- 28-07-2008 09:22 AM #1
. 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
Em lun thắc mắc vì sao em lại yêu anh nhiều đến như thế. Đúng, không có anh, các loài hoa vẩn nở, cuộc sống vẫn tiếp diễn, mây vẫn bay, sông vẫn chảy, lục bình vẫn trôi và chắc chắn rằng em vẫn sẽ sống…Vậy mà tự bao lâu nay, em luôn nghĩ khi anh rời xa đời em, cuộc đời em sẽ kết thúc từ lúc ấy và đến giờ em vẫn chẳng thể nào tin được em vẫn sống trong khi anh đã xa thật xa đời em…
* Nó ngồi tựa vào tủ quần áo, mắt nhìn thẳng vào tivi, một thói wen đã từ lâu mà nó không thèm làm, đó là ngồi và xem những chương trình trên cái tivi nhà nó. Chợt nó thấy một hình ảnh quen thuộc, một bóng dáng quen thuộc và anh, một người cực kỳ quen thuộc đối với nó…Hôm nay đời bỗng vui…Nó mỉm cười hạnh phúc, nó cứ nghĩ có cả đời này, dù vô tình hay có cố ý, nó vẫn sẽ chẳng nhìn thấy được anh đâu. Vậy mà không ngờ, hôm nay, giờ khắc này, nó lại thấy anh rồi, nụ cười thật nhất mà từ lúc anh đi mới trở lại trên gương mặt nó, một gương mặt hốc hác không thể giấu nổi vẻ tuyệt vọng…
Ngày anh đến bên đời nó, là một ngày mưa, mưa rả rích suốt hai giờ liền. Nó chờ anh ở một nơi mà nó ít khi lui đến nhất, dù rằng nơi ấy rất gần khu nhà nó ở. Từ bé đến giờ, nó vẫn căm thù những người nào làm nó phải đợi chờ, vậy mà vì anh, nó đã bỏ ra hai tiếng vàng bạc để chờ anh, lầm rầm chửi thầm trong bụng, nó chửi người mà đã cho nó leo sắp lên đọt cây dừa. Mưa càng lúc càng to, lật đật gọi điện cho anh, anh bảo đang có công chuyện, chắc chút nữa sẽ đến. Anh bảo nó hãy đứng ở đó, rồi anh sẽ nhờ người ra dẫn nó vào. Nó bực tức, một sự bực tức mà trước giờ nó chưa từng có. Nó ghét anh, đó là điều nó có thể nghĩ trong đầu trong lúc ấy. Mò mẫm vào chỗ ngồi, nó nhìn quanh, chẳng ai quen, ừ mà đúng rồi, nó đâu hề thuộc thế giới này, một thế giới thật lạ lẫm gây cho nó, một đứa con nít muốn làm người lớn, một cảm giác tò mò pha chút thú vị và không quên một chút gì đó cảm giác mừng húm. Phía cánh cửa, nó thấy ánh sáng đèn và nó tin có người nào đấy vừa bước vào, theo quán tính thôi, nó quay đầu lại, có một người mặc áo sơmi trắng, quần jean bước vào, trông cũng khá dễ thương đấy nhưng mỗi tội là ánh mắt đầu tiên chẳng có thiện cảm cho lắm. Ủa mà lạ, trong tâm trí nó, có tiếng nói vang lên, đó chính là anh, người mà để nó leo lên đọt dừa những hơn hai tiếng, người mà nó “ghét”. Rồi thì đầu nghĩ miệng hành động, bỗng nhiên nó la to lên tên của anh, không ngoài dự đoán của nó, anh ngoáy đầu lại dòm, sợ quá nó vội tụt xuống cái ghế để che người. Anh dễ thương thật, hình như nó hết ghét anh rồi, thay vào đó là 1 cảm giác là lạ, quái quái mà trước giờ nó chưa bao giờ gặp phải. Cũng lại là anh, người luôn làm cho nó những cái đầu tiên. Thật lạ.
