Mưa vẩn thế, réo rắt và lặng lẻ.
Vẩn ngọt ngào khúc hát tuổi ô mai
Đêm vẩn thế triền miên dài dằng dặc
Vẩn một màu u ám dài lâu

Tim vẩn thế bồi hồi và thức thổn
Vẩn loạn nhịp cho từng niềm vui nhỏ
Lòng vẩn thế đau đau từng vết cắt
Một nổi buồn không hiểu được lí do

Bởi vì sao mà mắt buồn trĩu nặng
Bởi vì sao hai giọt lệ se cay
Bởi vì sao mà bồi hồi thơ thẩn
Củng chỉ vì nhửng nổi nhớ vu vơ

Đả đành đường thẳng song song thì tách bạch
Mà cớ sao cùng chung một đường thẳng
Vẩn miệt mài đuổi mà chẳng kịp nhau
Kẻ đi nhanh, người bước chậm đợi chờ

Trên con đường trải dài từng nổi nhớ
Mổi đoạn đường càng bước tim càng đau
Dù hai người trên cùng một đường thẳng
Củng chẳng thể nào chạm vào nhau

Phút xao lòng vì tâm tư khờ khạo
Ngở ngàng vì nổi nhớ chẳng đặt tên
In hình bóng nhiều cảm xúc lẩn lộn
Có phải chăng đả biết yêu bây giờ?

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: