Chủ đề: Kẹo Bông Gòn
- 18-06-2011 11:13 PM #1
Kẹo Bông Gòn
Trên đường đi học về nó bắt gặp một người bán kẹo bông gòn. Lâu lắm rồi nó ko được ăn món quà vặt này. Bao kỷ niệm tuổi thơ như ùa về sống dậy trong tiềm thức. Bao lâu rồi nhỉ? Cũng 7 năm rồi ko được ăn kẹo bông gòn,tự dưng hôm nay gặp nó thèm quá. Đang mông lung nghỉ ngợi thì nó trông thấy 1 cô bé đang say mê ngắm nhìn người bán kẹo tạo ra những cây kẹo với một vẻ mặt thích thú. Trông bộ trang phục nó đoán cô bé là 1 nữ sinh thì phải? Nó bước tới mua 2 cây kẹo bông gòn và tặng cô bé 1 cái,thế là họ quen nhau.
Nó là 1 sinh viên năm 2 khoa Báo chí,nhỏ là 1 cô nữ sinh lớp 12.Hai người đến với nhau thật tự nhiên,tình cờ như chính lần gặp đầu tiên. Họ có những sở thích chung: thích mưa,thích dạo lòng vòng quanh thành phố bằng xe dạp và đặc biệt hơn là cùng thích kẹo bông gòn. Từ ngày quen nhỏ,nó từ bỏ cuộc sống vô vị của mình. Không còn uống rượu,ko u sầu nhiều như trước nữa. Nó thấy mình đáng phải sống hơn bao giờ hết. Với nhỏ,mang trong mình bệnh tim,ngày ngày phải đối diện với nổi đau bệnh tật. Nhỏ bệnh nhưng lười uống thuốc,hằng ngày luôn phải có người nhắc nhở. Thế mà từ khi quen nó,nhỏ chăm chỉ uống thuốc hơn,biết tự lo cho bản thân mình hơn.
Nó biết bệnh của nhỏ rất nặng,vì nhỏ thường xuyên bị ngất. Tim quá yếu ko bơm máu lên não kịp nên ngất là chuyện đương nhiên. Nó luôn bên cạnh nhỏ,chứng kiến nhỏ quằn quại với những cơn đau mà ko thể làm gì được ngoài việc ôm nhỏ vào lòng thật chặt.Nó ước người chịu những nổi đau đó ko phải là nhỏ_người mà nó yêu,mọi nổi đau chỉ nên để mình nó gánh chịu. Nhưng ông trời dường như ko chiều lòng người,nhỏ vẫn bị căn bệnh quái ác hành hạ còn nó thì bị nổi đau của người nó yêu hành hạ. Dù đang đau đớn nhưng nhỏ luôn cố gắng mỉm cười với nó,làm nó yên tân. Nhưng nhỏ đau biết nó đau như thế nào khi nhìn người nó yêu như vây? Điều duy nhất nó có thể làm lúc này là làm mọi điều mà nhỏ muốn,những điều nhỏ bé mà sao quá xa vời với người con gái đáng thương náy.
Thời gian gần đây nó thấy nhỏ ko còn ngất nhiều nữa. Một dấu hiệu đáng mừng chăng? Nó thầm vui trong lòng. Tranh thủ học cho xong để tới chổ làm thêm và tối đến thì ở bên cạnh nhỏ. Ôm nhỏ vào lòng mình nó thấy thật ấm áp nhường nào. Nó ước sẽ mãi mãi được như thế, thật hạnh phúc biết bao!
Nhuwmng nó đâu thể ngờ rằng bệnh của nhỏ đang ngày một xấu đi. Tuy nhỏ ko còn ngất nữa nhưng càng ngày càng xanh xao hơn,đôi môi hhoong hông ngày nào giờ trở nên nhợt nhạt,ánh mắt luôn hằn lên vẻ mệt mỏi vì phải gắng gượng với bệnh tật. Nó vẫn nghỉ là nhỏ sắp khỏe lại hay đang tự dối lòng mình,ko chịu chấp nhận rằng nhỏ sắp phải rời xa nó? Nó xin nghỉ làm thêm để có nhìu thời gian been nhỏ hơn. Nó đang rất lo lắng,sợ hãi một ngày mà nó ko mong đợi. Suốt ngày ngoài việc đi học nó luôn ben cạnh nhỏ. Dù có đi học thì tâm trí nó cũng hướng về nhỏ,ko thể tập trung làm gì được.Hôm nay tan học.nó vội chay vào bệnh viện như mọi khi. Cho nhỏ ăn chút cháo rồi ngồi ngắm nhìn nhỏ ngủ trong yên bình. Chợt nhỏ lên tiếng dù mắt vẫn nhắm nghiền: "Em muốn ngắm hoàng hôn trên biển quá! Sợ sau này ko làm được nữa anh nhỉ?" Tôi nhìn nhỏ lòng chua xót,ko thể trả lời nhỏ được. Nhỏ mở mắt ra,nhìn tôi mỉm cười nói
Anh ngốc lắm,em đi rồi sau này ai sẻ chăm sóc anh đây? Tôi nhìn nhỏ nước mắt trào ra núc nở
Anh ko cho em đi đâu hết,em nói anh ngốc ko biết lo cho bản thân thì em phải có trách nhiệm với anh chứ? Em phải luôn bên cạnh anh,nhắc nhở anh thì anh mới ko hư hỏng được. Em đã từng hứa với anh ư zị mà. Hứa thì phải giử lời,biết chưa?" Nhỏ lại nhắm mắt,nơi khóe mắt vài giọt nước lăn xuống chảy xuống gối: -"Vâng,em hứa!" Rồi nhỏ lại tiếp tục chìm vào giấc ngủ ,khuôn mặt in đậm màu u ám của bệnh tật.
Hôm nay nó đưa nhỏ trốn viện theo yêu cầu của nó. Mặc dù ra sức ngăn cản và ko đồng tình với yêu cầu này vì nhỏ đang rất yếu ko nên ra ngoài. Nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt thất vọng và những giọt nước mắt đang ngân ngấn chực trào ra của nhỏ thì nó lại xiu lòng,gật đầu đồng ý. Nó cẩn thận đặt nhỏ lên yên xe đạp rồi leo lên hướng ra bờ sông ,nơi có thể ngắm hoàng hôn. Tuy mong muốn của nhỏ là được ngắm hoàng hôn trên biển,nhưng lúc này nó ko thể thực hiện được nên quyết định cho nhỏ ngắm hoàng hôn trên sông. Cũng đẹp mà,nó nghĩ thế và đưa nhỏ đi thật. Nhỏ ngồi sau xe,tay ôm lấy ngang eo nó,áp má mình vào lưng nó nghe từng nhịp đập rộn rã của 1 kẻ đang say mê trong hạnh phúc. Nó ko nói gì,một tay lái xe 1 tay nắm lấy bàn tay nhỏ thật chặt như sợ nếu buông tay ra nhỏ sẻ biến mất. Đén nơi,nó và nhỏ để xe gần bờ sông tìm ra 1 chỗ lý tưởng hương ra phía Tây. Nó cởi áo khoác của mình, trải xuống cho nhỏ ngồi lên nhưng nhỏ ko chịu ngồi,đòi ngồi lên thảm cỏ. Nó quan sát đám cỏ,khẽ chău mày
Cỏ ko sạch lắm,ngứa bi giờ"_"Nhưng em muốn!"_nhỏ giận dỗi. Nó đành tìm một đám cỏ sạch nhất cho nhỏ ngồi rồi ngồi xuống bên cạnh,đưa tay ôm nó dựa vào mình. Nhỏ tựa đầu vào vai nó,nhìn ra phía xa nơi mặt trời đang dần chìm xuống dòng sông trước mặt. Nhỏ hỏi
Anh thấy hoàng hôn có đẹp ko?_Nó gật gù
Ừ rất đẹp,giống như em vậy."_"Thế giữa hoàng hôn và em anh thích ai hơn?"_"Ngốc thế,tất nhiên anh thích em hơn rồi."_"Vì sao?"_"Tại vì anh có thể ôm em được còn hoang hôn thì ko. Em thì luôn bên cạnh anh được còn hoàng hôn thì ko. Em thi biết ăn kẹo bông gòn còn hoàng hôn thì ko. Thiên thần của anh có lúc vui có lúc buồn còn hoàng hôn thi toàn buồn. Rồi gì nữa nhi? Nói chung em có nhìu thứ để anh iu hơn là hoàng hôn. Thế đã được chưa cô nương?"_"hì hì,thế là được rồi. Vì anh đã iu em hơn iu hoàng hôn nên em sẽ thưởng cho anh."_ "Thích thế,có thưởng nữa ah? Vậy anh phải iu em hơn cả iu bình minh,hơn iu trăng,sao,bầu trời…hơn hết mọi thứ luôn. Hehe,thưởng gì nào?". Nó vưa dứt lời nhỏ đã đặt lên môi nó một nụ hôn,nó tròn xoe mắt nhin nhỏ rồi hôn đáp trả nồng nhiệt. Hai người,hai tâm hồn hòa quyện vò nhau cho tới khi nó cảm thấy môi hôn của nhỏ đang nhạt dần,nhạt dần rồi im lìm. Vòng tay nhỏ buông thỏng,hơn thở gấp gáp ko còn mà thay vào đó là 1 không khí im ắng,tĩnh lặng. Nó vẫn ôm chặt lấy nhỏ,môi nhỏ rời khỏi môi nó,trôi vào vô tận. "Cô bé hư,sao em lại ngủ như mèo thế? Tỉnh dật đi nào,hoàng hôn đã tắt đâu. Đừng dọa anh nữa,anh ko tin đâu" Nó hoảng hốt,cố gắng lay nhỏ dậy nhưng vô ích,Mắt nhỏ nhắm nghiền,người nhỏ đang lạnh dần. –" Tỉnh dậy!! Anh gọi sao em ko trả lời hả?? Em nói gì với anh đi,em đánh anh đi,anh đi mua kẹo bông gòn em ăn nhé. Nhìn anh đi nào." Không gian im ắng đến rợn người., hoàng hôn thực sự đã tắt hẳn rồi. Trong màn đêm dày đặc ko 1 ánh sao chỉ còn tiếng gào thét tan thương của nó. Rồi nó liệm đi..
Nó thấy mọi người đều mặc đồ đen,rất đông người,một số người nó quen và nhều người lạ. Trên người nó cũng đang mặc như họ. Aó sơ mi đen,quần đen,nhưng nó ko mang giày vì nó vừa bước ra từ phòng ngủ. Nó ko hiểu chuyện j đang diễn ra nữa,bình thường nó thích mặc đồ màu đen nhưng ko hiểu tại sao hôm nay nó gét cái màu này kinh khủng. Đau đầu quá_nó toan bước đi,ra khỏi căn phòng toàn màu đen_màu nó thích. Nhưng nó bỗng khựng lại,giữa nhà có một bức ảnh của nhỏ được đặc bên những bát nhang đang nghi nghút khói. Nhỏ đang cười với nó,nụ cười thật tươi tắn như ngày đầu gặp nhau,bên góc ảnh nhỏ có cái dải băng màu đen chéo qua,trông chẳng hợp tý nào. Lại là màu đen,sao ko phải màu hồng hay màu xanh hy vọng chứ? Nó vội bước tới định giật phăng cái dải băng đó đi nhưng lại bi cái gì đó ngán đường. Phải rồi,to lù lù thế kia mà nảy giờ nó ko để ý. Một cổ quan tài màu nâu sẩm nằm trước cái bàn đặt bức ảnh của nhỏ. Nắp quan tài chưa đóng kín,hình như người ta sắp liệm ai đó mới chết. Ai vừa mới chết thế nhi? Đây là nhà nhỏ mà,ba hay mẹ hay anh chị em của nhỏ vừa qua đời sao?_nó nghĩ thế thì chắc nhỏ sẽ buồn lắm. Mỗi khi buồn nhỏ thường hay khóc lắm,phải tim nhỏ thôi.mình nên bên nhỏ và an ủi nhỏ mới dược. Nó nhìn xung quanh thì thấy cả ba và mẹ nhỏ đang đứng đấy khóc,anh chị nhỏ cũng ở đây rồi. Nhưng sao ko thấy nhỏ? Chắc khóc nhìu má nên mệt ngủ rồi. Nó tiến lại phía mẹ nhỏ,gần bên chiếc quan tài và thấy người nó yêu nằm im lìm trong chiếc quan tài. Nó dụi mắt,nhìn lên cái bàn thờ người ta mới dựng,nhìn những người xung quanh,rồi nhìn nhỏ trong chiếc quan tài. Mọi người nước mắt ngắn dài nhin nó ái ngại,ko thấy 1 giọt nước nào trên mắt nó. Nó đau đớn nhận ra sự thật_nhỏ đã đi thật rồi,mắt nó nhòa đi, gục xuống như bị ai đó bắn hạ.
Nó tỉnh dậy trong bệnh viện,mở mắt ra với nhưng dây nhợ thiết bị trên người. Ai nói gì? Hỏi gì nó cũng ko trả lời. Mọi người buồn bã nhìn nó mà ko cầm được nước mắt nhưng chẳng biết giúp nó bằng cách nào. Hôm sau nó trốn viện,thay quấn áo bệnh nhân ra rồi một mình lang thang ngoài đường. Chợt nó nhìn thấy bên kia đường một người đang bán kẹo bông gòn,bên cạnh là một cô bé đang say sua ngắm nhìn với vẻ mặt đầy thích thú. Nó mỉm cười,bước vội qua đường. Nó thấy có cái gì đó va vào mình,nó bay lên,lơ lửng nhẹ tênh như những que kẹo bông gòn. Chiếc xe ô-tô ko kịp né vì nó lao ra quá bất ngờ.
Nó đang đứng trên những đám mây nhìn xuống thấy 1 ngưới đang nằm trên vũng máu,mắt nhắm nhưng môi mỉm cười,có lẽ người đó đang hạnh phuc lắm. Nó cũng mỉm cười,trên tay đang nắm 2 que kẹo bông gòn xinh xắn nhẹ nhàng bay lên cao….
19/04/2011♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- mãi mãi ju em
- Mong nhung ban biet bõ truyen giup gium
- Mối tình đầu !
- buồn vì thất tình
- tang Lan ne
- thƠ zúP hỌc anh dzĂn...=]]
- Đời kon gái
- I and U
- Anh Vẫn đợi Chờ
- KhÔng CÓ Anh
- Tặng V.. ( Thao~)
- SẦu RiÊng ...!!?
- Ai thất tình xin mờ zo!!mời zo!xem có giống...
- Học đường
- Tạm biệt tình đầu!
- ▄▀▄Hướng Dẫn Cá Cược Bóng Đá Qua Mạng, Tại...
- thơ víp
- có ai không tôi lại thất tình rồi....!!!
- Tình Trao em - Thanh Long
- Cô mắt kính
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Truyện Tuổi Teenmumu_hale
- Phim Truyền hình | Phim Bộ | Drama & TV Seriesmrchimbocau
- Tìm bạn, Làm quen, Cưa cẩm... chát chítWanna_Kẹo_Bông_Gòn
- Phim Điện ảnh & Moviesmrblack
- Nghe Nhạc trực truyến | Music OnlineTaiOnline







Trích dẫn




