- 09-12-2012 11:37 PM #1
[longfic] [R] Em sinh ra là dành cho tôi [MinKyu]
Chap 1:
…Máu…
Từng vũng máu lênh láng trên nền đất lạnh, lóng lánh dưới ánh đèn mờ, tràn ra từ cái thân thể nát bét dưới chân hắn, không còn chút sức lực, chỉ nghe thấy những hơi thở đứt quãng và những tiếng thều thào không rõ…
Hắn vẫn ngồi đó, trên chiếc ghế bọc da thú sang trọng, không buồn liếc lấy con mắt vào người nằm đó, đưa tay lấy ly rượu từ cái bàn nhỏ bên cạnh, mân mê thứ chất lỏng sóng sánh đỏ tỏa ra mùi hương nồng của thứ rượu thượng hạng. Nghiêng đầu, kẽ đưa mắt nhìn xuống, từ từ, hắn đổ đầy chất lỏng đó vào thân thể trước mặt hắn làm “thứ thịt” đó run lên khẽ, rát buốt, đớn đau chạy lên từng mạch máu.
- Thiêu.
Một giọng nói lạnh lùng vang lên trong không gian vắng lặng, bọn đàn em đằng sau hắn không cần nhắc đến lời thứ hai đã bước đến. Một trong số chúng đưa ra mồi lửa nhỏ, hất tay xuống, bén lửa, nó vùng lên như mãnh thú xé mồi, những tiếng la hết đến xé lòng vang lên… bọn đàn em hắn đứng sau còn thấy nhăn mặt, tởm lợm với mùi khét bốc lên mạnh mẽ…còn hắn vẫn ngồi đó, không một chút biểu cảm, khuôn mặt thoát ẩn thoát hiện dưới ánh đèn mờ, nhếch mép lên cười, đối với hắn chuyện này như cơm bữa, thật khoái mắt khi nhìn những thân thể ma dại vờn trong những điệu lửa to lớn…
Cháy hết đi
Chết hết đi
Máu…
Ta thích máu…
Cái bá khí vẫn làm người khác run sợ, lạnh lùng, tàn nhẫn, cô độc, trong hắn chẳng bao giờ có hai chữ “bao dung”. Một con rắn độc đẹp đẽ đầy màu sắc ẩn sau cái lốt con người xinh đẹp làm hàng người khao khát, cuộc đời hắn chỉ đúng với “cản ta thì chết, phục ta thì sống”.
Hắn… -Lee sungmin, tên cầm đầu tổ chức xã hội đen lớn nhất Châu Á, luôn dẫn đầu trong những cuộc làm ăn phi pháp xuyên lục địa. Hắn đẹp, phải, một cái đẹp mụ mị, đôi mắt đen láy hằng chứa những nỗi buồn man mác nhưng vẫn ánh lên những tia độc ác, tàn bạo…
.
.
.
.
Bên cạnh đó, …
Cái đêm seoul thật lạnh, tiếng xe cộ vẫn không dứt bên đường phố đông đúc chật hẹp, tiếng cười đùa, tiếng nói chuyện chốc chốc lại vang lên trong không khí ồn ào náo nhiệt này…
- Cháu cảm ơn bác ạ, xin phép bác cháu về.
- ùm, về cẩn thận nhé cháu.
- vâng ạ.
Cúi đầu lễ phép chào người bác già tốt bụng, hôm nay lại là một ngày làm việc mệt mỏi rồi…
Ánh đèn sáng trên từng dãy phố kéo dài đến khu phố nhà cậu, bước từng bước nhẹ hẫng lòng cậu vui thấy lạ, không vui sao được, hôm nay, bố cậu về và hôm nay cũng là sinh nhật người trao cả tính mạng cho cậu –mẹ…
Cậu –Cho Kyuhyun, là sinh viên năm hai của trường đại học có tiếng nhất nhì thành phố này, cậu nhờ cũng có học bổng mới được vào học, cậu thông minh, tài giỏi lại đẹp trai…ai có thể phủ nhận nào…nhà cậu nghèo chứ chả tốt lành gì mấy, nhà thì chỉ có hai bố con. Bố cậu làm công nhân cứ hai tuần lại về một lần, tranh thủ lúc đó dù bố cậu có ngăn cấm nhưng cậu vẫn nhất quyết xin đi làm thêm trang trải cuộc sống chật vật khó khăn này may sao có người bác tốt bụng ấy nhận cậu… lại thêm nhà cậu lại đi vay nặng lãi, giờ thì phải đi làm nhiều hơn lúc đầu để trả nợ cho chúng, thật sự, tất cả là do cậu mà…
Đi hoài thì cũng đến nơi, đây rồi nhà cậu, một căn nhà cấp bốn bình thường, đơn sơ, tuy nhỏ như vẫn đầy đủ tiện nghi, ấm cúm. Mở cửa bước vào, thấp thoáng thấy đôi giày đã cũ mèm ngoài cửa, cậu bất giác nở nụ cười thật tươi :
- chào ba, con đã về.
Kéo cánh cửa gỗ khóa lại, cậu bước vào trong thì đã có mùi khen khét xộc vào mũi…
- Hyunie, về rồi hả con, nhanh lại đây giúp ba cái.
- ba đang làm cái gì thế ?
- nấu bữa tối.
Thấy cậu chạy vào, ông nở nụ cười nhẹ cùng với một câu nói thản nhiên nhưng đối với cậu là cả một “cực hình” :
- Oái, dị cái gì đây?
- thịt kho.
- Thịt…sao nó đen thui vậy ba???? –cậu hốt hoảng nhìn vào “bãi chiến trường” mà ba cậu bày ra.
- Ờ thì…ba đâu có biết.
Cậu ngán ngẩm đẩy đẩy bố cậu ra ngoài không quên “treo biển” : CẤM GẤU CHỒN HẬU ĐẬU…
- Á, con nỡ đối xử với papa con vậy hả?
- Ba à, không phận sự miễn vào nhá, thôi ba ra ngoài cho con nhờ, để con xử lí, ok?
- um…. –ông bước ra ngoài với bộ dạng thảm thương đến phì cười. lâu lâu lại chấm chấm nước mắt “không biết chảy từ đâu”. (o.0)
Sau vài..tiếng dọn dẹp + nấu nướng, cuối cùng cũng xong. Mang ra những món ăn nghi ngút khói nồng nàn nóng hổi, cậu suýt tức hộc máu khi thấy ba cậu ngẩn ngơ bày thêm một trận "oanh liệt" nữa ra sàn vì...chờ đợi. Nào vỏ bánh, chai lon, hết phá chỗ này đến chỗ khác, không cậu nên cười hay mếu nữa...
- Ba à, con lạy ba.
- Ba cũng lạy con. -vừa nói ông vừa cúi đầu vái xuống làm căn nhà vang lên những tiếng cười vui vẻ.
Rồi hai cha con băt đầu những bữa ăn giản dị thường ngày, cậu luyên thuyên về những câu chuyện trên trường lớp còn ông thì lâu lâu phá lên cười, xoa lên đầu cậu rồi khen cậu nức nở.
Xong bữa ăn ấm cúng ấy, hai bố con tiếp tục công việc...đi ngủ...
Nằm trăn trở mãi, cậu thấy bố cậu vẫn chưa ngủ được, cậu biết chứ, cứ vào những ngày này là bố cậu sẽ không tài nào ngủ được. Hôm nay là sinh nhật mẹ cậu, bố cậu chắc chắn sẽ thức rồi lại khóc cho đến khi nào mệt lã thì thôi. Như thế thì không tốt chút nào cả...
- ba à.
- gì vậy huynie?
- ba lại không ngủ được à?
- um.
Cậu ráng nhích lại gần ông hơn, choàng tay qua tấm lưng vững chãi ấy, vỗ vỗ nhẹ một cách nhẹ nhàng :
- con ru ba ngủ nhé, đừng nói gì cả, ba chỉ cần nhắm mắt lại thôi.
Ông mở to đôi mắt thoáng chút ngạc nhiên rồi cũng mỉm cười nhẹ, nhắm măt lại, vang bên tai là những giai điệu du dương tràn đầy tình yêu thương với ba cậu. Nó thật ấm áp... lúc sau cũng chìm dần theo cái con người nhỏ bé ấy...
Ông choàng mở mắt, nhìn đứa con bé bỏng ngày nào đã khôn lớn, khẽ đưa tay vuốt lên mái tóc mềm mại ấy, ông nhủ thầm :
- Cảm ơn con trai nhé.