Thời gian thấm thoát trôi, nó và anh đã ở bên nhau như anh em trong suốt một quãng thời chẳng ngắn mà cũng chả dài. Nó rất vui khi được wen biết anh, nó rất hạnh phúc vì ngày nào cũng được gặp anh, được nghe tiếng anh, được nhìn thấy anh và đặc biệt là được ở bên anh. Người nó đã trót yêu sau khi ghét người đó không thành công. Anh dạy cho nó những cách xử sự, anh dạy cho nó cách ăn nói, anh dạy cho nó biết cách yêu người ta là như thế nào, anh dạy cho nó nhiều lắm. Nó mơ mộng rồi một ngày không xa, nó sẽ được như anh, một người khéo léo, thông minh và thật tuyệt vời. Anh rất hào hoa, hào hoa ở đây không có nghĩa anh rất lăng nhăng mà là đa số người tiếp xúc với anh đều dành tình cảm cho anh. Nó vẫn luôn tự hỏi lòng, trong số những con người yêu thương anh, anh có yêu thương ai hay không? Anh có biết nó dành hết trái tim này cho anh không? Anh có biết đối với nó, anh quan trọng đến dường nào không? … Rất nhiều câu hỏi nhưng chắc chắn sẽ chẳng bao giờ có lời đáp, vậy mà nó vẫn cứ hay tự đặt câu hỏi vớ va vớ vẩn như thế.
Nó đã bước qua một cái tết cùng với anh, thật thú vị. Nói thú vị thì cũng không biết có phải là thú vị hay không, vì nó chỉ gặp được anh trước ngày tết và sau những mùng tết thôi. Vậy mà trong nó, chỉ cần như thế đã là đủ rồi. Tình yêu mà, đâu thể chấp nhất những việc bé tí như thế. Rồi thì có một album ra đời, có một bài hát rất đúng tâm trạng yêu đơn phương của nó. Đêm nào như đêm nấy, nó cứ nằm đó, nghe bài đó, nước mắt nó cứ tuôn như mưa dù nó đã cố gắng thật nhiều để nước mắt không rơi nữa, kể cả việc trồng cây chuối. Đều vô ích, đó là câu nó luôn tự nói với mình mỗi khi bất lực trước việc làm cho nước mắt ngừng rơi. Cứ thế, cuộc sống của nó cứ thế mà trôi wa, chỉ khi được ở bên anh, nó mới có thể cười thật tươi còn ngoài ra mặt nó luôn buồn hiu hắt cho dù ai có cố gắng chọc nó cười. Cơ thể nó càng ngày càng suy nhược, thần kinh của nó cũng chả khá hơn bao nhiêu. Nó không còn làm chủ được mình nữa….Một hôm nó quyết định việc mà đến tận bây giờ, sau bao năm, nó vẫn còn hối hận. Nó quyết định tự vẫn, kết thúc cuộc đời đầy đau khổ, một cuộc tình mãi mãi không có kết cục hậu. Nó chạy đi mua hai gói thuốc trừ sâu ở một tiệm bán cây hoa kiểng. Nó về nhà và mỉm cười với tất cả người thân. Nó ăn thật no vì nó sợ khi xuống dưới sẽ biến thành con ma đói. Và rồi nó đến nơi nó cần đến, làm việc nó định làm. Mua một chai 7up, pha thuốc vào, bật máy lạnh lên, mở nhạc thật to rồi dùng ống hút uống, hút thật chậm rãi. Mùi vị 7up pha trộn với thuốc trừ sâu thật khủng khiếp. Cảm giác bây giờ là gì? Ý nghĩ bây giờ là gì ? Rất rất nhiều cảm giác, rất rất nhiều ý nghĩ. Nó muốn nôn, nôn ra cái thứ nước có mùi vị kinh tởm kia nhưng nó phần nào đó trong não bảo nó đừng làm thế. Rồi lần hút thứ hai, mùi vị đỡ hơn lần đầu rồi nhưng vẫn tạo nên nơi miệng nó cái vị rất khiếp, miệng nó bắt đầu mất dần vị giác. Lên cơn buồn nôn, nó nuốt vào, không thể để thứ nước ấy tuôn ra, nó cầm cự được, nó phải chết, phải kết liễu cuộc sống đáng nguyền rủa kia, mối tình đơn phương kia. Tiếp tục hút thứ nước đó lần thứ ba, lần thứ tư rồi lần thứ năm, nó không còn chịu đựng được, nó chạy vội vào w.c nôn vào bồn rửa mặt. Đầu óc quay cuồng, mắt mờ mờ, nó biết thuốc bắt đầu có tác dụng. Sao lúc này ý chí sống của nó trào lên, nằm ngoài dự tính sẽ ra