừng bị lộ - Nhược Chi vỗ vai Thanh Thanh nhắc nhở
_Mày nói nó cũng như không thôi , chính nó bày têu trò này mà – Tuyết Ngọc thản nhiên nói
_Mày chỉ giỏi nói móc méo tao , hứ , suốt ngày sách sách , đồ mọt sách – Thanh Thanh tức giận nói rồi giật cuốn sách trên tay của Tuyết Ngọc rồi chạy đi … Làm Tuyết Ngọc phải chạy theo thì vướng cục đá .. Tưởng chừng như đá ôm mẹ đất rồi chứ … Bỗg một bàn tay vòng qua eo đỡ cô dậy
_Không sao chứ - Một giọng nói đầy quan tâm vang lên dù nó ngàng phèo
_Ờ ừ .. không sao , cảm ơn nhé – Tuyết Ngọc nói rồi luống cuống cảm ơn
_Lần sau nhớ cẩn thận – Nói rồi anh chàng đó quay đi
Tuyết Ngọc thì đứng ngẩn đó ra vì lúc nãy té còn hoảng sợ
_Nhược Chi từ đăng sau chạy tơi hỏi
_Mày co sao không , đau ở đâu không ?
_Ờ tao không sao , có ngườu mới đỡ tao- Tuyết Ngọc lúc này mơi tỉnh
_Nè nè , trả ssách mày nè , lần sau cẩn thận chứ - Thanh Thanh chạy tơi trách
_Tại mày chứ ai vào đây , bây giờ con nói tao – Tuyết Ngọc tức giận hét lên
_Thôi thôi tại tao ,, bây giờ đi lên phòng thu dọn đồ đi – Thanh Thanh đầu hang nhẹ giọng
_Ừ , đi thôi – Nhược Chi và Tuyết Ngọc mĩm cười nhất trí
Nói đến người con tria vừa mới đỡ Tuyết Ngọc không ai khác la Hạo Phong , vừa đi anh vừa cười , cũng không hiểu bản thân mình tại sao lại đỡ cậu nhọc kia nữa , lúc đó tim anh đập nhanh lắm ( Cậu nhóc gì , bằng tuổi nhau đấu) Đang nghĩ bâng quâ thì …
_Mày chạy đi đâu vậy ảh – Nhật Thiên va Thiên Bảo từ đâu chạy đến
_tao đi coi xung quanh thôi – hạo Phong mỉm cười nói
_Ế , mày cười á hả ? Không ngờ à ? Làm gi amỳ vui vậy ? Có chuyện gì hả- Thiên Bảo nhíu mày nghi vấn nói
_Không có gì đầu , đừng nghĩ bậy – Hạo Phong lại tiếp tục cười
_Thật không ?- Nhật Thiên lúc nay ucng4 thấy có vấn đế
_thật thôi chúng ta đi thôi ….. – Hạo phong đánh trống lảng rồi khaóc vai hai thằng bạn bước đi
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn nhok_xiu_mai về bài viết này.
congchuatuyet_loveless (12-08-2011)
- 12-08-2011 05:12 PM #5
.+. những cô nàng giả trai
tip dy pn ui, hay lém, cho em xin cái tem nhá ss
- 13-08-2011 04:10 PM #6
.+. những cô nàng giả trai
Chap 4
3 ss chạy về nhà Nhược Chi dọn dẹp đồ đạc , các dụng cụ , vào balo , mỗi ngưới một túi , rồi đón taxi đến Kí túc xá của trường . Bước lên cầu thang mà ai cũng than vãn
_Má ơi , mệt quá đi … Thanh giúp tao đi – Nhược Chi càu nhau , lau mồ hôi trên trán
_Tao có khác gì mày đâu mà nhờ tao- Thanh Thanh chống hông nói
_Ai bỉu bọn mày mang nhiều đồ qua làm gì , cứ như tao có phải khỏe hơn không – Tuyết Ngọc dẫn đầu quay lại nói
_Hừ .. Nói như may con gái cũng phải điệu tí chứ - nhược Chi bất mãn kêu gào
_Nay mày co nhỏ tiếng lạ không hả? Lúc nào cái mồm cũng oang oang – Thanh Thanh bay vô bịt miệng Tuyết Ngọc lai
_Thôi cố lên sắp đến nơi rồi , bọn mày cầm chìa khóa hết chưa , phải cẩn thận đầy –Tuyết Ngọc nhắc nhở
_Ừ , biết rồi – Thanh Thanh mệt nhoài lên tiếng
Sau 5 phút vật lộn , 3 ss cũng lên đến nơi . Nhìn xung quanh thật là rộng quá mà! , các cô thẳng vài ba bước , đập vao mặt Thanh Thanh la một bảng ghi “Phòng số 100”
_ A! Phòng của tao đây này , phòng bọn mày chằc bên cạnh á , tao vô trước à p, bye bye – Thanh Thanh nháy mắt vơi Nhược Chi và Tuyết Phòng , rồi đút chìa khóa vào cửa mở ra
Thanh Thanh đứng sững người vì ở đây rộng quá , rộng hơn phòng trọ của cô ấy chứ . lại gọn gang nữa .
