lâu quá mik ko pót truyện nhưng mình ko thấy ai pm lại cho mjk hít mik kũng pùn lắm nhưng vì sự nghịp đành zị hui...
tại sân bay nó đứng nhìn theo hình bóng của ngừi con trai đó và khóc nó khóc thật to nhưng hình bóng đó đã khuất xa...
(t/g nói thêm vì bệnh tình của nó nên bây h nó đang dc chuẩn trị ở tp nên chuyện nó ra sân bay trong 30 phút thì ko có zì lạ nhoa các bạn hỳ...tiếp nek)
nó quay về nhưng những giọt nước mắt vẫn rơi trên khuôn mặt nhỏ nhắn kủa nó -tôi sẽ đợi anh -đó là những câu nó nói với chính no khi nhìn về hắn...một hính bóng đã khuất mờ
nó chuẩn bị ra tới cổng thì ầm ....ầm...hình như nó va phải vật zì đó. nó nhìn lại thì va li đồ, tài liệu và một ngừi con trai cao lớn đang đứng trước mặt nó với bộ dạng cực kì handsome (đôi mắt long lanh màu nâu như biết nói, chiếc mũi cao,nụ cười hốt hồn hàng khối cô trong sân bay có cả tiếp viên hàng không cơ ,một chiếc đeo bông phá cách ...nói chung la cực kì cực kì đẹp trai)nhưng nó ko màng tới hắn vì đối với nó bây giờ ko có zì làm nó vui dc ngược lại với hình dáng đẹp trai đó la một khuôn mặt giận dữ dc hiện rõ trên khuôn mặt của hắn.
-nek,cô đi có mắt ko hả? đụng ngừi khác mà mặt cứ trơ ra.ko pjk xin lỗi ha?-hắn quát thật to làm mọi ngừi phải chú ý về 2 ngừi
-tôi xin lỗi-giọng nó yếu xìu
-ak.hay cô muốn gây ấn tượng để tôi chú ý tới cô,nhìn cô thì cũng dễ thương đó nhưng trò này tôi quen rồi cô ko phải diễn như zị đâu...thjk tôi thì nói tôi cho số điện thoại cần zì phải làm như zị
khi hắn nói tới đây thì nó mới giật mình sau một cơn mơ nó quay lại nhìn hắn
-hả?anh nói zì?ngừi muốn gây ấn tượng đó là anh và ngừi đụng tôi cũng là anh.tôi chịu xin lỗi là mai cho anh lắm rồi còn vỡ giọng đó ra với tôi hả?anh nói mà ko ngượng àk?xí...những hạng ngừi tự cao như anh cho ko tôi cũng ko thèm số điện thoại àk anh để giành đó mà tìm những cô gái ngây ngô ngốc ngếch để cho...tôi ko thèm-nó quát vào mặt hắn như một phần vì tức một phần hắn là tấm thớt để cho nó chém hoo...(giận cá chém thớt...)chút hít nổi lòng nó khỏe ghê
bệnh vừa xong mà mạnh mẽ ghê...hỳ
hắn bây giờ tức mặt đỏ như cà chua...ho...tức ko thể chịu dc ngừi hắn lần đầu tiên bị xỉ nhục trước đám đông bởi một con ranh hắn quát:
-cô giỏi lắm.trái đất tròn thành phố hẹp tôi sẽ trả lại mối nhục này.cô hãy đợi đó.đừng để tôi gặp lại cô một lần nào nữa còn ko thì cô đừng trách tôi
-tôi sẽ đợi đến ngày anh trả thù tôi....hooooo....tôi ko dễ để cho anh ăn híp như những cô gái ngốc nghếch khác đâu anh đừng mơ.nhan sắc anh ko làm kui phải vở trò để tiếp cận anh đâu...anh mơ đi
-một ngày tôi sẽ làm cô đau khổ.tôi sẽ trả mối thù này.dù cô ở chân trời gốc bể kui kũng sẽ lôi cô ra cho bằng dc...hãy đợi đó
-yên tâm tôi sẽ đợi...hoooo
nó bỏ đi để lại một ngừi đang tức vì ko làm dc zì.câu chuyện bây giờ mới là chìa khóa nek....đọc tiếp đi bạn oh.
-nek.ai zị?
-ak.một con ranh thôi.ta về đi
-uk
t/g giời thiệu 2 nhân vật này nghe
-La Gia Kỳ: (anh em với cùng cha khác mẹ với La Gia Uyên) vừa du học ở Anh về 18 tuổi cũng là một hotboy của trường giành nhiều giải thưởng trong các cuộc thi toán học ở Anh.ta tạm gọi tên này là hắn ta zị.Hắn ta vừa du học ở Anh nhưng do cha hắn muốn hắn về tiếp quản khách sạn nhà hắn nên hắn đành về và còn các chi tiết sau các chap t/g nói tiếp ....hỳ
-ngừi thứ 2 :Trịnh Thiên Kim:nghe tên là kũng pjk gia thế ui.bằng tuổi với hắn ta cũng đi du học về nhà cô la tập đoàn dầu khí đứng thứ 5 thế giới nen tầm cỡ ko kém zì nhà hắn.là ngừi dc đính ước với hắn từ nhỏ...cô này cũng ko kém phần đa mưu...(chị em mưu mẹo với G.Uyên....)
taại một biệt thự ở khác
-cha.con muốn đi du học ?
-ha?tại sao năm lớp 6 cha muốn con về bên đó với mẹ con lại ko chịu bây giờ con muốn đi.
-bây giờ con muốn tiến xa trong con đường học vấn.con muốn chuyến bay sớm nhất đến NewYork
-dc.ta sẽ chiều con.dù sao anh con cũng chuẩn bị về ta muốn cho anh con tiếp quản sự nghiệp nên chắc ko quan tâm con nhiều con sang đó với mẹ sẽ tốt hơn.ta sẽ đặt vé máy bay và điện thoại cho mẹ con
t/g ko nói chắc các bạn cũng pjk ng đó là ai...hiiii
quay lại với nó sau khi cải nhau với hắn nó quay về bệnh viện thu xếp đồ để về quê
-mẹ.mình chuẩn bị về...con ko muốn ở lại đây
-uk.nếu con muốn.
5 tiếng sau nó đi máy bay về tới nhà
-một cảm giác thật là dễ chịu trong lúc đó thì nó thấy hăn nó ước một điều zì đó.tại sao anh lại đi khi em đã vì anh tiếp tục sống.tại sao anh lại đi khi em giờ đã yêu anh và tại sao anh lại đi khi ngừi em cần nhất trong lúc này là anh...em nhớ anh và em sẽ đợi anh quay về...-nó cầm viên bi nó khóc nước mắt của nó tấm đầy những nổi nhớ những câu hỏi tại sao cứ quanh quẩn trong đầu nó...viên bi định mệnh của đời nó phải chân sẽ biến mất mãi mãi...
hôm nay mẹ chuẩn bị một bữa thịnh soạn giành cho nó
-M.Anh xuống an cơm nek con.
-Dạ con xuống ngay
ba nó đã ngồi chờ nó và mẹ cũng vậy
-wow hôm nay ngon thật.mời cả nhà ăn cơm
-khoang.ba có chuyện muốn nói với con
-chuyện zì vậy ba?
-ba muốn con lên thành phố học.
-ha?tại sao?con học ở đây cũng dc ak
-ba muốn tạo cho con một tương lai tốt.trên đó đã có một trường mời con học.con dc tuyển thẳng.học trên đó thì tương lai hơn con ạk.một đời cha mẹ đã khổ cha ko muốn con phải như vậy. con nghĩ sau
-cha cho con thời gian suy nghĩ dc ko ba?
-2 ngày nhé con gái vì còn 1 tuần nữa là tựu trường rồi con ak.
-dạ
hôm nay cơm ngon nhưng đối với nó chẳng có mùi vị zì cả?hàng loạt câu hỏi lại đến với nó
-mình có nên đi.mình có nên nghe theo lời ba mình...mình rối lắm...
ngày hôm sau...
-nek.về sao ko thông báo cho tao hay.thời gian mầy nghĩ bệnh tao nhớ mầy lắm
-uk.-nó trả lời yếu xìu
-sao thế?
-ba kao muốn kao lên sài gòn học
-tai sao ko học ở đây
-học trên đó có tương lai hơn...
-kao nghỉ mầy nên đi vì tương lai và cũng vì...
-vi zi?
-hãy quên những thứ ở đây những thứ làm mầy đau lòng hãy tìm một thế giới khác cho mầy.thế giới thuộc về mầy và cần mầy.mầy đi tao nhớ lắm nhưng mình cũng sẽ gặp lại nhau.
-cám ơn kao nghỉ kao đã có quyết định của riêng mình
hôm nay vào bàn ăn nó nhìn ba và nói:
-con sẽ đi.
-tốt đó con gái.ba sẽ sắp xếp cho con.
hôm sau nó và Tuệ đi chơi khắp các chỗ :an kem,đi công viên,siêu thị.....chắc cũng để chia tay nhỏ bạn thân và đi vào cả ngôi trường nó đã ko gặp gần nữa năm trường hôm nay vắng vẻ vì nghĩ hè nó lê từng bước vào phòng nó nhớ lại những chuyện đã qua và thằm nghĩ nếu còn hắn chắc nó sẽ ko đi...
trên đường về
-mai mầy đi ui phải ko?
-uk.mầy có tiển kao ko?
-chắc ko?
-tại sao?
-kao ko muồn nhìn thấy mầy đi
nó và nhỏ Tuệ ngồi xuống ghế đá ven đường
-kao nhớ mầy lắm
-đừng khóc
-ko khóc nữa.mầy đi ráng học kao với mầy sẽ còn gặp lại
-kao hi vọng là zị.
-uk
nó và Tuệ đi trên con đường đầy nắng nhưng đã dịu như tâm trạng của nó bây giờ cũng theo ánh nắng dịu nhẹ thanh thản
(tới đây thôi các bạn hãy xem các tình tiết sau nha...hấp dẫn oh...hỳ...ko thấy aj đọc mình bùn lắm...các bạn có zì góp ý cko mình nhoa....

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: