Chủ đề: Nhật Kí WangZj
- 07-07-2009 09:09 PM #1
Nhật Kí WangZj
Em có biết đây là lần đầu tiên anh chở em đi chơi hay không, và em có biết là anh rất vui khi có em bên cạnh hay không. Khi bên em anh biết mình là người hạnh phúc biết bao, con đường dài trở nê rất ngắn, nhưng khi em đi rồi thì nó lại tiếp tục dài lê thê...
Em có biết là tuy em không đẹp như bao người con trai khác nhưng em lại mang trong mình 1 tính cách mà anh rất thích. Chẳng hiểu tại vì sao mà mỗi lần xa em anh lại buồn biết bao nhiêu. Có lẽ định mệnh đã xuôi khiến anh bị đánh bại dưới chân em, và anh đã thật sự thua em mất rồi.
Hầu như chúng ta quen nhau là rất tình cờ và anh nghĩ sự tình cờ ấy đã làm cho anh xao xuyến suốt 5 năm rồi đó em có biết hay không. Sao em lại vô tâm không hiểu những gì mà anh đã làm cho em vậy, sao em lại cứ đề cập đến tình yêu làm cho anh bở ngỡ rùi khi anh định nói thì lại là lúc chúng ta xa nhau, anh chẳng có đủ can đảm để làm việc đó. Anh quá ngốc, anh thật tình là rất ngu ngốc.
Anh vẫn còn nhớ như in lần đầu tiên gặp em chính là ngay trong quán net, em đội 1 chiếc nón màu nâu che ngang tầm mắt và anh bị thu hút bởi gương mặt rất baby của em. Anh ngồi kế em mà lòng anh cảm thấy thật bồn chồn mặt dù anh biết là mình chẳng thể nào bước tới mà làm quen với em như 1 chàng trai xin số phone hay hỏi tên 1 cô gái cả. Chúng ta là những đứa con trai mà...
Và rồi anh vẫn cố nghía qua màn hình của em, vào room audition và nhảy chung với nhau. Nói thật tuy là bên ngoài anh không thể nói gì với em nhưng khi nói chuyện trên mạng thì rất dễ đối với anh. Và anh đã quen với em ngay từ lúc đó, và những lần sau cũng thế, quán net đó chính là nơi mà anh nhìn thấy em, mặc dù đó chỉ là niềm vui của riêng 1 mình anh khi gặp đc em nhưng mà anh vẫn mặt kệ tất cả, anh vẫn thích em, 1 dáng người nhỏ nhắn như người mà anh đã từng yêu, từng làm cho anh đau nhói. Anh yêu em... và anh cũng quen luôn với mấy đứa bạn của em nữa. Và ngày ấy anh đã dám bạo gan gọi em 2 từ "bx". Anh thấy mình thật gan dạ khi không nghĩ đến cảm giác kinh tởm của em khi anh gọi em là như vậy, em vẫn điềm nhiên ngồi đấy, nhảy, tính tiền và ra về. Anh chat với thằng bạn của em và nói với nó là " tao nhớ bx quá à". Nó vẫn chẳng lấy gì làm lạ, nó lại đi mách với em với câu nói bông đùa " ox nhớ mày kìa"... nhưng em vẫn là em... 1 người điềm đạm và có sở thích giống anh
Cuối cùng thì anh cũng làm quen được em, xin sđt của em và nói chuyện với em nhiều hơn. Thế nhưng rồi cũng đến 1 ngày... 1 ngày khi chúng ta xa nhau, chính bởi vì những câu nói không hợp nhau mà chúng ta đã chia lìa suốt gần nửa năm nói chuyện vui vẽ với nhau... anh hối hận... anh không còn liên lạc được với em nữa, anh buồn lắm nhưng làm sao được đây
Rồi định mệnh cũng cho anh gặp lại em, bởi vì cái thị xã ấy cũng chẳng có lớn cho lắm... quả thực xa nhau 1 thời gian hơn 1 năm trời anh cũng nhớ em lắm chứ vì anh không còn gặp em ở cái quán nét đó vỉ nó đã dẹp tiệm đi rồi. Anh cũng gặp lại em tại 1 quán net và cũng là nhảy audition < không hiểu vì sao chúng ta lại rất giống nhau >. Và sau 1 thời gian dài gặp lại em vẫn dễ thương như hồi nào với chiếc nón phủ gần ngang chân mày,guơng mặt ấy anh đã nhung nhớ rất nhiều. Và đó cũng là lần đầu tiên anh chạm vào bàn tay em dù cho đã biết em bao lâu nhưng đây là lần đầu tiên được chạm vào người em. Rồi đó cũng chính là lần gặp duy nhất khi chúng ta xa nhau bao lâu, anh buồn rầu nhìn em tiến bước tính tiền và ra về, anh nhìn theo bước chân em, vẫn thằng bạn xưa đi chung với em châm chọc " ox mày nhìn kìa, chào ox đi rồi về". Em vẫn điềm nhiên ra đi bỏ lại anh 1 nỗi buồn man mát... chúng ta lại tiếp tục xa nhau 1 thời gian dài... dài lắm đối với anh em có biết không... bởi vì em chính là người mà anh thương nhớ lâu dài nhất trong những người anh yêu từ đó tới h. Và em cũng chính là người mà làm cho anh buồn nhiều nhất...♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- dalat buon
- có tình yêu thật.........khó
- 1 Phút nông nổi và Suy ngĩ điên rồ nhưng..
- 1.... Chút....Khoảng...Lặng...Trong...Tôi...
- Ken (19t) tuyển bà xã 17t tphcm chung tình
- Tân Mai-Biên Hòa-Đồng Nai dô nè
- Đó có fai là tình yêu hk các pạn?
- Nhật ký của bé ly nà!
- ...hElp nhÓc....:((:((
- xa anh...
- .....
- Gay kín Hà Tĩnh offline
- Ki~ niem. kho' quen...
- Giáng sinh một mình
- Anh có phải là giấc mơ ???
- rỡ gối
- Hoa Song Tử
- Lady patassan bottom :x i love all room
- Co' " Y " .....thi` hay~ cho " A "...
- Ai là Mai Thành Đạt vào đây xem........
-
Hiện đã có 9 thành viên cảm ơn WangZj về bài viết này, gồm:
0934408808 (16-04-2012), gay_bh (14-07-2009), girl_xjnhhp (14-11-2009), jame6894 (10-02-2010), kimuyen92 (18-01-2010), lubuguanyu (27-07-2009), ngyen ha (20-08-2009), nhoksiuway_9x (09-08-2009), phong_alone_97 (31-12-2011)
- 08-07-2009 01:52 AM #2
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Trong thời gian này, những khoãnh khắc mà chúng ta đã trải qua khiến cho anh cảm thấy tại sao mà mình nhớ em đến thế, có lẽ thời gian đã vô tình cướp đi những thứ mà lẽ ra nó phải thuộc về anh, lẽ ra những thứ đó chính em phải biết là nếu như thời gian qua đi thì nó sẽ không bao giờ còn trở lại nữa, nhưng mà em có biết được rằng anh đã chờ đợi em cho đến bây giờ và anh cứ mãi chờ đợi. Vì có những điều mà anh hiểu chúng ta có những điểm chung với nhau, đôi khi nhờ nó mà anh có thể hiểu em hơn như đang hiểu về chính mình.
Anh hiểu mọi chuyện nhưng mà sao anh vẫn muốn cố gắng làm cho nó trở thành sự thật mặc dù biết là em đang nghĩ gì... lòng tự trong của chúng ta cao vời lắm, chúng ta sẽ không bao giờ chấp nhận 1 tình yêu đồng giới đâu, và đôi khi còn khinh bỉ nó nữa, đôi khi là để mình dễ rời xa nó hơn và đôi khi cũng là muốn quên đi những việc sẽ xảy ra nếu như chúng ta cứ tiếp tục bước đi trên 1 con đường. Mặc dù ta bên cạnh nhau nhưng anh không thể nào ôm em trong vòng tay mặc dù em đã nằm kề sát bên anh và ngày 1 gần hơn thì anh cũng không thể làm được, chẳng phải vì anh không yêu em mà vì anh biết nếu như sau này chúng ta có gặp trắc trở thì nó sẽ trở thành 1 vết đen trong cuộc đời mỗi người, và có người thì sống vui vẽ và chấp nhận còn có những người thì sẽ bị ám ảnh bởi những lẽ đó và ngày đêm sống trong nước mắt. Và với em thì anh chẳng muốn bất cứ rủi ro nào xảy ra với em, chẳng phải vì anh cao thượng hay ngu ngốc mà là vì anh muốn tìm được cho chúng ta một lối thoát riêng cho mỗi người. Chẳng bao giờ chúng ta có thể bên nhau trọn đời được đâu em à. Và em cứ thế sống bình thản theo 1 đời người đã tạo ra, không than trách, không hờn trách số phận. Sống sao cho những người xung quanh có thể tự hào về chính mình là được rồi. Và anh cũng tập sống quên em mặc dù càng quên thì anh lại càng nhớ... 5 năm rồi đó mau không em...
Em có biết là mỗi lần gọi điện cho em thì anh muốn nói rất nhiều điều trong lòng anh nhưng mà khi em bốc máy thì những lời lẽ cứ tìm cách chạy trốn đâu mất bỏ lại 1 con người lặng câm nghe tiếng em alo alo... và em cứ tưởng là anh đang chọc em nên sau đó anh gọi em đã không buồn nhất máy nghe. Tim anh đau, đau, ngàn vết kim đâm qua tim, hôm ấy anh đã khóc đó em biết không, và em là người thứ 2 trong đời khiến anh phải đau nhói như thế đấy Phong à. Có lẽ anh bị quả báo chăng vì cái tính lăng nhăng của mình, anh vô tình làm cho nhiều người phải đau khổ nên cũng phải chịu cái cảnh đó. Với anh thứ mà khó đạt được nhất mới chính là thứ anh quý trọng nhất, nhưng những thứ anh có được quá dễ dàng thì anh lại coi đó chính là trò chơi mà thôi. Những đứa con gái, đúng, chúng nó, thật quá dễ để cưa đổ... những đứa con gái thích gì anh đều biết, muốn gì anh đều biết, và cần gì anh cũng biết. Thứ nhất là tiền, thứ 2 là đẹp trai, thứ 3 là chịu chơi, thứ 4 là ga lăng... những thứ đó thì với anh quá tầm thường. Và đôi khi chúng còn tự tìm đến nữa... anh không muốn những thứ đó làm vật trao đổi cho tình yêu, tầm thường quá đi.
Cuộc đời của anh đã được an bài sẳng là 1 thằng bi rồi thì anh biết phải làm sao, anh không thể chọn lựa... sự ham muốn đầu đời của anh chính là 1 đứa con gái và 1 thằng con trai, và mối tình đầu của anh chính là 1 đứa con gái khác, và mối tình thứ 2 chính là 1 thằng con trai, và tình cảm thì rất đậm sâu, tim anh rất đau mỗi khi phải chia ly, có lẽ em chưa hiểu được điều này vì cuộc đời của em quá an nhàn, chẳng phải bận tâm gì cả, mọi thứ với em chỉ là tươi cười mỗi ngày, mặc dù anh không biết sau nụ cười ấy là gì nhưng thấy như thế thì anh cũng vui rồi...
Mối tình đầu của anh, 1 cô gái nước da ngâm, 1 cô gái có nụ cười rất dễ thương, nhưng mà nói thật anh chưa bao giờ biết thế nào là tỏ tình mặc dù thích người ta lắm và người ta cũng nhiều lần ngỏ ý. Nhưng mà sao anh lại chẳng làm được gì cả. Để rồi khi anh quyết định nói ra thì đã có 1 người khác nói điều đó, anh nhớ lại những ngày đi học hay đi chơi thì mình và cô ấy là gần gũi nhất vì anh học giỏi nhì lớp và cô ấy luôn kề bên để hỏi bài rùi sau đó là trò chuyện, những lúc đi chơi chung thì cô ấy luôn chọn đi với anh, nhiều lần đi lên đồi chơi cô ấy đã nắm tay anh chạy dài trên những bãi cỏ xanh tươi nhưng mà anh vẫn chưa thể nào nói ra lời nói yêu đầu lòng của 1 đứa con trai vụng về. Và điều cuối cùng anh nhớ chính là câu chia tay khi anh vừa mới tỏ tình " xin lỗi vì giờ đã có người khác đến với t rồi và t cũng không thể nào chọn lựa". Anh bình thản quay đầu đi mà sao trong đầu nghỉ những gì anh cũng không biết nữa, anh cũng không có cảm giác đau nhói, mà ngược lại anh cảm thấy hình như chuyện đó sẽ đến với mình, anh rảo bước trên con đường và suy nghĩ vu vơ... hát cùng cỏ cây hoa lá, tự hỏi tại sao tim con không có cảm giác đau như người ta từng nói nhỉ...
Rồi cũng 1 ngày nọ thằng em họ của anh dẫn bạn về nhà chơi, 1 thằng nhóc, phải nói rất là dễ thương và nụ cười thì cứ như là thiên thần cùng với 1 đôi mắt to và gương mặt baby, anh cảm thấy mình cũng có chút cảm động nhưng mà anh nghĩ chắc chỉ là mình ngộ nhận thui chứ trên đời này làm gì có chuyện ngược đời như vậy được, chẳng lẽ hoá ra mình cũng như mấy pà đọc lô tô trong hội chợ sao, anh bật cười...
Rồi thời gian cũng dần trôi qua, với anh thời gian chính là thứ khó hiểu nhất vì càng lâu anh càng thấy mình đã bắt đầu biết yêu rồi, mình yêu ai, yêu gì, muốn gì, chẳng lẽ mình khùng hay sao thế, rùi có ai như mình hok, có ai hiểu cho mình hok, có ai biết được rằng yêu trai nó lạ lắm không... bâng quơ với những câu hỏi, anh nhoài người ra và chìm sâu vào giấc ngủ... bình minh lại về trên đất mẹ, bên cạnh nhóc ấy anh cảm thấy lòng mình nhẹ bâng như rũ bỏ được mọi buồn phiền... mặc dù với anh lúc đó chẳng có gì là buồn phiền cả, cuộc sống của anh chẳng thiếu 1 thứ gì và luôn đầy ấp tiếng cười với cái lũ em út choai choai... hay là anh cảm thấy mình hạnh phúc hơn lúc bình thường, à có lẽ là thế.
Rồi nó cũng chưa dừng lại ở 1 điểm dừng cho đến khi thằng em họ của anh dẫn thêm 1 thằng nhóc khác qua nhà chơi, 1 thằng nhóc thứ 2. Nói thật thì nó cũng không đáng yêu bằng thằng nhóc đầu tiên nhưng mà nó hay cười và tính tình thì cứ nhẹ nhàng làm cho anh cảm thấy như muốn nắm lấy tay nó để bước đi. Và rồi anh cũng cảm thấy hình như mình đang thay đổi trong cách suy nghĩ về tình yêu từ sau khi thằng nhóc đầu tiên anh cứ ngỡ là niềm vui khi có nhiều người mà thôi.
Và rồi sau đó chính là thằng nhóc thứ 3, 1 thằng nhóc mà anh nhớ kĩ nhất, ban đầu có lẽ là anh chẳng nhận ra được gì khi cứ mãi mê vui chơi với thằng nhóc thứ 2. Và rồi cũng đến 1 ngày anh nhận thấy mình đang làm gì. Anh cũng đang dần có tình cảm với thằng nhóc thứ 3, nó cũng dễ thương, và điều mà làm cho anh ngây nhất chính là cái mùi hương đặt trưng trên người của nhóc ấy, 1 cái mùi hương mà chẳng có ở bất cứ chai nước hoa nào trên đời, và cũng chẳng có thứ nước hoa nào lại làm anh cảm thấy dễ chịu hơn, chẳng cầu kì, chẳng xa hoa, đơn giản chỉ là 1 mùi thuốc tẩy sản phẩm quyện vào mà thôi, nhưng mà nói thực, anh đã bị ngây ngất trước cái mùi hương đặc biệt đó mà mãi đến sau này anh không bao giờ tìm ra được cái mùi đó ở bất cứ chai nước hoa nào, bởi đó chính là mùi đặc trưng... và mãi đến khi rời xa được nhóc thứ 2 thì anh đã thực sự thích nhóc thứ 3 vì càng ngày anh càng cảm thấy mình gần gũi với em ấy hơn, mỗi đêm ngủ cạnh em ấy, em ấy co ro bên cạnh mình làm anh xao xuyến và ôm chặt trong vòng tay của mình, em ấy cũng tực đầu vào cánh tay anh và ngủ say sưa, anh mong thời gian nhẹ trôi để anh giữa mãi khoảng khắc này, khoảng khắc tình yêu thật sự... những ngày mùa hè vui tươi đi bơi, tắm suối, lội ruộng, thả diều, câu cá... mọi thứ cây nhà lá vườn đều là thú tiêu khiển của mấy anh em. Hạnh phúc, hạnh phúc lắm, đôi khi chẳng muốn rời xa. Có nhiều khi bình minh hé sáng, anh thức dậy và nhoài người kê đầu em ấy lên gối để rút cánh tay mình ra thì em ấy vòng 2 tay qua cổ anh và ghì xuống cạnh bên mặc dù lúc ấy hình như anh đang úp người trên nhóc. Anh cố gắng thật khẻ để không làm nhóc khó thở. Cảm giác lúc ấy hạnh phúc biết bao... cơn gió nhẹ thổi qua khung cửa sổ như muốn cười tươi với 2 anh em, mặc dù nằm gần trong vách là thằng em họ còn đang ngủ say sưa cuộn mình trong lớp mền ấm áp. Và anh biết rằng mình đã thực sự thay đổi trong tình yêu của mình rồi, 1 tình yêu đầu tiên làm cho anh có cảm giác buồn rầu khi chở nhóc ấy về nhà. Tim anh đau và chỉ mong thời gian trôi thật nhanh cho đến buổi tối thứ 7 cuối tuần lại được ở bên nhau vui đùa và hạnh phúc, anh luôn chờ mong khắc khoải những buổi chiều thứ 7 nắng đẹp...
- 08-07-2009 12:35 PM #3
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Rồi thời gian cũng dần trôi qua theo những gì mà nó phải làm đó chính là những ngày tháng tươi đẹp cũng đến với những người yêu nhau, bên nhau hạnh phúc, sống 1 cuộc sống êm đềm, nhưng nó có bao giờ là mãi mãi đâu, cuộc vui nào mà lại không tàn cơ chứ, rồi 1 ngày thì lá cũng rời xa cây, không hiểu là gió cuốn là bay đi hay là cây không muốn giữ lá ở lại. Tiếng chim hót véo von như thầm trách móc ai đó để người ta phải nảo lòng chờ mong, 1 tiếng yêu mà sao khó nói quá, rồi bên nhau cũng chẳng nói được lời nào cả.
Chẳng có gì mà lại không thể xảy ra cả. Anh và nhóc đã phải xa nhau bởi vì thằng họ của anh không còn chơi với nó nữa, thế thì thử hỏi làm sao anh có thể được đi chơi với nhóc ấy mỗi ngày cuối tuần và được ngủ bên cạnh người ta. Thật là khó quá đi, và anh nhớ là lần cuối cùng được ngủ chung với nhóc chính là lần mà anh sợ mất nhóc ấy nhất. Đôi bàn tay anh ngày 1 xiết chặc hơn vì sợ nếu buông tay ra thì nhóc sẽ bay đi mất, anh sợ tình yêu đó sẽ như là 1 cơn gió đến rồi đi không bao giờ quay trở lại nữa. Muốn khóc nhưng mà sao khóc không nên lời, người ta nói con trai thì phải cứng rắn lên không thể nào gục ngã dễ dàng cơ mà. Rồi ngày ấy cũng đến... chia tay chẳng ai nói ai 1 lời nào nhưng lòng ngậm ngùi trong vô thức... anh chở nhóc ấy về và cũng là lần cuối cùng anh còn được chở ấy đi chơi. Cái con đường nho nhỏ với những ánh đèn dịu nhẹ xuyên qua những hàng cây bằng lăng 2 bên đường ngày nào, những đoá hoa reo vui khoe sắc giờ tàn tạ chỉ là những chiếc là trơ trọi, cũng giống như tình yêu rồi cũng có ngày thay lá mà thôi...
Thế là những buổi tối cuối tuần anh không còn có thể chở nhóc ấy trên con đường mà anh cảm thấy mình hạnh phúc nhất mỗi khi thứ 7 được chở ấy qua chơi, anh buồn... lắm lúc anh vẫn thường hay chạy qua chạy lại ngay trên đoạn đường ấy để tìm thấy được những kí ức đẹp và mong trên đoạn đường ấy anh sẽ tìm thấy nhóc của anh đứng đó chờ anh chở đi chơi. Nhưng mà hình như đó chỉ là do anh mộng mơ mà thôi. Anh cũng không biết tại sao mình lại ngu ngốc như trẻ con đến như thế nữa... rồi những ngày ấy anh buồn và mong ước được có lại những khoảng thời gian hạnh phúc khi xưa được gối tay cho nhóc ngủ, được ôm nhóc vào lòng và được nhìn thấy gương mặt ấy mỗi khi thức giấc trong những ngày mùa hè tươi đẹp...
Rồi thời gian cũng mang nhóc ra đi mãi mãi như là nó đã từng mang nhóc đến đây. Gió cứ vi vút bay cuốn phăng những chiếc là đang nằm hạnh phúc bên cây, gió tàn nhẫn nhưng gió cũng thật cao thượng khi mang theo trong nó nỗi buồn man mát của 1 người sau khi yêu. Trở về, hãy trở về với thực tại, rồi có ngày sông sẽ tìm ra tận bể, gió sẽ hát khúc hát reo vang chờ ngày nắng lên, anh thầm ước mong những kỉ niệm tuyệt vời sẽ mãi bên cạnh và nâng niu nó như anh đã từng nâng niu tình iu của anh.
Thời gian có dài cách mấy thì chỉ làm cho anh cảng cảm thấy mình hụt hẫng thêm mà thôi, anh lang thang, chạy đến những nơi thân thương mà nơi đó có kỉ niệm ngọt ngào của những cuộc chơi thú vị. Và cũng ngày ấy anh lại tiếp tục gặp thêm 2 đứa bạn của thằng em họ, lại 1 nét đẹp đầy quyến rũ của những đứa con trai mới lớn, chúng dễ thương, chúng rất là hồn nhiên... mặc dù anh tơ tưởng những khoảnh khắc trôi qua bất chợt...
Những ngày tháng tiếp theo anh lại quen 1 thằng nhóc trong đó, rùi cũng đi chơi, rùi cũng quay lại những kỉ niệm đẹp khi xưa mà anh đã từng có để làm sao có thể tìm lại được. Và rồi nó lại đến, thứ tình cảm, thứ nhục dục khiến cho anh cảm thấy mình lại tiếp tục yêu. Những ngày tháng ấy cứ chạy vòng vòng cho cái tuổi mới lớn đang chập chờn những tình cảm riêng tư. Và những ngày ấy phải nói là anh thật sự hạnh phúc, bên nhóc ấy anh không còn cảm giác buồn phiền... anh hạnh phúc lắm, hạnh phúc như những gì mà anh đã từng có, thứ tình cảm nhỏ nhoi như những thứ tình cảm đang dần vun vén trong cuộc đời của mỗi người. Anh tìm thấy 1 tình yêu trong đó. Anh cũng dần quên đi nhóc kia tuy là mỗi lần nghĩ đến thì tim anh vẫn cứ có cảm giác đau buốc mỗi nhớ về những gì mà anh đã trải qua, thật đau đớn...
Anh hứa sẽ cố giữ hạnh phúc bên mình thật lâu, thật lâu, cho đến khi nào mình không thể giữ nỗi nữa thì anh sế buông tay anh ra...
- 09-07-2009 01:27 AM #4
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Nhưng mà sự thật thì luôn là sự thật, có bao giờ bên nhau được mãi đâu, bao lần bên nhau hạnh phúc, mỗi đêm anh thường hay thao thức và ôm chặc hình bóng thân thương vào lòng vì sợ 1 ngày nào đó nó sẽ vụt mất, thế nhưng mà nó không bao giờ chịu nằm yên trong vòng tay của anh, nó cũng cố gắng vụt khỏi tay anh để bay ra bên ngoài thế giới, có thể do bàn tay anh quá nhỏ không đủ để giữ nó bên cạnh mình nữa rồi, và cái giá của anh phải trả chính là sự đau buốc nơi con tim mình, anh đau lắm... ngồi trong căn phòng ấm áp của ngày trước mà sao bây giờ nó lạnh quá, 1 cái lạnh kinh hồn. Dù cho anh có đặt mấy con gấu bông to kế bên mình và 1 cái chăn bông dày cộm... nhưng mà anh vẫn có cảm giác lạnh lẽo, anh sợ mình cô đơn, anh sợ mình sẽ bị trầm cảm, và anh sợ mọi thứ sẽ bỏ anh mà đi. Tại sao ông trời lại sinh anh ra vào ngay ngôi sao song tử, 1 ngôi sao đẹp nhưng lại phải chịu khổ đau nhiều vì tình và không có mối tình nào mà không có cảm giác đau. Vì nó là sao song tử nên nó không bao giờ chịu được cảm giác 1 mình. Nó cần có hơi ấm của tình yêu để giữ cho nó đủ ấm trong trái tim. Em có hiểu rằng anh buồn lắm không khi mà phải gánh chịu những điều đó, thật sự anh chịu không nổi... nhưng rồi thì người cũng đi, anh tập cho mình 1 cuộc sống 1 mình cho đến khi...
Anh lại chạy nhong nhong ngoài đường tìm những kỉ niệm và vui chơi cùng lẽ bạn bè cho khuây khoả những nổi buồn. Anh vào quán nước cùng nhỏ em họ và tình cờ gặp được 1 cậu nhóc baby bạn của nhỏ em họ, nó rất dễ thương và nụ cười rất hồn nhiên làm cho anh cảm thấy mình bồn chồn trước nó. Nhưng rồi anh vẫn quyết tâm là không nên tự làm khổ mình nữa, anh sẽ không yêu 1 ai nữa bởi vì với anh đó chỉ toàn là đau khổ mà thôi.
Thế nhưng con tim của anh lại lỗi nhịp nữa rồi. 2 đứa nhắn tin cho nhau những tin nhắn hình trái tim mà anh cảm thấy mình hạnh phúc lắm, và niềm hạnh phúc mà anh có được chẳng gì có thể thay đổi, nó nhỏ bé, nó nhẹ nhàng như cánh hồng đang bay lả lướt trong không trung bao la. Đời vậy mà cũng có được những ngày tháng hạnh phúc đến với anh, tình cảm sao mà vẫn cứ đến làm chi cho con người ta khao khát đợi chờ. 1 thoáng chốc nữa thôi người ta sẽ chết ngạt vì cái vị ngọt và đắng của nó em có biết không.
Những tưởng sẽ hạnh phúc dài lâu nhưng rồi tình cảm lại ra đi, nó lại ra đi 1 lần nữa và bỏ lại mình anh đơn độc giữa chốn đường đời bao la. Rồi nó cũng ra đi như là 1 định luật đã được báo trước rồi. Anh lại cảm thấy xót xa cho tình yêu của mình, yêu trai cũng chẳng xong mà yêu gái cũng chẳng đặng.
Rồi 1 thời gian sau đó anh lại trở về với tình yêu đầu tiên của anh, cô gái đầu tiên mà anh có cảm giác yêu thương, và rồi những ngày tháng hạnh phúc cũng đến, cùng nhau vượt qua những thử thách của cuộc đời, cùng nhau xây dựng tình yêu. Những lần đi chơi xa thật hạnh phúc trong vòng tay yêu thương của cô ấy và anh thấy mình hạnh phúc. Trong trái tim anh thầm nghĩ, tình yêu rồi sẽ quay lại lúc bắt đầu...
Rồi thời gian lại tiếp tục mang cô ấy ra đi vì có lẽ sau này anh và cô ấy lại tiếp tục không hợp nhau mặc dù bên nhau cảm thấy rất hạnh phúc. Có lẽ đời của anh không bao giờ ngừng lại trước 1 cái gì đó, nó cứ mãi trôi mà không biết trôi về đâu, và câu chia tay của anh cũng đã được lập lại thêm 1 lần nữa.
Hạnh phúc ơi sao mi mong manh đến thế, chừng nào ta mới có 1 bến đổ thực sự đây...
- 09-07-2009 01:48 PM #5
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Những ngày tháng dài trôi qua với bao nhiêu nỗi buồn phiền, anh lại gặp được 1 người khác, 1 người mà anh rất yêu thương và cũng đôi khi anh rất hận. Anh đã muốn ôm thật chặt 1 bóng hình mà sao khó quá. Nhưng cuối cùng thì tình yêu cũng được bồi đắp theo thời gian. Anh ngỡ mình tìm được 1 bến đỗ, hắn làm cho anh nhiều thứ lắm, và anh cũng chẳng biết phải làm sao cả. Anh bối rối khi nghĩ rằng mình đã bắt đầu 1 tình yêu mới , 1 tình yêu thật sự, 1 cảm giác khó tả khi mình có thể bên cạnh người mà mình yêu thương để trao những lời ân ái ngọt ngào. Thế nhưng rồi 1 ngày không hẹn lại đến, 1 ngày mà anh cũng không biết chắc là tại sao nó lại đến. Có lẽ do anh quá luỵ nên người ta nhàm chán, nhưng mà ngược lại với những gì người ta nghĩ, anh chẳng quan tâm đến chuyện đó và anh xem như người ta chưa từng tồn tại trong con tim của anh bởi vì anh không bao giờ là 1 con người đi cầu xin tình yêu của người khác cả em có hiểu không. Bởi thế với anh tình yêu nó hời hợt lắm nếu như người ấy thật sự không cần đến anh thì đừng bao giờ đến nếu như là 1 tình yêu không thực em có hiểu không.
Và thế là những ngày tháng tiếp theo trong quảng đời của mình anh không còn nhớ đến người ấy, và anh thật sự cũng chẳng nhớ là mình đã từng yêu cho đến khi người ấy nói câu xin được trở về như lúc ban đầu. Anh chợt nghĩ... mình đã từng yêu chăng? mình đã từng quen biết người ấy chăng? và mình đã từng hạnh phúc với người ta chăng?... anh lang thang cùng những kí ức ngày nào và nhớ lại rằng hình như mình đã từng quen biết người ta... và đã từng yêu người ta nhưng hình như bây giờ những gì anh nghĩ tới người ấy chỉ là 1 người như chưa từng quen biết mà thôi, 1 người mà chẳng có gì để anh bận tâm, anh không yêu cũng không hận người ta bởi vì anh không bao giờ là người đi cầu xin tình yêu cả em có hiểu không. Và thế là anh đã không bao giờ cho người ta cơ hội nữa. Có lẽ em bảo anh là người bạc tình cũng được, khó khăn cũng được nhưng mà đối với anh những thứ gì mà anh đã không cần đến nữa, những thứ mà anh đã buông tay thì cho dù người khác có cầm đến và dúi vào tay anh thì anh cũng dục vào thùng rác mà thôi, nó không đáng để nằm trên tay anh, nó không đáng để anh nâng niu như 1 bảo vật em có hiểu không... trên đời này cái gì cũng phải có cái giá của nó cả, 1 khi đã chọn bước đi trên 1 con đường nào đó thì đừng bao giờ ngoãnh đầu lại, vì những thứ mà ta đã đánh rơi sẽ không còn thuộc về ta nữa, và khi muốn quay lại thì cảnh xưa còn đây nhưng người xưa đả thuộc về 1 người khác rồi em có hiểu không. Bởi vậy đừng bao giờ phụ bạc tình yêu em nhé, cái giá của nó phải trả là rất đắc đó. Anh thật sự muốn thế và nó mãi mãi là như thế...