.Đóng cửa lại Thanh Thanh vứt ba lô xuống nhảy lên giường cái “Rầm “ cuộn tròn vào trong trăn ,
_Thật là ấm quá , dựa vào đằng sau định đánh một giấc thì cô cảm thấy đằng sau có cái gì đó , mềm thật , đành quay đầu lại
_ Á Á Á , ăn trộm , ăn trộm – Thanh Thanh bỗng hét l6n , cầm cai gối đánh tơi tấp vào cai người xấu số đó
_Eây , cậu làm cái gì thế hả - Một giọng nói vang lên
Thanh Thanh không nghe vẫn cứ đánh tơi tấp vào cái người mà cô tưởng là “ăn trộm “ … Bực mình hắn ta cầm tay cô lại , đè cô xuống …. Vì quá bất ngờ nên Thanh Thanh bị ngã xuống giường , và hắn ta la người đang đè cô
_Cai tên này mi muống làm gì thế hả ? – Thanh Thanh hét lên
_Cậu có im không hã- Hắn ta không vừa cũng hét lên lam Thanh Than im bặt
_Cậu la ai tại sao lại vô phòng này ! Ai cho phép thế hả ?- Hăn ta hét lên
Thanh Thanh vì quá hoảng sợ nên nói lắp bắp
_ Đây … l..à .. phòng… t..ôi mà…
_Chết tiệt … Lão già khốn kiếp , mình đã kếu muốn ở phòng một mình cơ mà – Hăn vẫn đè lên Thanh Thanh tay thì đấm vào tường cái “Rầm”
_Này , cậu muốn giận gì kệ cậu , câu biết nặng lắm không hả , cậu đang đè lên tôi đó – Thanh Thanh dường như đã lấy lại phong độ thì liền lên tiếng
_Ờ .. ừ
Hắn lúc này mới thả Thanh Thanh ra … và ngồi phệt trên giường , Thanh Thanh luống xuống ngồi xuống và chạm ngay khuôn mắt hăn ta ….
_Cái thằng ban sang đã xô ta ngã mà – thanh Thanh chợt hét lên
_À ! Thì ra là thằng nhóc hỗn láo đây mà …. – Nhật Thiên nhếch mép lên
_Ngươi nói ai là thằng nhóc thế hả - Thanh Thanh nổi sung nắm lấy cổ áo hắn lên
_Thì sao ? Có buông ra không thì bảo- Vẫn không thay đổi thái độ hăn nói
_Nè , không buông đó làm gì nhau – Thanh Thanh vẫn bướng bỉnh
_Vậy nhóc muốn gi hả ? – Nhật Thiên lỡ mồm nói , làm hắn hối hận thật , lần đầu tiên trong đời hăn nhượng bộ như vậy đấy
Nghe xong câu nay Thanh Thanh buông hăn ra , xòe tay ra trước mặt Nhật Thiên
_Gì vậy – Nhật Thiên ngây ngô hỏi
_Chi phí cho cú ngã buổi sáng đấy – Thanh Thanh thản nhiên nói
_Cái gì ? –Nhật Thiên hét lên
_Không cần xúc động vậy chứ , cậu xô tôi ngã , tôi phải băng bó trị liệu các vết thương , tốn kem lắm nha – Thanh Thanh cười đểu giải thích
_Vậy cậu muốn bao nhiêu- Nhật Thiên lại thốt ra một câu nói ngu ngốc
_500 nghìn – Thanh Thanh xòe 5 ngón tay trắng , múp múp ra lay lay trước mặt Nhật Thiên
_ Cậu có đùa không vậy , chỉ té co chút xiu mà 500 nghìn – Nhật Thiên nhíu mày phản bác
_Vậy bây giờ cậu có đưa không – Thanh thanh dơ năm đấm lên nói
_Thôi được rồi- Nhật Thiên lấy cai ví da màu đen trong túi quần ra , mcó tớ 500 đưa cho Thanh Thanh
Thanh thanh chộp lien hôn lấy hôn để vào tờ tiền
_Ôi tiền than mến , cảm ơn nhé – Thanh Thanh quay qua nháy mắt vơi Nhật Thiên một cái rồi nhảy xuống giường , bước chân sao ra khói phòng
_Ấy , cậu tên gì ?- Nhật Thiên dịu dàng hỏi
_Than..h…. à nhầm .. Mình Khánh – Thanh Thanh đứng trước cửa ấp úng nói
_Tôi tên Nhật Thiên – Nhật Thiên nói
_Ờ ..- Nói rồi Thanh Thanh chạy ra đóng cửa cái “Râm”
Làm cho Nhật Thiên mĩm cười , suy nghĩ
“ Tại sao mình lại quan tâm , nhường nhịn cậu nhcó này cơ chứ… Có lẽ vì cậu ấy là con trai , hơn nữa cậu ta rất thú vị “
- 13-08-2011 04:11 PM #7
.+. những cô nàng giả trai
Cháp 4(tt):
Thanh Thanh cầm số tiền này đi mua ít đồ đến trại mồ côi mà cô đã từng sống thăm các đứa trẻ
Nói đến Tuyết Ngọc vừa mơi mở cưa phòng thì đã lôi quyển tiểu thuyết đang đọc dở ra ……
Còn Nhược Chi mở cửa phòng ra , ngồi chễm trệ trên chiếc giường ( Lưu ý: mỗi phòng ở kí túc xá trường này chỉ có 1 giường vì tất cả đếu là con trai nên ngủ chung một giường thi cũng không sao)
_Ở đây chỉ có một giường thôi sao ? – Nhược Chi chống cắm nghĩ
_Vậy tính sao bây giờ , lỡ tên cùng phòng la một tên háo sắc thì tính sao ?- Nghĩ đến đây Nhược Chi bắt đầu hoảng sợ , mặt tại met , co rúm lại
Thì…..
_Cậu sao vậy ? Cậu là bạn cùng phòng cảu tôi hả ?- Một giọng nói ấm áp vang lên , hắn từ buống tắm chui ra , với khăn quấn ngang hông, Nhược Chi không nghe gì cả vẫn cứ chạy theo những dòng suy nghĩ của bản thân . Thiên Bảo thấy cậu nhóc này có vẻ quen quen nhưng không biết đã gặp ở đâu nhỉ ? Mà nhìn dáng vẻ hắn kì lạ quá, như có gi đáng sợ lắm vậy! NGhĩ vậy Thiên Bao bước đên chỗ Nhược Chi huơ huơ tay lên mặt cô
_Này cậu không sao chư?
Giọng nói dường như làm cô tỉnh mộng , ngước mặt lên làm cô chạm mặt vào Thiên Bảo …. “Ồi trai đẹp , người anh ta tỏa ra mùi hương thật là quyễn rũ , tóc ướt được hất sang một bên thật là men làm sao (T/g: chệt thật cai chị hám trai nhỉ) , nhưng tỉnh lại tỉnh lại , Nhượ Chi mày mau tỉnh lại”
Sua vài phút đấu tranh suy nghĩ
_AAAAAAAAAAA- Nhược Chi bỗng hét lên, làm Thiên Bảo phải bịt cả hai lỗ tai lại
_Này cậu làm gì mà hét vậy hả-Thiên Bảo tức giận cáu lên
Thấy vậy Nhược Chi có cảm giác sợ người đứng trước mặt mình đảo mắt xuống dưới . Thấy hăn chỉ có cái khăn cuốn quanh hông thôi làm Nhược Chi mặt đỏ như trái cả chua rồi ngước lên thấy Thiên Bảo đang chăm chú nhin mình như ăn tươi nuốt sống- Cái này la dười con mắt của Nhược Chi thôi
_Này cậu sao thế - Thếin Bảo thấy cậu nhóc này vẻ mặt thay đổi đôi nhanh từ sợ hãi , đến ngạc nhiên , hoảng hốt
- Dưới sự tưởng tượng và lỗ tai của Nhược Chi thì câu nói của Thiên Bảo lúc nãy là như thế này :_ Nhìn mày ngon nhỉ , cùng tao chơi tí nào !
