Chủ đề: xin đừng quên em
- 11-05-2012 09:54 PM #1
xin đừng quên em
chap 1
Dấu yêu ơi, gởi em cánh hoa này
Dẫu bây giờ hoa đã phai đã úa
Chỉ mới đây thôi hoa vẫn còn rực rỡ
Như chúng mình từng hạnh phúc bên nhau
Chuyện tình mình bao mật ngọt đớn đau
Xin đừng quên, xin đừng quên, em hỡi !
Dấu yêu ơi, lời hoa này xin gởi
Thay lời trái tim tha thiết nguyện cầu.
John Ingram.
Để tôi kể cho bạn nghe một câu chuyện tình buồn, một câu chuyện tình yêu tuổi học trò ngây thơ trong sáng. Tuy không có kết thúc đẹp như một câu chuyện cổ tích, không phải lúc nào hoàng tử và công chúa cũng sống bên nhau suốt đời nhưng tình yêu của họ là không biên giới mặc dù ở hai thế giới khác nhau. Và câu chuyện bắt đầu từ một cô gái. . .
Nhã Văn là một nữ sinh học lớp 11 bình thường như bao người khác. Cô không quá đẹp nhưng cũng không xấu đơn giản là một cô gái dễ nhìn. Nhã Văn có khuôn mặt thon dài ẩn trong mái tóc xoăn tự nhiên dài hơn vai một chút, đôi môi thắm hồng và một nước da tuy hơi ngâm đen nhưng lại rất mịn màng, dáng người cô cân đối không quá cao cũng không quá thấp, không quá mập nhưng cũng không quá gầy đó là một thân hình chuẩn mà bất cứ cô gái nào cũng ao ước. điểm nhấn trên khuôn mặt cô chính là đôi mắt màu cà phê long lanh trong suốt như đang mơ mộng với hàng lông mi dài đen cong vút. Nhã Văn luôn phấn đấu hết mình để có thể đạt kết quả học tập tốt nhất vì thế trong tâm trí cô chỉ có học mà thôi và vì một vết thương lòng của mối tình đầu quá sâu nên trái tim cô trở nên băng giá. đối với cô học tập là quan trọng nhất và vì thế mà học lực của cô khá là tốt.
Và ….
Một ngày mới bắt đầu . . . . . .
- Á Á Á! Tiếng thét thất thanh của Nhã Văn từ trong ngôi nhà vang lên.
- Gì vậy con! Mẹ của Nhã Văn hớt hải từ dưới nhà chạy lên.
- Mẹ ơi! Sao mẹ không gọi con dậy! trễ mất rồi! áo đâu? Giày đâu! Cặp sách nữa! sao còn có một chiếc vớ vậy nè! Nhã Văn loay hoay trong . . . không biết nên gọi là phòng hay là bãi rác nữa. đồ vật nằm ngổn ngang đầy trên sàn, rác nằm chung với tập vở và quần áo, không biết quần áo đó đã ủ mấy ngày rồi. đây chính là khuyết điểm của cô gái này. Mặc dù đã lớn nhưng cô ấy vẫn bừa bộn như vậy, lôi thôi lết thết. nhưng cô ấy có cái tài mà không ai có thể làm được đó là chỉ cần 1 phút thì Nhã Văn đã hô biến thành một cô học trò gương mẫu. nhìn vào không ai có thể biết đây là một cô gái bừa bãi nếu như không thấy tận mắt căn phòng của cô.
- Con nhỏ này! Sao mà cái phòng giống cái chuồng heo quá vậy hả! lớn rồi mà sao bừa bộn quá vậy! mẹ Nhã Văn vừa bước lên nhìn thấy cảnh tượng đó thì hét lên inh ỏi.
- Trễ rồi! chiều về rồi tính mẹ ơi! Mẹ tha mạng cho con đi! Chào mẹ con đi ! yêu mẹ nhiều lắm! Nhã Văn ôm lấy chiếc cặp phóng ra khỏi cửa chạy xuống lầu.
- NHÃ VĂN! CON ĐỨNG LẠI!
- Chào buổi sáng nhé papa! Con đi học học đây! Nhã Văn tay cầm một miềng bánh mì kẹp để sẵn trên bàn ăn vừa ăn vừa nói với ba mình đang ngồi điềm tĩnh ăn sáng.
