Fic name: Cô gái bí ẩn xấu xí-secret ugly girl
Author: Pury
Category: tình cảm teen [trong sáng]
Status: On-going
Rating: ai thích thì nhào vô đọc
Warning: đọc thì đọc cho hết, ko được bỏ giữa đường[IMG]http://img.***************/zingforum/skin/images/smilies/MatCuoi1/MatCuoi%20%285%29.gif[/IMG]
[bỏ là ko xem được cái hay]
*Truyện này ko thể làm casting [nếu casting sẽ ko thú vị] nên cứ đọc rồi từ từ mọi người sẽ biết
***Start***
"Cốc cốc"-Mama vào được chứ con?-Người đàn bà ở độ 40 trong ngôi nhà nhỏ bé cũ kĩ,bước vào phòng [thật ra chỉ được ngăn cách bởi cái vách thôi!]
-Vâng ạ!-Tiểu Ngọc bước ra, 1 cô bé có thẹo bỏng gần nửa gương mặt [Nó: Trịnh Tiểu Ngọc, 17t]
-Hôm nay là ngày đầu con vào trường Shine On You phải ko? Con gái mama giỏi thật, giành được cả học bổng vào đấy!-Bà mỉm cười tự hào, ôm lấy con mình.
-Vâng ạ! Cuối cùng con cũng chứng tỏ được bản thân cho pama thấy!-Nó dìu bà ngồi xuống chiếc giường gỗ được trải chiếu
-Ừm! Con của mama thì đương nhiên phải giỏi rồi!-Bà nhẹ nhàng chải mái tóc đen dài của nó-Con ko được tự ti với mọi người đấy nhé!
-Hì, con đã làm quen với hình dạng này cả 7 năm rồi, sao có thể tự ti được!
Nó nói làm bà có phần an tâm, bà nhẹ nhàng buộc cao tóc cho nó:-Ừm! Con biết nghĩ vậy là tốt!-Bà mỉm cười hài lòng.
Nó thì thay đồ xong dắt chiếc xe đạp cũ kĩ đến trường, đậu trước cổng trường Shine On You, ngôi trường dành cho những học sinh tài năng và nhà quyền quý, nó khẽ lắc đầu rồi dắt xe vào trường...
**Pury tung ra fic này vì trong 1 lần dạo quanh các fic Pury vô tình đọc được 1 lời cm có nội dung giống thế này "Tại sao các fic đều là tiểu thư nhà giàu xinh đẹp, bộ xấu xí là ko ai thích à!" [Pury ko nhớ rõ lắm], đọc xong thì Pury thấy đúng, nếu là con gái xấu xí thì ở góa à! Pury sực tỉnh với cái tiểu thư, cô gái xinh đẹp mà đa số fic đều nhắc tới! Rất cảm ơn bạn mà đã cm câu đó!**
******
Chap 1:
Chap 1:
Nó để chiếc xe đạp cũ kĩ của mình, giữa những chiếc xe mới bóng loáng, nó cười buồn rồi bước đi cúi mặt xuống, nó ko muốn để mọi người thấy gương mặt xấu xí của mình!
Á!...Nó trượt vỏ chuối rồi đập mặt xuống đống bột mì như đã chuẩn bị trước "Úi, sao xui xẻo thế này! Hix"-Nó than trong bụng..."Cốp" chưa kịp hoàng hồn lại thì tiếp tục bị chọi đá vào đầu.
-Hahahaha......ko ngờ nghèo mạc như mày mà lại đến đây!-1 cậu con trai có gương mặt điển trai sáng sủa nhưng lộ rõ vẻ ngạo nghễ, khinh người [Hắn: Vương Khánh Hoàng, 17t], nó đoán là tên đó đã bày trò này chứ ko phải xui xẻo gì đứng sau là nhiều cô gái và cũng có con trai đang cười 1 cách thỏa mãn, cười 1 cách khinh bỉ.
-Cô ko sao chứ!-1 bàn tay đưa về phía nó [Anh hắn: Vương Khánh Phong,20t, đừng thắc mắc là tại sao 20t học chung trường nó, vì trường nó bao gồm cả cấp 3 và đại học], nó ngước mặt lên..."Hở"..."Í ghê quá"..."Trời ơi gớm ghiếc"...mọi người và cả hắn kinh tỏm có chút sợ hãi. Bàn tay đó thì run run có ý rụt lại, nhưng nó đã đặt bàn tay lên đấy, đứng dậy rồi lầm lũi bước đi.
-Anh hai nghĩa hiệp thật! Ai ngờ nghĩa hiệp sai chỗ rồi!-Hắn nhếch mép nhìn anh
-Em đang làm trò gì thế! Thích bắt nạt người khác lắm à?-Anh lạnh lùng nhìn hắn hỏi rồi bước đi
-Hớ, em hỏi anh làm gì mới phải. À! Hay là anh yêu cái con nhỏ mặt thẹo đỏ rồi! Có cần em làm mai cho ko?-Hắn nói vọng theo sau đó là tràn cười hả hê của hắn và bọn người sau lưng.
Về nó, nó tìm được cô giáo chủ nhiệm lớp 12B1 nó học [con nhà quyền quý giàu có thì là A còn học giỏi nhận được học bổng là B]
-Các em chú ý! Hôm nay lớp ta có học sinh mới, em vào đi!-cô giáo bảo lớp rồi quay sang nó. Nó vẫn cúi mặt, bước vào:
-Chào các bạn! Mình là Trịnh Tiểu Ngọc, mong mọi người giúp đỡ!-Nói xong nó ngước mặt lên làm cả lớp hoảng sợ, ai cũng mong sao cô đừng xếp nó ngồi gần mình, trừ 1 người...
-Em xuống đó ngồi đi!-Cô chỉ tay về phía bạn gần cuối. Lúc nó bước xuống dãy bàn, ai cũng né sang 1 bên, đến bàn nó, ngồi cạnh nó là 1 cô bé có khuôn mặt khả ái, nước da trắng ngần.
-Chào bạn, bạn tên gì? Nó bỏ cặp ngồi xuống rồi quay sang hỏi cô bé
-Trần Minh Kỳ [Bạn nó sau này]!-Cô bé trả lời gọn lỏn, mặt ko thèm nhìn sang nó. Nó tỏ vẻ hiểu ý, ngồi xuống rồi im lặng học bài. Giờ ra chơi, nó lên sân thượng...nó thấy anh, giờ nó mới để ý, hắn rất đẹp...vẻ đẹp của sự lạnh lùng được bao bọc:-Chào! Cảm ơn anh vì chuyện hồi sáng!-giọng nó ngọt ngào vang lên, đưa tay ra có ý bắt tay
-Ko cần, tại tôi thấy em tôi quá đáng nên mới làm thế thôi!-Anh đưa mắt về phía xa xăm, rồi quay người bước đi.Nó ko buồn gọi lại, cũng ko nói gì, chống 2 tay lên lang can sân thượng, hít 1 hơi sâu...gió đưa đẩy tóc nó, khẽ lùa qua gương mặt thẹo xấu xí...nhưng đâu ai biết...[biết gì thì đợi hết fic rồi biết[IMG]http://img.***************/zingforum/skin/images/smilies/KhiCon/monkey20.gif[/IMG]...thế mới gọi là secret, t/g cũng chưa piết lun]

**END CHAP 1**

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: