- 12-06-2010 07:21 PM #1
Con người không hoàn hảo đầy mạnh mẽ
Tôi luôn gặp trục trặc trong mọi vấn đề, cả của bản thân lẫn đối với người khác, và những trục trặc ấy khiến tôi suy nghĩ méo mó về cuộc sống của mình: một cuộc sống vô bổ và buồn chán.
Một cuộc sống hoàn hảo thì luôn mang theo nhiều yếu tố quyết định, mà theo tôi thấy thì bản thân tôi không đủ những yếu tố ấy. Tôi nhận định mình là con người thiếu sót hoàn toàn: không tài giỏi, thông minh hay xinh đẹp, không thu hút, không nhiều bạn, còn tỉ tỉ những thành phần khác. Và đồng thời, nhận định ấy khiến tôi thu mình vào một khóc khuất hoàn toàn, nói thẳng ra là tôi tự ti. Một khi đã tự ti, con người ta trở nên khó gần và nhút nhát với những vật-thể-xung-quanh-mình. Tôi thuộc tuýp tự ti ít tâm sự, mà dù có tâm sự thì tôi không tâm sự với mẹ như người ta thường làm mà tôi tâm sự với dì tôi. Mỗi khi tôi tâm sự với dì, thi thoảng dì lại nhìn tôi đầy khó hiểu và đưa ra một lời khuyên mà tôi cho là chí lí, tuy vậy, tôi không tiếp thu hay thay đổi, vẫn là con bé hay tự ti. Có vẻ dì không thích tôi như vậy, một hôm, dì bảo tôi:" Mi, con tự ti mãi thế cũng không được, mai theo dì đi gặp một người, con khắc phải thay đổi." Tôi ngạc nhiên trước lời nói như đinh đóng cột của dì, lưỡng lự đồng ý.
Thế rồi chủ nhật hôm ấy, dì đưa tôi đến chỗ bạn dì, trường rèn luyện năng khiếu. Tôi không thích nơi này lắm song vẫn miễn cưỡng đi theo dì. Chúng tôi đến một căn phòng, đẩy cửa vào, tôi bắt gặp một cô bạn đang đứng gần cửa sổ. Thấy có người, cô bạn kia quay lại mỉm cười dịu dàng chào, nụ cười ấy đơn giản mà đẹp đẽ vô cùng. Trông cô bạn như một thiên thần vậy, khuôn mặt xinh xắn đáng yêu, mái tóc thả dài ngang lưng và chiếc váy màu hồng nhạt đẹp mắt. Cô ấy tên Hân, bằng tuổi tôi, là trẻ mồ côi, đến học nhạc. Chúng tôi nhanh chóng làm quen, Hân có vẻ rất vui.
Cả buổi hôm ấy, chúng tôi ngồi nghe Hân chơi đàn. Âm thanh tuyệt hảo ấy lúc trầm lúc bổng, tuy vậy vẫn thanh thoát kì lạ, mang trong đó là một tình yêu cuộc sống mãnh liệt. Tôi đã bị thu hút hoàn toàn cả về tiếng đàn lẫn cô bạn dễ thương kia. Hân như hòa nhịp vào âm sắc của bản nhạc, tự nhiên và uyển chuyển, Hân chơi đàn thật cừ khôi. Trong tiếng đàn du dương ấy, trong lòng tôi chợt nổi lên cảm giác tủi thân khó tả và một sự ganh tị tức cười. Tôi ganh tị vì Hân có đủ xinh đẹp, tài năng, tinh tế và dịu dàng nữ tính. Hân lại giỏi chơi đàn, tôi nghe cô Hương, bạn dì tôi nói Hân sẽ đi thi, ở ngay trong thành phố này. Hân quả là hoàn hảo còn gì. Tôi thấy lòng buồn vô cùng.
Khi Hân đàn xong, chúng tôi vỗ tay khen ngợi, Hân rất vui. Chợt cô bạn ho, khuôn mặt xinh xắn tái xanh yếu ớt, cô Hương hớt hải chạy đến đưa khăn cho Hân, cô bạn ho một lúc mới ngưng. Khi cô bỏ chiếc khăn ra, như không muốn ai nhìn thấy trong khăn có gì, song do bất cẩn nên tôi đã nhìn thấy. Trong chiếc khăn tay trắng tinh ấy có một vệt màu đỏ thẫm đang loang ra, là máu. Mặt Hân tái đi, lo lắng. Tôi thoảng thốt nhìn Hân, dì và cô Hương quay đi không nói gì. Đôi vai nhỏ gầy của Hân run run, một nụ cười buồn thoáng qua trên mặt Hân, tôi không kìm được lòng, ôm cô bạn. Tôi không hiểu sao mình lại như vậy, nhưng tôi thấy trong lòng trào lên một cảm giác đau đớn khó tả. Có lẽ Hân đã mỉm cười. Cô bạn mời tôi và dì đến xem cuộc thi, chúng tôi vui vẻ nhận lời.
Trên đường về, thi thoảng dì liếc sang tôi mỉm cười ẩn ý, tôi im lặng, trong đầu hỗn độn cảm xúc.
Tối hôm sau, Hân thi, trông rất yếu, tôi lo lắng song Hân mỉm cười bảo không sao. Đến lượt Hân ra biểu diễn, cả khán phòng im phắc, nhiều người xúc động mạnh khi nghe tiếng đàn tuyệt diệu của Hân. Hân đoạt giải nhất, cô bạn cười rất tươi, trông rất hạnh phúc. Hân nhận được nhiều hoa và quà, tôi tặng Hân một bó hoa ly, loài hoa mà Hân thích nhất. Hân nhận cúp, sau đó ra phía sau cánh gà, dáng đi của cô bạn có phần loạng choạng. Thế rồi Hân khụyu ngã, thở gấp. Tôi lao đến, hét lên gọi người giúp. Chúng tôi đưa Hân đến bệnh viện, bác sĩ lắc đầu, bảo đã quá trễ và chúng tôi có gì thì mau nói với Hân. Cô Hương khóc nức nở, dì tôi phải ôm cô ấy vào lòng, tôi không nhớ mình đã làm gì, chỉ biết có nhiều giọt nước mắt lăn dài trên má, nỗi đau tê buốt tràn ngập khắp người...
Hân ra đi, để lại nhiều thứ quí giá cho tôi, cây vĩ cầm theo Hân suốt mười mấy năm, chiếc cúp giải thưởng cô mới nhận, và nhiều kỉ niệm thuộc về cô bạn, tôi không biết sao Hân lại để lại cho tôi những thứ đó, nhưng có một thứ mà tôi biết, đó là bài học về sự tự tin xuất phát từ trái tim mạnh mẽ của cô bạn. Tôi chợt nhận ra tôi học không giỏi vì tôi không cố gắng, đâu phải tôi không xinh đẹp mà do tôi không biết tu sửa bản thân,, tôi không có bạn chỉ vì tôi không làm quen với mọi người bên cạnh. Hôm đó khi mà Hân ra đi, cô bạn thì thào vào tai tôi yếu ớt:" Mi hơn Hân về nhiều thứ, đừng tự ti nữa, hãy mạnh mẽ hộ Hân đi nhé!"♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Teenstory: Con trai khâu vá
- Duyên phận hay ..........
- Những chuyến đi bằng bè
- Truyện ngắn: Cây tình yêu
- Cà phê chiều Thứ bảy: Sự cố trên đường chạy
- Teenstory: Giấc mơ cầu vồng
- Bố tôi - một siêu nhân
- truyện ngắn
- Giải mã tin nhắn của một cô nàng ngốc xít
- Con chim bị mù hay ta không hiểu?
- Làm sao để trở nên hạnh phúc hơn
- địa chỉ bán camera đồng hồ giá rẻ tại hà nội
- Chênh vênh- truyện ngắn hay đây !
- SMS yêu thương ngọt ngào vị chocolate
- Sugar & Coffee :">
- Hãy ủng hộ nhà nước cấm facebook, google....
- Cà phê chiều thứ 7: Công chúa Annie
- Những đối thủ ẩn mặt
- "Không ai hiểu vì sao tình yêu tan...
- Là do em đã thích anh ..!~
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn belory về bài viết này.
Jun-Hua (12-06-2010)
- 12-06-2010 07:22 PM #2
.+. Con người không hoàn hảo đầy mạnh mẽ
ba con xem nho ung ho nghen
- 12-06-2010 08:56 PM #3
.+. Con người không hoàn hảo đầy mạnh mẽ
xe' tem....... thuj
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Truyện Tuổi Teennhim_chang
- Rao Vặtledinhchuong
- Buôn chuyện SAO, Hậu Trường Giải Trí_cloudy_
- Phần mềmhenry07







Trích dẫn