Nhược Chi hoảng sợ hất tay Thiên Bảo ra … chạy một mạch ra cửa “Rầm “ vì cửa đóng mà cô lại không để ý gì hết nên đâm thẳng vào cảnh cửa ngất xỉu luôn
Còn Thiên Bảo thì đứng ngấy ngốc chả hiểu gì cả , nhưng cũng ra bế Nhước Chi nhưng dường như anh chạm vào cái gì đó , chắc do từ sang đến giờ , chạy nhảy nhiều quá nên miếng vải bị hở ra và Thiên Bảo đã đụng chúng chỗ ấy ….Lúc này Thiên Bảo thật sự ngạc nhiên vì cậu nhọc nay à không cô gái này lại giả trai vào trường nam sinh như thế này
Bế Nhược Chi lên giường , anh mặc đồ vào , ngồi suy nghĩ
“ Cô gái này là ai nhỉ ? Tại sao lại vô trường này ? Hay có ý đồ gì nhỉ?Liệu có nên vạch trần cô gái này không ?” Lòng Thiên Bảo rồi như tơ vò không biết phải lám cách nào cả
…
_ Ui da ! Đau quá – Nhược Chi tỉnh dậy xoa xoa cục u trên đâu mình …
_Nè ! cậu không sao chứ- Thiên Bảo đứng dậy khoanh tay hỏi
_Không sao !... Á ! Cái tên biến thái , mi đã làm gì ta hả - Nhược Chi vội sờ soạng hết khắp người
_Tôi có làm gi cậu mà cậu tưởng tượng thái quá thế !- Thiên Bảo nhíu mày nói
_Ai biết được cậu làm gi tôi . Du gì tôi cũng là con….- Đang nói nửa chừng thì chợt nhớ ra điều gì nên Nhược Chi im bặt
_Con gi ?- Thiên Bảo dí sát mặt vào Nhược Chi hỏi
_Co..n co..n trai … Cậu không thấy sao còn hỏi hả- Nhược Chi ấp úng trả lời
_Ừ thi cậu là con trai , - Nói rồi Thiên Bảo phá lên cười , làm cho Nhược Chi ngây ngốc không biết anh chàng nay la “thiên sứ” hay “ác quỷ đây nữa
- 13-08-2011 04:12 PM #8
.+. những cô nàng giả trai
Giới thiệu các nhân vật mới :
Hàn Nhật Thiên : người thưa kế của gia đình họ Hàn , một công tử kiêu ngạo, nóng nảy , không thích đụng đến nữ giới.
Võ Thiên Bảo: là một con người dịu dàng , hiền lành , bình tỉnh . Một tuyển thủ nhảy cao giỏi , cháu đích tôn của dòng họ nhà Võ , và cũng là đứa con trai dễ thương của siêu người mẫu quốc tế
Trần Hạo Phong : một trai của tập đoàn mafia , ít nói , bên ngoài thì lạnh lùng bên trong thì rất nhút nhát….., khá thẳng thắn
--------------------------------------------------------------------
Chap 5
Ngày mai bắt đầu đi học ở trương nam sinh . Thanh Thanh đi chơi về đã mệt rồi , mở cửa phòng ra , thấy tối om , chẳng lẽ giờ này hăn ta đi ngủ rồi sao ? Làm gi sơm vậy chứ
_Này có ai không ? – Thanh Thanh lên tiếng hỏi , nhưng chỉ nhận lại sự im lặng . Bật công tắt điện , ủa mà soa điên không lên chẳng lẽ bị cúp điện
_Nè ! Nè có ai không ?- Thanh Thanh lại hỏi , vẫn nhận được sự im lặng , lúc này cô thực sự hoang mang . Cửa đóng “ Rầm “ một cái , làm cô hoảng sợ , ngồi phích xuống dưới đất , không ai biết rằng nhìn bên ngoài mạnh mẽ như vậy nhưng lại rất sợ bong tối , vì nỗi ám ảnh cái ngày hôm đó , mỗi lần cô ngủ là gặp ác mộng vì cai chết của ba mẹ……,
_AAAAAA … hưc hức- Thanh Thanh ngã quỵ xuống gào lên khóc
_Này , này cậu bị soa vậy – Nhật Thiên từ đâu chui ra tới
_Huhuhuhu- Thanh Thanh không nghe chỉ biết khóc thôi
_Ủa ? cậu bị sao thế - Nhật Thiên hỏi , và tơi gần chỗ Thanh Thanh hơn . Thanh Thanh không nói gì? Nhào tới ôm Nhật Thiên mà khóc , Nhật Thiên nhà ta lúc này đứng đơ ra , tim thì đập mãnh thình thịch y như muốn nhảy ra khỏi cơ thể không bằng .. Vài giây bình tĩnh lại , cậu xoa đâu Thanh Thanh
_Hức hưc tôi sợ ….- Thanh Thanh vưa thút thít vừa nói , nhưng không quên vẫn ôm chầm Thiên Bảo
_Không có gì phải sợ cả , có tớ ở đây mà – Thiên Bảo cũng không hiểu mình đang nói gì nữa , dường như cậu muốn quan tâm tới người con trai đang ôm mình sao ?
_hưc hưc – Thanh Thanh vẫn không ngừng thút thít . Ở bên người nay Thanh Thanh cảm thấy ấm áp , an tâm lắm
Hai người cư ôm nhau cho đên khi tiêng khóc từ từ nhỏ dần và không còn nghe nữa , lúc này Thanh Thanh đã ngủ .
Thật ra thì trò này là do Thiên Bảo bày ra , tại mỗi phòng có một cầu trì điện riêng , vì muốn phá Thanh Thanh vì tội dám trấn lột tiền của cậu sáng nay , nhưng không ngờ lại làm Thanh Thanh sợ như vậy tự nhiên Thiên Bảo lại hối hận , một công từ kiêu ngạo như cậu cũng có cảm giác này sao .
