*
* *
Trở lại với Anton, anh ta vẫn đang hít thở đều đặn, mắt nhắm mắt mở quan sát ‘con mồi’…
-“Khoảng cách: tối đa 400 mét. Hướng gió: Đông_Bắc. Trọng lực: không đáng kể…” Những gì được học ở “Học viện đào tạo Trinh sát bắn tỉa” được liệt kê không thiếu xót, đó là thói quen của anh ta, cũng như việc thích giấu mình ở 1 nơi nào đó kín đáo, lẩm nhẩm những phép toán quen thuộc để hạ con mồi 1 cách hiệu quả, và không đau đớn nhất. Vì thế mối quan tâm hàng đầu chính là: “những cái đầu sơ hở.”
‘1 tên, 2 tên, 3 tên, 4 tên… còn tên thứ năm đâu rồi?’
Bỗng, đâu đó thoáng qua một nụ cười trên khóe miệng Anton, anh ta thấy một điều vô cùng thú vị, mà chắc hẳn mọi tay bắn tỉa đều thấy thú vị. Tên thứ 5 đang đứng khuất sau 1 tên khác!
Chúng di chuyển thật chậm chạp, để lộ ra 1 đường thẳng tuyệt vời cho 1 phát súng và chướng ngại vật không nhiều, nói chung là thoáng đãng với 1 khu rừng thế này.
Khi mà mọi thứ dường như ổn thỏa, đâu ai ngờ rằng có 1 vận may tuyệt vời đến thế.
‘Vành trăng khuyết’ trong tay Anton đang nóng lên và …
Viên đạn lao đi, không 1 tia lửa hay 1 tiếng động, nó xuyên qua cái đầu xanh nhợt nhạt, chắc chắn là đầy những thứ nhớp nháp kinh dị… và cắm vào gốc cây sau khi xé toạt lồng ngực kẻ xấu số đứng gần đó. Quả là phát đạn hoàn hảo.
-“ Được rồi Hunter 1, dọn dẹp bọn chúng đi, nhớ đừng phí đạn, chúng ta….” _ Tôi chưa kịp dứt câu, thì thằng cha này đã cho 1 loạt đạn cắm vào người 3 tên còn lại.
-“ Này này, nên nhớ là ta còn phải lấy mẫu vật, tiết kiệm đạn đi, đừng có làm bọn nó nát bét ra đấy!...”_Tôi lập lại nhiệm vụ được giao.
-“ Xin lỗi sếp, tôi xong rồi đây. Over.” _ Sau 1 loạt đạn giảm thanh, cuối cùng thì hắn cũng chịu dừng tay.
-“ Yên lặng thế là tốt, còn bây giờ, kiểm tra xung quanh và chắc rằng không còn đối tượng nào khác. 5 phút sau phương tiện vận chuyển sẽ đến. Over” _ Lâu lâu mới có nhiệm vụ, sao mà nó dễ thế nhỉ ? Tôi nghĩ thầm, trong khi nhấn nút truyền tin về căn cứ.
-“ Báo cáo, đội Leo 1 đã hoàn thành nhiệm vụ. Xin cử phương tiện vận chuyển mẫu vật, tọa độ là For10:30. Over” _ Sắp xong rồi, chỉ việc ngồi đợi, sau đó là về căn cứ, ngả lưng nghỉ 1 giấc bên cái máy sưởi, ngoài này lạnh thật… tôi đang nghĩ ngợi, bỗng có tín hiệu của bộ đàm.
-“ Có việc gì vậy? Over.”
-“Có phát hiện thưa sếp, có vẻ thú vị đây, 1 cái hang. Over.” _ Bogdan trả lời.
-“ Này Anton, hãy xác định vị trí cái hang đó! Over.”
Anton đảo ống ngắm 1 hồi…-“ Báo cáo, vị trí hang hướng Đông Bắc, cách hồ khoảng 5 mét, bị nhiều cây và bụi rậm che khuất nhưng vẫn nhận ra vì có 1 lối mòn phía trước. Over.”
Ồ, có 1 cái hồ nhỏ, sao mình không để ý…Tôi nhận thấy cái hang, nằm phía phải bờ hồ, Bogdan đang vẫy vẫy trước ống nhòm của tôi.
-“ Tôi tiến vào chứ?” _ Bogdan hăm hở –“Khẩu ‘M73 Vulcan’ của tôi đủ làm gỏi bất cứ thứ gì cản đường.”
-“ Này đừng manh động, nên nhớ là phải giữ im lặng tuyệt đối, anh định dùng cái khẩu to mồm đó đánh thức cả khu rừng à?. Với lại trời gần tối rồi, quay lại vị trí chờ đội hỗ trợ. Over!” _ Tôi cũng tò mò về cái hang đấy, nhưng mệnh lệnh là mệnh lệnh, cái hang và trời gần tối là nguy hiểm…
-“Hunter 1 cẩn thận!” _ Tiếng Anton hét qua bộ đàm.
1 con chó rừng từ trên đỉnh hang lao xuống nhảy bổ vào người Bogdan, lúc này chưa kịp phản ứng.
Ánh chiều loạng choạng khiến tôi chỉ thấy lờ mờ qua ống nhòm. Con chó ấy nhảy chồm lên người Bogdan làm cho khẩu Silencer IX của anh ta văng ra xa, còn sống lưng ngã đè vào khẩu M73 to mồm đau điếng.
-“ Anh ổn chứ, đừng để nó cắn…” _ Ta hét qua bộ đàm, mà lúc này chắc anh ta cũng không đếm xỉa gì lời của tôi đâu.
2 cánh tay lực lưỡng của Bogdan ghì chặt lấy con vật khốn khổ, cố đẩy hàm răng lởm chởm đầy nước bọt ra.
Chẳng cần dùng nhiều sức cho lắm, con vật đã bị văng sang 1 bên vì cú đá hất của gã lực lưỡng này.
Bogdan lao ngay dậy, lôi cái dao găm bén ngót giắt ở giày ra và cầm theo kiểu sát thủ, lưỡi dao đưa về trước, vuông với cả cánh tay, cả thân mình hạ thấp để thủ thế. Con chó rừng lao dậy, chồm về phía Bogdan, nó nhảy cao ngang đầu anh, rồi rú lên từng tiếng ngắt quãng sau khi đáp xuống đất một cách tệ hại. Lưỡi dao Bogdan lia từ phải sang trái, đúng vào ngay giữa cặp hàm sắc bén của con vật, làm nó gần như bị xẻ làm đôi rồi nhanh như thoắt, anh ta né người sang 1 bên để cho nó tự do đáp xuống.
-“ Ổn chứ, cẩn thận còn kẻ địch, về điểm tập kết ngay! Over.” _ Tôi bỗng sốt ruột.
Tiếng bộ đàm rè rè vang lên trong bụi rậm gần đó, chắc nó văng ra lúc Bogdan đang liên lạc với tôi và bị phá đám bởi cái con quái gớm ghiếc hôi hám này.
Đảo mắt nhìn quanh, Bogdan phủi sạch người rồi nhặt khẩu Silencer IX và bộ đàm lên – “ Tôi đây thưa sếp, chưa chết được đâu. Ha ha ha!” _ Đúng là cái phong thái ung dung đến sợ.
-“ Chết thật cái lưng của tôi…” _ Bogdan lầm bầm _ “ … thể nào cũng nhức đến vài ngày”
-“ Còn sống là may rồi đừng than vãn, ha ha. Về điểm tập kết, trực thăng đến rồi. Over.” _ Tôi thấy nhẹ nhõm vì anh ta không sao. Vì dạo này biên chế không có nhiều để lựa chọn và anh ta là tay lính chuyên nghiệp lâu năm trong ngành.
Tiếng trực thăng phản lực, loại ‘H510’ không gây nhiều sự chú ý, đang hạ cánh ngay sau lưng tôi làm gió thổi mạnh hơn.
-“God Eyes 4, về nhà nào.”
Chỉ trong phút chốc, Anton và tôi đã có mặt trên chiếc ‘510’, sau chuyến bay ngắn, chúng tôi đáp ở khoảnh rừng trống gần mấy cái xác và Bogdan đang chờ ở đó.
