Teen News Teen Talk Teen Sốc Teen Yêu Tuyển Bà Xã & Ông Xã Câu Lạc Bộ Teen BikiNi TomBoy Thế giới Les Thế giới Gay
Hình ảnh Thành viên Girl Xinh Kool Boy Thế giới Người Đẹp Avatar Ảnh Kỳ lạ Ảnh Vui cười Ảnh Nghệ thuật Ảnh Thiên nhiên
Buôn Chuyện Sao Thế Giới Sao Sao Sốc! FanClub Sao Clips Hài Phim Điện Ảnh Phim Bộ Phim Nóng  Thời trang
Giới tính tuổi TEEN Tâm lý - Tình Cảm Bói toán Tâm sự Nghệ thuật sống Làm Đẹp Tóc đẹp Quần Áo Trang Sức, Giày
Đố Vui Cười HiHiHeHe Chơi Cách Yêu Sự kiện Blog, Mạng xã hội Tin học Phần Mềm Mua bán Rao vặt Hướng Dẫn
FanClub của Sao Thế giới Phụ nữ Thế giới Đàn Ông  Game Vui VietHipHop Miss Teen Truyện Tuổi Teen Truyện Les

Học để làm gì? Hãy cùng trao đổi, chia sẻ nha bạn





+ Gửi bài trả lời
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
Hiển thị kết quả từ 11 đến 16 trong 16

Chủ đề: Cô dâu gán nợ.

  1. #11
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.



    Đêm khuya thanh vắng, căn nhà chìm trong yên tĩnh.

    Một bước…hai bước….một bàn tay nhỏ gầy vươn ra và….

    Phựt ….cái bóng nhỏ vội ôm chiếc chăn và chạy thật nhanh về chiếc ghế sô pha.

    -Cô đang làm cái gì đấy hả ?????

    Cái bóng nhỏ giả câm giả điếc nằm vật trên ghế sô pha, chùm chăn che kín đầu.

    Chàng trai tức tối nhảy bật xuống giường, hùng hổ tiến thẳng đến cái bóng đang rúc đầu trong chăn làm con kén nhỏ.

    -Tôi hỏi cô mà cô dám trơ ra như thế hả ? Mau trả lại chăn cho tôi !!

    Im lặng.

    -Bụp ! – Chàng trai nhắm ngay mông của cái bóng mà đá. -Bụp ! Bụp ! (Nói là đá chứ chẳng khác gì một bà mẹ đang vỗ mông ru con ngủ.)

    Tiếp tục im lặng. Cái bóng gan lì ôm chặt cái chăn không chịu buông.

    -Trả lại chăn cho tôi !!!!

    Tiếp tục tiếp tục im lặng.

    -Cô-muốn-chết ?????

    Rầm…bụp….phịch…..Cái bóng cùng cái chăn đang quấn chặt cơ thể lăn lông lốc từ ghế sô pha xuống sàn nhà.

    -Vẫn còn chưa chịu trả tôi chiếc chăn ???? – Chàng trai tức điên lên cúi xuống giật phắt lấy một đầu của chiếc chăn.

    Thân hình nhỏ bé của cái bóng lại lăn thêm một vòng, lăn vào tít tận góc tường, đầu đập đau điếng vào tủ quần áo.

    Chàng trai ôm cái chăn quay trở lại giường, mặc kệ thân hình nằm trên sàn nhà không nhúc nhích của cái bóng. Cậu chủ nhỏ nằm xuống giường, kéo cái chăn vẫn còn hơn ấm lên đến ngang ngực, nhắm mắt chuẩn bị ngủ tiếp.

    Thế nhưng…..một phút trôi qua…hai phút trôi qua….con nhóc nô lệ kia vẫn bất động nằm im không chịu đứng dậy. Chẳng lẽ…cô ta bị làm sao….??? Lương tâm trong cậu chủ nhỏ dần thức dậy, hít thở thật sâu, nghiêm túc lắng nghe động tĩnh từ cái bóng.

    Năm phút trôi qua….bảy phút trôi qua….không còn kiên nhẫn thêm được nữa, Vĩnh Phong đá văng chăn, ba bước biến thành bốn bước tiến nhanh đến gần cái bóng, chân đá nhẹ vào mạn sườn trái.

    -Này…này…mau đứng lên !! Cô định nằm ăn vạ đến bao giờ nữa hả ?? Đừng có giả vờ nữa, mau đứng lên cho tôi !!

    Im lặng.

    Im lặng.

    Thế này mà bảo không có chuyện gì xảy ra. Vĩnh Phong trong lòng hơi hoảng hốt khom người cúi xuống, vươn tay ra…..và chỉ chờ có thế….

    Rầm….. Bất thình lình cổ áo Vĩnh Phong bị túm chặt, kéo ngã đập mặt xuống sàn nhà.

    Cùng thời điểm đó, cái bóng nhanh nhẹn nghiêng người tránh sang một bên, bấu tay vào cánh cửa tủ quần áo đứng dậy. Đứng dựa người vào bờ tường, cái bóng ôm bụng cười như điên, vừa cười vừa trêu tức bảo:

    -Ha ha ha ! Trông anh đẹp mặt chưa kìa ! Ha ha ha !

    -Cô….. !! – Vĩnh Phong lồm cồm bò dậy, giận dữ phóng như bay về phía Hoài Thương.

    Hoài Thương ngưng bặt tiếng cười, hoảng sợ bỏ chạy khắp phòng.

    Và như một yếu tố tất yếu của việc bỏ chạy mà không chịu nhìn đường……Hoài Thương bị vấp chân vào một chiếc ghế đẩu, cơ thể theo đó ngã bay về phía trước the tư thế vồ ếch. Vĩnh Phong chỉ kịp túm lấy lưng áo của Hoài Thương, rồi cùng ngã theo.

    Rầm….phịch…bụp….. Theo phản xạ có điều kiện, Vĩnh Phong vòng hai tay ôm chặt lấy cơ thể Hoài Thương. Cả hai ngã lăn lộn trên sàn nhà hai vòng. Đến vòng thứ ba thì dừng lại. Bốn mắt nhìn nhau, biểu tình trên khuôn mặt thiên biến vạn hóa, có kinh ngạc, có sửng sốt, có chán ghét, có khó hiểu…… và nhiều nhất vẫn là biểu tình khiếp sợ không dám tin cùng xấu hổ.

    -Aaaaa……….!!!!! – Tiếng kêu thét sợ hãi vọng ra từ lầu ba của căn nhà khiến chim chóc trong khu vườn bay tán loạn, con chó giống Đức sủa dữ dội, người làm trong nhà giật mình hoảng hốt tỉnh dậy từ giấc ngủ muộn.

    -Cô im mồm đi !! Điếc tai quá !!! – Vĩnh Phong nhăn mặt, tiếng hét vang lên lanh lảnh như tiếng đồ sành sứ bị vỡ của Hoài Thương khiến lỗ tai hắn không chịu nổi.

    -Anh….anh….sao anh dám….dám…..???? – Khuôn mặt Hoài Thương đỏ bừng như trái cà chua chín vì giận dữ và xấu hổ. Ai đời, hắn dám…dám đụng vào chỗ.....chỗ đó.

    Vĩnh Phong giật mình cúi xuống, vội buông tay ra như phải phỏng, dùng sức hất văng Hoài Thương nằm bẹp mặt xuống đất. Thêm một lần nữa con nhỏ tội nghiệp lại được tiếp xúc với đất mẹ thân yêu.

    -Anh…..!!! – Hoài Thương căm hận Vĩnh Phong đến mức muốn đánh người.

    Vĩnh Phong vuỗi quần áo đứng dậy, biểu tình thong dong tự nhiên như chưa từng có việc vừa rồi.

    -Cô mau mà đi ngủ đi !! Đừng có dại mà lộn xộn thêm nữa. Nếu không tôi không ngại tống cô ra vườn cho cô hít sương lạnh cả đêm.

    Cậu chủ nhỏ quay trở lại giường, trong đầu tính toán định ngủ tiếp. Hoài Thương nào chịu để yên như thế, chạy vọt qua trước Vĩnh Phong, cướp ngay lấy chiếc chăn, ôm khư khư vào người.

    -Để-chăn-vào-chỗ-cũ !!! – Vĩnh Phong gằn giọng, sắc mặt đanh lại vì cáu và bực mình.

    -KHÔNG TRẢ !!!! – Hoài Thương hét to không kém.

    -TRẢ MAU !!!!!

    -KHÔNG TRẢ !!!

    Vài phút trước, người làm trong nhà đã kéo nhau rón rén đi lên hành lang lầu ba, lén lút đứng núp ngoài cửa phòng ngủ nghe trộm động tĩnh bên trong. Họ cố nén nhịn tiếng cười thầm trong bụng. Hai người đang mải tranh cãi nhau trong phòng không biết là mình đã bị đám người làm trong nhà biến thành trò bát quái để tán gẫu và bình phẩm giết thời gian.

    -Cậu nghĩ cậu chủ thắng hay cô Lệ Tuyết thắng ? – Cô giúp việc tên Nga hiếu kì hỏi khẽ cô giúp việc bằng tuổi đứng bên cạnh.

    -Ai mà biết được. Mà cậu có nghĩ cậu chủ và cô Lệ Tuyết ngủ cùng nhau không ? – Cô giúp việc bên cạnh thì thào đáp lại.

    Cô giúp việc tên Nga che miệng giấu tiếng kêu sửng sốt trong cổ họng, trợn tròn mắt nhìn cô gái vừa phát biểu ra một câu kinh người.

    -Hai người im đi ! – quản gia Hồng khẽ nạt hai cô gái.

    Hai cô gái vội ngậm miệng, lại áp tai vào cánh cửa, cẩn thận lắng nghe từng động tĩnh nhỏ nhất của hai nhân vật chính.

    -Tôi-bảo-cô-trả-lại-mau !!! – Biểu tình trên khuôn mặt Vĩnh Phong đã chuyển thành nghiến răng nghiến lợi.

    -Không trả ! Có chết cũng không trả !!! – Hoài Thương ương bướng cãi lại.

    Vĩnh Phong đã hết chịu nổi rồi, nhanh như chớp xông thẳng vào người Hoài Thương, dồn sức mạnh vào bàn tay bóp chặt cổ tay Hoài Thương không cho con nhóc chạy trốn và giãy dụa chống đối.

    Cổ tay phải mặc dù bị bóp đau, nhưng Hoài Thương vẫn cố chấp không chịu trả lại Vĩnh Phong cái chăn.

    -Đau quá ! Mau buông tay tôi ra ! Tôi bảo anh buông cổ tay tôi ra !!! Đồ ác ôn !!!!!!!

    -Câm miệng !!!! Tôi mà dám hét thêm câu nào nữa, tôi sẽ nhét cái bít tất đang di dưới chân vào mồm cô.

    Hoài Thương mím chặt môi, căm tức nhìn Vĩnh Phong trừng trừng, vừa sợ tính cách ác độc của hắn vừa căm ghét bản thân mình yếu đuối không làm gì được hắn.

    -Bây giờ thì mau trả lại chiếc chăn xuống giường cho tôi.

    -Phịch !! – Hoài Thương mắt ầng ậc nước, giận cá chém thớt quăng mạnh cái chăn xuống giường.

    Dù không hài lòng trước thái độ của Hoài Thương, nhưng Vĩnh Phong vẫn từ từ buông lỏng cổ tay Hoài Thương ra.

    Chờ cái tay được giải thoát, Hoài Thương xoa nhẹ khớp cổ tay đau điếng. Trên làn da trắng hồng hằn in năm dấu tay đỏ bừng.

    Bốn người đứng núp ngoài cửa phòng tưởng cuộc chiến đến đây là kết thúc có thể về phòng đi ngủ được rồi, ngay cả Vĩnh Phong cũng cho rằng như vậy. Nhưng…..

    -Oa oa oa oa….!!!! – Hoài Thương bất chợt gào khóc, ngửa mặt lên trời khóc to như đòi nợ.

    Rầm…phịch….bốn người nghe lén ngoài cửa phòng không kịp chuẩn bị tinh thần lảo đảo, đứng ngã rúi rụi vào nhau, quên cả mình đang nghe lén - không được để cho cậu chủ biết, kêu lên oai oái, bực mình mắng nhau.

    -Đừng xô đẩy tôi ! Mau đứng lên !!

    -Nặng quá ! Chân của ai đang gác lên mặt tôi đây ??

    -Trời ơi ! Cái mông tội nghiệp của tôi ! Ai đang đè lên người tôi hả ??

    -...

    Vĩnh Phong cơ bản không còn tâm trí để nghe mấy tiếng động lạ ngoài cửa phòng, lông mày nhíu chặt, sắc mặt xanh mét, đã tức đến mức không còn đủ sức để quát to hô Hoài Thương ngậm miệng nữa, mà dùng hành động trực tiếp hơn.

    -Ư…ư….. – Hoài Thương chỉ còn phát ra tiếng khóc ư ử, trong miệng một chiếc bi tất màu trắng có đôi chỗ dính bẩn bị nhét giữa hai hàm răng.

    Ngay sau đó, trong phòng tắm truyền ra tiếng nôn oẹ, tiếng xúc miệng liên tục....và tiếng nước chảy róc rách gần như suốt đêm.

    Sáng hôm sau tất cả mọi người trong nhà họ Đào đều mang đôi mắt gấu mèo và tinh thần lờ đờ mệt mỏi vì thiếu ngủ thức dậy chào đón một ngày mới.
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

  2. #12
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.



    Hai ngày sau.

    C.ứ.u t.ô.i với….. C.ứ.u t.ô.i với….Có ai không…..Tiếng kêu cứu tuyệt vọng không bật ra được khỏi miệng. Chân tay giãy đạp thật mạnh. Cổ họng bị siết chặt bởi một đôi bàn tay cứng như sắt thép. Không khí rút hết khỏi buồng phổi. Lồng ngực căng phồng muốn nổ tung.

    C.ứ.u t.ô.i với….. C.ứ.u t.ô.i với….Làm ơn…..

    Một giây trôi qua…..

    Hai giây trôi qua…..

    Mồ hôi lạnh chảy đầm đìa. Khuôn mặt đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí. Hoài Thương hoảng hốt mở to mắt, nhìn trừng trừng cái bóng đen đang đứng ngược với ánh sáng mờ mờ chiếu ngoài cửa sổ. Bàn tay của cái bóng đang bóp chiếc mũi be bé xinh xinh, không để cho con nhóc thở.

    Hóa ra cảm giác đáng sợ tưởng ai đó đang bóp cổ họng mình chỉ là một cơn ác mộng mà thôi.Tức giận và phẫn nộ cũng không đủ để miêu tả cảm xúc của con nhỏ tội nghiệp lúc này. Mới sáng sớm mà hắn đã muốn dùng cách không có tình người này để bắt người khác dậy làm việc rồi.

    -Chát ! – Hoài Thương vung tay đánh thẳng vào cánh tay đang bóp mũi mình, kéo chăn che kín đầu, nằm xoay lưng lại với bóng đen.

    -Dậy chuẩn bị bữa sáng cho tôi. – Bóng đen ra lệnh.

    Im lặng.

    -Tôi bảo cô dậy chuẩn bị bữa sáng !! – Tiếng quát cao vút.

    Hoài Thương bịt chặt lỗ tai, cố thủ không chịu dậy.

    -Cô không chịu dậy chứ gì, thế thì đừng có trách tôi. – Bóng đen nhanh như chớp ôm lấy cả Hoài Thương lẫn cái chăn quấn chặt bên ngoài, mở toang cửa phòng tắm, ném thẳng con nhỏ vào bồn tắm.

    Hành động quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn.

    Hoài Thương cùng cái chăn bị ướt sũng từ đầu xuống chân. Lóp ngóp bò dậy từ trong nước, Hoài Thương mím chặt môi, giậm mạnh chân đi ra phòng ngủ lấy quần áo khác để thay, không thèm bảo tên ác ôn vừa ném mình vào nước câu nào.

    -Mời anh đi ra ngoài để tôi thay quần áo !! – Hoài Thương nắm núm khóa cửa phòng tắm, trừng mắt gắt Vĩnh Phong.

    Vĩnh Phong một tay đút túi quần, cao ngạo nhìn Hoài Thương từ trên xuống dưới, khinh thường bảo:

    -Cô tưởng mình là ai mà dám đuổi tôi đi ??

    -Tôi chẳng cần biết anh là ai cả. Tôi nói anh đi ra ngoài để tôi thay quần áo !! Là người thì anh phải biết lịch sự chứ ???? – Hoài Thương căm ghét đối đáp lại.

    -Cô nói cái gì ???? Cô-thử-nói-lại-xem-nào ??? – Tiếng nói phát ra từ kẽ răng nghiến chặt.

    -Nếu anh bị điếc thì thôi, tôi không tốn hơi thừa lời để nhắc lại cho anh nghe. Mời anh đi ra ngoài cho !! – Hoài Thương vẫn kiên nhẫn đứng canh cửa, muốn mời Vĩnh Phong đi ra ngoài cho bằng được.

    -Cô….!!! – Vĩnh Phong túm cổ áo Hoài Thương xách lên. Bộ quần áo ngủ bị ướt dính vào da thịt nhìn gần như trong suốt. Hoài Thương không nặng nhưng dưới sức nặng của cơ thể do bị xách lên cao, chiếc cúc áo bị tụt chỉ.

    Phựt….phựt….Âm thanh chỉ đứt cùng tiếng chiếc cúc áo rơi xuống sàn nhà khiến Hoài Thương và Vĩnh Phong giật mình. Trong khi một người biểu tình ngơ ngác không hiểu gì, cúi đầu nhìn xuống; người kia thần kinh lại căng thẳng, sắc mặt đỏ bừng vì xấu hổ và giận dữ.

    Thứ gì không nên nhìn đều đã nhìn thấy, màu phơn phớt hồng khả nghi dần lan trên má Vĩnh Phong, tay tự động vội buông thả Hoài Thương xuống đất.

    Phịch….Không nghĩ Vĩnh Phong sẽ buông tay, Hoài Thương rơi ngã dồi mông ngồi bệt xuống sàn nhà.

    -Cô nhanh tắm rửa thay quần áo, rồi xuống nhà bếp chuẩn bị bữa sáng cho tôi, đừng để tôi phải chờ lâu. – Vĩnh Phong nói xong, bỏ đi ra ngoài hành lang như chạy.

    Hoài Thương vừa tức vừa thẹn, chỉ hận không thể tự đập đầu vào bờ tường để tìm chết. Đã ba ngày rồi, cô bị bắt nhốt ở đây, túi xách bị tịch thu, không có điện thoại để gọi người đến cứu, đi đâu và làm gì cũng có người giám sát, ngay cả một chỗ ngủ tử tế cũng không có. Hu hu hu….. Hoài Thương tự thương xót cho bản thân mình, trong lòng âm thầm rơi lệ.

    Người làm trong nhà đã được lệnh của Vĩnh Phong không ai được phép giúp Hoài Thương làm những công việc được giao. Vì vậy chờ hai cô giúp việc nấu xong bữa sáng, Hoài Thương phải dọn thức ăn lên bàn, lấy chén dĩa và ly tách, lên mời Vĩnh Phong xuống ăn sáng.

    -Này tên kia, anh tắm xong chưa hả, xuống ăn sáng đi. – Hoài Thương tức tối gõ mạnh vào cánh cửa phòng ngủ trên lầu ba.

    Không có tiếng đáp lời.

    Hoài Thương dùng nắm đấm để gõ cửa:

    -Tên kia, anh điếc hả, tôi mời anh xuống ăn sáaaaang……!!!! – Hoài Thương gào thật to, tiếng nói ngân thật dài. Con nhỏ không tin tên công tử bột đáng ghét và ác ôn kia không nghe thấy.

    Nhưng…hơn một phút sau cũng không có ai ra mở cửa.

    Hoài Thương đã tức lắm rồi, không thèm đóng vai kẻ lịch sự nữa, hai tay đẩy mạnh cửa xông vào phòng với khuôn mặt đỏ bừng vì cáu. Phòng ngủ trống không, không có ai. Trong phòng tắm vọng ra tiếng nước chảy róc rách. Con nhỏ nghiến răng, đập mạnh tay vào cánh cửa phòng tắm, hét to:

    -MỜI ANH XUỐNG ĂN SÁNG !!!!! (Hoài Thương muốn hét thủng màng nhĩ cậu chủ nhỏ ác ôn và biến thái, tốt nhất là hét chết luôn hắn thì càng tốt.)

    -Rầm !!!! – Cánh cửa phòng tắm bị đá văng đập mạnh vào bờ tường. Vĩnh Phong hầm hầm giận dữ, xuất hiện trước cửa phòng tắm với mái tóc ướt sũng nước và chiếc khăn tắm quấn quanh hông.

    Hoài Thương sửng sốt há to miệng, đôi mắt tròn xoe nhìn Vĩnh Phong chằm chằm, nắm tay vẫn giơ lên cao theo tư thế muốn tiếp tục đấm vào cánh cửa gỗ.

    -Cô định giết heo đấy hả ???? Có biết tôi đang bận tắm không ????

    Mặc dù trong lòng thẹn muốn chết, sắc mặt đã đỏ bừng như gấc chín, nhưng Hoài Thương vẫn hiên ngang đứng thẳng, quát lại:

    -Ai bảo anh không chịu trả lời tôi. Tôi chỉ làm theo lệnh của anh thôi.

    -Tôi bảo cô chuẩn bị bữa sáng, chứ không bảo cô lên đây phá nhà tôi !!! – Vĩnh Phong nghiến răng.

    -Nếu anh đã nói thế thì mặc anh, tôi không thèm gọi anh xuống ăn sáng nữa. Hừ !! – Hoài Thương ngúng nguẩy muốn bỏ đi.

    -Khoan đã !! Cô tưởng như thế là xong hả ??? – Ngay lập tức Vĩnh Phong túm lấy cánh tay Hoài Thương.

    Hoài Thương vùng vẫy giãy dụa, đấm đá loạn xạ vào người Vĩnh Phong. Đột nhiên…..

    Cả Hoài Thương và Vĩnh Phong đều đứng khựng lại, dừng lại động tác đang làm, nhìn trừng trừng vào mắt nhau.

    Dưới chân cả hai một chiếc khăn tắm màu trắng vừa rơi xuống nền nhà.

    Chỉ một chiếc khăn tắm thôi nhưng đủ để cho hai con người rơi vào tình cảnh khốn quẫn và lúng túng xấu hổ.

    Và như một yếu tố tất yếu, không thể thiếu được tiếng hét hốt hoảng và sợ hãi của Hoài Thương.

    Một giây sau…. hai giây sau…và….

    -Áaaaaa…..!!! Đồ biến thái !!!!

    -Chát !!! – Hoài Thương giơ cao tay tát thẳng vào mặt Vĩnh Phong, ôm mặt chạy biến xuống lầu, xông thẳng ra vườn, biến mất trong lùm cây rậm rạp được sắp xếp theo hình xoắn ốc.

    Còn cậu chủ nhỏ của chúng ta thì sao…..

    Vĩnh Phong đứng như trời trồng, nhẹ chạm vào gò má đau nhức mà vừa mới bị con nhóc kia đánh. Sau giây phút sững sờ và ngỡ ngàng không dám tin, mới hoàn hồn, gầm lên như sấm:

    -Đỗ Lệ Tuyết ! Cô chết với tôi !!!!!!

    Người làm trong nhà lại đứng túm tụm một chỗ, thì thầm to nhỏ với nhau, mà chủ đề không hề xa lạ chính là đôi oan gia kia.
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

  3. #13
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.



    Chương Sáu.

    Lệ Tuyết chớp mở mắt. Ánh sáng đâm vào mắt cay xè. Căn phòng màu trắng. Cánh cửa sổ mở rộng. Làn gió nhẹ đang lùa vào phòng. Nơi góc phòng cạnh cửa sổ đặt một lọ hoa hồng màu đỏ. Màu trắng, màu của căn phòng trong bệnh viện. Mùi thuốc khử trùng hăng nồng. Cộng thêm túi nước đang truyền vào trong cơ thể cho Lệ Tuyết biết mình đang ở đâu.

    Cộp…cộp…Tiếng bước chân trên hành lang.

    -Cạch ! – Cánh cửa phòng bệnh bật mở.

    Lệ Tuyết căng thẳng nhìn ra hướng cửa.

    Một chàng trai bước vào phòng, tầm độ tuổi khoảng mười bảy, mười tám tuổi, tướng tá cao ráo đẹp trai, có thể ví với hotboy trong lòng fangirl. Lệ Tuyết ngạc nhiên nhìn, nhận ra mình không quen biết anh chàng lạ mặt này.

    Con người lạ mặt tặng Lệ Tuyết một nụ cười tỏa nắng kèm theo một bó hoa Mimosa.

    -Tặng bạn. Chúc bạn mau lành bệnh.

    Lệ Tuyết vô thức vươn tay ôm lấy bó hoa, trong đầu không ngừng tự hỏi mình và con người lạ mặt này có quan hệ gì.

    Người lạ mặt tự kéo ghế ngồi xuống, quan tâm hỏi:

    -Bạn thấy trong người thế nào, đã đỡ hơn chưa ?? Có muốn ăn gì không để mình đi mua ??

    Lệ Tuyết lắc đầu, vẫn giữ im lặng.

    Con người lạ mặt gãi đầu, nụ cười tỏa nắng vẫn giữ trên môi.

    -Có phải bạn đang trách mình hai ngày qua cũng không đến thăm bạn ? Mình cũng chỉ vừa nhận được tin bạn nằm viện thôi. Nếu biết sớm, mình đã đến thăm bạn từ lâu rồi.

    Lệ Tuyết lắc đầu. Mình và cậu bạn này có quen biết gì đâu mà trách cậu ta không đến thăm mình, vả lại mình cũng vừa mới tỉnh lại thôi.

    -Mình nói nhiều quá phải không ?

    Lệ Tuyết lắc đầu. Trên môi dần nhếch nụ cười mỉm, thấy cậu bạn lạ mặt rất thú vị và dễ mến.

    Thất thần trước nụ cười trên môi Lệ Tuyết, con người lạ mặt vội chồm tới nắm lấy bàn tay không phải truyền dịch của cô nhóc. Lệ Tuyết giật mình muốn rút tay về nhưng cậu ta giữ chặt không buông.

    -Bạn đừng sợ, mình không làm gì bạn đâu, mình cũng hứa sẽ không ép bạn phải nhận lời làm bạn gái của mình ngay. Mình sẽ chờ bạn cho đến khi bạn dần chấp nhận tình cảm của mình thì thôi.

    Lệ Tuyết mở to mắt hết cỡ nhìn con người lạ mặt chằm chằm. Cái gì….??? Bạn trai…??? Nhận lời…chờ đợi….??? Có sự nhầm lẫn gì ở đây không ?

    Lệ Tuyết còn chưa kịp lên tiếng yêu cầu chàng trai giải đáp những thắc mắc trong đầu …..

    Rầm…..Cánh cửa phòng bệnh bật mở, xô đập mạnh vào bờ tường tạo thành âm thanh “phành” nghe chói tai. Một nhóm ba cô gái đồng loạt xông vào phòng như cơn lốc. Cách ăn mặc hợp thời trang đúng mốt. Đi giày cao gót cổ cao. Mái tóc nhuộm ba màu khác nhau.

    Lệ Tuyết và con người lạ mặt giật mình, đồng loạt đổ dồn ánh mắt nhìn ra hướng cửa.

    -Anh Tiến Dũng !!! Em biết ngay anh ở đây mà !! Tại sao anh có thể đối xử với em như thế ???? – Cô gái có mái tóc bông xù như nhím kêu lên thất thanh như sắp chết, xông lên lôi giật chàng trai đứng dậy, kéo theo Lệ Tuyết bị vạ lây, thân hình yếu ớt ngã đập mặt xuống mép giường.

    -Cẩn thận !! – Tiến Dũng sợ hãi kêu lên vội đẩy cái kẻ đang bám dính lấy mình như đỉa, cúi xuống đỡ lấy cơ thể sắp lăn xuống sàn nhà của Lệ Tuyết.

    -Sao anh lại bênh nó ??? Con nhỏ đó thì có gì tốt hơn em ??? – Cô gái tóc lông nhím xù lông, nổi đóa lên như sư tử Hà Đông, căm tức chỉ thẳng tay vào mặt Lệ Tuyết, rít giọng hét lên – Cô kia, cô có biết xấu hổ và liêm sỉ là gì không ??? Tại sao cô dám mặt dày cướp bạn trai của tôi hả ????

    Con người lạ mặt cẩn thận đỡ Lệ Tuyết ngồi ngay ngắn trên giường, quay qua mắng cô gái tóc lông nhím:

    -Bảo Trâm, em mau đi về đi, đừng làm loạn thêm nữa. Anh không thích em như thế này.

    -Anh còn dám nói, nếu anh không lén lút đi tìm gặp cô ta, bộ em phải cất công đuổi theo anh đến tận đây sao ? Người có lỗi trước là anh, người thay lòng đổi dạ trước cũng là anh, em tuyệt đối không tha thứ và bỏ qua cho anh. – Cô gái tóc lông nhím khóc bù lu bù loa.

    Tiến Dũng nhăn mặt, xoa xoa cái trán đau nhức, mệt mỏi bảo:

    -Em đừng làm loạn ở đây nữa, mau về nhà đi, anh không giống như những gì mà em vừa kết tội đâu.

    -Em không cần biết, muốn về thì cùng nhau về. Em không muốn anh có bất cứ quan hệ gì với cô ta cả. – Cô gái tóc lông nhím làm nũng lắc lắc cánh tay Tiến Dũng, không quên bắn ánh mắt giết người về phía Lệ Tuyết.

    Lệ Tuyết lặng thinh ngồi im trên giường quan sát tất cả. Ngay từ cái nhìn đầu tiên, Lệ Tuyết đã thấy chán ghét cô gái đỏng đảnh và đanh đá kia, nhận ra cô ta cũng thuộc dạng tiểu thư giàu có và kiêu kì.

    Tiến Dũng khó xử nhìn Lệ Tuyết.

    Lệ Tuyết mím chặt môi, ánh mắt dần lạnh. Cảm giác dễ mến ban đầu dành cho chàng trai đã biến mất, thay vào đó là sự muộn phiền và thất vọng.

    Tiến Dũng biểu tình tiu nghỉu, biết mình đã mất điểm trong mắt người đẹp, lại sợ cô tiểu thư kiêu kì và đỏng đảnh này sẽ không để cho Lệ Tuyết yên, đành cười gượng chào tạm biệt Lệ Tuyết, rồi cùng nhóm ba cô gái kia ra về.

    Căn phòng lại trở về bầu không khí yên lặng vốn có.

    Nhưng đó chỉ là khoảng lặng tạm thời trước cơn bão……

    Rầm…phành….Thêm một lần nữa cánh cửa phòng bệnh lại bị đẩy văng vào bờ tường. Hai cô gái lúc nãy nện mạnh gót giày cao gót vào phòng, biểu tình khuôn mặt hung dữ như quỷ dạ xoa.

    -Con kiaaaaa….!!!

    Lệ Tuyết hoảng sợ ngẩng đầu lên nhìn……và…..

    -Ào !!!! – Một gáo nước lạnh hất thẳng vào mặt Lệ Tuyết.

    -Chát !!! – Một cái tát như trời giáng trúng vào má trái.

    Khuôn mặt Lệ Tuyết ướt nhẹp nước, nửa bên mặt đau nhức, đầu óc choáng váng. Lệ Tuyết cắn chặt môi, cố ngăn tiếng gào khóc đang trực trào trong cổ họng và những giọt lệ tủi hờn đong đầy trong hốc mắt. Con nhỏ quật cường căm hận nhìn trừng trừng hai con quỷ cái vừa ra tay đánh mình, khí thế hiên ngang dũng cảm không chịu thua.

    Tình thế đang trong thế hỗn loạn giằng co. Hai đứa con gái lại chuẩn bị ra tay hành hạ Lệ Tuyết. Thình lình vang lên tiếng quát to như sấm…..

    -Lũ khốn này !! Cho chúng mày chết !! Dám đánh bạn tao hả ????? – Một thân hình quá khổ chạy rầm rập vào phòng, cây chổi rơm lăm lăm giơ cao trên tay.

    Bụp….bốp….Chiếc chổi đã phát huy tác dụng, liên tiếp đánh túi bụi vào hai đứa con gái, đánh cho bọn chúng kêu la oai oái, ngay lập tức bỏ chạy bán sống bán chết ra khỏi phòng bệnh. Nhưng trước khi chạy đi còn không quên bỏ lại một câu đe dọa:

    -Con kia, mày hãy chờ đấy. Đừng tưởng như thế là xong. Chúng tao còn quay lại sẽ cho mày biết tay.

    -Chết đi này !!– Cô bạn mập anh hùng phang ngang cây chổi và…..

    Chát….Cây chổi bay trúng ngay vào khuôn mặt lòe loẹt phấn son của cô gái có mái tóc uốn quăn như mì tôm, thậm chí màu tóc cũng nhuộn thành màu vàng hoe, nhìn từ xa lại tưởng một bãi phân vàng. Cô bạn xui xẻo khuôn mặt lệch sang một bên, ngã nghiêng người rơi xuống nền gạch men, ngã ngay xuống chân cô bạn tóc kiểu Rock đi bốt ủng cao màu đen tuyền.

    Cô bạn tóc mì tôm rên rỉ kêu đau, ôm chầm lấy chân cô bạn đi bốt ủng cao, thì thào kêu lên:

    -Mau…mau giết nó cho tao !!!

    Người trên hành lang ngẩn người đứng hình như tượng, mở to mắt nhìn cách ăn mặc và kiểu tóc kì lạ của hai cô gái, cùng hành động gây sốc của bọn họ.

    -Để tao giết chúng mày trước !!! Chết điiiii…..!! – Cô bạn mập lại giơ cao chân chổi, đập bôm bốp xuống đầu và vai cô gái đi bốt ủng cao, nghiến răng di gót giày lên mu bàn tay cô bạn tóc mì tôm.

    -Áaaa….!! Đau quáaaaaa….!!! Con kia mày giẵm vào tay tao rồi !!!!! – Cô bạn tóc mì tôm kêu oai oái. Bàn tay trắng hồng bị dấu gót giày giẵm chi chít màu đen kịt.

    Cô bạn đi bốt ủng cao bị đau không thèm nể tình bạn bè, đá hất văng cánh tay đang ôm chặt lấy chân mình, tung mình chạy trốn.

    -Này, đừng bỏ lại tao !! Mau quay lại đây !!! Bạn bè thế hả ???– Cô bạn tóc mì tôm lồm cồm bò dậy, vừa hô to vừa bỏ chạy như ma đuổi.

    Rầm…rầm….Phía đằng sau cô bạn mập vẫn anh dũng giơ cao cây chổi rơm bám riết đuổi theo không tha, vừa chạy đuổi theo còn không quên thét to:

    -Đứng lại cho tao !!! Tao đánh chết chúng mày để xem lần sau chúng mày còn dám bắt nạt bạn tao nữa không !!!!

    Người đứng xem không nhịn được cười, ôm bụng cười to. Hiện trường biến thành một bãi chiến trường. Người đứng xem một lúc lâu mới dần tản đi.

    Mười lăm phút sau.

    Lệ Tuyết trợn tròn mắt nhìn cô bạn có thân hình quá khổ đang thở phì phò, quẹt mồ hôi đầm đìa trên vầng trán sáng loáng như bôi mỡ, nhìn đến quên cả cắn chặt môi để mặc cho những giọt nước mắt tủi hờn kia rơi. Hành động bảo vệ mình của cô bạn mập khiến cô nhóc vừa cảm kích biết ơn lại vừa tò mò khó hiểu.

    Hoài Vân quăng cây chổi rơm xuống sàn nhà, ba bước biến thành bốn bước chạy lại gần giường, luống cuống hỏi thăm Lệ Tuyết:

    -Cậu không sao chứ ?? Bọn kia có làm gì cậu không ?? Đáng chết, biết thế mình đánh thêm cho bọn họ một trận nữa mới phải. Hừ !! Đúng là không nên để cho lũ khốn đấy chạy thoát. Nhưng mà cậu yên tâm, lần sau mình nhất định sẽ cho bọn nó biết tay, đánh cho bọn nó bò lê bò càng cho hả giận thì thôi.

    Hoài Vân vừa nói lời hùng hồn hứa hẹn vừa vỗ ngực bảo chứng. Bộ ngực cỡ bự cùng thân hình béo ục nịch cứ di chuyển theo mỗi động tác mạnh bạo của cô nàng khiến Lệ Tuyết phải nín khóc phì cười.

    Thấy Lệ Tuyết đã chịu cười, Hoài Vân mừng rỡ vòng đôi tay tròn như cái chày ép sát khuôn mặt Lệ Tuyết vào bộ ngực cỡ bự của mình. Lệ Tuyết cảm thấy khổ chưa từng thấy, cả người cứng ngắc, kiểu ôm ấp tình thương mến thương này thật không chịu nổi. Đến khi sắc mặt Lệ Tuyết đã đỏ bừng vì thiếu dưỡng khí, tưởng mình sắp chết ngạt vì ôm thì cô bạn mập mới “hiểu ý” buông tha.

    Lệ Tuyết vuốt ngực, cố gắng hít lấy hít để bầu không khí trong lành, cảm thấy chưa bao giờ lại yêu bầu không khí chung quanh mình đến thế.

    Bốp…..Cô bạn mập vỗ vai Lệ Tuyết. Lệ Tuyết lảo đảo xuýt ngã, cái vỗ vai truyền đến cảm giác đau điếng, thần tình khóc không ra nước mắt. Cô bạn mập bạo lực này là ai mà tự xưng là bạn của mình ?

    Lệ Tuyết hắng giọng, cắn răng hỏi:

    -Này bạn….

    Không chờ Lệ Tuyết nói hết câu, cô bạn mập lại hùng hổ lao ra khỏi phòng như cái thùng phi đang lăn. Lệ Tuyết ngơ ngác nhìn theo. Chín phút sau, cô bạn mập quay về với một túi đồ nặng trịch trong tay, kèm theo khuôn mặt ướt đẫm mồ hôi và bộ quần áo dính bụi bặm mặc trên người.

    Lệ Tuyết nhìn mà choáng váng, biểu tình trên khuôn mặt có thể dùng với từ “đần”.

    Cô bạn mập cười tươi rói, thông báo với Lệ Tuyết:

    _Hai ngày bạn mới tỉnh làm mình lo muốn chết. Cũng may là bạn đã tỉnh lại rồi. Mình có mang theo quần áo và thức ăn cho bạn đây. Thiếu thứ gì thì bạn cứ nói với mình.

    Nụ cười chân thành của cô bạn mập khiến Lệ Tuyết cảm thấy ấm áp và thân thiết tựa như hai người đã làm bạn với nhau từ lâu. Lệ Tuyết vẫn chưa biết cô bạn mập này là ai và có quan hệ gì với mình, nhưng tin tưởng rằng cô gái này tuyệt không có ý đồ xấu gì với mình.

    Lệ Tuyết chống tay xuống giường.

    Cô bạn mập đon đả hỏi:

    -Cậu định đi đâu ?

    -Mình muốn đi vệ sinh.

    -Để mình đỡ bạn. – Cô bạn mập nhiệt tình dìu Lệ Tuyết đi thẳng đến hướng phòng vệ sinh nằm phía đối diện với chiếc giường.

    Lệ Tuyết hơi ngượng, định từ chối lòng tốt của cô bạn mập, nhưng lại sợ cô bạn mập phật ý, nên lại thôi.

    Cô bạn mập giúp Lệ Tuyết mở cửa phòng vệ sinh. Lệ Tuyết vừa chớm đặt chân vào cửa phòng, cô bạn mập cũng đi theo cùng. Không may….

    Lệ Tuyết và cô bạn mập mắc kẹt giữa cửa không thể nhúc nhích, cũng không thể cựa quậy, mà nguyên cũng là vì…..thân hình quá khổ của cô bạn mập. Lệ Tuyết vừa tức vừa buồn cười, đi cũng không được mà tiến cũng chẳng xong.

    Hai người duy trì tư thế buồn cười đó cho đến khi cánh cửa phòng bệnh bật mở lần ba. Nghe thấy tiếng mở cửa phòng, Lệ Tuyết thần kinh căng thẳng tưởng bọn con gái kia lại quay lại, muốn nhìn về hướng cửa để kiểm chứng cũng không thể.

    Bỗng một giọng nói vừa quen thuộc vừa xa lạ cất lên….

    -Hai em đang làm gì thế ? Tại sao lại chen chúc nhau đứng giữa cửa phòng vệ sinh ?
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

  4. #14
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.



    Xoèn xoẹt….Chiếc chổi cọ khua trên mặt cỏ, quét những chiếc lá khô gom lại thành một đống to. Đã có bài học từ hôm trước, Hoài Thương không dám đốt lá khô nữa, mà gom lại thành một đống cho vào túi rác, sau đó sẽ có người vứt ra thùng rác ngoài cổng. Trời chiều nắng gắt, con nhóc nhễ nhại mồ hôi, vừa quét lá khô vừa quệt mồ hôi trên trán, đáy lòng lúc nào cũng âm thầm nhăn nhó kêu khổ, thầm cầu nguyện cho mình mau chóng thoát khỏi số phận bi thảm này.

    Hoài Thương che trán, ngước mắt nhìn ánh mặt trời chói chang.

    Loạt xoạt….Âm thanh truyền ra từ đống lá khô vừa mới gom.

    Hoài Thương giật mình hoảng sợ cúi xuống nhìn đống rác chằm chằm, thần kinh căng thẳng, nắm chặt cây chổi cọ trong tay.

    Loạt xoạt…Đống rác động đậy nhúc nhích, như có sinh vật gì đó đang muốn trồi lên từ đống rác.

    Hoài Thương nhìn đống rác không rời, tay giơ cao cây chổi cọ, chỉ cần cái thứ sinh vật không biết tên kia chạy ra ngoài, con nhóc sẵn sàng vụt tới tấp vào nó để tự vệ.

    Một…hai…ba….Loạt xoạt….meooooo…….

    Hoài Thương sửng sốt mở to mắt nhìn một con mèo nhỏ ốm yếu mới sinh chui ra từ đống rác. Con vật đáng thương ngước đôi mắt xanh như hạt cườm lên nhìn Hoài Thương, miệng kêu meo meo không ngừng, chắc nó bị đói nên kêu gọi lòng thương hại của cô nhóc.

    Đứng trước một sinh vật be bé xinh xinh, lại yếu ớt cần che chở, lòng con nhóc mềm nhũn, vội hạ thấp cây chổi cọ, ngồi xổm xuống ôm con mèo nhỏ vào lòng.

    -Mày là mèo nhà ai mà đi lạc đến đây ?

    -Meo meo ! – Con mèo cọ cái đầu nhỏ vào lòng bàn tay Hoài Thương.

    Hoài Thương yêu thích con mèo vô hạn, chỉ muốn được vuốt ve ôm ấp nó suốt cả ngày. Nhưng đống lá khô kia cần được xử lý trước khi người phụ nữ quản gia khó tính kia đến kiểm tra.

    -Em đứng ở đây chờ chị tí nhé, chị gom xong đống rác sẽ tìm thứ gì đó cho em ăn. – Hoài Thương xoa đầu con mèo, đứng dậy tiếp tục công việc dang dở.

    Ba mươi phút sau.

    Hoài Thương lau mồ hôi trán, thở phào nhẹ nhõm. Nơi bờ tường cuối góc vườn gần lối cổng sau dựng một túi bóng rác to. Con nhóc đã hoàn thành xong công việc được giao vào buổi chiều.

    Đến khi chợt nhớ ra con mèo nhỏ đang chờ mình tìm thức ăn cho nó, quay lại nhìn thì thấy…..chỗ đất trống không, bóng dáng nhỏ bé của con mèo đã biến mất từ bao giờ.

    -Mèo nhỏ, em đi đâu rồi ??? – Hoài Thương dáo dác chạy đi tìm con mèo. Ba ngày sống ở đây, con nhóc phần nào đã làm quen được với đường đi lối lạị trong khu vườn cho nên không còn lo bị lạc đường như trước.

    -Méooooo……!!! – Tiếng kêu thảm thiết của con mèo khiến Hoài Thương giật mình kinh hãi, vội chạy về nơi phát ra tiếng kêu.

    Hoài Thương đang ngơ ngác đi tìm con mèo và gọi meo meo thì…..

    Một cái bóng đen nhỏ, bộ lông lốm đốm phóng thẳng vào người con nhóc. Hoài Thương còn chưa kịp hoàn hồn, một cái bóng to đen bốn chân nhảy chồm vồ lên theo…..

    Rầm….phịch…. Hoài Thương ngã đập lưng xuống lối đi rải sỏi. Con mèo nhỏ ngồi trên mặt. Con chó to giống Đức đè lên người. Con nhóc sắc mặt tím tái vì nghẹt thở, có cảm giác lồng ngực của mình sắp bị sức nặng của con chó ép nổ tung.

    -Cô đã làm việc xong chưa mà có thời gian rảnh rỗi để đùa nghịch ở đây ? – Một bóng đen cao lớn đứng che khuất ánh sáng mặt trời, mũi giày chạm gần sát chóp đỉnh đầu của con nhóc.

    Hoài Thương nhắm tịt mắt lại, giả chết…..

    Không nghe thấy tiếng trả lời của Hoài Thương, bóng đen quát to:

    -Tôi hỏi sao cô không chịu nói ? Định giả câm luôn hả ??

    Tiếp tục im lặng. Tiếp tục giả chết.

    -Cô kia……!!!!!

    -Gâu gâu !!! – Con chó vẫy đuôi rối rít, nhún chân lấy cơ thể nhỏ bé của Hoài Thương làm tấm đệm, rồi nhảy chồm lên mừng cái bóng.

    -Khụ khụ….!! – Lồng ngực bị ép cạn khô, Hoài Thương sặc nước bọt, ôm cổ ho liên tục.

    Bóng đen khom người vỗ nhẹ đầu con chó, cười khẩy bảo Hoài Thương:

    -Tôi tưởng cô đã chết rồi, không nghĩ là vẫn còn sống.

    Hoài Thương chống tay ngồi dậy, sắc mặt đỏ bừng vì tức ngực và nghẹt thở, căm tức trừng mắt nhìn cái bóng một cái, rồi vuỗi quần áo đứng dậy không thèm bảo cái bóng câu nào mà định quay người bỏ đi luôn cùng với con mèo nhỏ đang ôm trong tay.

    -Meo ! – Tiếng kêu của con mèo gây sự chú của cậu chủ nhỏ.

    -Cô đang ôm cái gì trong tay đấy hả ?? Mau đưa cho tôi xem !! – Vĩnh Phong nghiêm sắc mặt quát Hoài Thương.

    Gâu gâu……Con chó chạy vòng quanh chân Hoài Thương, đuôi vẫy rối rít, liên tục nghển cổ nhìn chằm chằm con mèo nhỏ đang nằm co rụt cổ trong tay Hoài Thương.

    -Chẳng có cái gì cả. – Hoài Thương vội ôm giấu con mèo nhỏ ra sau lưng, thận trọng đi giật lùi hai bước, đột nhiên xoay người định chạy đi.

    Nhưng Vĩnh Phong nhanh tay hơn, túm chặt lấy sau cổ áo Hoài Thương lôi giật lại. Con nhỏ bực bội hét to:

    -Thả tôi ra !! Tôi đã nói không có gì cả, anh không nghe thấy sao ???

    Chỉ là…..

    Meo meo….Con mèo nhỏ không biết con nhóc đáng thương đang tìm cách che giấu và bảo vệ mình lại “ngây thơ” kêu lên.

    Hoài Thương đứng cứng còng như tượng, biểu tình khóc không ra nước mắt. Đây là kiểu chưa đánh đã tự khai, nhân chứng vật chứng đều đã đầy đủ cả còn chối cãi thế nào được nữa.

    -Cái gì ở trong tay cô đây !!! – Vĩnh Phong trừng mắt chỉ ngón tay vào con mèo nhỏ - Cô còn dám nói là không có gì. Cô tưởng tôi là thẳng ngốc hả ??

    Hoài Thương cúi đầu, không dấu vết bĩu môi, khẽ mấp máy môi mắng thầm…..Anh chẳng phải thằng ngốc thì còn ai ngốc hơn anh.

    -Cô còn dám chử i thầm tôi. Cô tưởng tôi không dám làm gì cô ??? – Tiếng quát vang lên như sóng dữ.

    Hoài Thương giật thót người, nhăn mặt vì tiếng quát làm đau tai.

    -Đưa con mèo đây !!!! – Vĩnh Phong đanh mặt ra lệnh.

    -Không đưa !! Con mèo này là tôi nhặt được, tôi muốn nuôi nó. – Hoài Thương vội giấu kĩ con mèo vào trong lớp tay áo dài, kiên quyết không chịu đưa con mèo nhỏ cho Vĩnh Phong, ai mà biết chắc được là hắn sẽ không làm gì nó.

    -Đưa mau !!!! – Âm thanh nâng lên một tầng suất mới.

    -Không đưa !!!!!!! – Hoài Thương thi xem ai hét to hơn.

    -Đưa mau !!!!!!!!! Tôi nói lại lần cuối cô mà không chịu đưa con mèo cho tôi, tôi sẽ ném cả cô vào con mèo ra ngoài đường. – Vĩnh Phong gằn giọng đe dọa.

    Vĩnh Phong tưởng nói thế sẽ dọa sợ được con nhóc đáng thương, nhưng nào ngờ, con nhóc lại cười tươi rói, thậm chí còn gật đầu liên tục, hối thúc cậu chủ nhỏ, chỉ còn kém nước không quỳ xuống lạy tạ.

    -Mau lên !!! Anh mau ném tôi và con mèo ra ngoài đường đi. Anh mà làm thế tôi còn cảm ơn anh gấp mười lần, à không…gấp một trăm lần, cả đời này cũng sẽ không quên.

    -Cô-nói-cái-gì ???? – Vĩnh Phong đã tức đến mức không còn đủ kiên nhẫn để đứng đây tranh cãi với con nhóc ương bướng và không biết điều này nữa.

    -Tôi bảo anh, à không…tôi cầu xin anh mau ném tôi và con mèo ra đường. – Hoài Thương vừa ôm con mèo vừa chắp tay cúi đầu, biểu tình đáng thương cầu xin – Tôi xin anh đấy. Làm ơn đi. Làm ơn !!!!

    -ĐỪNG CÓ MƠ !!! Cô tưởng tôi sẽ dễ dàng phóng thích cho một con nợ như cô hả ??? Chờ đợi kiếp sau đi !!! – Vĩnh Phong không thèm nói nhiều nhanh như chớp giật luôn con mèo nhỏ trong tay Hoài Thương.

    Hoài Thương ngây người ra như phỗng, không nghĩ đến tên chết tiệt này lại chơi gian lận như vậy. Càng nghĩ con nhỏ lại càng tức càng không phục, bất chấp thân phận hiện giờ và sự úy kị hình thành vô hình trong lòng dũng cảm xông lên đòi cướp lại con mèo nhỏ:

    -Này anh kia, mau trả lại con mèo cho tôi !!!

    Vĩnh Phong túm lớp da trên cổ nâng con mèo nhỏ lên cao, dễ dàng tránh thoát được sự cố gắng cướp giật lại của Hoài Thương.

    -Trả lại cho tôi đây !!! TRẢ LẠI MAU !!!!

    Hai người đang chơi trò một người đuổi cướp vật giơ trên cao, một người nghiêng trái nghiêng phải xoay tròn tránh thoát, bỗng…..

    Rầm….. phịch…bụp …..Hoài Thương vấp phải một cái hố đất nông do con chó đào, thân người ngã đổ về phía trước, tay chới với túm lấy ống quần của Vĩnh Phong và...

    Roạt….xoẹt…..Cả Hoài Thương và Vĩnh Phong đều hóa đá, thế giới xung quanh biến thành một màu trắng toát. Trong khi một người ngã nằm úp mặt xuống cỏ, khuôn mặt đã bỏ bừng hơn ánh mặt trời thiêu đốt, xấu hổ và thẹn đến mức muốn tự chôn sống mình dưới cái hố này luôn; người kia lại tức đến phát run, sắc mặt biến màu liên tục, bảy sắc cầu vồng trên trời cũng không thể sánh bằng.

    -Còn không mau buông tay !!!!! – Âm thanh sắc lạnh qua tiếng rít thì thầm.

    Hoài Thương vội vã buông tay, không biết nên dấu mặt của mình đi đâu.

    Vĩnh Phong vừa kéo được cái khóa quần, đột nhiên vang lên một chuỗi âm thanh….
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

  5. #15
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.



    Điện thoại đổ chuông, Vĩnh Phong đứng dưới gốc cây bắt máy. Qua đôi câu trao đổi, cậu chủ nhỏ lạnh lùng đi thẳng vào trong nhà.

    Hoài Thương ngơ ngác nhìn theo, vài giây sau hoàn hồn, vỗ ngực thở phào may mắn, cúi tìm con mèo nhỏ đang núp mình dưới một khóm hoa. Con chó sục mõm đứng bên ngoài, háo hức đánh mùi tìm kiếm con mèo nhỏ.

    Tiếng xe ô tô rời cổng lớn. Hoài Thương lén lút ôm con mèo nhỏ vào trong nhà, mắt ngó trước dòm sau sợ người làm trong nhà họ Đào phát hiện mình ôm con mèo vào đây.

    Nhưng chạy trời cũng không khỏi nắng….. Trong lúc Hoài Thương đang đứng núp ngoài cánh cửa gỗ nhòm vào trong nhà bếp, sau lưng vang lên giọng nói nghiêm khắc và khô cứng của người quản gia:

    -Cô định làm gì mà đứng lén lút ở đây ?? Còn không mau lên phòng thay quần áo, rửa sạch tay để chuẩn bị bữa tối cho cậu chủ đi !!!

    Hoài Thương giật bắn người, cứng ngắc xoay người đứng đối diện với khuôn mặt nghiêm nghị của quản gia Hồng, tiu nghỉu đáp nhỏ:

    -Vâng.

    Hình như lần này con mèo nhỏ đã học khôn, hay do đói quá nên không kêu lên đến lấy một tiếng.

    Hoài Thương ôm con mèo nhỏ lên phòng, trong đầu phân vân tính toán không biết nên giấu con mèo ở đâu để không bị phát hiện. Đột nhiên một ý nghĩ chợt lóe, con nhóc cười tủm tỉm……

    Sáu giờ tối. Hoài Thương chủ động nhận mang thức ăn cho con chó.

    Bảy giờ tối. Vĩnh Phong đi vẫn chưa về.

    Tám giờ tối. Quá đói, Hoài Thương không thèm chờ hắn nữa, tự dọn cơm ăn một mình. Lợi dụng lúc trong nhà không có ai chú ý đến mình liền lén lút mang một chút thức ăn lên căn phòng đựng đồ trên gác xép. (Chắc mọi người cũng đoán được Hoài Thương giấu con mèo ở đâu.)

    Meo meo…con mèo nhỏ được cho ăn ngon, vừa ăn vừa lim dim hưởng thụ kêu nhỏ.

    Hoài Thương lòng mềm nhũn ngồi xổm, khoanh tay trên gối, đôi mắt dịu dàng ngắm nhìn con mèo nhỏ.

    -Cạch ! – Cánh cửa phòng hé mở. Một bóng đen bước vào phòng. Tiếng bước chân rất nhẹ nên Hoài Thương không nghe thấy.

    Bóng đen đứng phía sau lưng con nhóc, hai tay chống nạnh, nghiến răng quát:

    -Cô dám lén lút nuôi mèo ở đây ? Cô không biết là cậu chủ nhỏ cấm nuôi mèo trong nhà hả ???

    Hoài Thương giật nảy người, chới với ngã rầm xuống sàn nhà, ngã úp xấp mặt trúng ngay vào đĩa thức ăn của con mèo.

    Meoooo…….Con mèo hoảng sợ bỏ chạy, co rụt cổ đứng nấp dưới gậm một chiếc giường xếp, đôi mắt hạt cườm đề phòng nhìn người phụ nữ lạ mặt.

    Quản gia Hồng duy trì tư thế há mồm định mắng tiếp, nhưng nhìn thấy hình ảnh có một không hai của Hoài Thương thì lại không thể cất nổi thành lời. Ai mà trông thấy tình cảnh này cũng phải phì buồn cười, và….

    Ha ha ha ….đủ bốn loại tiếng cười của bốn người làm trong nhà đồng thanh cùng cất lên một lúc. Bốn cái bóng lúc nhúc đứng chen chân ngoài cửa phòng vừa cười như điên, vừa nói lời trêu tức Hoài Thương.

    Cảm xúc trong lòng đã chết lặng. Hoài Thương không còn hơi sức để tự mắng chử i bản thân và oán hận nguyền rủa ông trời nữa.

    Mười một giờ đêm. Vĩnh Phong vẫn chưa về nhà.

    Mười hai giờ đêm. Người làm trong nhà đều đã đi ngủ hết cả. Căn nhà chìm trong bóng tối và yên tĩnh, thỉnh thoảng vang lên tiếng sủa của con chó.

    Đúng lúc đó, một bóng đen rón rén đi từ hành lang lầu ba xuống tầng trệt, khẽ khàng mở cánh cửa thông ra khu vườn phía sau nhà.

    Nhờ chút ánh sáng của bóng trăng khuya, bóng đen đi thẳng đến chuồng chó nằm nơi góc khuất của khu vườn.

    Gâu gâu….con chó nhận ra người quen vẫy đuôi mừng. Bóng đen vươn tay xoa đầu con chó, đưa ngón trỏ lên môi khẽ “xuỵt” một tiếng. Và như một phép lạ, con chó hiểu ý không sủa nữa. Bóng đen mỉm cười, biểu dương tặng nó một cái ôm, tiện tay sờ soạn kiểm tra độ chắc của sợi dây xích.

    Hai phút sau.

    Bóng đen vẫy tay chào tạm biệt con chó, chạy thẳng ra hướng cổng sau của căn nhà.

    Con chó dõi mắt nhìn theo, đôi mắt màu xám dường như ánh lên tia nhìn khó hiểu.

    Nhìn cánh cổng sắt cao cao, nhọn hoắt đứng sững sững trong trời đêm, bóng đen hơi ngán ngẩm, nhưng không quên giơ nắm tay làm dấu chiến thắng và tự cổ vũ bản thân mình. Trong túi áo khoác gió dường như có vật gì đó đang động đậy, bóng đen vỗ nhẹ túi áo, thì thầm trấn an con vật.

    Ba mươi phút sau.

    Bóng đen trèo lên được đến ngang lưng chừng cánh cổng sắt. Mồ hôi nhễ nhãi trên trán. Trái tim do hoạt động kịch liệt đập thình thịch trong lồng ngực.

    Cũng vào thời điểm đó đèn điện trong căn nhà sáng choang. Tiếng bước chân chạy rầm rập. Tiếng kêu, tiếng quát hò hét nhau liên tục vang lên. Nối tiếp, đèn điện trong khu vườn được bật sáng, mọi người chia nhau ra tìm tung tích kẻ bỏ trốn và con chó được thả ra.

    Lần thứ ba trong ngày bóng đen giật bắn người, run tay xuýt rơi ngã tự do xuống nền gạch phía dưới, cũng may là kịp thời dùng sức bấu chặt vào chấn song sắt, cắn răng tiếp tục trèo lên cao.

    Cố lên…Một chút nữa thôi…Sắp lên đến đỉnh rồi….Bóng đen không ngừng cổ vũ bản thân, đôi mắt lóe lên kiên định, sáng như trời sao. Vì độc lập và tự do, đồng chí nhất định phải cố gắng, không được bỏ cuộc….!!! Oh, yeahhh!!! Cố lên !!!!

    Mười phút sau. Người trong nhà đuổi kịp đến nơi. Đứng dưới chân cổng sắt, ngước đôi mắt lo lắng nhìn bóng đen nhỏ xíu đang treo mình giữa độ cao chót vót.

    Quản gia Hồng vừa giận vừa vội, hô lên:

    -Mau xuống đây !!! Cô định tự sát hay sao thế hả ????

    Quản gia Hồng phất tay ra hiệu cho hai người đàn ông trèo lên kéo Hoài Thương xuống, còn hai người con gái thì chạy vào trong nhà lấy thứ gì đó mà có thể che đỡ cho Hoài Thương nếu chẳng may ngã xuống. Tính mạng của một con người đâu có thể lấy ra để đùa.

    -Nghe lời tôi khuyên mau xuống đây đi !! Cô chạy trốn không thoát được đâu !! – quản gia Hồng hết đấm lại xoa.

    Hoài Thương giả câm giả điếc, vẫn hướng thẳng vào mục tiêu đã định của mình. Nói đùa, sắp thoát ra khỏi đây rồi, ai lại dại tự trèo xuống để cho bọn họ bắt chứ.

    Và….Reng…. Hoài Thương đã leo lên đến tận đỉnh, sung sướng nở một nụ cười tươi như hoa. Thế nhưng…..

    Bên ngoài cánh cổng sắt. Vĩnh Phong một tay đút túi quấn, sắc mặt âm trầm, đôi mắt bắn ra lửa nhìn Hoài Thương như muốn ăn tươi nuốt sống.

    Nụ cười chưa kịp nở rộ trên môi con nhỏ đã tắt ngắm. Con nhóc hoảng sợ mở to mắt nhìn. Và……

    -Aaaaa…!!! – Tiếng kêu thét sợ hãi của Hoài Thương hòa cùng tiếng la thất thanh của nhóm người làm trong nhà. Sắc mặt Vĩnh Phong đã biến thành tái nhợt, xông lên phía trước đỡ lấy cái bóng đang rơi tự do xuống đất.

    -Rầm...!!!!! Bốn bóng người ngã chồng lên nhau trước biểu tình sửng sốt, trợn tròn mắt nhìn của đám người đứng phía bên trong cánh cổng sắt.

    Nếu để diễn tả chậm cảnh diễn ra vừa rồi thì có thể miêu tả như sau….Vĩnh Phong không kịp suy nghĩ nhiều đã xông lên đón lấy thân hình đang rơi xuống với tốc độ chóng mặt của Hoài Thương. Cậu chủ nhỏ đón được con nhóc nhưng không ngăn được lực cản và sức nặng, cho nên thân thể đã chùn gối run tay ngã đổ về phía sau. Và hai người vệ sĩ đã làm tròn bổn phận của mình. Họ dùng thân thể làm tấm đệm cho cậu chủ nhỏ và con nhóc. Thành ra cậu chủ nhỏ không bị thương gân cốt, nhưng cả người đau nhức và tức chưa từng thấy.

    Chính vì thế mà mười phút sau chúng ta có thể thấy được cảnh….

    Ngay tại cánh cổng sắt mà Hoài Thương vừa chọn làm nơi chạy trốn. Cậu chủ nhỏ ra lệnh cho hai người vệ sĩ móc áo treo Hoài Thương trên cánh cổng sắt. Còn mình thì ngồi trên ghế dưới một tán ô, nhìn con nhóc đáng thương trừng trừng. Bốn người làm trong nhà trước ánh mắt giết người của cậu chủ nhỏ, mặc dù trong lòng hiếu kì muốn chết cũng không dám quang minh chính đại đứng xem, thay vào đó chọn cách lén lút, đứng núp sau một gốc cây quan sát và theo dõi từ xa.

    Thân hình nhỏ bé của Hoài Thương đung đưa trong gió. Nhìn Hoài Thương lúc này chẳng khác gì một cậu học sinh bị bọn đầu gấu trong trường bắp nạt.

    Con mèo nhỏ đang nằm gọn trong lòng bàn Vĩnh Phong. Chỉ cần hắn không vui, tính mạng nhỏ bé của con mèo có thể biến mất bất cứ lúc nào. Hoài Thương nghĩ mà lo sợ.

    Vĩnh Phong phất tay ra hiệu. Người vệ sĩ đứng bên cạnh cầm đưa một tờ giấy và cây bút máy cho Hoài Thương.

    Con nhóc run tay, liếc mắt nhìn. Dòng chữ “Hợp đồng nô lệ” đập vào mắt khiến con nhóc cảm thấy tuyệt vọng chưa từng thấy.Trên đầu hàng đàn quạ đen đang bay loạn, kêu “quàng quạc”. Lần này không kí liệu có được không ? Hắn liệu có bỏ qua cho mình không ?

    -Đừng suy nghĩ thêm nữa. Mau kí tên vào góc cuối của tờ giấy đi. – Vĩnh Phong nói rất nhẹ nhàng, nhưng biểu tình sắc lạnh trên khuôn mặt lại trái ngược hoàn toàn.

    Hoài Thương thầm run sợ trong lòng, liếm đôi môi khô khốc, nuốt nước bọt, yếu ớt phản kháng:

    -Tôi không thể kí vào tờ giấy không có nhân quyền này được. Dù anh có ép tôi thì cũng thế thôi. Ba ngày qua anh bắt nhốt tôi ở đây, bắt tôi làm việc như người hầu mà không thèm quan tâm đến cảm nhận và quyền lợi của tôi. Nói thật, tôi đã suy nghĩ nát óc cũng không thể nghĩ ra được lý do vì sao anh lại bắt nhốt tôi ở đây, bắt tôi trả một món nợ từ trên trời rơi xuống, mà cách anh đối xử với tôi lại chẳng khác gì kẻ thù truyền kiếp của nhau cả. Tôi có quen biết với anh sao ? Từng làm chuyện có lỗi với anh sao ? Gia đình tôi thật sự nợ anh rất nhiều tiền sao ?? Anh làm ơn giải đáp thắc mắc dùm tôi. Tôi không thể sống mù mờ theo kiểu này được.

    Meo meo…..Vĩnh Phong túm sau gáy giơ con mèo nhỏ lên cao. Con mèo nhỏ đáng thương run rẩy trong sương lạnh.

    Hoài Thương sợ hãi kêu to:

    -Anh định làm gì nó hả ?? Mau thả cho nó đi !! Tôi xin anh đấy !!

    Biểu tình trên khuôn mặt Hoài Thương gần như sắp khóc, đôi mắt ầng ậc nước, hướng đôi mắt cầu xin nhìn về phía Vĩnh Phong.

    -Chỉ cần cô chịu kí vào tờ giấy kia, tôi sẽ buông tha cho con mèo nhỏ này. Còn nếu không, cô hãy nói lời tạm biệt với nó đi.

    Hoài Thương lặng người. Nước mắt bắt đầu rơi. Một giọt…hai giọt…..

    Vĩnh Phong lạnh lùng đếm:

    -Một…hai…..

    Bầu không khí chung quanh bỗng trở nên yên lặng một cách dị thường. Bốn người đứng núp sau gốc cây căng thẳng chờ đợi quyết định của Hoài Thương đến quên cả thở.

    -B..a……. – Vĩnh Phong phất tay, định chuyển con mèo nhỏ cho người vệ sĩ đứng bên cạnh. Đột nhiên….

    -Khoan đã !! Xin anh đừng làm thế !! – Hoài Thương khóc lóc cầu xin.

    -Ném bỏ nó đi !! – Vĩnh Phong không đếm xỉa gì đến lời cầu xin của Hoài Thương.

    Người vệ sĩ túm con mèo nhỏ chuẩn bị cất bước đi.

    Hoài Thương la to:

    -Tôi kí !! Tôi kí !! Xin anh đừng ném nó đi !! Tôi kíiii….!! Hu hu hu !!!!

    Hoài Thương khóc bù lu bù loa như giết heo. Đang trong trạng thái căng thẳng như dây đàn sắp đứt, nhóm người làm trong nhà choáng váng không theo kịp được với tốc độ và diễn biến cảm xúc của Hoài Thương, chỉ còn biết cười trừ, lắc đầu ngán ngẩm chịu thua.

    Không ai hiểu được suy nghĩ của cậu chủ nhỏ lúc này. Mặc dù Hoài Thương đã hứa hẹn sẽ kí, nhưng cậu chủ nhỏ vẫn chưa yên tâm, thúc giục:

    -Kí mau ! Đừng để tôi phải đổi ý !!

    Dưới ánh mắt theo dõi riết rao của Vĩnh Phong, cùng tính mạng đang trong tình trạng nghìn cân treo sợi tóc của con mèo nhỏ, không còn cách nào khác, con nhỏ đáng thương đành khóc rấm rứt ghì mạnh bút kí tên mình vào góc cuối của tờ giấy.

    Không để cho Hoài Thương kịp hối hận đổi ý, tờ giấy đã bị cậu chủ nhỏ không biết đến bên cạnh con nhóc từ lúc nào cướp mất. Vĩnh Phong cau mày nhìn dòng chữ “Trịnh Hoài Thương” lạ hoắc, tức giận quát hỏi:

    -Cô định đùa tôi đấy hả ? Tôi bảo cô kí tên vào đây, tại sao cô dám dùng tên người khác để kí. Cô tưởng tôi không biết cô là ai sao ???

    -Anh nghĩ là tôi có cơ hội để đùa anh sao ?? Tên tôi rõ rành rành ghi trên tờ giấy, anh còn không hài lòng ở điểm gì nữa ?? – Hoài Thương vừa tức vừa hận.

    -Tên cô là Trịnh Hoài Thương ??

    -Phảiiiiiii……!!!!!!! – Hoài Thương tức tối gầm lên như sấm vang.

    Lần này đến lượt cậu chủ nhỏ choáng váng đầu óc phải đứng giật lùi ra sau mấy bước, tránh để tiếng hét không giống người kia giết hại lỗ tai của mình.

    -Tôi hỏi lại lần cuối, tên –cô- có -phải- Trịnh -Hoài –Thương- không ? – Sắc mặt Vĩnh Phong đã biến thành xanh mét như lá cây.

    - Phảiiiiiii……!!!!!!!!!!!!!!!!!! – Hoài Thương còn ngân cao và ngân vang xa hơn cả lúc nãy.

    Bốn người đứng núp sau gốc cây vội bịt chặt tai, mồ hôi lạnh nhỏ giọt trên đỉnh đầu. Hai người vệ sĩ đứng gần bên cạnh Vĩnh Phong mặc dù có võ công hộ thể cũng hơi lảo đảo, thân hình run run.

    Còn cậu chủ nhỏ của chúng ta thì sao….

    Lúc này không biết phải miêu tả sắc mặt của Vĩnh Phong thế nào cho đúng. Có lẽ là màu xanh như lá rêu chăng, hay là màu trắng đục của sữa…à không, mà có lẽ là hai màu trắng và đen.

    Ư ư… Vĩnh Phong nhét ngay tờ giấy vào mồm Hoài Thương mặc kệ con nhóc kêu ư ử trong miệng, quay lại quát đám người đang đứng núp xem diễn phía sau:

    -Mang tờ giấy khác lại đây cho tôi.

    Bốn người giúp việc xô đẩy nhau, ai cũng không muốn đối diện với cậu chủ đang tức giận phừng phừng. Ngọn lửa bốc cao trong người cậu chủ có thể thiêu người khác thành tro bụi, còn sát khí bắn ra bốn phía xung quanh của cậu chủ có thể khiến người khác bị thương trong vô hình. Nhưng cuối cùng cũng có người phải đứng ra hứng chịu….

    -Quản gia Hồng !!!!

    Trước khi chạy vào nhà lấy giấy cho cậu chủ nhỏ, quản gia Hồng không quên trừng mắt và ngoằm nguýt đám nhân viên dưới quyền.

    Năm phút sau. Quản gia Hồng bằng tốc độ vừa chạy vừa lăn kịp đưa tờ giấy cùng một cuốn vở cho Vĩnh Phong trước khi cậu chủ nhỏ nổi điên mắng người.

    Hoài Thương vẫn bị treo trên cánh cổng sắt. Thân hình đung đưa…đung đưa. Trong miệng ư ử kêu. Dưới chân con chó đang sủa gâu gâu cùng con mèo kêu meo meo. Điều kì lạ là con chó lại không cắn con mèo, ngược lại cho nó đùa nghịch dưới chân mình. Bình thường mà nhìn thấy cảnh đoàn viên và ấm cúng này thế nào Hoài Thương cũng sung sướng cười to một phen, nhưng trong tình cảnh hiện giờ….hu hu hu…con nhỏ chỉ muốn ngửa mặt lên trời gào khóc to thôi.

    Vĩnh Phong liến thoắng ghi trên tờ giấy, tốc độ ghi rất nhanh, sắc mặt lạnh như tiền.

    Ba phút giau. Tờ giấy được chuyển đưa cho Hoài Thương. Vĩnh Phong cảnh cáo:

    _Lần này cô mà dám kí tên sai. Tôi sẽ treo cô ở đây ba ngày ba đêm cho đến khi nào cô chịu ngoan ngoãn nghe lời thì thôi.

    Hoài Thương ư ư kêu trong miệng, ý là muốn được thanh minh và giải thích.

    Chờ tờ giấy được gỡ ra khỏi miệng. Con nhóc lập tức nói như liên thanh:

    -Này tên kia !! Anh quá đáng vừa thôiiiiiii….!!! Anh bắt tôi kí tên vào tờ giấy thì tôi đã kí rồi đấy thôi. Anh còn muốn gì nữa. Nói cho anh biết tên khai sinh cúng cơm của tôi là Trịnh Hoài Thương !!! Tôi là người quang minh chính đại, đi không đổi họ, ngồi không đổi tên. Tôi việc gì phải lừa anhhhh…..!!!!

    Rầm…phành…. Vĩnh Phong đá mạnh vào cánh cổng sắt, rít giọng:

    -Cô nói lại lần nữa xem. Cô là ai ????

    -TÔI LÀ TRỊNH HOÀI THƯƠNG !!!!!!!! – Hoài Thương gân cổ gào lên.

    Thêm một lần nữa đám người làm trong nhà bị tiếng gầm như sư tử rống làm cho ngả nghiêng liêu xiêu như cây đổ.

    Cậu chủ nhỏ bóp chặt cằm Hoài Thương, bắt con nhỏ đối diện với đôi mắt đen lạnh như băng đá của mình.

    -Tôi cho cô cơ hội cuối cùng. Cô mà không kí tên thật của mình, tôi sẽ giết chết cô tại đây….

    Một giọt…hai giọt….hàng loạt giọt mồ hôi lạnh đua nhau tuôn rơi khắp người Hoài Thương. Trái tim con nhỏ băng giá. Nhịp thở chậm dần. Con nhóc đang run sợ, run sợ đến chết ngất, cà lăm nói qua hàm răng run cầm cập.

    -Tôi….tôi thật sự…sự là Trịnh…..Hoài….Thương….Tôi…không có lừa anh.

    Tiếp theo, con nhỏ òa khóc như mưa. Tiếng gào khóc thê thiết nghe như nhà ai đó có đám ma.

    Đến giờ thì không còn từ nào để diễn tả và miêu tả cảm xúc cùng suy nghĩ của đám người làm trong nhà họ Đào nữa. Thấy con nhỏ gào khóc, cậu chủ nhỏ bỗng nhiên chạnh lòng buông tha chiếc cằm đáng thương của con nhóc, sau vài giây giật mình nhận ra mình lại đi thương hại con nhỏ khó ưa trước mặt này, liền cao giọng quát:

    -Còn không mau kí đi !!! Cô muốn tôi đánh cô hả ?????

    Hức…hức…. Hoài Thương khóc nấc nghẹn ngào, kí tên qua hàng nước mắt nhạt nhòa.

    Phựt….. Vĩnh Phong giật ngay lấy tờ giấy, cũng không thèm hỏi tên người trong tờ giấy này có thật sự là của Đỗ Lệ Tuyết không, chỉ xem sơ qua rồi đút vào túi quần. Cậu chủ nhỏ tin rằng tên người có thể khác đi, nhưng dấu vân tay kí trên tờ giấy và nét chữ thì không thể nhầm lẫn với người khác được, huống chi con nhỏ đang ở trong tay hắn, giấy tờ tùy thân cũng bị hắn nắm giữ, vả lại gia đình cô ta đang nợ gia đình hắn rất nhiều tiền, chỉ cần ngần ấy thôi cũng đủ để giam giữ cô ta ở đây, và biến cô ta thành nô lệ của mình.

    Xoẹt… Tiếng quần áo rách.

    Vĩnh Phong sửng sốt ngẩng mặt nhìn Hoài Thương.

    Con nhóc cắn chặt môi, cả người cứng đờ.

    Xoẹt…xoẹt…hai âm thanh nối tiếp nhau. Hoài Thương và Vĩnh Phong căng thẳng nhìn vào mắt nhau.

    Roẹt……Hoài Thương đang trong tư thế giơ cao tay và……

    Vĩnh Phong biến sắc vội vòng tay ôm lấy thân hình đang rơi của con nhóc, ôm Hoài Thương đứng xoay lưng lại với hai người vệ sĩ và đám người đứng núp phía sau lùm cây, khuôn mặt dần biến đỏ, hướng ánh mắt về phía một người vệ sĩ đứng bên cạnh, hét:

    -Ném áo khoác của tôi lại đây.

    Người vệ sĩ sững sờ mất mấy giây rồi nhanh chóng làm theo yêu cầu của cậu chủ nhỏ.

    Vĩnh Phong đón lấy chiếc áo khoác, luống cuống quấn chặt quanh người con nhóc, bao con nhỏ thành cái kén. Hoài Thương úp mặt vào ngực Vĩnh Phong, sống chết không chịu ngẩng mặt lên nhìn ai, thân hình khẽ run rẩy, khuôn mặt chìn lừ như đun sôi.

    Đám người đứng núp sau lùm cây căn bản không nhìn rõ được tình huống vừa xảy ra bởi vì quá nhanh, chỉ thấy cậu chủ nhỏ đang ôm chặt lấy con nhóc, mà con nhỏ kia cũng ngoan ngoãn để cho cậu chủ nhỏ ôm. Bốn người đưa mắt nhìu nhau, đọc được trong mắt nhau dấu chấm hỏi to đùng, ngụ ý dò hỏi….. Vừa xảy ra chuyện gì ?? Tại sao bọn họ lại ôm nhau ???

    -----------------------------------------------------------------------------------------

    Trong bản “Hợp đồng nô lệ” có ghi các điều khoản sau:

    Thứ nhất: Chủ nhân nói gì đều phải nghe và làm theo.

    Thứ hai: Không được cãi và chống lại mệnh lệnh của chủ nhân.

    Thứ ba: Nô lệ chính là vật sở hữu của chủ nhân. Chủ nhân có quyền sở hữu tất cả thời gian của nô lệ.

    Thứ tư: Thời gian sẽ kéo dài cho đến khi nô lệ trả hết số tiền đang nợ. (Nếu làm tốt cũng sẽ được trả lương, ngược lại sẽ bị phạt gấp năm lần và tính thêm vào số tiền lãi.)

    Thứ năm: Nếu vi phạm bốn điều trên sẽ bị xử phạt và xử lý tùy theo mức độ vi phạm. (Tất cả phụ thuộc vào sở thích và ý muốn của chủ nhân. Nô lệ không được phép khiếu nại và phàn nàn.)

    Thứ sáu: Hiệu lực có giá trị pháp lý bắt đầu từ ngày kí và không có quyền thay đổi.

    ----------------------------------------------------------------------------------------------

    (Note: Tin tác giả đi. Câu chuyện giờ đây mới chỉ bắt đầu mà thôi.)
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

  6. #16
    Tuổi
    22
    Giới tính
    Girl
    Tham gia
    Jun 2010
    Địa chỉ
    Tp. Hồ Chí Minh
    Bài viết
    77
    Cảm ơn
    7
    Được cảm ơn
    158 / 57 bài

    Mặc định .+. Cô dâu gán nợ.





    Chương bảy.

    Sáng sớm, trời mờ sương.

    Rột roạt….. Hoài Thương bị con mèo gây rối làm tỉnh. Lần đầu tiên con nhóc dậy sớm mà không cần cậu chủ nhỏ phải dùng bạo lực.

    Hoài Thương che miệng ngáp ngủ, mỉm cười xoa đầu con mèo nhỏ, thì thầm hỏi:

    -Em đói bụng rồi à ? Muốn ăn sáng rồi sao ?

    Meo meo…..Con mèo cọ cọ vào má Hoài Thương.

    Hoài Thương tươi cười dịu dàng, vào giây phút này đã quên hết mọi ưu phiền bởi vì sự đáng yêu và dễ thương của con mèo nhỏ. Chờ Hoài Thương gập gọn chăn và xếp gọn gối vào một góc trên ghế sô pha. Con mèo nhỏ nghịch ngợm đùa nghịch trên sàn nhà.

    Bất chợt…một con bướm màu vàng nhạt bay từ cửa sổ vào trong nhà. Con mèo hiếu kì đuổi theo.

    Con bướm bay lượn một vòng chung quanh căn phòng, mỗi nơi lại đậu lại một chút, sau đó khẽ vỗ đôi cánh mỏng bay đậu trên lớp chăn đắp trên người cậu chủ nhỏ.

    Phịch….Con mèo phóng thẳng lên giường, bốn chân rơi trúng ngay vào khuôn mặt đẹp trai của cậu chủ khó tính. Và nghịch loạn trên người hắn như thể đã quên mất sự tàn bạo của hắn vào lúc tối hôm qua.

    Cậu chủ nhỏ mở bừng mắt, giận dữ hét to:

    -Đỗ Lệ Tuyết !!! Mau ném con mèo xuống ngay cho tôi !!!! Nhanh lên !!!! Tôi cho cô mười giây. Nếu không cô chờ mà nhặt xác của nó đi !!!!!

    Hoài Thương đang đánh răng trong phòng tắm nghe tiếng quát như liên thanh của Vĩnh Phong, hoảng hốt giận bắn người, vội chạy thẳng đến hướng chiếc giường ngủ. Trong miệng vẫn còn ngậm bàn chải đánh răng. Bọt kem đánh răng dính nhoe nhoét sang hai má. Mái tóc ngắn buộc túm trên đỉnh đầu. Quần áo ngủ rộng thùng thình nhàu nát. Trông con nhỏ lúc này chẳng khác gì một con ngố.

    Vĩnh Phong đang tức giận phừng phừng cũng phải mím chặt môi để ngăn không bật ra tiếng cười cố kìm nén. Nhưng cũng không quên trừng mắt cảnh cáo con nhỏ đáng thương, ngón tay chỉ thẳng vào con mèo nhỏ đang không biết sống chết dám đùa nghịch cuộn tròn chơi đùa với chiếc chăn đắp trên người hắn.

    Cậu chủ nhỏ tưởng con nhóc sẽ ôm lấy con mèo ra khỏi người mình để cho mình yên, nào ngờ…..

    Ha ha haaa…..Con nhóc ôm bụng cười như điên, cười văng bắn cả ra nước mắt làm ướt rèm mi đen láy. Chiếc miệng nhỏ nhắn mở rộng. Cạch…..chiếc bàn chải đánh răng rơi tự do xuống nền nhà. Con nhỏ cười đến run cả người, ngón tay run run chỉ vào khuôn mặt hằn in bốn dấu chân đen sì nhỏ xíu của Vĩnh Phong. Không cần suy đoán cũng biết kiệt tác kia là do ai làm.

    Vĩnh Phong tức điên người, tung chăn lên cao. Con mèo theo đó bị hất tung bay thẳng ra hướng ngoài cửa sổ.

    -Chúa ơi !!!!! - Hoài Thương sợ hãi vội chồm người về phía trước, giơ hai tay ra hứng lấy con mèo nhỏ tội nghiệp. Chỉ là….Con nhỏ không đón được con mèo mà….

    Rầm…. Hoài Thương ngã đè lên người Vĩnh Phong, đẩy cậu chủ nhỏ ngã đập lưng lại xuống chiếc giường êm ái. Răng con nhỏ va đập mạnh vào ngực Vĩnh Phong. Tay kéo rách cả áo. Roẹt….âm thanh bén nhọn khiến cả hai đông cứng người, nín thở bất động duy trì tư thế đáng xấu hổ, không ai dám nhúc nhích cựa quậy. Đúng lúc đó….

    Cạch….Cánh cửa phòng hé mở, quản gia Hồng rụt rè bước vào phòng. Và…..

    Quản gia Hồng ngớ người, đứng ngây ra như phỗng, mắt mở to hết cỡ nhìn cảnh cả hai đang ôm nhau trên giường, quần áo lộn xộn bất chỉnh. Vài giây sau. Quản gia Hồng làm tư thế xoay người như tử sĩ trong quân đội, lắp bắp nói bằng giọng khô cứng.

    -Xin….xin hai người cứ…cứ tiếp tục. Tôi….tôi cái gì cũng không…không nhìn thấy.

    Không ai đoán được suy nghĩ và cảm giác của quản gia Hồng lúc này. Trước khi xuống lầu còn không quên giúp “đôi trẻ” trong kia khóa kĩ cánh cửa lại.

    Hoài Thương khóc không ra nước mắt, tuyệt vọng đến mức đã nghĩ đến việc tự sát không dưới một nghìn lần. Hiểu lầm to lớn này biết đến bao giờ mới rửa sạch được đâyyyyy…..????????

    Sắc mặt của cậu chủ nhỏ lại biến màu liên tục. Lần này còn nhiều hơn cả bảy sắc cầu vồng. Tức giận gầm lên như sấm vang:

    -Còn không mau cút xuống….. !!!!!!!!!!!

    Hự……bụp…..Hoài Thương căm hận trút giận chống tay ấn thật mạnh xuống ngực Vĩnh Phong, tiện thể còn tặng luôn cho cậu chủ nhỏ một cú đấm “không nhẹ” vào bụng, kèm theo một câu nguyền rủa mắng chử i cho hả giận:

    -Tôi căm ghét anhhhhhh….!!!! Tôi cầu cho anh đi ra đường đụng phải cây cột điệnnn…..!!!!!

    Sau khi gào lên bằng thứ âm thanh giết heo của mình, con nhỏ chạy rầm rầm vào phòng tắm, ngay tức khắc đóng xập cánh cửa gỗ lại.

    Cậu chủ nhỏ ôm cái bụng bị đánh đau nhức, tức giận đến mức nghiến răng nghiến lợi, đôi mắt đỏ bừng vì cáu, còn sắc mặc ư…..đã biến thành hỗn hợp của đủ loại màu sắc.

    Còn con mèo nhỏ đáng yêu và ngây thơ vô số tội của chúng ta thì sao…. Lúc bị cậu chủ nhỏ trong lúc tức tối giận dữ hất văng ra ngoài cửa sổ đã kịp thời bám được vào chấn song sắt cửa sổ rồi theo đó nhảy xuống đất, theo chân quản gia Hồng đi xuống tầng trệt, giây tiếp theo lẻn chạy ra ngoài khu vườn. Hiện giờ nó đang vui vẻ chơi đùa cùng với chú chó giống Đức to lớn. (Nếu không tin chỉ cần lắng nghe tiếng kêu của hai con vật thì biết.)

    Rầm….Cậu chủ nhỏ trút giận vào cánh cửa phòng tắm, rít giọng quát to ra lệnh:

    -Cô ra đây ngay cho tôi !!! Ra ngay lập tức !!!!! Đừng để tôi phải đá cửa xông vào !!!!

    Hoài Thương co rụt cổ đứng núp trong phòng tắm, hốt hoảng ngó ngược ngó xuôi tìm kiếm thứ gì đó có thể tự vệ. Và…..

    Vài giây sau. Cậu chủ nhỏ đã tức giận đến mức không còn đủ kiên nhẫn và tốn hơi thừa lời quát ra lệnh cho con nhỏ nô lệ không bao giờ ngoan ngoãn chịu nghe lời kia nữa, mà dùng hành động trực tiếp hơn……

    Phành….. Vĩnh Phong giơ cao chân đạp mạnh vào cánh cửa phòng tắm.

    Liên tiếp lần thứ hai cậu chủ nhỏ đang đứng trong thư thế giơ cao chân chuẩn bị đá thì…..

    Rầm….Cánh cửa đột ngột bị mở mạnh từ bên trong. Một cái bóng xông thẳng ra ngoài phòng ngủ.

    Cậu chủ nhỏ không kịp phòng bị, xui xẻo bị cánh cửa đập dán dính vào bờ tường phía sau. Khuôn mặt đẹp trai bị cánh cửa đập bẹp dí thành hình cái bánh đúc. Còn cái mũi đã đỏ bừng như ớt chín. Cả người cậu chủ nhỏ đã nóng rực như sắt nung, có thể thiêu đốt cánh cửa gỗ thành than củi.

    -ĐỖ-LỆ-TUYẾT !!!!! TÔI NHẤT ĐỊNH PHẢI GIẾT CÔ !!!!! – Tiếng gầm gừ phát ra từ trong cổ họng. Ngay lập tức cánh cửa gỗ bị đã xập vào bản lề, bị rung lắc. Giây tiếp theo biến thành vật hy sinh trong cuộc chiến của hai người. Cánh cửa long một bên bản lề, treo leo đứng theo tư thế ngả nghiêng lắc lư, kêu kẽo kẹt.

    Bị sát khí bắn ra từ người cậu chủ nhỏ cộng thêm giọng nói âm u như vọng lên từ địa ngục hù dọa, con nhóc tội nghiệp càng ra sức giật mạnh núm khóa cửa phòng ngủ.

    Cậu chủ nhỏ nện mạnh từng bước chân trên nền gạch men, từng bước từng bước một tiến tới gần con nhóc đang loay hoay tìm cách chạy trốn. Nhưng không còn đủ thời gian nữa…..

    Vĩnh Phong chống tay vào cánh cửa, ép sát con nhỏ bị nhốt ở giữa. Hoài Thương nín thở, cả người căng thẳng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

    -Tôi nên làm gì cô đây ? Nên treo cô lên xà nhà ? Nên vặn gãy cổ cô…?? Hay là nên lột hết quần áo của cô rồi đánh cô một trận nhừ tử hả ???? – Vĩnh Phong cất lời nhẹ nhàng hỏi. Nhưng giọng nói lại lạnh lẽo tựa băng đá.

    Con nhóc bị đóng băng. Cả người lạnh toát. Trái tim run rẩy.

    -Nói mau !!!!!! – Vĩnh Phong vỗ mạnh vào cánh cửa, túm vai xoay con nhóc đứng đối diện với đôi mắt giận dữ của mình.

    Bốp….Đầu Hoài Thương đập vào cánh cửa đau điếng. Con nhỏ âm thầm rơi lệ. Vô thức siết chặt thứ đồ đang cầm trong lòng bàn tay phải.

    Vĩnh Phong túm cổ áo lôi xách Hoài Thương giơ lên cao như đang xách một con gà nhỏ có sức nặng không đáng kể. Cậu chủ nhỏ ép lưng con nhỏ vào cánh cửa gỗ, bắt đầu quá trình vấn tội:

    -Tối hôm qua cô đã kí vào bản “Hợp đồng nô lệ” kia rồi đúng không ?

    Con nhóc gật đầu như một cái máy.

    Thừa thắng xông lên. Cậu chủ nhỏ cao giọng vấn tội tiếp:

    -Thế tại sao cô lại không biết thân phận mình mà còn dám liên tục chọc tức tôi, thậm chí còn dám đánh tôi. Cô tưởng tôi sẽ dễ dàng tha thứ cho cô như mọi lần hả ?????

    Hoài Thương bị tiếng quát hỏi của Vĩnh Phong làm trấn động màng tai, nhăn mặt rùng mình ớn lạnh. Ngay tại thời điểm Hoài Thương nghĩ mình chết chắc rồi, đột nhiên ngoài cửa sổ vang lên tiếng kêu của con nhỏ mèo nhỏ….

    Meo meo…..Không hiểu bằng cách nào con mèo có thể đi vào từ cửa sổ lầu ba của căn nhà.

    Hoài Thương và Vĩnh Phong cùng quay lại nhìn con mèo. Trong khi một người thì lo sợ muốn chết; người kia lại âm thầm cười lạnh, thả tay buông rơi con nhỏ nô lệ xuống sàn nhà, chạy đến túm cổ con mèo nhỏ.

    Méoooo…con mèo nhỏ bị túm đau, kêu thảm thiết, bốn chân khua loạn trong không khí.

    Hoài Thương chỉ kịp vuốt cổ họng, không có thời gian để tự thương xót cho bản thân mình, bất chấp tất cả xông lên muốn cướp lại con mèo nhỏ.

    -Xin anh trả lại cho tôi !! Xin anh đừng làm đau nó !!!

    Cậu chủ nhỏ túm chặt con mèo nhỏ, làm tư thế như thể chuẩn bị ném con mèo bay ra ngoài chấn song sắt cửa sổ.

    Sắc mặt Hoài Thương tái nhợt. Và khi một người đã vượt quá giới hạn chịu đựng thì thường hay làm những việc mà người khác không thể tưởng tượng nổi…..

    Con nhóc vung cái móc sắt quần áo vụt tới tấp vào người cậu chủ nhỏ, vừa đánh không ngừng vừa liên mồm mắng:

    -Đồ độc ác !! Đồ dã man !! Đồ xấu xa !!! Đồ tồiiiiii……!!! Đồ điênnnn……!!!! Mau thả con mèo của tôi ra ngay !!!!!!!

    Cậu chủ nhỏ bị đánh cho tối tăm mặt mũi. Cái móc sắt nhỏ bé kia mới nhìn thoạt tưởng vô hại nhưng lại có lực sát thương không nhỏ. Chả thế mà cậu chủ nhỏ của chúng ta bị đánh cho không kịp trở tay, chẳng những phải buông bỏ con mèo, còn phải lo đối phó con nhóc đang trong tình trạng nổi điên vì có người dám dã man hành hạ động vật. Được thả tự do, con mèo nhỏ biết sợ vội chạy lẩn trốn ngay vào gậm giường.

    Bốn mươi giây sau. Tình thế chuyển rời…..

    Cậu chủ nhỏ điên tiết đuổi theo con nhỏ đang kêu la oái oái chạy bán sống bán chết đằng trước. Cả hai đuổi nhau chạy chung quanh khắp phòng. Chạy vòng quanh bộ bàn ghế sô pha. Cuối cùng bí quá, con nhóc đành nhảy bật lên giường, đứng dán lưng vào bờ tường, trong tay lăm lăm giơ cao chiếc móc quần áo, đề phòng nhìn cậu chủ nhỏ trừng trừng.

    Cậu chủ nhỏ cũng không thèm suy nghĩ nhiều nhảy bật lên theo, túm lôi giật con nhỏ ngã rầm xuống giường. Và chúng ta lại được thấy cảnh…..

    Cả hai vật lộn với nhau trên giường. Lăn lông lốc từ đầu giường xuống cuối giường. Không biết ai trên ai dưới vì tốc độ di chuyển của cả hai quá nhanh, nên không nhìn rành……

    Tiếng động dồn dập. Âm thanh va đập vang dội. Tiếng la hét thất thanh. Tiếng rên rỉ đau đớn…..Tất cả được bốn người làm đang khom lưng, đứng áp sát tai vào cánh cửa gỗ nghe lén suy luận thành những cảnh đen tối và dâm mỹ…..bịt miệng lẫn nhau cố ngăn tiếng hét sửng sốt không dám tin….. tiếng hét hào hứng phấn kích đang trực trào trong cổ họng.

    Trong khi đó ở trong phòng, trận chiến vẫn tiếp tục…..

    Cốp….cốp….đầu con nhỏ tội nghiệp bị đập liên tiếp hai phát vào đuôi giường. Sao năm cánh trên trời bay loạn. Con nhóc đau quá gào khóc kêu to:

    -Hu hu hu….!!!!! Đồ độc ác !!!!! Hu hu hu !!!!!!!

    Bên ngoài cánh cửa…..

    Rầm….phành…..Bốn người ngã chồng lên nhau khiến cánh cửa không chịu được sức nặng đã bật mở tung, đập mạnh vào bờ tường trong phòng.

    Hai người trên giường giật nảy người nhìn ra hướng cửa.

    Bốn người hướng ánh mắt nhìn lên…. Và……

    -Aaaa…..!!!! Tôi giết chết anh….!!!! Bốp…bốp !!!! - Con nhóc hóa điên tát bôm bốp vào mặt cậu chủ nhỏ, che mặt khóc nhảy xuống giường. Chạy ra hướng cửa, giẵm đạp lên chân bốn kẻ thích rình nghe lén, chạy như bay xuống cầu thang, khóc nấc xông thẳng ra vườn.

    Bốn người ngơ ngác nhìn theo……

    Cậu chủ nhỏ hóa đá. Hai bên má vẫn còn nguyên dấu vết mười đầu ngón tay đỏ bừng.

    Trong đầu bốn người giúp việc lại bắt đầu tưởng tượng lung tung. Hình ảnh cô Lệ Tuyết quần áo bất chỉnh, vẻ mặt khóc lóc đau đớn….ôm mặt chạy khóc ra khỏi phòng; hình ảnh cậu chủ nhỏ ngồi ngơ ngác trên giường, chiếc áo thun bị xé rách phân nửa, chăn chiếu hỗn độn, bị đánh cũng không đuổi theo, mà vẻ mặt dường như lại có vẻ ăn năn hối hận…..chẳng lẽ….bọn họ thật sự đã….đã……

    Hai cô giúp việc còn trẻ chưa chồng sắc mặt bỗng chốc đỏ bừng, cắn môi cúi đầu không dám nhìn hình ảnh của Vĩnh Phong lúc này…… Hai người còn lại cũng có suy nghĩ tương tự như hai cô giúp việc.

    Một phút sau. Vĩnh Phong giật mình hoàn hồn, tức giận rống to:

    -Còn không mau cút đi !!!!!! Muốn tôi tống cổ tất cả các người ra khỏi nhà phải không ????

    -Dạ. chúng tôi xin lỗi !! – Bốn người đồng thanh nói một lúc, xô đẩy thúc giục nhau đứng dậy, rồi nhanh như chớp bỏ chạy xuống lầu trước khi Vĩnh Phong thật sự nổi điên đuổi việc bọn họ thật.

    Đúng lúc đó ngoài cổng chính vang lên tiếng bấm chuông cổng…..
    HIHIHEHE
    Các bạn có thể gửi tin nhắn cho mình đến địa chỉ yahoo của mình là: mysweetlovelyday.

    Trang blog cá nhân: thanhcat.wordpress.com hoặc http://me.zing.vn/mysweetlovelyday/home.

    Rất vui chào đón các bạn !

+ Gửi bài trả lời
Trang 2 của 2 Đầu tiênĐầu tiên 1 2
 
  Copyright © 2007 - 2011, HiHiHeHe. All rights reserved.
  Sáng lập: Lê Đăng Thiện (Dolphin)
  Thiết kế: Dolphin. Phát triển: Thành viên HiHiHeHe.
  Liên hệ quảng cáo:
  Lê Đăng Thiện. Phone: 0913.919110 | Email: yeucaheo@gmail.com
 
Powered by vBulletin™ Version 4.0.7  
Copyright © 2013 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.  
().
Partner: VinaDesign - Thiet Ke Web
VietHiphop.com | AnhEmOi.com | ChiEmOi.com | Game.HiHiHeHe.com