Mở cầu trì lên, bế Thanh Thanh lên giường , Thiên Bảo thay đồ rồi cũng leo lên giường ngủ , quay sang thấy khuôn mặt của Thanh Thanh tìm cậu lại đập mạnh , mặt đỏ lên , đôi môi ây , cai mũi ấy , làn da trắng , làm cậu mê mẫn . Không được ! Thiên Bảo mày la con trai , mày không thể thích con trai đâu , hiểu chưa , tuy không tiếp xúc nhiều với con gái nhưng mày không phải la gay ….. Dương như li trí của Thiên Bảo lên án cậu đây … Thiên Bảo cô găng nhăm mắt lại nhưng khuôn mặt ấy cứ hiện lên trong đầu cậu , làm cậu không tài nào ngủ được
Nói đến Lâm Nhược Chi , cô ấy quá khờ nên chưa nhận ra Thiên Bảo đã nhận ra rằng cô ây la con gái
, Thiên Bảo thì đang thật sự rất bối rồi , không biết phải giữ bí mật hay nói ra nữa .
_Cậu tên gì ?- Thiên Bảo hỏi
_Tớ á tên Nhược Ch.. Á nhầm Nh..ật… Bằng..- Nhược Chi hết hồn vì suýt nữa là đã nói tên thật của mình ra
_Nhật Bằng – Thiên Bảo muốn phì cười lăm nhưng cũng may là nhịn được , cô nhóc này thật sự ngốc nghếch , suýt nữa bị lộ còn gì nữa .. Hàizz
_Ừ , còn cậu – Nhược Chi mỉm cười hỏi
_Ờ tớ tên Thiên Bảo – Thiên Bảo nói
_Thiến Bảo , tên không dễ thương bằng cảu tớ - Nói rồi Nhược Chi cười đắc chí
_Ừ thì cậu dễ thường – Thiên Bảo nói , tay bẹo má Nhược Chi một cái , thức sự tính tình cô gái nay giống con nít thật
_Nè , cậulàm gi ảh ? Sao cậu lại bẹo tớ - Nhược Chi chu miệng cai , cô đưa tay sang định bẹo má Thiên Bảo lại , ai dè cậu ta né làm Nhược Chi té về phía trước nhưng Thiên Bảo bay tới đỡ thế la Nhược Chi năm lên Thiên Bảo , 4 mắt chớp chớp nhìn nhau hehehe , ngượng chết đi được . Nhược Chi ngượng ngùng đứng dậy , cái mặt đỏ chót ,
_Thôi tớ đi ngủ trước nhé- Nhược Chi mỉm cười rồi phi than lên giường
_ờ thôi chúng ta đi ngủ - Thiên Bảo nói rôi cời ao ngoài ra
_Nè cậu làm gì hả- Nhược Chi hét lên
_Cởi ao đi ngủ chư làm gi – Thiên Bảo bình thản nói rồi bước lên giường
_Nhưng … - Nhược Chi ngập ngừng lo sợ
_Nhưng nhi gì chư , hay cậu sợ tớ lam gì cậu hả - Thiên Bảo dí sát mắt mình vao mặt Nhược Chi cười đểu
_Ơ … c..ậ..u nó…g…ì va…y …tớ….là…c.on..t..ra..i
…mà- Nhược Chi đỏ mặt nói
_Vậy cậu chưa nghe cậu truyện tình của gya , giữa nam và nam đây – Thiên Bảo cười đểu choc Nhược Chi
_Cậu la đồ biến thái- Nhược Chi tức giận lấy gối ném vào Thiên bảo .. Thiên bảo cười rồi cũng lây gối nem lại , trận chiến cảu hai người diện ra như vậy cho đến khi cả hai đều mệt nhừ rồi thiếp đi luôn , trên m6oi vẫn giữ nụ cười
Nãy giờ chưa nhắc đến Tuyết Ngọc , đang đọc cuốn tiểu thuyết thì một cuôc điện thoại gọi tới , cô vội vã chạy đi ..
Chuyện gì đã xảy ra vơi Tuyết Ngọc , người gọi cho cô là ai ? Thân phận cũa Tuyệt Ngọc thực ra vẫn là con sô 0 .
