Chủ đề: Chỉ cần anh ở đó.
- 24-12-2012 08:10 PM #1
Chỉ cần anh ở đó.
Tên fic: Chỉ cần anh ở đó.
Tác giả: Ri Bb
Thế loại: tình cảm.
Rating: K+
.
Chương 1 : Là sét đánh.
Em yêu anh – từ cái nhìn đầu tiên.
Thật sự, em không tin lắm về thứ gọi là tình yêu sét đánh gì gì đó. Bởi em nghĩ đó toàn là điều giả dối, lừa bịp thiên hạ. Nếu nó có thật, thì hàng triệu, hàng triệu con người trên thế gian này đã bị sét đánh đến đen đủi hết cả cuộc đời rồi. Thế mà, em gặp anh. Quả cũng trớ trêu thật. Lần đầu tiên, em gặp người có nụ cười duyên, đẹp đến thế. Lần đầu tiên, em si mê nhìn ánh mắt một người thật lâu. Để rồi bị phát giác, chỉ biết ửng đỏ mặt, thốt không thành lời.
Anh hơn em 9 tuổi.Cũng gần một con giáp. Em mới sắp tốt nghiệp cấp 3. Là một đứa đầu đảng của những trò quậy phá, nghịch ngợm. Ai nhìn vào, cũng đánh giá một câu “Gái giang hồ”. Anh – bạn thân của chú em, Trung đội trưởng thuộc tiểu đoàn binh chủng 110. Cũng oai phết. Trông mặt hiền hiền, chân chất thế thôi, chứ hét một tiếng, điếng hết cả người.
Chú em nhờ anh đến kèm cặp em vào khuôn phép giống như trong doanh trại quân đội. Đơn giản dễ hiểu là : làm em hết quậy, ngoan hiền lại. Thế thôi. Nghe cái lí do muốn bổ búa ấy,em lập tức nguýt dài, ra chiều phản đối, bảo chú nói không đúng. Thật ra cũng để giữ gìn hình tượng trước mặt anh thôi. Em không muốn anh nghĩ em thuộc hàng hư hỏng, ăn chơi này nọ (mặc dù gần đúng như thế thật). Anh cười, nói chú có thể toàn quyền tin tưởng vào anh. Lúc đấy em mà không mê cái nhan sắc “mặn mòi” của anh, em đã liều mạng, sút anh một phát cho bỏ tức. Ghét vật vã…
Ngày thứ 7, tức là hôm sau của ngày hôm qua, của lúc anh đến nhà hứa voi hứa vượn gì đấy với chú em. Đang say giấc nồng với đống mơ mộng viễn vông, sau khi thức đến gần 2 giờ sáng luyện Fifa (đã bảo là em khác người chưa?) thì cửa sổ phòng em đột ngột mở toang, ánh sáng ngày mới rọi vào, làm nhức hết cả mắt, đau hết cả đầu. Em gào ầm lên :
“Con Nhí, để im cho bà ngủ, bà vặn cổ mày bây giờ”.
Và đương nhiên, đi đôi với lời nói là một hành động cụ thể. Em vớ hết mấy cái gối cạnh bên, ném loạn xạ lung tung không thương tiếc. Mà mắt thì vẫn nhắm tịt, gục lên gục xuống.
Có bàn chân ai từ đâu đá em một phát, không định vị được địa thế lúc này của mình, em xoay người, lại ngã oạch xuống giường. Em – như có lửa. Thét lên :
“Đứa nào, đứa nào dám? Bà giết không toàn thây!!!”
“Tình trạng của cháu bây giờ nên cầm bàn chải đi đánh răng còn hơn là cầm dao đi chém người đó.”
Giọng nói. Trầm.
Em cảm thấy ngay lúc này đây, toàn thân cứng đơ lại. Mới nãy hùng hổ, lửa giận nghi ngút lên khắp trời, mà giờ tảng băng ở đâu lại, dập tắt hết mọi thứ trong em. Là anh! Em hậnvmình từ khi nào lại bắt đầu có thêm tính “mê trai”, nhìn thấy anh buổi sớm tưởng như nhìn thấy thiên thần, dang rộng đôi cánh, khóe miệng hơi nhoẻn với em. Thật. Tức. Chết. Mà.