Ông thơm lên trán cậu, rồi quay sang phía trên :
- ...Và cảm ơn em đã mang thiên thần bé nhỏ này đến cho anh...anh yêu em....
Dần nhắm đôi mắt nặng trĩu, kéo tấm chăn mỏng lên cao đắm cho cậu, cùng sau đó đưa ông vào giấc ngủ sâu hạnh phúc...
......" Teukie "......
♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Quán cafe Hoàng tử (tuyệt vời luôn)
- [Teen] Những học sinh tinh nghịch
- chuyện tình của T.O.P và G-D(có sự góp mặt...
- ▄▀▄Cá Độ Bóng Đá Trên Mạng, Cá Độ Bóng Đá...
- Ừ ! TẠI TUYẾT THÔI ! [YunJae] [PG-13]
- DBSK fanfic
- Love one
- [fic] nấc thang hồ ly
- Vì anh là dân quân :)
- Nước uống đóng chai tinh khiết chất lượng...
- Sweet Love
- tiểu thư (fic vampire knight)
- Bad Boy & Đầu Gấu
- >> Không gì là không thễ <<
- MUTHIENVU.NET Open ngày 21/3/2013 22/3/2013...
- [shortfic] Đã quá muộn để em nói yêu anh!
- [Long fic] DBSK over Flowers
- Thiên Đường Chocolate
- [shortfic] Đã quá muộn để em nói yêu anh!
- Kiếm tiền trên mạng thật dễ! Bắt đầu ngay!
- 09-12-2012 11:39 PM #2
.+. [longfic] [R] Em sinh ra là dành cho tôi [MinKyu]
Chap 2:
Cạch
Mở cửa sổ ra đón đợt gió đầu tiên chào ngày mới, cậu vươn vai hít vào thật sâu rồi thở nhẹ ra, lắc lắc cái đầu cho tỉnh ngủ. Trời vẫn còn chưa sáng lắm nhưng cậu phải dậy thật sớm để chuẩn bị một ngày làm việc mới….
Chỉ cần vài phút ngắn ngủi đủ thời gian để chuẩn bị một bữa sáng đơn giản cho hai bố con rồi làm tất tần tật việc nhà. Phủi tay gật đầu hài lòng với thành quả của mình, cậu sắn tay áo chuẩn bị một công việc “khó khăn” khác…
- Ba à, dậy ..~~~ -lắc lắc lay lay.
- um…chút xíu nữa đi…còn…s..ớm…zzzzz...
- Trễ rồi mà, ba nhanh dậy đi… -đạp đạp đá đá.
- …còn sớm …chán… -vẫn mè nheo...
- ba dậy, ba không trễ nhưng con sắp trễ rồi… -đấm đấm giựt giựt
- yên cho ba ngủ… -phủ phủ đẩy ra.
- Á Á Á…CHÁY NHÀ…Á Á Á…CHÁY….
- ĐÂU ĐÂU….CHÁY ĐÂU??????????????? –bật dậy với vận tốc ánh sáng…
- ba nằm sắp cháy khét đến nơi rồi kìa… -cậu nén cười, khoanh tay bước ra bàn ăn sáng…
Biết mình bị chơi xỏ, xấu hổ không nói nên lời, ông phụng phịu như trẻ con nhìn cậu, giậm giậm đi thật mạnh cho cậu biết mình đang dỗi (o.0), nhưng mặc nhiên cậu ngồi ăn như không, liếc mắt nhìn sang chỗ khác, ông lập tức xệ môi xuống, mếu như khóc rồi ôm mặt chạy như sấm vào nhà vệ sinh.
Cậu nhìn ông, không biết nói gì, chỉ biết nhịn không dám cười lớn sợ lại mất tự chủ mà phun cơm ra ngoài …
Rề rà cùng gần hết giờ, cậu xách cặp cùng ba ra ngoài. Khóa cửa, nghe ba cậu dặn dò từ trên xuống dưới, từ trái sang phải, từ cao đên thấp, từ….bla bla… nói chung, cũng may cho cậu không vào bệnh viện vì lỗ tai bị tra tấn quá mức… Ba cậu đi làm ngược đường với cậu nên hai bố con phải tạm biệt nhau sớm, cậu thì phải đi học nên ông không cho cậu chần trừ với ông lâu nữa mà đẩy cậu đi trước nói không cần tiễn, biết ông lo cho cậu nên cậu đành thất thiểu đi trước. Chờ cậu đi khuất rồi ông mới quay lưng yên tâm đi, biết đâu, một ánh mắt vẫn dõi theo ông suốt cả chặng đường dài…
………………………………………… ………………………………………… ………………………………………… ……………………
- Um…
Lim dim đôi mắt, hắn tỉnh dậy, chống tay cố nhoài người về phái trước, giờ thấy đầu đau như búa bổ. Day day hai bên thái dương, hắn chợt nhớ ra hôm qua đã ống khá nhiều, vì mỗi lần “xong” công việc ấy, là hắn lại uống rượu, càng nhiều càng tốt, muốn quên đi tất cả, quên đi cái quá khứ đau đớn khiến hắn như thế này, khiến hắn trở thành một con quỷ khát máu….
Nhìn ra bên cửa kính lớn, hắn thấy trời còn khá sớm, mặt trời còn chưa chịu ngó đầu dậy, hắn bỗng nổi ngẫu hứng muốn ra ngoài hít thở không khí trong lành buổi sáng sớm, lê chân vào phòng tắm, chưa đầy nửa tiếng hắn bước ra với bộ đồ vô cùng giản dị trên người, chỉ chiếc áo sơ mi nhạt màu , chiếc quần sậm đã sờn vải còn đâu tên khát máu, tàn bạo mà mọi người vẫn thường biết…trông hắn bây giờ trông không khác gì mọi con người bình thường trong thế giới không có tội ác, không có máu…
Tóm lấy chiếc áo ấm dày khoác lên người, trong đầu hắn hiện lên nơi mà hắn muốn đến, nơi mang nguyên cả ký ức đẹp đẽ nhất bên một người xinh đẹp, nhịu dàng nhất đối với hắn…cũng là người hắn căm thù nhất trong cuộc đời này…
Phóng chiếc xe mô tô kiểu cách dân chơi sành điệu, lái nó với tốc độ nhanh xé gió, bộ dạng bất cần đời càng rịn ga phóng tới cùng, để những cơn gió mạnh rít qua từng cơ nan thịt của hắn,cái lạnh giúp giảm bớt phần nào tâm tư trong hắn…
KITTTTTTTT…..
Dừng lại tại một khu công viên nhỏ, nhanh chóng dựng xe tại một nơi khuất bóng, hắn chậm rãi bước nhẹ trên nền đất đá, tiến về phía cái xích đu nhỏ, ngồi lên rồi đẩy nhịp chân cho nó đung đu nhẹ, từng tiếng cót két reo trong không gian vắng, mọi thứ như tái hiện lại trong đầu hắn, thứ hắn mong muốn rồi gào thét tống khứ nó đi mang theo cả kí ức tuổi thơ của một đứa trẻ nhỏ…dựa đầu vào thanh sắt bên cạnh hắn kẽ nhăm mắt, những đợt gió hiu hiu thổi qua từng lọng tóc hắn mang hắn đến một giấc ngủ nhẹ nhàng…
………………………………………… ………………………………………… ………………………………………… …………………….
Cậu bước đi thật nhanh, đầu đung đứ suy tính nhiều thứ… cố nhớ lại lịch trình hôm nay…:
- …hầy, sau khi đi học cậu phải sang nhà bác Lee dọn hàng, rồi tối qua cửa hàng ông Chang rồi….rồi…lại….lại…
Lẩm bẩm lẩm bẩm…cậu bỗng im bặt dừng hẳn hoạt động, đôi mắt xoe tròn nhìn vào “thứ gì đó” phía trong công viên nhỏ.( Ai nói cho các bạn biết cậu bị cận chưa? Chắc chắn là không rồi, tôi có nói đâu mà biết…^^) Nhìn vào phía trước mặt, cậu tiến dần về đó. Đứng bên cạnh hắn, cậu cúi xuống sát mặt hắn, bây giờ cậu mới rõ đây là người, lại còn rất xinh đẹp nữa.
<<Ôi coi cái mũi này, nó thẳng tắp à, môi thì chúm chím hồng nữa chứ, sao da anh ta trắng vậy chứ? Nhìn anh ta như con gái vậy, chẳng bù cho mình…Eh? Mình cũng trắng chứ bộ, cũng đẹp trai mà….>> (Kyu’s POV) -Thế là màn tự kỉ bắt đầu….
- um…ư…. –Dòng “suy diễn” của cậu đang khúc cao trào thì bị tiếng kêu kẽ của hắn làm đứt….
Cậu thoáng đỏ mặt về cái suy nghĩ của mình, cơn gió nhẹ làm cậu run người, chợt…giờ mới để ý, thấy hắn ngồi ngủ ngon lành. Kì lạ, trong cái thời tiết này mà có thể ngủ say như thế, không nhẽ… “thần kinh có vấn đề”….
Nhưng trời lạnh thế này…
- Anh gì ơi, dậy đi, ngủ như thế này dễ bị cảm lạnh lắm đấy. – lay lay.
- ư…um… -hắn cau mày kẽ mở đôi mắt nặng trĩu, láo dáo xác định về hướng “kẻ phá hoại” giấc ngủ “vàng” của hắn.
Dụi dụi đôi mắt, cái mũi khịt khịt, trông hắn bây giờ hệt như trẻ con đáng yêu biết nhường nào, cậu thấy mà kẽ cười, trong lòng thật sự muốn béo cái đôi má hồng hồng ấy….
Hắn hướng đôi mắt nhìn cậu sau khi đã “hoàn thiện” được tinh thần, không nói gì.
-Anh cũng thật là, nhà đâu không ngủ lại ngủ ở đâu trong thời tiết này chứ?
Cậu bất giác chống gối, đầu ngang tầm hắn, đưa tay nhẹ nhàng áp vào một bên má hắn :
- Thấy chưa, lạnh lắm rồi đây này.
Hắn mở to đôi mắt nhìn cậu, trước đây chưa một ai có thể chạm vào hắn, mọi người hầu hết đều sợ hắn, tránh xa hắn càng sớm càng tốt. Hắn lạnh lùng không cần người khác quan tâm, sống khép kín, không một ai có thể làm tan chảy được lớp băng cứ ngỡ là lạnh giá mãi mãi trong lòng ngực hắn…
Thấy hắn nhìn mình như vậy, cậu cũng bất ngờ về hành động “vô cùng tự nhiên” của mình, nhưng mà “lương tâm” thương người của cậu không ngừng ở đó.
- Đây, nhìn anh chắc gia đình anh khổ lắm, không sao, cố gắng lên nhé, anh cứ lấy cái này nó sẽ giúp anh ủ ấm hơn đấy.
Cậu vội cở khăn len quàng cổ cậu tự đan của mình khoác vòng qua cổ hắn, khoác thêm mấy vòng nữa, chắc chắn không cơn gió nào có thể lọt qua nổi cậu mới yên tâm, gật gù thành quả của mình. Còn hắn vẫn không nói gì, không hành động gì cả, cứ để mắc cậu làm gì hắn thì làm, hắn trong lòng không biết tại sao, hắn cũng muốn con người này phải sợ hắn như những người khác, nhưng cơ thể này lại không muốn làm cậu bị tổn thương…vì hành động của cậu chăng….
- Được rồi thôi tôi đi nhé, bye.
Cậu vui vẻ, cười thật tươi với hắn rồi xoay người bước nhanh, hắn vẫn thế, nhìn theo dáng cậu cho đến khi khuất khỏi…
Hắn ngồi đó một lúc, bỗng dưng nhớ lại nụ cười cậu dành cho hắn lúc nãy, lần đâu tiên có người cười một cách tự nhiên như thế trước mặt hắn, không giả tạo, không lừa lọc…
Bất giác, hắn đưa tay đặt lên má, nơi cậu áp bàn tay cậu vào, nó mềm lắm, hắn cảm giác cái gì ấm lắm, ấm áp lắm, cảm giác này lâu lắm rồi, đã lâu lắm rồi nó như đã bị chôn vùi sâu trong tiềm thức hắn, bây giờ một hành động của tên nhóc đó, lại khơi cho hắn bao cảm xúc như vậy….
<<< Rốt cuộc…đây là cảm giác gì???..>>> (Min’ POV)
- 02-01-2013 07:45 PM #3
.+. [longfic] [R] Em sinh ra là dành cho tôi [MinKyu]
bóc temmmmmmmmm nhaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Truyện Lessaymon.sly
- Truyện Yêu, Tình cảmrubytran_547
- FanFicboo_cass_k-pop
- Truyện Tuổi Học trò, Tuổi TeenTelve
- FanFicChrist Ruan







Trích dẫn