- 13-08-2011 04:13 PM #9
.+. những cô nàng giả trai
Tối hôm đó . Một cô gái mặc đồ màu đen , đi vào khu rừng đằng sau trung tâm của thành phố . Cô đi chậm rãi đến ngồi nhà cò ánh đén giữa cánh rừng hoang dã
“Cốc côc”
_ Tôi là On-In mã xác nhận 0249- Cô gái đó lên tiếng nói
_Chính xác , được vào trong – Một giọng nói từ bên trong phát ra
Cô gái mở cửa bước vào , trước mặt là người thanh niên
_Ngọc , lâu quá không gặp em rồi – Người thanh niên cười nói
_Có 1 tháng thôi mà sư huynh . – Tuyết Ngọc than thiện nói
_Hì , ta nhớ Ngọc đấy , sao Ngọc cứ gọi ta là sư huynh nhỉ , sao không gọi anh Phong đi – Thanh Phong mỉm cười xoa đầu Tuyết Ngọc
_Sư huynh cứ chọc muội , à mà su huynh gọi muội gấp có chuyện gì vậy- Tuyết Ngọc hỏi
_À , thu lĩnh gọi Ngọc đấy – Thanh Phong nói
_Gọi muội , ba à không thủ lĩnh gọi muội có chuyện gì vậy –Tuyết Ngọc thắc mắc hỏi
_Muội hỏi rta , ta biết hỏi bậy giờ , thôi đi xuông đi , thủ lĩnh đang đợi Ngọc đấy , nha đầu ngốc à – Thanh Phòng béo nhẹ vào cái má phúng phính của Tuyết Ngọc
_Sư huynh kì quá béo muội – Tuyết Ngọc bĩu môi phản bác
_Đi thôi nah đầu , ở đó mà làm nũng – Thanh Phong suýt phì cười rồi kéo Tuyết Ngọc xuống tầng hầm ..
Thật ra bên ngoài là một ngôi nhà gỗ đơn sơ , tâm thường , nhưng bên trong là tâng hầm cũng là căn cứ bí mật của tổ chức Masura
Ở đây rất rộng lớn , và có rất nhiều phòng
Phòng bí mật
Thanh Phong mở cưa đưa Tuyết Ngọc vô phòng rồi cậu đứng canh giữ ở ngoài
Tuyết Ngọc bước tới chỗ ông Trần
_Ba gọi con có gì không – Tuyết Ngọc lên tiếng hỏi
_Việc con đến trường nam sinh , ta không bằng lòng cho lắm - Ồng Trần xoay ghế nhìn thẳng vào con gái
_Con chỉ muốn rèn luyện lại bản than một ít thôi – Tuyết Ngọc nói
_Thật chứ , không phải là ta không quan tâm con nhưng ta còn rất nhiều công việc , sang thì phải kinh doanh , tối thì phải ở đây điều tra những tổ chức phi pháp . Con nên hiểu cho ba- Ông Trần từ tốn giải thích
_Ba yên tâm , con biết con phải làm gì , con sẽkhông gây phiên phức gì cho ba đâu – Tuyết Ngọc trầm giọng nói
_Ta biết ,trước giờ con la đưa con ngoan , con theo ta từ lúc 5 tuổi và cũng đúng luc vào thơi gian mẹ con mất , ta biêt con thiếu tình cảm như thế nào , ta không thể cho con được thứ gì . Tất cả nhiệm vụ ta giao cho con , con luôn hoàn thành tốt .
_Ba đừng nói vậy , đúng 5 tuổi mẹ mất , và cũng lúc con đi theo bà , được rèn luyện , nhưng tất cả là con tự nguyện , con muốn mình mạnh mẽ , không dựa dẫm vao bất cứ ai , một phần con có thể giúp đỡ ba hơn – Tuyết Ngọc nói
_Thôi được chúng ta không nói về chuyện này nữa , con vô trường nam sinh ấy có bất tiện lắm không – Ông Trần hỏi
_Không đâu ạ ! Họ không nhận ra con , ngày mai là bắt đầu đi học rồi ạ - TUyết Ngọc nói
_Ừm ! Ta tin con , dạo nay không có nhiệm vụ gì đâu . Con có thể thoải mái được rồi – Ông Trần bước đến xoa đầu Tuyết Ngọc
_Thôi con đi về phòng ngủ đi mai ta sẽ kêu người mang đồng phục và dụng cụ để con hóa trang cho con – Ông Trần nói
_Vâg – Tuyết Ngọc noi rồi bước ra khỏi phòng , nhẹ nhàng đóng cửa lại
Định quay bước đi thì đã thấy Thanh Phong đứng ngay cửa
_Ủa sư huynh không định đi ngủ sao – Tuyết Ngọc hỏi
_Chưa , “thủ lĩnh” nói gì với Ngọc vậy – Thanh Phong tò mò hỏi
_À không có gì đâu , chỉ kêu là mưội không còn nhiệm vụ nào á mà – Tuyết Ngọc giải thích
_Thiiệt không ? Sao lâu vậy – Thanh Phong nhíu mày hoỉ
_Này ! Này sư huynh học cái tính tò mó của con gái hồi nào vậy – Tuyết Ngọc nói
_Đâu có đâu – Thanh Phong gãi đầu ngượng ngiụ
_Thôi đi ngủ đi ông tướng - Tuyết Ngọc nói nhún tới ôm Thanh Phong thì thầm “ Chúc huynh ngủ ngon” đủ để Thanh Phong nghe rồi quay gót bước về phòng
Thanh Phong đứng lặng đó nhìn bóng của Tuyết Ngọc khuất fần khẽ mỉm cười
_Em cũng vậy nhé thiên thần của anh
Chú thích:
Masura : tổ chức bí mật được hoạt động dươi sự phát triển của tập đoàn đá quý nổi tiếng do ông Trần Đăng Sâm lãnh đạo
Thanh Phong : một đưa trẻ mồ côi được ông Trần mang về nuôi ,tập võ và thực hiện nhiệm vụ cùng Tuyết Ngọc , thanh mai trúc mã với Tuyết Ngọc , rất yêu Tuyết Ngọc , giỏi võ , điển trai , tính tình hiền lành
- 13-08-2011 04:14 PM #10
.+. những cô nàng giả trai
Chap 6 :
Mặt trời dần dần lên cao
Tại phòng của Thanh Thanh
Thanh Thanh mở mắt thức dậy sau một giấc ngủ ngon , thật sự tối hôm qua cô không nằm mơ thấy ác mộng nữa . Xoay người qua bên cạnh thì..