Có 2 gã, mặc đồ phòng hộ màu trắng mang mũ bảo hiểm với ‘kính chống mọi thứ’ to đùng, có lẽ làm việc trong phòng hóa học, đang dọn ‘những gì còn dùng được’ sau những phát đạn của Bogdan, có lẽ tay này làm hơi quá. Chỉ có 2 cái xác bị hạ bởi 1 viên của Vincotez II là còn gần như nguyên vẹn, 1 cái hỏng phần đầu, 1 cái hỏng phần ngực, vẫn đỡ hơn những ‘tấm giẻ rách’ đang nằm kia. Nhưng dù sao 2 gã áo trắng vẫn cho tất cả đám bầy nhầy đó vào những cái bình thủy tinh cỡ trung và chuyển lên trực thăng.
-“ Còn xác của một con chó rừng, nhưng không cần đâu, loại này quá quen thuộc rồi, chẳng cần lấy mẫu vật làm gì.” _ Bogdan quay qua phía 2 nhà hóa học nọ. _ “ Chúng vẫn vô dụng như mọi khi, chắc chưa tiến hóa nổi đâu, ha ha.” _ Bogdan gượng cười, mà cái mặt gã cứ nhăn nhăn vì cái lưng đau.
-“ Được rồi các cậu, kết thúc nhiệm vụ, lên đường nào.” _ Tôi dõng dạc bảo.
Chúng tôi_đội Leo 1 lên đường về căn cứ.
*
* *
Bộ đàm lại nhấp nháy –“Tốt lắm các cậu, có tin tốt lành cho các cậu ở căn cứ đây” _ Là tiếng của Hamilton, cô ta làm ở đơn vị thông tin liên lạc, luôn sẵn sàng cung cấp mọi thông tin cần thiết cho đám lính liều mạng như bọn tôi.
-“ Nghe rõ, tôi đang đói đây, tối nay đi ăn chứ.” _ không có ý gì, nhưng tôi chỉ muốn chọc cô ta một chút. Cô nàng chỉ mới 27 tuổi, mang quốc tịch Anh, trẻ trung, xinh xắn và…. Chà chà, chắc là không có ý gì.
-“Lo cho xong việc của các anh đi.” _mất tín hiệu_ Cá chắc là cô ta cười. Lần nào cũng vậy, mỗi lần nói về những chuyện như thế, thì cô ta cũng kết thúc câu chuyện như thế.
Coi nào, còn việc gì đang đợi mình ở căn cứ nhỉ?... Tôi tắt máy bộ đàm, quay sang hỏi Bogdan –“ Anh có phát hiện gì khác không?”
-“ Ừ, có 1 việc làm tôi nghi ngờ, tôi nghĩ có lẽ sẽ hơi lạ nếu cái đám dị dạng loạng choạng đó lại có những dấu chân thẳng thớm…” _ Bogdan đáp có vẻ nghi ngại.
-“ Việc này còn chưa được xác định, không nên liều lĩnh…” _ Có thể là một người nào đó vô tình bị lạc lúc sáng hoặc là… -“… dấu chân còn mới không?” _Tôi hỏi.
-“ Bị các dấu chân khác dẫm đạp lên đôi chút, nhưng vẫn nhận ra được vì ‘người đó’ hay ‘vật gì đó’ có mang giày.”
-“ Các anh có nghĩ điều mà tôi đang nghĩ không?” _ Anton đang ngồi băng ghế đối diện lên tiếng.
-“ Vô lí, các căn cứ, trạm trú ẩn đều được quản lí rất chặt chẽ, sao lại có chuyện…” _ Tôi nghi ngờ…“Chỉ những người có giấy phép mới được đi lại ngoài này…”
-“ Báo cáo, đây là phi công Anderson, chuyến bay vận chuyển mẫu vật hóa học và đội Leo 1 đang về căn cứ. Over.” _ Viên phi công thông báo về trạm, cách không xa chúng tôi lắm. Cái nơi chúng tôi được đưa đến, được rèn luyện những kĩ năng sống còn, và được tập hợp thành nhiều đội, chuyên làm những nhiệm vụ về an ninh và ‘dọn dẹp’ đám rác thải ngoài ý muốn của sự kiện Bigbang 2031.
*
* *
Vừa đáp xuống sân bay, 2 gã áo trắng cùng đám người mới vừa đến, cũng áo trắng vội chuyển những bình thủy tinh đi về hướng cổng phía Tây. Còn chúng tôi được lệnh về căn cứ chính, riêng tôi phải đến phòng Điều hành nhân sự ngay, dù chưa được ‘thư giãn’ tí nào. ‘Có lẽ là tin tốt lành của Hamilton…’- tôi nghĩ.