- ừm! chúc con đi học vui vẻ con gái yêu! ba Nhã Văn đáp lại tay vẫy chào nhìn theo Nhã Văn đang hớt ha hớt hải chạy ra khỏi cửa. ông ấy là một người cha rất xì- tin, tính tình hiền lành bình tĩnh trong mọi việc và rất thương yêu Nhã Văn. Tình cách hoàn toàn trái ngược với mẹ của cô. Và trớ trêu thay Nhã Văn tính tình lại giống mẹ.
“Chạy, chạy! nhanh lên, nhanh lên! Nhã Văn ngươi còn 12 phút 30 giây để chạy trước khi bị giám thị bắt vì tội đi trễ! Tôi chạy!chạy!tôi chạy thật nhanh! Cố lên!”
Nhã Văn miệng ngồm ngoàm miếng bánh mì, trong lòng tự thúc giục mình.
“ còn 1 phút 30 giây vượt lên chính mình ! sắp đến rồi !”
Nhã Văn chạy thục mạng lên cầu thang.
“ trời ơi sao hôm nay cầu thang dài dữ vậy chứ! Mệt chết đi được! đến rồi mừng quá! CÁI GÌ VẬY!!!”
Khi Nhã Văn đang định bước vào lớp thì cành cửa đóng sầm lại.
- Nhã Văn à! Đứng đó mà chờ giám thị bắt đi nhá cưng!
- LÂM THIÊN VŨ! TÔI CHO CẬU BA GIÂY KHÔNG MỞ CỦA RA LÀ TÔI GIẾT CẬU ĐÓ! Nhã Văn gào lên như kẻ sắp rơi xuống vực kêu cứu.
Lâm Thiên Vũ là bạn cùng xóm với Nhã Văn, cậu ta là người biết rõ Nhã Văn là con người bê bối như thế nào nên lúc nào cậu ta cũng tìm cách chọc ghẹo cô. với cái mã ngoài đẹp trai, học lực kha khá( thua Nhã Văn) và một chút quậy phá thì đây là một hot boy trong con mắt của bao cô gái ngoại trừ Nhã Văn, trong mắt cô Lâm Thiên Vũ vốn dĩ chỉ là một con khỉ tưng tửng lúc nào cũng trêu ghẹo cô.
Nhã Văn và Thiên Vũ như là hai kẻ thù truyền kiếp vì thế trong lớp luôn có những cuộc chiến nảy lửa xảy ra. Tên này ngoài cái mã đẹp trai ra thì yếu như sên lúc nào cũng bị Nhã Văn làm cho nhục nhã thế mà vẫn không chừa cái tật.
- Nhã Văn yêu dấu! chúc em may mắn! Lâm Thiên Vũ đứng sau tấm cửa cầm chắc hai cái tay vịn làm cái bộ mặt không thể nào nhịn được. hắn lắc lắc cái mông lè cái lưỡi ra thách thức Nhã Văn. Nhìn cái mặt giống như con khỉ vừa cắn trúng trái ớt.
- Lâm Thiên Vũ! Ba giây định mệnh đã hết! hôm nay sẽ là ngày giỗ của cậu! ta, Kim Nhã Văn, sẽ cho ngươi biết thế nào là địa ngục trần gian, hãy xem trận cuồng phong của ta đây!
Nhã Văn toàn thân toát lên nồng nắc mùi sát khí, ánh mắt màu cà phê chuyển thành màu đỏ của lửa hận!
Nhìn thấy Nhã Văn nổi điên lên Vũ chỉ nói lên được hai từ.
- chết . . . .rồi!
Nhã Văn lấy tay cầm tay vịn cửa ở bên ngoài miệng thì thầm đếm.
- 1 . . . 2 . . . 3 . . .
RẦM!!!!!!!!!
Cánh cửa mở toang ra kéo theo Lâm Thiên Vũ đang đu theo cánh cửa như đỉa bám chân trâu.
Hắn mất thăng bằng nắm sóng xoài trên mặt đất. Nhã Văn lạnh lùng bước vào lớp trước sự kinh ngạc của cả lớp, cô cầm cái cặp của Lâm Thiên Vũ quăng ra ngoài cửa lớp. đúng lúc đó thầy giám thị đi ngang qua.
- Lâm Thiên Vũ! Lại là em à!
- Thưa . . . thầy . . . .thầy ơi không . . . không phải em. Là bạn Nhã Văn “quăng” em ra đây!
Thiên Vũ nhìn thấy thầy giám thị thì sợ đến mất mật, lắp ba lắp bắp nói không thành tiếng.
- em lừa ai vậy hả! Nhã Văn chỉ là một cô gái! Em ấy học giỏi ngoan ngoãn chứ không có quậy phá như em! Em đừng nói với tôi là em ấy mạnh đến nỗi khiến em bay ra đây nhé!
- Thì đúng là như vậy mà thầy! Vũ ánh mắt lo lắng nhìn thầy.
- Em đừng bịa chuyện em đi trễ thì nhận đi! Nhã Văn à, em có quăng bạn ấy ra đây không vậy?
- Da! Thưa thầy em không làm như vậy đâu ạ! Thân em liễu yếu đào tơ làm sao có quăng cậu ấy bay xa đến vậy được chứ ạ! Nếu thầy không tin thầy có thể hỏi cả lớp ạ! Nhã Văn nói bằng cái giọng ngọt ngào như mía lùi.
- Cả lớp có thấy Nhã Văn quăng bạn Thiên Vũ ra ngoài không?
- Dạ thưa thầy không ạ! Cả lớp đồng thanh hô to! Bọn họ không dám cãi lời Nhã Văn vì đã được chứng kiến sức mạnh của Nhã Văn sau hai năm học chung với nhau rồi.
“một học sinh gương mẫu ngoan ngoãn như ta thì thầy sẽ tin tưởng hơn một kẻ tối ngày chỉ quậy phá học hành không ra gì như mi rồi! ha ha ha! Lâm Thiên Vũ hậu quả này là do ngươi tự gây ra đấy! ta đã cảnh báo ngươi rồi! ai bảo ngươi làm cho con ác quỷ ngủ quên trong con người ta sống dậy, ngươi không cho làm thiên thần thì ta làm ác quỷ! He he he!”
Nhã Văn sung sướng mãn nguyện khi thấy kẻ thù của mình bị thầy giám thị kéo lết đi.
- KIM NHÃ VĂN! HÃY ĐỢI ĐẤY! QUÂN TỬ TRẢ THÙ 10 NĂM CHƯA MUỘN!
Lâm Thiên Vũ gào thét trong tuyệt vọng.
- các bạn chúng ta hãy cùng ngã mũ 5 phút tưởng niệm đồng chí Lâm Thiên Vũ đã hi sinh!
Nhã Văn bước vào lớp tươi cười nói.
Nghe thấy câu nói của Nhã Văn cả lớp cười phá lên.
- Nhã Văn bạn thật là cool quá đó! Kim Anh ngồi kế bên ríu rít khi thấy Nhã Văn hành hiệp trượng nghĩa.
Tên cô ấy là trương Kim Anh, một trong 10 con búp bê xinh đẹp của trường. Nhưng dường như là sắc đẹp tỉ lệ nghịch với cái đầu hay sao mà cô ấy có một học lực khiến bất cứ thầy cô nào nghe đến cũng khiếp sợ. cô ấy là bạn thân của Nhã Văn từ mẫu giáo đến giờ.
đa tạ tiểu thư quá khen! hắn yếu như sên, tớ mới chỉ dùng có 50% công lực mà đã nằm chổng mông trên đất rồi thiệt là nhục nhã quá. Xem ra lần này hắn chết với thầy giám thị rồi!
- nè! Sao cậu với hắn lúc nào cũng cãi nhau hết vậy? làm như là kẻ thù truyền kiếp vậy! tớ nhớ hồi nhỏ tụi mình thân lắm mà.
- ừ! Lớn nên đổi nết tự dưng dở chứng. như mà kẻ cắp gặp bà già mà! Số hắn xui nên gặp phải tớ.
sau đó, cả ngày không thấy Lâm Thiên Vũ đâu nữa. có lẽ hắn “cúp” rồi. không có hắn cả lớp học không có những cuộc đại chiến xảy ra nữa.
ngày hôm sau . . .
RẦM !!!!!!
Nhã Văn đang vui vẻ trò chuyện cùng bạn bè thì Lâm Thiên Vũ từ đâu xuất hiện vỗ mạnh lên bàn.
- NÈ! Hắn, Lâm Thiên Vũ bỗng hét lên thật lớn.
Nhã Văn không nói gì cô vẫn vui vẻ nói chuyện như không nghe thấy.
- NÈ CÔ CÓ NGHE TÔI NÓI KHÔNG!
Một sự im lặng đến đáng sợ bao trùm cả lớp học. sát khí đùng đùng tỏa ra.
- LÂM THIÊN VŨ! MUỐN GIỐNG NHƯ NGÀY HÔM QUA NỮA SAO! COI CHỪNG TUI NẮM ĐẦU QUAY NHƯ DẾ BÂY GIỜ!
Nhã Văn một chân đặt lên ghế hét lớn.
- Cô . . cô . . .ai biểu . . .tui . . tui kêu mà cô không nghe! Giật mình Vũ bỗng lắp ba lắp bắp nói không nên lời.
- Ê! Mấy người vừa phải thôi tui tên là Kim Nhã Văn chứ không phải tên nè. Mà không biết ngày hôm qua ai kia bị thầy giám thị xử sao rồi ha! Nhã Văn khuôn mặt đắt chí nhớ lại chiến công lẫy lừng ngày hôm qua.
- Cô . . . cô . . .cô !
- Nói gì mà lí nhí trong họng vậy! Nhã Văn ngoáy ngoáy lỗ tai chọ tức Thiên Vũ
- Cô chờ đó! Thiên Vũ tức giận bỏ đi.
Giờ sinh hoạt chủ nhiệm . . . .
- các học sinh yêu dấu của thầy! mùa xuân đang đến, nhân dịp đó nhà trường của chúng ta tổ chức lễ hội. chúng ta nên đóng góp tiết mục nào đây. Lời nói ngọt đó là thầy giáo chủ nhiệm Nguyễn Khánh Đăng. Một thầy giáo hết sức xì-tin, hiểu học sinh và luôn thân thiện.
- Thưa thầy chúng ta nên cử kim đồng ngọc nữ lớp chúng ta đó là bạn Thiên Vũ và bạn Kim Anh “song ca lam lữ” ạ ! Tiếng lảnh lót ấy phát ra từ phía cuối lớp. đó là trường Thiên hay có tên gọi khác là Thiên “mỏ quạ” là một siêu thị thông tin của lớp. không biết hắn moi đâu ra nhưng chỉ cần có tiền bạn muốn biết thông tin gì thì cứ nói với hắn. trong vòng hai ngày bạn sẽ được cung cấp đầy đủ những thông tin cần biết.
- Thưa thầy! chúng em nghe bạn Kim Anh hát rồi nhưng bạn vũ thì chúng em chưa được nghe ạ!
- Yên tâm đi Lâm Thiên Vũ hát rất hay các cậu không cần lo. Kim Anh và Thiên Vũ mà hát thì đoạt giải là cái chắc. Nhã Văn cuồi cùng mới lên tiếng.
- Sao cậu biết vậy Nhã Văn! Cậu với vũ hận nhau lắm mà! Sao cậu rành vậy?
- Vũ à! Cậu hát thử đi. Nhã Văn cô tình đánh trống lảng.
Mọi người đổ dốn ánh mắt về phía Thiên Vũ.
- gì vậy mình không hát đâu ngại lắm. Vũ giật mình.
- nhưng Nhã Văn nói cậu hát hay lắm mà!
Không hiểu Vũ suy nghĩ như thế nào anh chàng đứng dậy hát.
- vậy để mình hát thử cho các bạn nghe bài “ yêu cô bạn thân”
- Ồ! YÊU CÔ BẠN THÂN ĐÓ NHA!
Cả lớp bỗng dưng đồng thanh liếc mắt về phía Nhã Văn.
“Chuyện ngày xưa của tôi nhà gần bên có cô bạn thân, ngày tháng ấy ta như trẻ thơ thật đẹp biết bao. Nàng làm thơ trao tặng tôi, đêm về tôi viết những khúc nhạc. Rồi ngẩn ngơ nhớ lúc em tươi cười quên hết âu lo..Thời gian trôi cứ trôi thật mau tình yêu tôi lớn lên cùng em, mà tôi không dám nói lời yêu với em. Rồi một hôm em sang nhà chơi, em báo tin em biết yêu rồi.Thật nghẹn ngào khi em đã yêu người không phải tôi..Lòng tôi đau thật đau khi thấy em yêu người ta, chuyện tình mình bao lâu mơ ước đã tan theo gió trôi về đâu. Ngậm ngùi thương cho tình tôi sao chỉ thấy héo úa tim sầu, chẳng được gần em bên em như bao mộng ước đang dở dang..Ngày xưa ta gần nhau không giống như ta ngày nay, chẳng phải buồn cô đơn mong nhớ đêm đêm nhức nhối như giờ đây. Người đã đi theo người ta, chỉ còn lại ký ức phai nhòa. Chuyện một người yêu cô bạn thân thôi nay đành lỡ từ đây..”
Tiếng hát của Vũ cất lên khiến cả lớp ngạc nhiên. Tiếng hát dịu dàng, buồn bã như tặng cho ai đó. Không ngờ Lâm Thiên Vũ mọi ngày chỉ biết trêu ghẹo Nhã Văn nay lại có thêm tài hát hay.
Khi Vũ hát xong thì tiếng vỗ tay như sấm. Nhã Văn quay xuống nhìn Vũ mỉm cười vỗ tay không ngờ Vũ bỗng quay qua nhìn cô khiến cô giật mình đỏ mặt quay lên.
- OK! Hoàn tất! buổi lễ sẽ diễn ra trong hai ngày nữa các em cô gắng lên nhá! Những thiên thần của thầy.
- Chúng em chào thầy ạ! Cả lớp đồng thanh.
Biết Nhã Văn có khiếu cảm nhận âm nhạc nên Kim Anh bắt cô phải đi theo luyện giọng cho cô và Vũ. Suốt những ngày ấy Nhã Văn mệt lữ.
Trong khi chờ đợi phần thi của Kim Anh và Vũ, Nhã Văn ra ngoài hít thở không khí . . . .
Bỗng nhiên có một bàn tay lạnh toát từ phía sau dùng chiếc khăn ướt bịt miệng và mũi của cô lại khiến cô không thể nào thở nổi thế rồi Nhã Văn lịm dần đi.
Ào !!!!!
Một xô nước lạnh bỗng từ trên trần đổ xuống đầu Nhã Văn khiến cô bừng tỉnh. . .
“Đây là đâu! Tại sao mình lại ở đây ?” Nhã Văn thấy mình đang ở trong buồng vệ sinh nhỏ hẹp.
- Nhã Văn chắc mày tỉnh rồi hả!
một giọng nữ từ bên ngoài cánh cửa vọng vào.
- Đây là đâu! cô là ai có ngon thì ra mặt đi!
- Đây là nhà vệ sinh nữ của trường mình. Hôm nay tao sẽ dạy cho mày một bài học! Nếu không phải tại mày hôm đó vu oan giá họa thì Thiên Vũ đã không bị thầy giám thị đánh đến phát sốt nằm ở nhà không đi học nổi!
- Cái gì! Không phải anh ta cúp học sao? Nhã Văn ngạc nhiên.
- Hừ ! mày đừng có giả nai! Cứ ở đó mà tận hưởng gió lạnh đi!
- Nè các người đứng lại!
Nhã Văn cố đứng dậy dùng hết sức mình mở cánh cửa nhưng nó đã bị khóa ở ngoài.
- có ai ở đó không làm ơn mở cửa đi!
Không một tiếng động. cô cố gọi cho những người mà cô quen. Thế nhưng : ba mẹ thì máy bận, bạn bè thì cũng không bắt máy có lẽ bọn họ đang dự hội rồi.
Hai tiếng sau . . . . .
Nhã Văn thấy mình mệt mỏi rã rời. bây giờ vẫn còn đang là mùa đông nên thời tiết vẫn lạnh Nhã Văn bị ướt nên cô thấy toàn thân mình không còn sức. lại thêm hai ngày qua cô cứ phải chuẩn bị cho lễ hội cơ thể còn đang mệt nên Nhã Văn ngất xỉu tại chỗ.♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Cho một bến mơ
- Mãi chờ...!!!
- Tình đơn phương (số 1).
- me hiền yêu dấu, ngẫu hưng sang tác mong các...
- Thư thăm mẹ !!!
- single love
- Chia tay......
- sống trên đời cần phải có ... 1 tâm hồn để...
- Mua Buon
- hơi ngén nhen
- Tặng mẹ!
- nước mắt đại dương
- ....Mơ Xa....
- Ngày đó ta yêu nhau
- Tình Trao em - Thanh Long
- Thơ Không Đề .mời các bạn vào xem cho mình ý...
- nhớ
- Thơ quậy ( thơ cúp học )
- làm thơ nha bà kon
- Tuyển tập thơ Lúa Văn Khoai
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi heoconcodon306, vào ngày 11-05-2012 lúc 10:35 PM
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Tâm tình Leskidzbi_kyr
- Truyện Lesmylovehuong
- TEEN News | Tin tức teenNgân Khánh
- Tâm tình LessevenluvK
- Xin Lỗi | Cảm Ơnkhoanhkhac







Trích dẫn