_Á á , cậu làm gì ở đây hả - Thanh Thanh hét hết cỡ
Nhật Thiên đang ngủ ngon lành thi bị “loa phat thanh” của Thanh Thanh đánh thức
_Mới sang sớm cậu làm gì mà hét như vậy hả - NHật Thiên uể oải đáp
_Cậu làm gi ở đâyh hả - Thanh Thanh ấm ức nói , rồi nhìn xuống xem mình có bị ăn đậu hũ không?
_Vớ vẩn , ngủ chứ làm gì ?- Nhật Thiên nói
_Vậy sao lại ngủ ở đây cơ chứ - Thanh Thanh ngốc nghếch hỏi một câu rất chi là dở hơi
Lúc này dường như Nhật Thiên tức giận
_Tôi không ngủ ở đây chẳng lẽ ngu dưới đất hả ? Cậu không có đầu óc suy nghĩ hay sao ? – Nhật Thiên bực mình nói
_Ờ … ờ - Thanh Thanh biết mình đã làm hơi quá nên chỉ biết cười trừ cho qua chuyện
_Hừ -Nhật Thiên hung hổ bước xuống giường đi vô nhà vệ sinh
_Này cậu đi đâu đó – Thanh Thanh ngớ ra hỏi
_Vậy cậu không tính sửa soạn rồi đi học hay sao hả ? – Nhật Thiên bực mình vì cái tính ngốc nghếch của cậu bạn cùng phòng này
_Ờ .. tôi đi với- Thanh Thanh nhanh nhảu buớc xuống giường rồi chạy vô nhà vệ sinh
Làm VSCN xong , Nhật Thiên cởi áo để thay đồng phục , Thanh Thanh đừng ngớ đó
_Này cậu không sao chứ - Nhật Thiên huơ huơ tay trước mặt Thanh Thanh
_Cậu đa..ng..là.m.gì…vâ..y…hả- Thanh Thanh ấp úng , mặt đỏ như cà chua
_Thì thay đồ - Nhật Thiên thản nhiên đáp
_Sao cậu lại thay ở đây – Thanh Thanh hỏi
_Không thay ở đây chẳng lẽ thay ở đâu , xì còn cậu không định thây đồ à . Cần tớ thay dùm không ? – Nhật Thiên noi với bộ dạng vô cùng đểu
_Ấy không cần đâu . Cậu ra ngoài thay đi nha . Tờ muốn một mình – Thanh Thanh nói . Không để Nhật Thiên kịp trả lời Thanh Thanh đã đẩy cậu ra ngaòi và đóng cửa cai “Rầm”
Nhật Thiên thì bực bội , trước giờ đâu có ai dám vậy với cậu đâu chứ . Đồ thằng nhóc đáng ghét . Mặc kệ . Nhật Thiên sửa soạn quần ao , bỏ sách vở vô cặp , nhin cậu lúc nay rất handsome nha
Nhật Thiên gõ cửa nhà vệ sinh
_Này cậu xong chưa vậy Minh Khánh – Nhật Thiên kêu
Thanh Thanh thì đang vật lộn ,”đúng là giả trai khó thật nhưng vì học bổng ta phải cô gắng “
Nhật Thiên ghét nhất phải đợi vì vậy cậu không đợi ai bao giờ đây là trường hợp ngoại lệ nha
5’ trôi qua Thanh Thanh cuối cùng cũng mở cửa
_Này cậu chết rí trong đó rồi hả - Nhật Thiên khoanh tay dưa vào tường
Lúc này Thanh Thanh ngớ ra không ngờ cậu ta đẹp trai thật giống ác quỷ có đôi canh đen ( Hắc Hắc ví von hay thật)
_Cậu chủi nước miếng đi kìa – Nhật Thiên mỉm cười nói
Thanh Thanh xấu hổ , mặt đỏ ửng vcội vàng chùi nước miếng
_Nhìn cậu giộng như muôn ăn tươi nuốt sống tôi đó biết không – Nhật Thiên truêu chọc
_Tưỡng như cau6 đẹp lăm không bằng , nhìn xấu òm- Thanh Thanh mạnh mồm nói
_Thật là tôi xấu không , xấu cũng co người nhìn đấy- Nhật Thiên mỉm cừoi nhin Thanh Thanh
_Hừ - Thanh Thanh liếc Nhật Thiên một cái rồi lấy cặp đi ra ngoài