Qua hết 2 dãy hành lang, tôi vội bước vào phòng mà chưa kịp thay bộ áo kiêm ‘phòng hộ tai nạn hóa học’ ra. Vừa mở cửa, ngoài Steven_Nhân viên phân phối, quản lí nhân lực, đang ngồi ở bàn ngoài cùng, còn 1 cô gái nữa, ngồi vắt chéo chân ở dãy ghế đối diện. Phải nói là tôi bị ấn tượng ngay từ đầu. Tóc cô ta màu nâu, ánh mắt thì vô cùng sắc bén. Cô ta cười và nhìn tôi bằng ánh mắt đó… 1 cảm giác kì lạ.
-“ Chào Steve.” _ tôi nói với Steven mà mắt thì vẫn không rời khỏi cô gái lạ mặt, có lẽ chưa từng xuất hiện ở đây bao giờ.
-“ A, Danny, anh về rồi sao…”
Steve chưa kịp nói hết câu –“ Hóa ra đây là Danny Marvin, đội trưởng trẻ tài năng lãnh đạo đội Leo 1. Hân hạnh.”_ Cô ta chìa tay trái ra.
Chà, cô gái này sao lại biết mình, không lẽ cô ta…-“ Tôi là Anne, Anne Shirley, được chuyển từ Căn cứ Lightning (tia chớp) và sẽ gia nhập đội của anh.” Cô ta nói ra suy nghĩ của tôi. 1 người mới, thú vị đây.
-“ Rất hân hạnh.” _ Tôi đáp bằng cái bắt tay và 1 nụ cười dễ mến _ việc phải làm đối với các cô gái.
-“ Đây là biên bản ủy thác, kí vào đây, và Anne sẽ là thành viên mới của Leo 1.” _ Steve lên tiếng.
Và nhấn phím ‘M’, 2 màn hình nhỏ xuất hiện trước mặt chúng tôi.
Đọc sơ qua lí lịch của cô ta, tôi chợt mỉm cười:
Name (Tên): Anne Shirley
Profession (Nghề nghiệp): Chemist
Stripe (Cấp hiệu): Sergeant
Age (Tuổi): 25
Sex (Giới tính): Female
Nationality (Quốc tịch): England
Blood Group (Nhóm máu): A
Birthday (Ngày tháng năm sinh): 9/9/2041
Height (Cao_Cm): 172
Weight (Nặng_Kg): 65
‘Hóa ra là 1 nhà hóa học, và cô ta là người Anh, mà cái tên đẹp đấy chứ nhỉ…’
Cái màn hình ấy phát ra tia sáng nhận dạng và có 1 cái loa nhỏ nhận giọng nói:
-“ Thiếu Úy Danny Kennedy Marvin thuộc tiểu đội đặc nhiệm Leo 1!”
Sau đó tới phần kí tên, có 1 loại bút đặc biệt trong ngăn nhỏ của màn hình, tôi ghi vài dòng:
“Đơn vị nhận biên chế:
Leon 1 Team
SL. Danny K. Marvin” (1)
Còn Anne kí vào:
Thành Viên Gia Nhập:
S. Anne Shirley. (2)
Xong phần thủ tục, Anne quay lại phía tôi cười và giơ tay ra chào kiểu nhà binh:
-“ Trung Sĩ Anne Shirley thuộc tiểu đội Leo 1 dưới quyền chỉ huy của Thiếu Úy Danny Marvin, xin trình diện.” _là Trung Sĩ à, tôi không để ý phù hiệu cấp hàm của cô ta cho lắm, chắc bởi tại cái ánh mắt quyến rũ đó.
-“ Tốt, bây giờ chúng ta là người 1 nhà.” _ Lại 1 nụ cười dễ mến nữa.
* *
*
__________
Chú Thích:
(1) SL. : Second Lieutanant : Thiếu Úy.
(2) S : Sergeant : Trung Sĩ.
Đây là Tiểu thuyết Hành động kinh dị đầu tay của Alle, mong các bạn ủng hộ
Vì chưa bik nên đặt tên truyện ra sao, nên cứ để là T518
nghĩa là tháng 5 ngày 18 đó mà