Rồi 1 thời gian dài không yêu không hận 1 ai, anh cảm thấy cuộc đời rất tươi đẹp nhưng hình như vẫn thiếu 1 cái gì đó, bởi vốn tính tình của anh không quen 1 mình, ngôi sao song tử thì chẳng bao giờ chịu nỗi cãnh lẽ loi cả. Và thế là sau khi đặt chân lên cái thành phố hoa lệ này thì anh mới nhận ra rằng mọi thứ bao la hơn mình nghĩ, và với anh những gì anh tìm kiếm ở đâu xa xôi thì nó lại tồn tại ngay kế bên mình...
Ở nơi này tuy là anh không thể nói rằng mình đầy đủ như khi ở chung với gia đình nhưng mà nói thực anh cũng chẳng thiếu bất cứ thứ gì, tiền bạc, xe cộ, nhà cửa... mọi thứ đều có tất... nhưng mà anh vẫn thấy thiếu thiếu 1 cái gì đó. Phải, đó chính là tình yêu... từ lâu lắm rồi anh cũng chưa nếm được cái hương vị ngọt ngào ấy, và anh mong rằng 1 ngày nào đó rồi anh cũng sẽ có được nó bên mình.
Trời cũng không phụ lòng người cho anh tìm kiếm được 1 cậu bé rất đẹp trai, những gì mà anh tơ tưởng, mong chờ phải chăng là đã được ông trời ban cho, anh thầm cảm ơn ông trời đã mang đến cho anh quá nhiều và anh biết rồi 1 ngày nào đó thì ông cũng sẽ mang đi như là ông đã từng mang đến cho anh mà thôi. Đơn giản là vì anh sống luôn theo 1 cái gì đó đỗi mới. Anh không thể nào yêu 1 người mãi mãi được, và có lẽ ông trời muốn anh phải chịu như vậy, phải chịu cảnh chia ly khi đang còn yêu nhưng ông lại mang đến cho anh những mối tình mới...
Bên nó anh cảm nhận được rằng mình thật hạnh phúc khi trông thấy nó kề bên mình. Nhiều khi anh nghĩ anh thật sự yêu nó rồi, anh mãi mê tìm kiếm 1 cái gì đó vô vọng trong khi nó tồn tại gần kề bên anh. Nhưng không dừng lại ở đó. Cũng ngay chính nơi đó anh lại yêu thêm 1 người thứ 2 mà anh nghĩ anh đã yêu ngay từ lúc ban đầu gặp gỡ. Nhưng mà bây giờ thì người ấy cũng đã đi rồi, người ta đi không phải vì người ta không yêu mà là do người ta phải chuyển nhà qua mỹ. Ngày người ta ra đi anh cũng chẳng biết nói gì nhưng mà anh vẫn nhớ lắm chứ. Và bây giờ khi người ta đã định cư bên đó rồi thì người ta cũng thỉnh thoảng trách tại sao anh không nói lời yêu sớm hơn, nhưng mà em ạ, nếu như em là con gái thì anh có thể vỗ ngực xưng rằng anh yêu em giữa chốn đông người, nhưng mà em là con trai thì làm sao anh có thể làm được điều đó. Thứ nhất là mọi người sẽ nhìn anh với một ánh mắt khác và sẽ nhìn em với 1 con mắt khác em có biết không.
Quay về với người đang bên cạnh anh bấy lâu nay thì người ta cũng mang lại cho anh không ít niềm vui nhưng trong đó cũng tồn tại những nỗi buồn. Thời gian lại tiếp tục trôi qua...
- 09-07-2009 07:02 PM #6
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Một ngày dài như mọi ngày và anh cũng chẳng biết anh phải làm gì giữa cái chốn phồn hoa tấp nập này nữa, anh cứ chạy mãi chạy mãi những ngóc ngách thành phố để làm 1 điều gì đó mà anh cũng chẳng hiểu, anh đi tìm lại những kí ức, những kí ức bị lãng quên hay bị rơi ra ở 1 góc nào đó, anh muốn tìm lại tất cả mọi thứ, chẳng để làm gì cả, đơn giản là chỉ để ngắm nhìn mà thôi. Rồi thời gian cũng sẽ làm cho mọi thứ lu mờ và tình yêu rồi cũng sẽ tan biến như là 1 giấc mơ khi trời bừng sáng, nó sẽ vụt tan biến đi khi con người ta thức giấc... nhịp sống hối hã sẽ làm những thứ đó bị bay hơi đi. Nhưng rồi anh quay lại nhìn thì mọi thứ đang ồ đến bên anh như là 1 con sóng, kí ức, tình yêu, mọi thứ... chúng cứ vây lấy anh như trách móc, như muốn hỏi tại sao anh lại bỏ chúng mà ra đi, thế nhưng anh cũng không biết nữa, anh chỉ biết là chúng đã bỏ anh đi khi anh cần chúng thì giờ quay lại còn có ý nghĩa gì nữa.
Những tháng năm dài miệt mài với sự quay cuồng của nhịp sống, anh lại trở về quê, tìm lại những gì quen thuộc đối với mình, và anh đã vô tình gặp lại em, em lớn nhanh quá, em đã trở thành 1 cậu bé cứng rắn hơn khi xưa, thế nhưng làm sao mà anh quên đi được cái dáng đi ấy và gương mặt ấy, nó dường như không bao giờ phai nhạt trong con tim của anh. Và rồi cũng không khó để anh có thể gặp lại em và nói chuyện với em, anh hỏi tất cả mọi thứ về em từ thằng bạn thân của em, và thế là ta lại có thể nói chuyện với nhau như xưa. Nhưng dường như sau 1 khoảng thời gian xa cách thì cách nói chuyện của em cũng thay đổi đi khá nhiều. Nhưng mà vẫn còn đâu có dư vị của khi xưa, anh thầm mong lại được có em bên cạnh.
Khoảng thời gian hạnh phúc đó anh không thể nào quên được khi em tồn tại bên anh, 1 bóng hình thực chứ không phải là ảo giác. Anh tìm ra được những thứ đánh mất quan trọng nhất đó chính là em, Trần Phan Hoài Phong. Gió sẽ cuốn trôi đi những nhơ nhuốc của cuộc đời và rồi anh lại tìm đến em.
Nhưng rồi cuộc đời lại đưa đẩy anh đi theo 1 hướng đi mới chứ không bao giờ ổn định. Anh tạm thời rời xa em mặc dù anh chưa bao giờ muốn điều đó cả. Nhưng mà dù muốn hay không anh vẫn phải bước đi, bước đi trên 1 con đường mà anh nghĩ anh phải cố gắng bước dù cho là chông gai và bao trắc trở. Và khi chấp nhận bước đi trên con đường đó thì anh đã mất rất nhiều thứ, ngay cả bóng hình em, bóng hình cậu nhóc trên thành phố và cả những đứa bạn thân với anh. anh buồn và thầm nghĩ biết sao bây giờ, anh không thể tiếp tục vui chơi, anh phải tập lo cho cuộc sống của chúng ta ngay từ bây giờ khi mà anh còn có thể.
Bước vào giảng đường đại học, anh cảm thấy mình phải cố gắng thật nhiều để sau này khi lớn lên anh có thể làm chỗ dựa cho em khi mà anh có được 1 công việc thật tốt. Những khó khăn khi anh phải đối đầu và vật lộn với chúng, có lúc anh gục ngã nhưng rồi nghĩ đến em và nghĩ đến tương lai nên anh đành bước tiếp thôi em à. Dù cho sau này chúng ta không thể thuộc về nhau nhưng mà nếu như em có sa cơ lỡ bước thì anh cũng có thể cho em có được 1 chỗ dựa, 1 người anh, 1 người bạn, và hơn hết là 1 người yêu. 1 người yêu em nhiều lắm em có biết không. Và rồi anh hứa sẽ quay trở lại khi chúng ta có thể.
Đêm dài ngậm ngùi anh thao thức để học tập, ngày dài anh tìm kiếm những thứ anh có thể thực hiện. Nơi đây anh phải cố gắng thật nhiều, anh làm tất cả mọi thứ chỉ để trông chờ 1 ngày nào đó có 1 thứ gọi là kì tích xuất hiện mà thôi...
- 10-07-2009 01:51 AM #7
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Thời gian trôi thật nhanh cho anh nhận ra anh đã yêu người biết bao nhiêu, nhưng mà bây giờ với anh chỉ còn có chút đắng đo suy nghĩ, anh hận cuộc đời đã mang lại cho anh quá nhiều để rồi cướp đi từ từ những thứ của anh. Anh biết làm sao khi cuộc đời vẫn cứ như là những chuỗi ngày ác mộng. Anh cứ trông chờ vào những buổi sớm mai khi bình minh thức giấc sẽ được trông thấy em kề bên anh, nhưng mà hình như em đã ra đi mãi mãi khỏi vòng tay của anh rồi và câu chia tay anh chưa bao giờ muốn nó đến với anh sớm như vậy cả. Thế nhưng anh không thể nào khép chặc vòng tay của mình được bởi vì mỗi ngày em lớn dần lên và anh không còn đủ sức làm chuyện đó.
Ngày hôm nay khi mình xa nhau thật rồi. Lần đầu tiên anh mới dám nói lời nói đó ra với em thì cũng là lúc chúng ta chia tay. Anh hiểu là sẽ ko ai chấp nhận được nhưng mà rồi người ta cũng phải cố gắng chấp nhận mà thôi, và câu chia tay giờ đây với anh cũng có thể là 1 niềm đau mà cũng có thể là 1 sự giải thoát em có biết không. Anh yêu em, mãi mãi yêu em, nhưng mà giờ ta chia tay nhau rồi. Anh sẽ nhớ mãi nhớ mãi em, người ơi em có biết rằng bao lâu nay anh đã không nói thật lòng với em... để giờ đây khi nói ra thì đã quá trễ rồi... nhưng mà thà đau 1 lần rồi mất em còn hơn là chúng ta sẽ mãi mãi đứng yên trong bóng đêm...
- 13-07-2009 01:15 AM #8
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Cơn gió lạnh lẽo thổi qua khung cửa sổ chợt làm anh thấy rợn cả người. Anh không thể nào hiểu được tại sao chúng ta lại ra nông nỗi như thế này. Chẳng lẽ tình cảm suốt 5 năm qua chỉ tan biến hết đi vì câu nói " anh yêu em" hay sao. Phải! anh thấy kinh tỡm chính mình, tại sao anh lại có thể nói ra những lời đó, tại sao anh lại có thể nghĩ rằng em cũng sẽ yêu anh. Nhưng đó lại chỉ nằm trong sự suy nghĩ của anh mà thôi. Anh sẽ nói và anh đã nói ra, bởi vì sao em biết không. Với anh mọi thứ đều có thể xảy ra, 1 kì tích cũng có thể xuất hiện, anh không cảm thấy kinh tỡm chính mình mà anh thấy anh đã làm trọn bổn phận của mình với những gì mà ông trời bắt anh phải làm, và mỗi người đều phải thực hiện cái nghĩa vụ thiên liêng đó. Có phải em rùng mình trước những câu nói đó hay không, có phải em sợ anh lắm hay không. Phải ! có thể là em sẽ như thế và đã như thế.
Anh biết là dù cho có nói ra thì anh cũng chẳng có được gì nhưng mà anh lại có được tất cả đó em à. Anh có được sự tự tin và có được lòng tin rằng 1 ngày nào đó sẽ đến với anh. Anh tin rằng chẳng ai lại có thể dũng cảm đối mặt với bản thân mình và anh đã làm được điềi đó em có biết hay không. Chỉ đơn giản là anh muốn làm và anh phải làm cho bằng được. Có thể là điều đó sẽ làm cho anh mất em mãi mãi nhưng mà còn hơn anh cứ mãi trốn tránh với những gì mà anh ao ước, anh yêu em mà không dám nói, làm mọi việc vì em mà không hề kể công và nhìn em đi bên người ta mà trong lòng anh đau khổ. Như thế chẳng đáng gì cả, tại sao anh lại phải làm khổ mình để nhìn thấy em vui, tại sao anh lại không nghĩ đến bản thân mình được cơ chứ. Em lầm rồi, bởi vì với anh tình yêu là 1 cái gì đó có cho thì mới có nhận em à. Nếu như em không yêu anh thì em sẽ không còn nhận được bất cứ thứ gì ngoài anh cả, anh không muốn điều đó sẽ xãy ra. Thế nhưng mà làm sao anh biết được, bên anh vẫn còn nhiều thứ phải làm lắm em à. Không phải đơn giản là anh phải ngóng theo bước chân em để nhìn thấy em hạnh phúc đâu. Bên anh còn nhiều thứ lắm đấy, anh phải làm để cho em biết rằng không có em anh còn sống tốt hơn nữa kìa bởi vì anh sẽ chẳng phải trông chờ xem em đang làm gì và em muốn gì. Điều đó là quá bất công...
Phải chăng anh làm điều đó thì cũng chính là người yêu anh cũng làm điều đó với anh? Ok. Anh chấp nhận, vì mình không nên làm khổ người ta. Cuộc đời cần có sự công bằng em ạ, cuộc đời cần có được những thứ mà nó cần phải có và tình yêu là thứ được sinh ra để làm cho con người ta hạnh phúc chứ không phải làm cho con người ta đau khổ em có biết không. Chính bởi vì có những người quá lệ thuộc vào tình yêu nên nhân thế mới có 2 chữ thất tình đấy em àh.
Thế nhưng anh vẫn chúc cho em tìm được hạnh phúc cho riêng mình bởi vì anh cũng muốn biết rằng có người nào đó có thể lo lắng cho em đủ nhiều như là anh đã làm cho em hay không và chắc rằng em sẽ hạnh phúc bên người ta, người con gái mà em yêu. Và tốt nhất là em đừng bao giờ nghĩ đến anh nữa bỡi vì anh sẽ không bao giờ gặp lại em đâu, có thể sau này em sẽ thấy được và biết được những điều anh làm cho em là vì sao thì chắc cũng đã quá muộn rồi, khi 1 con người đứng chờ 1 người ở giữa ngả 3 tình mà 1 người lại bỏ 1 người ra đi thì người kia cũng sẽ phải bước đi theo 1 con đường ngược lại để biết chắc rằng mình đã đi theo cái hướng mà mình đã chọn, cũng như là tiễn người ra phi trường rồi người ta cũng sẽ bước chân ra về chứ chẳng ai mà ngồi ở sân bay chờ mãi bao giờ... có thể sau này khi trở về thì sẽ có người ra sân bay đón em nhưng mà khi đó người ta sẽ tay trong tay cùng 1 người khác. Con đường mà em đã chọn thì em cũng không được bắt người khác phải chờ em suy nghĩ, mỗi người đều phải có 1 sự lựa chọn duy nhất cho cuộc đời của mình chứ không thể nào chọn lại được đâu em.
Chúc em hạnh phúc, có lẽ lời chia tay của em đã làm anh rất đau nhưng mà bây giờ anh đã tập cho mình 1 cuộc sống rồi em à, và dường như anh rất vui khi nhận được những tin nhắn của em nhưng mãi mãi anh sẽ không trả lời chúng đâu em ạ, bởi vì anh biết là anh sẽ không dại mà quay lại, và cũng bởi vì anh muốn cho em biết cái cảm giác mà em đã gây ra cho anh nó đau như thế nào. Cảm ơn em vì tất cả và cũng xin lỗi em vì tất cả bởi anh đã không kiên nhẫn để chờ đợi em ở cuối con đường nữa rồi. Chẳng phải vì anh bạc tình mà bởi vì tình phụ anh thì anh sẽ phụ lại tình. Vẫn chúc em vui tươi và hạnh phúc. Chào em !
- 13-07-2009 09:54 PM #9
Trả lời: Nhật Kí WangZj
anh wangzi oi em bi nguoi ta bo a' lam gi bay gio ha anh ,tu dung ko wen anh ma vo noi vay hoi amc cuoi nhi ? Anh oi em ko hieu vi sao nguoi ta ra di lam gi bay gio ta? Hay la chet
- 13-07-2009 10:38 PM #10
Trả lời: Nhật Kí WangZj
Hem bít seo dạo nì anh thik mưa lém đấy nhok….
….cóa người noái zới anh “Mưa hữh! Ghét mưa lém cơ,lúc nèo cũng làm choa người ta ướt sũng như chuột lột ý,lại càng làm choa mọi vật phải hối hả để tránh nóa!”….nhok biết hem,lúc trước anh cũng nghĩ như zị đóa,nhưng bắt đầu từ khi anh iu nhok,bắt đầu từ khi anh bik thía nèo là nhớ, là bùn zì nhok thì chính lúc ấy….
Anh iu [M][Ư][A]!!!!!!!!!!!!
Nhok cóa bít zì seo anh iu mưa hem,hi để anh noái choa nhok nghe hen::: anh iu mưa zì…..
…..mỗi khi hem cóa nhok ở bên,anh ngồi 1 mình,những lúc ấy chẳng cóa ai ở gần bên anh ngoài những giọt mưa,thía là anh bắt đầu nghe mưa,nhìn mưa và cóa lúc lại đắm mình trong mưa….dần dàn…anh cảm nhận được mưa cũng là 1 phần hơi ấm của cuộc sống, nó làm choa mọi vật trở nên mềm mại hơn, làm choa không khí trở nên mát mẻ hơn và làm choa anh nhớ nhok nhìu hơn…zậy là:::::::
Anh iu [M][Ư][A]!!!!!!!!!!!!!
….mưa làm choa mọi người xích lại gần nhau hơn bởi mỗi khi trú mưa thì con người ta lại cóa thời gian ngắm nhìn mọi vật xung quanh và cảm thấy rằng cóa nhiều điều họ đã vô tình quên lãng trong cái cuộc sống lun bộn bề với công việc,lun vất vả zới gia đình và lun đắm chìm trong những cuộc vui chơi….
Anh iu [M][Ư][A]!!!!!!!!!!!!!
….bấy nhiu điều đóa cũng đủ chứng minh mưa cóa ích như thía nèo goài đúng hem nhok, nhưng cóa 1 lý do đặc biệt mừh mưa ngày càng làm choa anh iu nóa là vì khi mưa sẽ chẳng 1 ai trên đường bít được rằng…..anh đang khóc!!!!! Những giọt mưa lạt lẽo vô vị hòa vào những giọt nước mắt của anh đã tạo ra 1 thứ gia vị mừh anh gọi đóa là “Gia vị của t/y”….
Nhók àh:::::::
Seo nhok hem thử 1 lần là anh để bik được anh đang cô đơn đến mức nèo!!!!
Seo nhok hem thử 1 lần nhớ anh như anh đang nhớ nhok để bik rằng lúc nèo cũng phải nhớ 1 người là mệt mỏi như thía nèo!!!!
Seo nhok hem thử 1 lần nếm thử nước mắt koai nóa mặn đến mức nèo để bít rằng vì nhok mừh anh lun phải nếm cái thứ nước khó chịu ấy!!!!!
Lúc anh ziết những dòng nì cũng là lúc ngoài trời đang mưa nè T_T đúng thiệt mưa đúng là người bạn thân của anh…..
Anh iu mưa nhắm nhắm cơ… cũng như là anh đang yêu nhok dzậy đó...







Trích dẫn




