12 năm rồi, cứ mỗi khi hè đến, lại rộn ràng, nôn nao và vui vẻ…. nhưng năm nay đã khác. Tôi mong ra khỏi cái trường này hơn bao h hết, mong từng giờ từng phút. Nhưng đến cái giờ phút đó, tôi lại luyến tiếc. Ở cái lớp này thật sự có j để tôi fải nhớ, fải quý? Nhưng có đấy, nơi đây tôi có đầy ấp kỷ niệm. Và với tất cả mọi người… Xa rồi… xa rồi….. Xa, ko fải là ko bao giờ gặp lại. Nhưng chắc chắn ko fải ngồi cùng một lớp như thế này. Tôi muốn cầm danh sách với 41 học sinh mà đọc thuộc lòng tên các bạn. Thậm chỉ cả những người một năm nay tôi chưa chuyện trò lấy một câu. Tôi sợ sẽ có lúc wên tên một ai đó. Tôi muốn ôm chầm lấy tất cả mọi người, kể cả các bạn nam chỉ bởi một lẽ tôi và họ... đã từng là bạn. 10 năm, 20 năm nữa. nhìn lại những tấm hình này, tôi biết, sẽ chẳng còn lại bao nhiêu người ở bên tôi và nhớ đến tôi. Tôi cũng vậy, ở đây tôi có tất cả: Buồn – vui Giận hờn – tha thứ Và tôi có bạn bè.(Dù không bao nhiêu) Vậy đấy, ở A4 này, tôi có tất cả, ko thiếu một thứ j. Biết bao giờ mới có dịp đc ngồi chung với nhau thế này nữa. Bỗng thấy nhớ nhớ cái cảm giác ngán ngẩm mỗi khi t2 đến là fải đi học. Cũng hết rồi mấy đêm thức khuya học bài Văn, Địa, Sử. Chưa bao h nhớ cái cảm giác đc đến lớp như lúc này. “Thèm người” ghê. Muốn gặp nhau quá. Muốn đc tám. Muốn ngồi xổm ăn bánh tráng. Muốn nằm dài trên cái bàn của mình mà ngủ. Muốn tụp tập nguyên 1 đám ngồi hát mấy câu nhạc sến. Muốn ngồi cái tướng bán cá trong khi đang mặc áo dài,... Thương lắm A4 ơi! 3 năm học...Giúp tôi nhận ra thêm rất nhiều điều.... Rằng những gì đã lâu lắm, nhưng cũg khôg có nghĩa là tốt nhất...Là sẽ không bao h mất đi. Rằng có 1 mỗi quan hệ nhìn thì có vẻ thân thiết đấy...Nhưng thực chất là xã giao...??? Xa nhau, ko fải là ko bao giờ gặp lại. Nhưng chắc chắn khi đó, chỉ với tư cách là những người bạn. Chứ ko fải là BẠN CÙNG LỚP. Cái thời học sinh giờ qua rồi. Một môi trường lớn hơn đang chờ ta. Nhưng sao tôi vẫn có cảm giác như vẫn chưa thể xa đc. Cứ hay wen wen, sáng vô lớp là chửi nhau: “má mày, đồ con lười, học bài chưa...chưa học bài” [mà thiệt ra mình giống nhau mà, t cũng lười như m thôi] Tự nhiên muốn đc thầy cô gọi trả bài lúc này. Ko fải mình tự tin vì học bài rất thuộc. Chỉ là vì thấy nhớ những giây phút kịch tính, hồi hộp đó. Rồi đây, tôi ko dám nói là mãi mãi. Nhưng chắc chắn sẽ lâu, rất lâu. Sẽ rất lâu sau mới có thể quên đc. Tà áo dài trắng của lũ bạn, nét chữ nghiêng ngã của tụi nó, cái bàn thân yêu – nơi có biết bao dấu tích: phao, hình, viết xóa, có cả tên người tôi yêu và cả mấy con số chỉ có 1 mình tôi hiểu. Cả những lần sinh họat ngoài giờ và cái ngày 23-5 khó wên. Những tấm hình dù chỉ là bình thườn lắmmm...Nhưng mỗi lần nhìn lại.... Là một lần, tôi lại nhớ về A4. Thời gian sẽ chẳng chờ đợi ai, và tôi biết nó cũng ko thể dừng lại cho tôi giữ mãi những kỷ niệm này. Nhưng tôi sẽ nhớ, vì từng hình ảnh đó, ko ở trong trí óc tôi. Mà nó ở đây này: TRÁI TIM. “Bạn của tớ...Nhớ bạn của tớ..!!!?” “Bạn của tớ của mày.....” Những câu nói ấy bây giờ......Có lẽ chẳng 1 ai muốn nghe nữa rồi nhỉ??!!!!