“Chú Huy! Ặc ặc, sao chú lại ở đây vậy!!!”
Em đột nhiên ngộ ra điều gì, lắp bắp.
Anh nghiêm giọng lại.Thật là, em đã nói cái mặt nhìn hiền hiền vậy thôi, chứ mỗi lúc như thế, trông kinh hãi chịu không được. Đến là sợ.
“Chẳng phải hôm qua chúng ta đã nói với nhau rồi sao?”
“Ơ, cháu tưởng là giỡn ạ. Thế thật hả chú? Ô mai chúa sầu riêng chấm mắm đường…”
Anh có tưởng tượng được là lúc ấy em thất vọng kinh khủng như thế nào không? Tại sao ông trời lại trớ trêu như vậy chứ hả? Để anh ngày ngày chứng kiến cảnh như lúc ban nãy, thật, mất hết cả hình tượng em gây dựng một đời, à không, mới gây dựng hồi hôm qua. Nhưng, chết tiệt, đều tại ông chú quái quỷ mà ra.
“Vậy bây giờ, cháuc ó tự làm vệ sinh cá nhân được không? Hay…”
“Hehe chú cứ đùa, rồi, 15 phút nữa sẵn sàng có mặt dưới nhà chờ lệnh chỉ huy.”
Rất nhanh chóng, em lấy lại phong độ tự tin, nhe răng cười toe toét với anh. Không gỡ được bàn thua này, em quyết không ăn cá kho nữa. (Thành thật mà nói đó là món ăn em ghét nhất từ nhỏ đến giờ rồi)
Anh cười, bước ra khỏi phòng em. Được lắm, hãy đợi đấy, sét đánh thì sét đánh chứ quyết không để một ai đè đầu cưỡi cổ được. Fighting em! Fighting em!
Sau một lúc vật lộn với đống đồ làm đẹp được chôm chỉa từ phòng nhỏ em gái, em nhìn mình trong gương. Duyệt, cũng gọi là ổn! Vốn dĩ em không xấu, chỉ là quá xinh thôi mà. Nhiều lúc cũng thấy thật đáng buồn vì điều đó. Em diện áo thun trắng hình râu, item đang gây hot (haha), cùng cái leging hồng, chả nhớ là có chấm bi gì không nữa.
Bước xuống dưới lầu, oa, là mùi thơm của bún bò Huế. Chắc dì Hai đang nấu đồ ăn sáng rồi, dì tuyệt nhất, dì vốn biết em thích ăn món này mà. Ngồi dưới phòng khách là bé Nhí, chú,chẳng thấy anh đâu cả. Hay… anh về rồi? Vậy là mất cả công sức em đổ vào gương mặt này, lần đầu tiên trang điểm nhẹ nhàng mà thế đó. Thật tức muốn ăn cho đến chết đi được mà.
Con Nhí bỗng ngước lên nhìn em, nó phì cười. Chú cũng ngạc nhiên trước hành động của nó, ngước lên nhìn theo, ơ, lại phì cười. Quái thú thật, chắc thấy em đẹp quá, lạ lùng quá nên hóa điên hết chăng? Không, không cần thiết phải như thế, em cũng có thể cảm nhận điều đó mà. Dì Hai bưng bát bún lên cho cả nhà, theo hướng chỉ tay của chú, quay lên nhìn em.
Choang …
Tiếng tô vỡ kêu loảng xoảng dưới nền đất, dì ôm bụng cười ngặt nghẽo. Loạn, nhà loạn hết cả rồi. Không ra làm sao nữa.
“Bà cô, mới sáng sớm đã bị đánh ghen hay sao mà mặt mày tím tái vậy?”
Có đời em gái gì mà lại suốt ngày châm chích chị mình như vậy hay không? Sẵn giọng, em quát nó:
“Im đi, thật là không biết thưởng thức sắc đẹp.”
“Bé con à, hôm nay không phải Halloween, cháu không cần dọa cả nhà như thế đâu...”
Chú em vừa cười, vừa hùa theo con nhóc kia, trêu chọc em. Cả ba người dưới nhà, mỗi người góp chút sức của lực mình, buổi sáng đã trở nên um xùm hơn bao giờ hết. Anh từ ngoài sân bước vào, chả hiểu chuyện gì, ngơ ngác nhìn. Em thấy anh thì kinh ngạc, cứ tưởng anh về nhà rồi mà, sao còn xuất hiện ở đây? Khoan đã, theo tính toán tình hình thì… hiện trường bây giờ không khả quan, không nghiêng lợi thế về em, thế nên, trước khi anh bắt đầu hùa theo những người “thân yêu” kia, thì, chuồn về phòng, tẩy trang là thượng sách. Phải rồi, 1, 2, 3, vọt thôi…
Nhưng, có những sự việc, không thể đoán trước được mức độ thương vong của nó nên việc em vấp cầu thang và té bổ nhào là điều không nằm trong kế hoạch trên. Ôi, còn đâu danh dự, tự tin của em cơ chứ! Đáng ghét, thật đáng ghét.
“Hahaha… Cứ như là đang xem đấu bò trực tiếp vậy.”
“Khoan đã con bé này, giữ nguyên tư thế, chú lấy máy chụp lại khoảnh khắc ấn tượng này của cháu đã. Haha”
Lại là hai con người ác ôn, trời đánh, thánh đâm ấy. Em thề, lúc đó, em chỉ muốn nhảy bổ vào, cào cấu,cắn xe, ngoạm đầu từng người một. Giờ thì, chính thức từ giây, phút, này, em đã làm sụp đổ hoàn toàn hình tượng của bản thân trước mặt cái người mình bị “sét đánh tung chảo, bổ đầu kia”. Quá đáng, ông trời, ông thật quá đáng!
Em đứng dậy, quyết không quay lại nhìn lấy một cái, hừng hực khí thế bỏ lên phòng. Mấy chuyện muỗi này à, làm sao khuất phục em được.
Tẩy trang xong, để ý mới thấy, cây bàng bên ngoài cửa sổ đã có mấy nhánh nghịch ngợm, chỉa vài cành vào phòng. Em tiến đến, định tay bẻ chúng, vứt đi. Nhưng chợt, lại thôi.Nhìn từ trên cao xuống, con đường trở nên bé tí, người trở nên nhỏ nhoi hơn bao giờ hết. Mọi thứ vẫn di chuyển, chầm chậm, từng nhịp một. Lần đầu tiên, em dậy sớm, ngắm nhìn mọi thứ thật yên bình như thế, gió se nhẹ, phả từng hơi, từng hơi rát lạnh vào gương mặt. Cứ như thế này, em muốn đứng mãi, không chán, không thôi.
Là tiếng gõ cửa nhẹ.
Là anh. Giọng nói ấy.Trầm. Anh gọi em xuống ăn sáng. Em không trả lời, chỉ chú tâm vào việc nhìn vô định khoảng không phía trước mình. Tiếng anh phát ra, lại được em tưởng tượng rằng, đó là những thanh âm bay bổng, dịu dàng từ bản nhạc cổ điển nào thôi.
Là tiếng gõ cửa nhẹ thứ hai.
Vẫn là anh. Giọng nói đó tiếp tục. Trầm như thế. Em tự hỏi lòng mình. Người bản thân vừa gặp qua hai lần, sao có thể gọi là yêu được? Có chăng, cũng hơi thích một chút, thích vì vẻ ngoài chững chạc, bản lĩnh, vì nụ cười, vì ánh mắt, vì cánh mũi,vì gương mặt, vì đâu… vì gì…? Em không rõ, cũng không muốn bản thân rõ. Cái gì đến tự nhiên, hãy để nó đi tự nhiên, từng chút một thôi.
Em mở cửa. Nhìn anh thật lâu. Cười.
“Chỉ huy, chú gọi gì cháu?”