và ngủ một giấc để wa thế giới bên kia. Sao lại như thế? Khó chịu quá, cổ họng nó như có lửa thiêu đốt, miệng nó như có vôi vữa trét vào, cử động là việc quá khó khăn với nó ngay lúc này. Phải sống, phải sống, hình ảnh anh suất hiện, nó vẫn còn đủ lý trí để biết đó chỉ là ảo ảnh nhưng anh nắm tay nó bảo rằng nó phải sống, rồi anh vụt mất, nó loay hoay mà chẳng thấy anh đâu. Dùng hết sức còn lại, cố lết cơ thể để chạy ra lan can kêu chị giúp việc thật to. Chị ấy chạy lên, biết có chuyện chẳng lành, chị dẫn nó vào w.c, bắt nó nôn ra hết, vỗ lưng nó cho dễ ra, bỗng nhiên nước mắt ở đâu ứa ra…Chị giúp việc nâng tay nó lên và đỡ nó xuống lầu, kêu mọi người gọi cấp cứu, nhà nó có người về, người đó vội vội vàng vàng cùng chị giúp việc chở nó đến phòng khám đa khoa gần nhất. Mắt nó đã lòa đi, tai nó ù ù và thân xác nó như trên mây, bước đi không còn phương hướng nữa. Nó buồn nôn, bác sĩ bảo cho nó uống thật nhiều nước để nó nôn cho ra cái thuốc kia, rồi bác sĩ truyền nước biển cho nó. Nó được chuyển lên lầu. Nằm đó, nó liên tục mê sảng, nó không còn nhận ra rằng nó đang nói cái gì nhưng đâu đó ý chí bảo nó không được nhắc đến tên anh, cấm tiệt. Nó mệt, nó nghĩ nó không còn thoát khỏi cái chết, nó mỉm cười và nhắm mắt. Ba nó đến, chị nó lên, anh trai nó cũng đã lên, nó nghe tiếng trách mắng, nó nghe tiếng khóc thút thít. Có ai đó đang nắm tay nó, có ai đó đang nói thầm với nó điều gì đó. Nó mở mắt, nhìn về hưóng ấy, thì ra là đứa bạn thân nhất của nó. Con bé đang khóc, con bé bảo nó đừng bỏ con bé lại, con bé bảo sao nó lại làm như thế cơ chứ, con bé xin nó đừng chết, đừng chết … Những từ ấy đã làm nó bật khóc. Nó biết con bé và cả gia đình nó muốn nó phải ráng lên, phải sống thật tốt, phải đối mặt chứ không phải chết để trốn tránh. Nó tệ thật. Sau khi truyền vài chai nước biển, bác sĩ cho nó về. Nó đi không còn vững nữa, chỉ cần buông tay vịn, nó biết nó sẽ té, nó sợ….Ngồi sau lưng ba nó, nó muốn ôm ba nó, nó muốn xin lỗi ba nó nhưng chẳng hiểu sao nó không thể làm thế, cũng đúng thôi, nó và ba nó có 1 khoảng cách quá lớn, khoảng cách ấy xuất hiện từ ngày ba nó không còn sống chung dưới mái nhà với mẹ con nó. Trên đường về nhà, bỏ tay vào túi lấy ra lá thư nó viết sẵn cho anh, nó mở lòng bàn tay, để gió cuốn lá thư đi, bay đi thư ơi. Về đến nhà, mắt nó không còn nhìn rõ gì nữa, tai nó không còn nghe rõ gì nữa, chân nó muốn khụy sau mỗi bước đi, tay nó không còn nhấc thẳng lên được nữa, nó đuối, nó kiệt sức, đầu nó như đang có ai đó chơi xấu dùng búa đập thật mạnh vào và bụng nó, vị trí quan trọng, đau buốt. Lên cầu thang, nằm nơi chỗ nằm quen thuộc, mẹ nó khóc như mưa, mẹ hỏi nó có bị gì không, nó không còn hơi sức để trả lời nữa, nó chỉ im lặng và nhếch môi mỉm cười ngầm bảo mẹ đừng lo, nó ổn mà. Ba nó lên, nó biết ba nó đang la nó rồi thì mẹ bảo ba đừng la nó nữa, để nó nằm nghĩ đi, rồi mẹ hỏi ba nó nơi phòng khám đó, người ta có súc ruột nó không, có cho nó uống thuốc gì không. Như chợt quên điều gì đó, ba nó vội vàng kêu anh nó lên bảo cùng ba chở nó vào bệnh viện. Lúc này đây, hồn nó sắp lìa khỏi xác. Bác sĩ bảo nhà nó rằng nếu đưa nó vào trễ chút thôi, nó sẽ qua đời theo đúng ý nguyện nó. Cũng còn may. Rồi thì nó được đưa vào phòng súc ruột. Lờ mờ nó nhận ra có những cái phễu, những chai nước thật to, bàn nằm rồi những dụng cụ gì đó mà đây là lần đầu tiên nó nhìn thấy. Lần đầu tiên, bác sĩ bảo nó nằm yên rồi đặt cái phễu có đường dây thật dài từ từ đưa vào miệng nó, đưa xuống tận bao tử nơi mà thứ thuốc kia đang ngự trị. Thật khủng khiếp. Nó òa khóc như chưa bao giờ được khóc. Nó vùng vẫy, nó van xin đừng làm nữa, nó hứa sẽ không uống thứ thuốc đó nữa, nó sẽ không nghĩ đến cái chết đó nữa, chỉ cần bác sĩ đừng làm nữa, nó sợ lắm. Nhưng vị bác sĩ kia thật lạnh lùng, chẳng màng nó đang cầu xin, vẫn chế liên hồi thứ nước thuốc gì đó vào cái phiễu, từ phiễu, nước thuốc đó chạy xuống tận bao tử nó theo đường dây kia. Nó như muốn tắt thở, không thở được, nó lại vùng vẫy, anh nó và cậu nó phải giữ chặt tay chân nó, 1 cảnh tượng kinh hoàng. Nó ọc ra, ọc rất nhiều. Rồi bác sĩ quyết định cột tay chân nó vào thành bàn nằm, nó như người điên, cố gắng vùng vẫy, nó chỉ hy vọng được thoát cái phòng này, ai đó cứu nó thoát khỏi những hành động này, muốn nó làm gì, nó sẽ làm nấy. Nó nghe cậu nó la thật lớn bảo bác sĩ cứ làm đi, mặc kệ tiếng than khóc của nó. Nó biết cậu nó muốn nó bị như thế để lần sau không dám làm nữa. Bác sĩ thành công, nó ngoan ngõan nghe lời hơn, người nó như đống thịt ngu ngốc, không còn nghe theo sự chỉ bảo của nó nữa. Hơn chục bình thuốc, mỗi bình to bằng, bằng gì nhỉ, nói chung thì rất to. Nó được chuyển lên phòng hồi sức. Hơn hai tuần nằm tại bệnh viện, nó nghiệm ra được nhiều điều lắm. Ngày nào ba mẹ cũng ở bên cạnh nó, nó mừng lắm. Nó tự hứa với lòng rằng sẽ không làm hành động điên rồ đó lần nào nữa, nó không muốn nhà nó lo lắng như thế nữa, nó thật bất hiếu. Nó đã khỏe, bác sĩ đã cho nó ra viện. Đó là ngày 30 tháng 08.
Nó vẫn còn gặp anh nhưng hai người không còn như xưa nữa. Vì lúc nó nằm trong phòng cấp cứu, chị nó không kiềm chế được tâm trạng đã gọi cho anh và la anh một trận, sau chuyện này nó đã giận chị một thời gian khá dài. Dù rằng anh và nó vẫn còn đi chung, dù rằng nó đã giải thích lúc ấy thật ra nó chỉ nằm viện vì đau bao tử nhưng chẳng hiểu sao khoảng cách nó và anh càng ngày càng to. Nó buồn lắm. Rồi cái tết thứ hai trôi qua, nó đã lớn hơn và cũng từ khi ấy, nó và anh không còn gặp nhau thường xuyên nữa, chỉ thi thoảng thôi. Nó chẳng dám trách ai cả, nó chỉ trách nó thôi, còn quá nhỏ, quá non nớt để biết đâu là con đường đúng, nó đã sai khi làm chuyện đó vì chuyện đó đã khiến cho cơ hội nó được ở bên anh dần dần mất đi, làm cho nhà nó một phen hoảng hốt, tốn không ít nước mát của người thân, nó hận nó lắm. Nghĩ về quãng thời gian nằm viện, nó luôn thắc mắc sao ai trên đời này khi gặp khó khăn cũng muốn chết thế nhỉ? Chết đâu đã là hết? Cái chết thật khó chịu, thật kinh khủng, đáng sợ nữa vậy mà vẫn còn khối người ước mơ được chết. Lạ lùng quá. Nó đã từng trải qua, được chết đi sống lại, nó thấy cuộc đời thật tươi đẹp, thật đáng sống, nó luôn hy vọng những người nào đang có ước mơ bé nhỏ là được chết hãy quên đi chuyện đó, hãy sống thật tốt vi nó biết cảm giác khi chết là như thế nào. Chỉ cần thử 1 lần rồi họ sẽ biết cái chết không hẳn là giải quyết được mọi chuyện, mà chưa chắc họ được may mắn giống nó, vì đã được cứu sống bằng tình yêu thương của nhà nó, sự tận tâm của bác sĩ, nếu họ chẳng may chết thật chắc khi xuống ấy sẽ nuối tiếc thật nhiều, khi không còn cơ hội để sống lại nữa, lúc ấy buồn đến dường nào nhỉ….
Cuộc sống của anh và nó dần dần rẽ thành hai đường rõ rệt sau lần gặp cuối cùng ấy. Hôm đó nó khóc thật nhiều nhưng anh nào có hay, anh chỉ kịp nói với nó rằng anh bận việc quá, lúc khác nói chuyện vậy. Nhìn dáng anh đi, nó biết nó và anh không còn như ngày xưa nữa rồi. Đau lắm, cảm giác như trái tim bị đập vỡ, không còn đập nữa. Khóc xong, nó mỉm cười, cười vì chính tay nó phá vỡ tình cảm anh em giữa nó và anh. Mỗi khi có dịp lễ tết, nó thường hay nhắn tin hay gọi điện cho anh, chỉ vỏn vẹn 1 câu chúc thôi, vậy mà có nhiều khi anh thấy số điện thoại của nó, anh chẳng buồn bắt máy và cũng không busy number, nó biết anh không muốn nó tổn thương, đó chỉ là hành động lịch sự của anh. Nó lại mỉm cười. Lại gần đến ngày anh và nó gặp nhau lần đầu tiên. 1 cảm giác lạ. *
Anh à, không biết giờ này anh đang làm gì nhưng giờ này em đang nhớ anh, nhớ lại những gì chúng ta đã trải qua cùng nhau. Cảm ơn anh, cảm ơn cơn gió thoảng qua đời em. Em biết đến tận bây giờ em vẫn còn yêu anh, tình yêu ấy bất tử rồi anh. Em không còn trẻ con như trước, em không còn nghĩ rằng không có anh em sẽ không sống nổi, em đã học được nhiều bài học quý giá từ ngày em không còn thấy anh nữa. Em biết em vẫn còn chờ mong ngày em và anh lại được bên nhau, ngày em lấy dũng cảm thừa nhận tình yêu với anh, ngày anh chấp nhận em không phải là một cô em gái mà là một người yêu, ngày ấy rồi sẽ đến chứ anh? Nói là nói thế thôi, ngày ấy không còn là ngày em đặt nhiều hy vọng nữa, có hay không ngày ấy đã chẳng còn quan trọng trong lòng em, em nhận ra rằng, tình yêu không là sự chiếm hữu, tình yêu chỉ thực sự là tình yêu khi cho đi mà chẳng mong nhận lai, chỉ hy vọng anh hiểu, em yêu anh nhiều lắm, hãy để em yêu anh trong âm thầm anh nhé……
Đà Lạt những ngày mưa.♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Có đôi Khi Em Nghĩ.....
- nA`g E^u chA`g
- hình bx hoon nà
- [♥] [Ox] Mjn Nà KutE lÉm !!! ^^!!!
- Xin lỗi em , người con gái anh thương
- Socola=.=caramen Love Story ^^!
- [♥] Tony & little star... ^.*
- Kỉ Niệm
- Happy bitday gunny
- Giấc Mơ Chỉ Là Giấc Mơ.....
- BX tui na` ^o^ !!!!!!!
- £øvë
- ...Aj bảO tjnh` jU lÀ vĩnh hẰng..???
- My luv of pen nè!!! =]
- Em Iu Anh Lam'
- em vẫn chờ
- cuoc song hanh phuc khi co 2...
- Thấy người ta tuyển Bx mình cũng tuyển Bx
- nếu ta yêu
- [♥]Bx của mèo ^.^
-
Hiện đã có 7 thành viên cảm ơn nguoi_vo_hinh_123 về bài viết này, gồm:
...Black... (19-10-2010), emxinh_emkieu_emko_bietyeu (28-07-2008), fantasy06 (04-02-2011), nhox_kelly (22-01-2009), tinhlebong849 (23-09-2010), yenphuong1989 (29-07-2008), [N]ang[T]huy[T]inh (31-07-2008)
- 28-07-2008 11:14 PM #2
Trả lời: . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
bạn ơi hok cần viết nhiều như thế mình lười đọc ,mà dài quá đọc cũng bùn . Lần sau viết ngắn thui nha bạn

"]†r€^n †rØ*j` †rj€^µ. †rj€^µ. vj`
x€^p' †hªnh`4 ¢hµ*~ vj` $ªø ¥€^µ ngµ*ø*j`...
†rª^n` gjªn †rj€^µ. †rj€^µ. ¢Øn ngµ*ø*j`.
†ªj $ªØ ¢hj? ¢Ø' 1 ngµ*ø*j` T0j ¥€^µ ???
---> Đệ nhứt kưa zai
- 29-07-2008 11:11 PM #3
Trả lời: . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
dài quá nhìn mún lé lun,những vẫn ráng đọc rùi thanks cho bạn 1 cái.^^
- 23-11-2010 06:22 PM #4
.+. . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
Em gặp anh, chuyện không thể ngờ.
Em biết mạng xã hội là nơi ta có thể vô tình (hoặc cố ý) gặp một người nào đó, và em thấy anh. Vẫn gương mặt ấy, vẫn nụ cười ấy, anh của em, đúng là anh rồi. Sao khi thấy anh, em không vui như em nghĩ, trong em có gì đó đau, đau rất đau anh à. Chẳng phải em nói chỉ cần anh vui, em sẽ hạnh phúc sao? Chẳng phải em nói yêu anh không cần ở bên anh sao? Sao bây giờ em lại thấy đau như thế, cứ như cả trăm ngàn mũi tên bắn vào tim em. Thấy nụ cười anh bên ai kia, em...
TiỂu ThƯ aNd ChÀnG nGốC
- 09-12-2010 03:03 AM #5
.+. . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
Gần 6 năm rồi anh, khoảng thời gian không phải quá ngắn cũng không dài để em biết em yêu anh nhiều như thế nào. Hôm nay, trong bóng tối, em nhìn anh, nghe bài hát quen thuộc, cảm giác ngày nào ùa về. Em nhớ anh, rất rất nhớ anh.
Những năm tháng qua, có vài người đến bên em, xoa dịu nỗi đau cho em, giúp em không còn khóc, không còn vật vờ vì anh nhiều như lúc ấy. Hình ảnh anh không còn hiện ra trong những giấc mơ của em nữa. Ánh mắt anh không còn làm tim em đau buốt. Nụ cười anh không làm nước mắt em rơi nữa. Em cứ nghĩ tình cảm thuở đó của em chỉ là tình cảm phút chốc bồng bột của tuổi trẻ, em cứ nghĩ thời gian sẽ minh chứng chuyện ấy là đúng, anh chẳng còn là gì trong em... Thế mà em đã khóc như mưa không kiềm chế được khi anh chẳng nhớ nổi em là ai, khi nghe giọng nói của anh với cảm giác em đang làm phiền anh. Và đêm nay, em không khóc, em không khóc được nữa. cảm giác lúc này khó chịu lắm, tim em như vỡ tung hàng ngàn mảnh mà em không thể làm được gì ngoài cắn răng chịu đựng. Đau quá anh à!
TiỂu ThƯ aNd ChÀnG nGốC
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn nguoi_vo_hinh_123 về bài viết này.
tinhlebong849 (14-12-2010)
- 16-02-2011 07:12 PM #6
.+. . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
Những lúc thế này được bên anh thì tốt rồi.. Tại sao em luôn nhớ đến anh? Chẳng lẽ em yêu anh nhiều đến thế à?

TiỂu ThƯ aNd ChÀnG nGốC
- 16-02-2011 11:28 PM #7
.+. . 0 . Hãy để Em yêu Anh trong lặng lẽ . 0 .
oh my god bình tĩnh đi bác ko cần đến nỗi mà phải tràn đầy dòng văn thơ thế này đâu thank ủng hộ bác phát ngắn gọn xúc tich thoi nhá bác

Đời mênh mông rộng lớn biết đi đâu về đâu đi đâu để tìm thấy sự bình yên đi đâu để thấy được sự hạnh phúc
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Les Talk - Trao đổi, thảo luậnViet Loan
- Tuyển Ông Xã - Tìm Bạn Traigiadanh
- Tâm lí & Tình CảmTroylee
- Buôn chuyện SAO, Hậu Trường Giải Trípapeshock







My Luv [♥]
Trích dẫn