Nhật Thiên thi lắc đầu rồi chạy theo
Tại phòng của Nhược Chi
Nhược Chi tỉnh dậy đã thấy mình ôm Thiên Bảo . Cơ vô cùng hoảng hốt đã lấy gối đập tới tấp lên người của Thiên Bảo . Làm anh chang hiền lành , bình tĩnh xưa giờ nổi nóng
_Này chính cậu hôm qua là ngưởi ôpm tôi đây biết không hả ? Cậu biết cậu đã đạp tôi xuống giường mấy lần khôg hả ?Tưởng tôi là con gấu của cậu chăc – Thiên Bảo tức giận mắng Nhược Chi
Tính tình Nhược Chi thì rất giống con nít … Hàiz thích chọc giận người khác cơ
Thiên Bảo bực mình bước khỏi giường vô nhà vê sinh đóng cửa cai “rầm”
Nhược Chi thi ngây nôg ngôi đó , biết mình đã làm hhơi quá ,
Tròng nàh vệ sinh Thiên Bảo vừa sửa soạn vừa nghĩ :” Cô gái ngốc nghếch , hừ không biết gì đã hấp tấp vậy rồi , không biết mình nổi nóng vơi cô ta vậy , cô ta có làm sao không nữa”
5 phút sau
Thiên Bảo từ nhà vệ sinh bước ra , Nhược Chi đã nhảy bổ vào
_Xin lỗi cậu nha 1, tớ không biết , híc cậu đứng giận tớ nhá – Nhược Chi ôm canh tay Thiên Bảo , cái mặt mếu máo như muốn khóc vậy
_Nào ! Cậu bỏ tay tớ ra nào – Thiên Bảo ửa buồn cười nửa lo lắng nửa tức giận
_Cậu đừng giận tớ thi tơ bỏ ra – Nhược Chi trả treo
_Thôi được tớ không iận cậu , làm ơn bậy giờ đi thay đồ đi – Thiên Bảo xoa đầu nhắc nhở
_Ờ ha – Nhược Chi nói rồi chạy biến vô nhà vệ sinh
Nhược Chi có thói quen thường tắm sang sớm
_Dễ chịu quá , bọt xà phòng nhìn đã thật , người mình đẹp chỗ nào cũng đẹp quả - Nhược Chi vừa tự sượng vừa cười (T/g : Chẹp chẹp ! tự tin phát gúm)
_Nay cậu có thấy cái thấy cái đồng hồ của tớ đâu không – Thiên Bảo từ bên ngaòi chạy vô làm Nhược Chi giật mình
_CẬu làm gì vậy – Nhược Chi he lên ra sức đấy bọt bong bong để che đi
_Cậu sao vậy , có thấy cai đồng hồ của tớ đâu không ?- Thiên Bảo vừa nói xong thì dường như chợt nhớ ra điều gì :” Chết cha , mính quên mất cô ấy là con gái . sao bây giờ”
_Ở trên kệ kìa- Nhược Chi nói
_Ờ .. Ờ - Thiên Bảo vội vàng lấy cai đồng hồ rồi vội vã đi ra ngaòi . Đóng cửa lại , mặt cậu đỏ chót thầm nghĩ :” Con gái gì kì cục vậy , đi tăm cũng không them khóa cửa lại nữa chứ “
Bên trong Nhược Chi cũng cảh tốt mấy , cộ thực sự hết hồn :” May mà mình tăm bọt xà bong nếu không thì chết chắc rồi , mà con trai có lại đi tăm bót không chứ . Trời ạ !”-Nhược Chi rầu rĩ nghĩ. Chuận bị sẵn sang , Nhược Chi \ bước ra thì thấy không có ai chắc Thiên Bảo đi trước rồi . Thôi kệ cậu ta , còn mấy con bạn nữa , chăc no cũng đi trước rồi , mình đi một mình vậy .
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Tỏ Tìnhgirl_xinh_DL
- Tuyển Ông Xã - Tìm Bạn Traipe_girl_ne!!!!
- Thời trang - Mỹ phẩm - Trang sứctrungkienpm
- Hình Sự * Pháp LuậtTam Tit
- Thế giới Ngôi Saonhj_nh0c







Trích dẫn