“Xuống chú dẫn đi ăn sáng, nhanh nào.” – Anh nhẹ nhàng.
“Vậy không ăn bún ở nhà sao?”
Anh lắc đầu, rồi bước xuống lầu, em khép cửa, đi theo sau bờ vai vững chãi của anh. Em là đầu đảng mà cũng có lúc ngoan ngoãn như thế. Xem như là việc lạ, hiếm thấy. Sét đánh à, thôi kệ, cũng hay hay thích thú, đáng để thử lắm.
Chú và con bé ngồi ăn bún bình thường như chẳng có chuyện gì vừa xảy. Lại tiện tay mở chương trình thời sự chào buổi sáng. Xong, còn quay sang nhìn em cười tươi thật – thân – thiện. Em cứ có cảm giác rùng rợn kiểu gì, người em run theo từng thái độ của ông chú. Dễ làm người ta điên thật.
“Chị yêu quý dấu xinh đẹp lộng lẫy của em. Chúc chị có một bữa đi ăn sáng thật vui vẻ, an lành hạnh phúc.”
Em – đến mà phát nôn với con Nhí mất. Em tiến đến cạnh con bé, đưa tay sờ trán nó một cách cẩn thận, tỉ mỉ. Rồi gật gù, ra chiều đã chẩn đoán được nguyên căn:
“Là do hệ thần kinh có vấn đề, bệnh viện trả lại.”
“Xìììììì, cút, xéo,ngay và luôn đê.”
“Nói phát nữa ngày mai cho đi Mĩ chỉnh răng liền.”
Em giơ nắm đấm lên đe dọa. Nô nô nô, quên, phải giữ thái độ thật hiền lành trước mặt anh. Em hạ tay xuống, nhưng vẫn không quên dùng thái độ “mày mà láo toét chị đây cho ăn tát” để nhìn nó. Đầy khiêu khích. Rồi, ngúng nguẩy xách balô hí hửng đi ra cổng.Nếu em chịu quay lại nhìn thì chắc chắn rằng em sẽ thấy đằng sau lưng mình, anh mỉm cười phớt qua, lại lắc đầu thật nhẹ. May mà em không nhìn thấy, không thì bị gương mặt đó của anh làm xịt mất mấy Cc máu rồi. Tạ ơn thánh thần, trời đất, PhậtTổ Như Lai, Chúa Jesu…
♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- tinh yeu thua hoc tro
- Chuyến tàu cuối năm
- Tình Yêu Diệu Kỳ
- Mọt Sách Biết Yêu
- [ k-pop fic ] Khi chàng 17 nàng 19 ( by...
- Dice( hay tuyet)
- Long fic: HOA HỒNG TUYẾT
- ..........dang dở
- Cuối cùng em cũng biết yêu rồi đấy nhỉ ???
- chuyến du lịch định mệnh.....
- truyện ngắn
- tôi...tôi thích em thật rồi
- [ Xuyên không ] Vạn kiếp yêu anh
- Truyện tình 4 người bạn thân!:)
- Chuyến bay về nơi có anh .!
- Tieu quy dang ...yeu
- SẼ ĐỂ EM YÊU ANH LẦN NỮA.truyện hay
- Trái tim con luôn hiện hữu 2 chữ gia đình
- Xu xu, đừng khóc!!!
- Lớp học siêu quậy...
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi ecung_nhingimay, vào ngày 24-12-2012 lúc 08:23 PM

Anh yêu em - nhưng đó cũng chỉ là lời nói suông, nhẹ như một cơn gió thoảng. Gió bay đi, một chút tàn hơi cũng không còn.!
- 04-01-2013 02:18 AM #2
.+. Chỉ cần anh ở đó.
Huyền thoại "Của Quý" - Không xem tiếc cả đời luôn -Đang sốt tại Hàn Quốc nhé, dành cho phụ nữ, cấm trẻ em dưới 18 tuổi nhé:
- 04-01-2013 11:02 PM #3
.+. Chỉ cần anh ở đó.
hay lắm! tiếp đi t/g!







Trích dẫn




