Chủ đề: Nước mắt lọ lem
- 27-09-2012 11:13 PM #171
.+. Nước mắt lọ lem
Post tjp dj pan oj. Truyen dag hay ma. D0j lau wa.
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn Linh.ngo về bài viết này.
heoconcodon306 (14-10-2012)
- 14-10-2012 12:34 PM #172
.+. Nước mắt lọ lem
CHAP 37
RẦM M M !!!!
Hải Anh tức tối đạp tung cánh cửa phòng của bà Triệu mặc cho sự ngăn cản của mọi người.
- con làm gì vậy hả Hải Anh!!! không ai dạy con cách gõ cửa trước khi vào hay sao??? Bà Triệu giật mình hét lên giận dữ.
- vậy bà có ai dạy bà cách đối xử tốt với một người không hả???
- con nói vậy là sao??
- Không nói thì bà cũng nên hiểu chứ!!! tôi hỏi bà, con người tội nghiệp này đã làm gì nên tội để bà hành hạ cô ấy như vậy!!! Hải Anh nắm tay Khánh An( đang nấp ngoài cửa) kéo vào.
- Sao??? Sao . . . sao . . . con . . . bé này. . . bà Triệu vừa nhìn thấy Khánh An thì khuôn mặt xám ngắt nói không nên lời.
- Bà ngạc nhiên lắm chứ gì!!!! Tôi cũng vậy nè!! Tôi không ngờ bà lại làm như vậy!! tôi không ngờ Khánh An lại ra đi!! và càng không ngờ hơn là ông trời cũng đứng về phe chúng tôi, giúp tôi tìm được Khánh An!!! nhờ bà mà xuýt chút nữa tôi và cô ấy cũng sắp đi gặp thần chết rồi!!
- Con nói sao??? Con ổn không có bị thương ở đâu không?? bà Triệu lo lắng chạy đến chạm vào Hải Anh.
- TRÁNH RA!! ĐỪNG CÓ CHẠM VÀO TÔI!!! TÔI KHÔNG MUỐN BÀN TAY CỦA BÀ CHẠM VÀO TÔI!!! Hải Anh gạt phắt tay của bà Triệu ra. Khánh An cảm thấy bàn tay Hải Anh vừa nắm chặt tay cô vừa đang run lên. rõ ràng là tình mẫu tử của họ có tồn tại nhưng tại sao lại cứ kìm nén như vậy chứ.
- Hải Anh???? con sao vậy??? khuôn mặt bà Triệu hụt hẫng tái xanh thấy rõ.
- Bà đừng giả vờ quan tâm tôi chi cho mệt nữa! tôi không bị mắc lừa đâu!!! Hôm nay tôi đến đây chỉ yêu cầu và mong bà đừng xen vào chuyện của tôi và Khánh An nữa!!! nếu như bà không làm theo thì tôi sẽ rời khỏi cái nhà này ngay lập tức mặc bà muôn làm gì thì làm!!!
- Ha ha ha!!!bỗng nhiên bà Triệu thay đổi thái độ cười vang khiến người khác rợn người.
- . . .
- Con thật là còn ngây thơ quá đó Hải Anh!!! con tưởng nói như vậy thì ta sẽ tha cho nó hay sao!! Từ trước đến giờ con cũng có ở nhà bao giờ đâu nhưng ta vẫn có cách bắt con về đấy thôi cho nên con muốn thì cứ đi!! vả lại con có đảm bảo rằng con sẽ bảo vệ con nhỏ rách rưới đó được 24/24 không!!!ta hứa danh dự với con là nếu con làm như vậy thì người gánh hậu quả sẽ là nó đó!!! đừng có thách thức ta!!!!
Hải Anh im lặng, cúi gầm mặt xuống, đôi bàn tay run lên, cậu nghiến chặt răng và bỗng nhiên . . .
Huỵch!!!
Hải Anh quỳ xuống trước mặt bà Triệu trước con mắt ngạc nhiên của mọi người.
- con làm gì vậy hả???
- Hải Anh??? bạn làm gì vậy!!!
- tôi xin bà!!! Tôi chưa bao giờ quỳ gối trước ai để van xin ai điều gì nhưng hôm nay vì Khánh An tôi sẽ van xin bà một điều, một điều thôi. tôi cầu xin bà hãy tha cho chúng tôi đi có được không!!! bà giam cầm sự tự do của tôi trong đống công việc lạnh lẽo rồi bây giờ không lẽ bà muốn giam cầm luôn con tim tôi hay sao. Tôi yêu Khánh An bằng tất cả con tim mình. cô ấy là người con gái duy nhất có thể làm cho tôi mỉm cười thật lòng. Tôi nợ cô ấy rất nhiều!! làm ơn đi!! nếu bà có còn chút lòng thương nào cho tôi dù là thương hại cũng được bà làm ơn hãy buông tha cho chúng tôi.
- Con!!! Thật là tức chết mà!! Con nhỏ đó có gì mà con chết mê chết mệt vậy hả!! nó không đẹp cũng chẳng giàu sang và không có gì vượt trội cả!! con có bị nó bỏ bùa không vậy!!! vì nó mà con sẵn sàng dẹp bỏ lòng tự trọng của mình qua một bên như vậy sao hả!!!
- Bà không biết thì đừng nói!!! Cô ấy đã cho tôi những thứ mà trong cái nhà này, trong cái gia đình này tôi không hề biết, cô ấy đã dạy cho tôi biết ngoài tiền ra thì thế giới này còn nhiều điều tuyệt vời hơn, cô ấy đã dạy cho tôi biết cách để nở một nụ cười thật lòng và còn cho tôi biết rất nhiều điều khác!! Khánh An hồn nhiên, thánh thiện và không nhiều toan tính như mấy người. có lẽ cô ấy không giàu có như bà nhưng cô ấy có những thứ mà bà đã đánh mất chỉ vì đồng tiền. đó là trái tim, tình thương và tâm hồn. bà là mẹ tôi nhưng có bao giờ bà tự tay xuống bếp nấu cho tôi một bữa cơm hay chưa!! Vào ngày sinh nhật của tôi bà có bên cạnh và chúc mừng hay không!! khi tôi buồn bà có bao giờ an ủi tôi không?
- . . .
- để tôi trả lời luôn là bà không hề làm như vậy!!! trong đầu bà tất cả chỉ có tiền và tiền. nhưng còn Khánh An, cô gái bé nhỏ này đã làm cho tôi tất cả những thứ ấy, cô ấy luôn đối xử với mọi người bằng tấm lòng bao dung vị tha mặt dù thân mình còn lo chưa xong!!!
- CON MÊ MUỘI NÓ QUÁ RỒI!!!! TA SẼ . . .
- TÔI NÓI CHO BÀ BIẾT!!!! NẾU NHƯ VÌ TIỀN VÀ ĐỊA VỊ CỦA TRIỆU HẢI ANH LÀ THỨ NGĂN CẢN TÌNH YÊU TÔI VÀ KHÁNH AN THÌ TÔI SẼ THAY ĐỔI VÌ CÔ ẤY!!! BÀ CÓ HAI CON ĐƯỜNG ĐỂ CHỌN!! THỨ NHẤT: BÀ CHẤP NHẬN KHÁNH AN VÀ TÔI VẪN SẼ LÀ TRIỆU HẢI ANH!!! HAI LÀ . . . HAI LÀ . . . TÔI SẼ KHÔNG PHẢI LÀ TRIỆU HẢI ANH NỮA!!!! Hải Anh quỳ gối xuống nền nhà, từng giọt nước mắt rơi xuống môi mặn đắng. câu nói của Hải Anh vừa thốt ra khiến cho tất cả mọi người hoảng hốt.
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn heoconcodon306 về bài viết này.
ngocloi96 (19-10-2012)
- 14-10-2012 12:35 PM #173
.+. Nước mắt lọ lem
he he chào pà con!!! lâu rồi không gặp!!! sorry vì sự chậm trễ nhé !!! mới vừa thi giữa học kì xong nên mới có time nek!!!!
- 15-10-2012 05:04 PM #174
.+. Nước mắt lọ lem
hay wa mấy pữa nay e ko vào đc nên ko cho ý kiến đc
TUYỆT VỜI
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn pengok_cute_5511 về bài viết này.
heoconcodon306 (15-10-2012)
- 20-10-2012 03:01 PM #175
.+. Nước mắt lọ lem
van chu co chap 38 ak
- 06-11-2012 09:37 PM #176
.+. Nước mắt lọ lem
ôi trời ơi lâu wa
- 21-11-2012 08:03 PM #177
.+. Nước mắt lọ lem
CHAP 38
Những giọt nước mắt mặn đắng cứ lăn dài trên gò má rồi rơi xuống sàn vỡ tan. Trái tim của Hải Anh thật sự tan nát khi phải thốt ra những lời nói cay đắng đó, những lời nói mà chẳng một người con nào muốn nói ra trước cha mẹ của mình. Nhưng có lẽ người hụt hẫng, bất ngờ và đau lòng nhất lại chính là người nhận được câu nói ấy.
Bà Triệu đứng chết lặng trong căn phòng khuôn mặt tối sầm lại. một giọt , hai rồi ba . . . những giọt nước mắt bắt đầu rơi xuống trên khuôn mặt của người phụ nữ lạnh lùng, lần đầu tiên bà ấy đã khóc, khóc trước mắt mọi người. Còn gì đau đớn hơn khi chính đứa con ruột do mình mang nặng đẻ đau sinh ra lại vì một đứa con gái mà sẵn sàng cắt đứt mối quan hệ với mình, khóc vì cảm thấy bản thân là một người mẹ thất bại.
Cả căn phòng im lặng, Khánh An cũng khóc, khóc vì cảm động trước tình mẫu tử của họ. riêng Hải Anh khi thấy mẹ mình khóc thì cũng không tránh khỏi ngạc nhiên. Im lặng hồi lâu, bỗng Hải Anh xiết chặt tay Khánh An rồi chống tay đứng dậy như là gắng gượng lắm.
-tôi xin lỗi vì đã làm bà khóc nhưng . . . . nếu như . . . nếu như . . . bà không còn gì để nói thì . . . . thì . . . . tôi đi đây. Từ nay tôi sẽ không còn là . . . . Triệu Hải Anh nữa!
-Hải Anh!!! Con đứng lại đó cho mẹ!!! ai cho con cái quyền chối bỏ máu mủ của mình như vậy hả?!?!? bà Triệu giận dữ quát lên khác với vẻ yếu mềm lúc nãy.
-Đến lúc này, khi sự việc đã ra đến nông nỗi như vậy mà bà vẫn còn dùng quyền lực đối với tôi hay sao!! Bà yêu quyền lực đến như vậy hay sao!! Tôi chỉ mong bà dành một phần của tình yêu quyền lực ấy dành cho gia đình, một phần dành cho tôi và hai phần dành cho Thảo Nhi mà thôi. Như thế là có quá nhiều hay không??? RÕ RÀNG LÀ BÀ KHÔNG XỨNG ĐÁNG LÀM MẸ CỦA TÔI!!!!!! Hải Anh quát lớn.
CHÁT T T T T T!!!!!!
Bà Triệu giơ tay lên tát hai anh một cái thật mạnh khi nghe thấy câu nói đó. Bị như vậy, Hải Anh tức giận nắm tay Khánh An định bỏ đi nhưng . . .
Khánh An kéo ngược Hải Anh lại, đứng im không chịu đi.
-Khánh An!!! Em làm gì vậy??? sao lại không đi!!!
-Hai người không thấy mệt mỏi hay sao?
-Gì chứ???
- Hải Anh! có lẽ em không thể nào hiểu được hết những tổn thương của anh đã từng nếm trải, em cũng không thể biết được hết những kí ức đau buồn của anh nhưng em chợt biết được một điều anh là kẻ yếu đuối nhút nhát, tự lừa dối lòng mình và …. Và là kẻ ngốc nhất mà em từng gặp.
- Khánh An?!?!?! em đang nói gì vậy???? hải anh ngạc nhiên. Khánh an giựt tay mình một cách dứt khoát ra khỏi bàn tay của hải anh.
- anh sinh ra đã có mọi thứ!!! tiền bạc, danh vong và gia đình với đầy đủ cha mẹ mặc dù là nó không được hạnh phúc cho lắm!! em biết là anh rât giận mẹ mình khi đã tạo nên cho anh những kí ức không vui nhưng . . . nhưng dù sao thì đó cũng là mẹ anh mà. Em không có mẹ nên em rất hiểu cái cảm giác khao khát tình thương từ mẹ của anh. có bao giờ anh tự hỏi trong thâm tâm mình có thật sự ghét mẹ hay không? rõ ràng là anh rất yêu và muốn được bà ấy ôm vào lòng. mỗi câu nói anh thốt ra đều phải cố gắng lắm. anh xiết chặt tay em để lấy thêm dũng khí nói ra điều đó nhưng trong lòng lại sợ mẹ anh đau. anh là kẻ nhút nhát, yếu đuối vì đã không dám nói những gì mình muốn ra cho mẹ nghe, anh là kẻ tự dối lòng khi nghĩ là bản thân rất cứng rắn, mạnh mẽ không cần đến tình thương của mẹ. cuối cùng anh biến mình thành kẻ đại ngốc khi từ chối tình mẹ con, cắt đứt quan hệ máu mủ với mẹ mình cái mà nhiều người mong muốn có cũng không được. em chỉ chờ xem anh sẽ làm gì nhưng em lại không ngờ anh lại cư xử là em quá thất vọng. em đã hi vọng sau chuyện vừa rồi thì anh sẽ nói thật lòng mình với mẹ mình nhưng . . .
- Khánh An!!! em…..
- còn bác!! con xin lỗi bác nhưng cho con được vô lễ nói thẳng một lần. con cảm thấy khó chịu lắm khi thấy bác phải đeo mặt nạ giả tạo như vậy. rõ ràng bác rất thương yêu Hải Anh nhưng lại kìm nén lòng cố tỏ ra mình cứng rắn, bác không phải là người mẹ tồi tệ. có những đêm khuya con vẫn hay nhìn thấy dáng một người phụ nữ gầy gò lén lút bước vào phòng Hải Anh đắp chăn cho cậu ấy, rồi ngồi bên cạnh nhìn cậu ấy ngủ thật lâu và khóc trong im lặng. nhiều lần như thế và con biết đó chính là bác.
Nghe đến đó, Hải Anh ngạc nhiên, hai mắt xoe tròn nhìn thẳng về phía bà Triệu.
- con không biết vì lí do gì mà bác không bày tỏ tình thương của mình và giả vờ là không quan tâm đến cậu ấy nhưng con biết chắc trong tim bác có nỗi khổ tâm rất lớn.
- IM NGAY!!! ĐỪNG TỎ RA LÀ MÌNH TÀI GIỎI CÓ THỂ HIỂU HẾT NGƯỜI KHÁC!!! Bà Triệu giận dữ nhưng nước mắt vẫn đọng trên khóe mi.
- CON XIN LỖI!!! có lẽ con không thông minh nhưng con hiểu được rằng tình mẫu tử của hai người rạn nứt là do “HIỂU LẦM”!!!!
Nghe Khánh An nói đến đó thì cả Hải Anh, bà Triệu và tất cả mọi người trong căn phòng đều ngạc nhiên.
- 21-11-2012 08:07 PM #178
.+. Nước mắt lọ lem
pà con ui!! sorry nhìu nghen!! lâu lém rùi mới được chạm và cái máy tính thân iu nên có chút chậm trễ
!!!! mong pà con thông cảm tiếp tục ủng hộ mình nha!!!
- 28-11-2012 05:30 PM #179
.+. Nước mắt lọ lem
Hay lắm nhưng mà chờ để đọc được một chap thì hơi BỊ lâu
- 18-01-2013 07:16 PM #180
.+. Nước mắt lọ lem
lâu lắm rồi mà vẫn chư có chap moi ak pùn ghê ớ







Trích dẫn




