- 27-07-2012 05:55 PM #1
Truyện Kinh Dị Hấp Dẫn Bật Nhất Từ Trước Tời Giờ: 1,2&3
Chap 1: Khó Hiểu
Chiếc xe Taxi rẽ dốc vào khúc cua gồ ghề,khúc khuỷu.Có vẻ như người cầm tay lái khá khổ sở khi phải đối mặt với con đường này.Khoảng cách chật hẹp,khó để một chiếc xe gắn máy lọt qua vào lúc này.Mù mịt bởi khói bụi,đường đi về phía trước cứ như thế mà mờ đi,không rõ phương hướng.
- Cho cháu dừng xuống.
Cậu thanh niên trẻ ngồi phía sau với giọng.Do cứ chú ý về đường đi,chiếc taxi đột ngột dừng lại làm cho cậu thanh niên loạng choạng trong giây lát với đống hành lý chất đầy của mình.
- Chú cũng nghỉ như vậy.
Đáp lại bằng sự im lặng.Cậu thanh niên trẻ chật vật với đống hành lý,nhanh nhẹn bước xuống.Cậu nhún vai.Ra dấu cho người lái taxi hiểu cậu đã ổn.
- Chú đi nhé!Bố cháu đã thanh toán trước rồi.Chắc chú phải cứ thụt lùi chiếc xe này cho tới lúc ra đường quốc lộ.
Cậu nhoẻn miệng cười.Như chẳng mấy quan tâm,cậu tiến về phía trước.Nhìn cậu lúc này,ai cũng có thể đoán ra phần nào cậu là một tay du lịch bụi chính gốc.Quả thật vậy,nhìn cái cách thành thạo cậu đeo hai ba lô nặng trịch trước bụng và một cái cũng không kém ở phía sau còn tay thì kéo chiếc va li căng cứng.Màu đất đỏ nóng bức tại đây làm cậu khó chịu.Những ổ gà lõm chõm cứ tiếp nối nhau trông thật kinh khủng.Cậu nhắm mặt lại,hít hơi thật sâu.Cảm giác ở đây chưa đủ thấm vào đâu sau những lời mẹ cậu vẫn miêu tả về vùng đất nơi mẹ cậu sinh ra.Nơi có các cây danh mộc lâu năm trải dài bao quanh hai đường đi dẫn vào làng.Nơi tạo hóa đã ban cho sự khắc nghiệt bao trùm toàn bộ.Mệt nhoài vì chẳng thấy dấu hiệu nào ở phía trước,cậu thanh niên ngồi bệt xuống,để mặc chiếc quần jean hàng hiệu cậu mới mua hôm trước vấy bẩn trong màu đất dơ dáy và bẩn thỉu.Lấy chai nước ở túi bên hông ba lô trước ngực,cậu tu một hơi dài,đã khát.Vẫn chưa thấm mấy,cậu tiếp tục ngồi.Luồng gió chợt thoảng qua trong tí tắc cũng khiến cậu đỡ mệt hơn phần nào.Mắt nhìn về phía trước,hơi thất vọng nhưng cậu vẫn uể oải đứng dậy,bước đi từng bước một.Thật đáng cười nếu như cậu lúc này suy nghĩ về việc quá giang một ai đó,bởi, đoạn đường thật vắng vẻ.
...
Cậu đang đứng trước ngôi nhà mà mình muốn tới.Lưỡng lự,như muốn biết mình có chính xác,cậu quan sát kĩ từng chi tiết của ngôi nhà.Nó khá đẹp.Cổ kính và thanh nhã cho ấn tượng lúc đầu của người quan sát.Toàn bộ ngôi nhà xây dựng bằng lối kiến trúc xưa cũ kĩ rợp bằng nhiều mái mấu san sít nhau.Ngôi nhà có hai phần riêng biệt được mắc nối với nhau bởi dải thực vật đa dạng trải dài.Vì nó nằm trong khoảng đất dài và rộng lớn nên cậu cũng có thể hiểu đôi chút số chuyện.
Tiến sát gần ngôi nhà.Hiện,cậu đang đứng trước cổng.Cái cổng được lớp sơn đen hắc ảm đạm phủ trọn.Vẻ u ám,oải mục.Các cánh cửa của ngôi nhà đều đóng kín mít.Không dấu hiệu cho sự vô tình mà họ làm vậy.Ngột ngạt. Nhìn xung quanh,ngôi nhà này cách biệt đáng sợ. Nó nằm cách xa nhà dân khoảng hơn một cây số.Cậu đảo mắt nhìn chung quanh.Mạnh dạn, cậu kêu lớn:
- Có ai ở nhà không ạ?
Vừa dứt lời.Tiếng sột soạt đâu đó phát ra.Hồi mấy giây,lũ trẻ từ phía sau khuất tầm mắt chạy lại,lấm lét,rồi nhanh chóng trèo qua tường mất dạng.Thoáng nghe trong lúc chạy,lũ nhỏ nhìn nhau rồi thì thầm to nhỏ chuyện gì đó.
Cậu tiếp tục kêu:
- Có ai ở nhà không ạ?
Mãi hồi lâu,không có tiếng trả lời.Vội nghĩ ắt chắc họ đi làm rồi,cậu tựa vào một bên thành cổng,nghĩ đỡ mệt trong lúc chờ đợi có ai về.Cậu lấy chiếc điện thoại trong túi quần jean chật cứng,mở nhạc của Lady Gaga,thần tượng âm nhạc của cậu,rồi nhắm mắt.Cậu không đeo headphone mà mở loa ngoài.Tiếng nhạc ồn ào của những bản nhạc dance thời thượng làm cho không gian ở đây bớt phần ảm đạm hơn.
Nhớ cuộc trò truyện với mẹ mới tối hôm qua,cậu nhoẻn miệng cười.
- Tại sao con lại phải về ngoài hả mẹ?Tại sao mẹ không đi cùng con?
- Chẵng nhẽ cứ hè nào con lại cứ phải về nội ấy sao?Năm nay mẹ xin bố cho con về ngoại.Còn việc mẹ không đi cùng con thì cũng dễ hiểu.Hãy tự lập đi con ạ!
Tự lập? Nhớ tối hôm qua,cậu không tài nào ngủ được.Phần vì hồi hộp bởi chuyến đi này,phần vì từ trước tới giờ tự lập đối với cậu thật là khập khiễng.Khập khiễng trong tất cả mọi thứ.Khập khiễng trong tất cả mọi việc làm,hành động,suy nghĩ,lời nói liên quan đến từ “Tự Lập”.Cậu ghét cảm giác một mình.Và khi ở trong trạng thái đó,cậu luôn luôn sợ hãi dù xúc cảm cậu không bao giờ biểu lộ ra.Đúng như lời mọi người vẫn thường nhận xét về cậu.Vỏn vẹn hai từ: “Thụ Động”.
Nghĩ quá nhiều,cậu ngủ thiếp đi.
…
Tiếng lẻng kẻng của thứ gì đó làm cậu thức giấc.Tỉnh dậy trong khi còn đang mơ màng,cậu thấy xung quanh mình thật quen thuộc.Dụi mắt ngay lập tức,cậu há hốc mồm. Đây chính là phòng của cậu.Ngạc nhiên hơn,mẹ cậu đang bước vào,nhỏ nhẹ nói:
- Khang,đỡ sốt chưa con.
“Khang ư?” “ Là ai vậy?” , cậu lẩm bẩm , “Tên mình là Triều cơ mà!”
Người phụ nữ giống mẹ cậu gọi cậu bằng cái tên lạ âu yếm khác thường.Bà ta lấy que kẹp nhiệt bỏ vào nách cậu.Rồi nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh,thủ thỉ:
- Con yêu mẹ không?
Bất ngờ,câu nói vừa dứt,một người nào đó đeo chiếc mặt nạ trắng hình ông Địa lao tới,nhanh như cắt,thủ sẵn con dao Thái Lan trong người,hắn ta tới đâm bà ta một phát, xuyên thủng qua tròng mắt.Máu phụt ra dính hết gương mặt cậu.Gương mặt cậu chợt biến dạng hoàn toàn vì chuyện mới xảy ra,cậu hét lên:
- AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA.
Mặc cậu la hét,hắn ta tới lôi thi thể mẹ cậu đâm liên tiếp hàng trăm mảnh dao,nát bấy.Máu phun,sịt ra khắp căn phòng.Nước mắt cậu chảy ròng ròng sợ hãi.Cậu van xin:
- Làm ơn…Dừng lại….
Tên sát nhân tiến tới cậu.Một tay nắm xấc đầu cậu,một tay nhét miếng thịt hắn vừa xẻo từ trên thân thể người phụ nữ đó vào mồm cậu.Cậu ọc.Tiếng nấc,tiếng khóc đắng nghẹn lòng người.Tên sát nhân dã man vẫn muốn cậu nuốt trọn miếng thịt to lớn đó.
- Khang ơi!
Tiếng của ba cậu.Lại là Khang.Có tiếng nhốn nháo dưới cầu thang cùng với ba cậu.Chắc nhiều người lắm.Tên sát nhân dường như hoảng sợ.Hắn ngừng việc làm lại với cậu.Buông cậu ra.Không quên bỏ lại mảnh giấy nhỏ,hắn nói nhanh thêm:
- Tao sẽ quay lại,…
Đây là lúc ngay cả thằng con trai mạnh mẽ nhất trên đời cũng phải trở nên mềm yếu khi thấy mẹ mình bị sát hại thê thảm.
Đôi mắt vẫn mở trưng trưng,cậu bấm răng thật chặc,rên ư ử.Tiếng nấc mắc nghẹn ngay ở cổ,nước mắt cứ dịp thế mà tuôn trào.Chẳng ai đến giúp đỡ.Chẳng ai lên tiếng.Mọi việc quá nhanh,quá thay đổi mà người sở hữu nó cũng chóng mặt,quay cuồng theo.Đồng hồ trên tường vẫn cứ tích tắc.Sáng,cậu tới quê ngoại,chiều cậu ngủ trước cửa nhà ngoại và tới tối cậu lại nằm ngay trên giường của mình.Không thể tin được.Cậu lấy cánh tay dính đầy máu của mình,dụi mắt,dũng cảm tiến về phía mẹ cậu.Cầm con dao mà tên sát nhân để lại,cậu đưa lên trước mặt mình:
- Con không thể chịu nổi cú sốc này đâu mẹ ạ,có lẽ,còn quá sớm để con phải rời xa mẹ,…
Cửa phòng chợt mở bất ngờ.
“ Không lẽ…” Cậu lẩm bẩm.
***
Truyện do chính mình sáng tác.“Thưa quý vị và các bạn.Một vụ án kinh hoàng và hy hữu trong lịch sử Việt Nam vừa xảy ra.Hung thủ và nạn nhân cùng là mẹ con ruột sống chung mái nhà…”
“ Thật đáng kinh tởm cho mọi chuyện xảy ra, người con bị mắc một chứng bệnh tâm thần ?”
“ Cảnh sát đang làm rõ vụ việc,…”
“ Tại sao…?”
“ Tại sao…?”
“ Tại sao…?”
“…… cậu ta lại giết người mẹ thân yêu của mình?”
“ Hơn hết,mảnh giấy in dãy số 1,2&3 trên đầu nạn nhân có nghĩa là gì?”
Nếu mọi người ủng hộ,mình sẽ sáng tác tiếp♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Truyện cực hay,siêu hay,tiểu thuyết kinh dị...
- Truyện Ma và những hình ảnh ghê rợn
- tiếng cười lúc đêm khua
- Mời mọi người vào box truyện ma - kinh dị ở...
- bọt ma pháp thuật
- Mắt âm dương chương 2
- [Thể loại kinh dị] Bạn có mẹ không
- Truyện ma có thật vào lúc 4h30 sáng mình gặp...
- truyện ma kinh dị nhất
- Hồn Ma Tố Giác Kẻ Sát Nhân
- ma bà già thật 100% lun
- Truyện Kinh Dị Hấp Dẫn Bật Nhất Từ Trước Tời...
- Ma Đói
- Truyện ma 5h sáng co thật 1%
- Giết Người Lấy Sọ Luyện "Thiên Linh...
- bài hát trong đêm
- 10 Cách Để Thấy Ma
- Lâu đài kinh hoàng phần 4
- Căn nhà giết người
- ma hiện hồn
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi ren_ngongao, vào ngày 27-07-2012 lúc 05:58 PM
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Truyện Tranhvuquangchien
- Truyện Ma - Kinh Dị♥…†ëª…¶«µπ…♥
- Truyện Ma - Kinh Dịbakhung95
- Truyện TranhRonk
- Phim Hoạt hìnhdan2110







Trích dẫn




