Nhắc đến người thứ ba chắc hẳn chúng ta đều rất căm ghét họ. Người đã xen vào chuyện tình yêu của người khác, cướp mất người mà chúng ta yêu thương. Ác độc, vô tâm, xấu xa, v.v… là những tính từ mà chúng ta dành cho họ - những kẻ không có lòng tự trọng. Nhưng có khi nào bạn trở thành người thứ ba trong mắt người khác một cách cố tình hay vô tình chưa? Khi đó bạn sẽ hiểu nỗi khố tâm của những người yêu người yêu của người khác. Xét về phương diên của người thứ ba, họ là những người đến sau người khác để được yêu cùng một người. Chúng ta đều luôn miệng bảo rằng khi yêu người ta hay làm tất cả để được yêu. Vậy người thứ ba có phải là một người không được quyền đấu tranh vì tình yêu và hạnh phúc của mình? Khi bạn đã yêu ai đó có chắc rằng bạn là người duy nhất đang yêu người ấy? Hay bạn là nạn nhân của người thứ 3 hay bạn lai là người vô tình bị gán phải cái tôi là kẻ nhẫn tâm cướp đi hạnh phúc của thiên hạ. Xét trên phương diên của người thứ ba, họ không phải là người vui sướng gì khi phải lấy đi tình yêu của ai đó. Cũng là con người như nhau thì họ cũng có quyền được yêu chứ, mặc dù họ là người đến sau bước. Có ai đã từng biết rằng họ đã phải chịu thiệt thòi như thế nào khi lại phải là người được người khác sẻ chia tình cảm. Đau đớn hơn nữa là họ phải yêu trong lén lút âm thầm dù họ không muốn. Tình yêu của họ không được công khai mà là những tháng ngày giấu giếm, vụng trộm để rồi khi vỡ lẽ nạn nhân và họ đều cảm thấy đau khổ. Chúng ta có khi nào đấu tranh cho tình yêu của mình bao giờ chưa có khi là người mình yêu là một người đã được người khác sở hữu. Bạn yêu họ lắm, rất nhiều nhưng bạn có dám đấu tranh vì tình yêu của mình hay lại âm thầm rút lui trong đau khổ. Để rồi từng đêm dài nỗi nhớ cứ ùa về trong tâm trí bạn, không ai khác là bóng tối ảm đạm là người bạn duy nhất mà bạn có thể tâm sự vào. Suy đi nghĩ lại chuyện ba người lúc nào cũng có nước mắt và tệ hơn là máu. Ai cũng đau khổ trong chuyện tình tay ba này cả. Không phải biện hộ hay che chở gì cho những người thứ ba nhưng khi dựa trên phương diên khách quan mà thấy: người thứ ba cũng phải mang một nỗi khổ tâm không kém gì nạn nhân của người thứ ba. Yêu mà cũng chẳng phải là yêu nữa. Day dứt lương tâm vì phải gánh lấy những lời nhục mạ. Đấu tranh hay nhường nhịn? Lúc nào câu hỏi ấy cũng ám ảnh họ. Vậy tóm lại họ là người đáng thương hay đáng trách đây?

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: