Chủ đề: ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
- 13-05-2012 04:34 PM #11
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
Mình đã trót dại đánh cược vs 1 người là nếu fic của mình ko đc nhiều like thì mình sẽ phải dừng viết
vì thế nên mong mọi người zô xem hãy comments ý kiến nka
- 13-05-2012 05:16 PM #12
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
mình đã trót dại (thực ra là bị ép buộc) đánh cược vs 1 người là nếu fic này của mình ko đk ủng hộ thì mình sẽ phải dừng viết
vì thế nên mọi người zô đọc xong hãy comments zùm mình nka. thanksssssssssssssssss nhìuuuuuuuuuuuuuuuuuu!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
- 14-05-2012 12:44 AM #13
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
“Nhìn kìa, Tống Tuệ Như đi học 1 mình…”
“Mấy ngày nay cô ấy đều ko đi vs anh Hải nữa…”
“Thật á? Họ chia tay rồi à?…”
Vừa bước vào trường đám nữ sinh đã đảo mắt nhìn tôi, xì xào to nhỏ. Họ đang nói gì vậy nhỉ? Hình như có liên quan đến mình. Tôi vờ vịt ngồi xuống buộc lại cái dây giầy KO HỀ TUỘT để dỏng tai lên nghe.
“Tiếc nhỉ, họ rất đẹp đôi…”
“Đôi kim đồng ngọc nữ trường mình mà mới có 1 tháng đã…”
Đoàng.
Tôi choáng váng như bị thiên lôi cho 1 búa vào đầu. Cái gì? Kim đồng ngọc nữ á?!? Ko lẽ mọi người nghĩ tôi và Lôi Chấn Hải cặp kè sao?... Ôi đau đời em!
“Mình rất thích anh Hải nhưng ko zám nói ra vì anh ấy và Tống Tuệ Như đang yêu nhau…”
“Này bạn gì ơi…” cô bạn đó bị tôi đột kích bất ngờ nên giật nảy mình, sợ mặt cắt ko còn 1 giọt máu “Tôi và tên Lôi Chấn Hải chết dẫm đó ko có gì cả. Hễ gặp là choảng nhau tới bến chứ đừng nói đến hẹn vs chả hò”
“…”
“Nếu bạn thực sự thích hắn thì nên thổ lộ. Nhưng nói thật hắn ko xứng đáng vs tình cảm chân thành của bạn đâu”
Nói xong tôi mỉm cười rạng rỡ vào lớp, bỏ mặc đám nữ sinh đó đứng ngơ ngác nhìn nhau. Hứ! 1 tên lạnh lùng, xấu tính, tâm thần và mắc bệnh tự sướng ko biết ngượng mồm như hắn chỉ đáng ăn đấm thôi! Tiếc nỗi mình chưa khám phá ra được lý do tại sao hắn ko thể nói lời xin lỗi người khác (em có máu trinh thám từ bé ^o^!).
Giờ nghỉ trưa, tôi, Uyển Nhã và Kiều Di vừa tám chuyện vừa xuống nhà ăn. Chúng tôi bê khay cơm về “địa bàn” thì nhận ra đã có 5 người ngồi sẵn ở đó.
“Tuệ Như! Kiều Di! Uyển Nhã!” Nguyệt gọi to, chạy tới kéo tay tôi “Lại đây ngồi cùng bọn mình luôn đi!”
“Nguyệt à… thôi… mình…”
Tôi mỉm cười lắc đầu nhưng Nguyệt cứ chớp chớp mắt, môi chu lên nũng nịu hết sức dễ thương. Nhìn cô ấy như 1 thiên thần nhỏ thế này làm sao tôi nỡ từ chối chứ!
“Nhà ăn thiếu bàn hay sao mà cô phải ngồi đây?”
Minh Hạo Thiên vừa nhìn thấy Kiều Di liền đẩy mạnh khay cơm, quay mặt đi chỗ khác. Kiều Di cũng ko nể nang gì “Chẳng qua vì Nguyệt nên tôi mới ngồi đây thôi. Chứ nhìn thấy bản mặt cậu là tôi nuốt ko trôi, Minh lão gia ạ”
“Con nhỏ kia, cô chán sống rồi hả?”
Tên Minh Hạo Thiên này sát gái là thế nhưng chẳng tế nhị gì cả. 2 người họ đúng là sinh ra để làm khắc tinh của nhau, cứ gặp nhau là chửi bới om sòm. Nguyệt thấy mắt cả 2 rực lửa vội vàng can ngăn:
“Thôi nào, bạn bè vs nhau sao lại nói vậy chứ!”
“Nguyệt, mình chỉ làm bạn vs cậu chứ ko phải vs cậu ta”
“Anh cũng chỉ vì nể em nên mới chưa nện cho con nhỏ đó 1 trận thôi”
2 người đó đẩy Nguyệt ra khỏi cuộc và tiếp tục trận chiến nảy lửa. Nguyệt thở dài bất lực rồi quay sang tôi “Tuệ Như nè, vậy là chân cậu khỏi hắn rồi à?”
“À ừ, cảm ơn cậu đã hỏi thăm…” tôi tươi cười nhìn Nguyệt. Mặc dù chỉ mới quen nhau chưa lâu nhưng tôi đã coi cô ấy như bạn thân rồi.
“Cô ta khỏi lâu rồi, giả vờ suốt thời gian qua thôi”
Đột nhiên tên Lôi Chấn Hải xen miệng vào làm tôi tức sôi máu. Sao hắn vô duyên thế ko biết, lại còn nhỏ mọn nữa. Tôi xắn tay áo định cho hắn 1 bài học thì 1 cô gái bước tới.
Ê! Đó chính là cô bạn tôi gặp ở cổng trường sáng nay mà! Nhìn thấy tôi cô bạn hơi bối rối, nhưng ngay sau đó lấy lại được bình tĩnh, chìa 1 phong thư màu hồng ra trước mặt Lôi Chấn Hải “Lôi Chấn Hải… mình… mình…”
“Chuyện gì?”
Lôi Chấn Hải tỏ vẻ khó chịu khi bị làm phiền. Tôi lo lắng nhìn sang cô bạn thì thấy cô ấy đang đổ mồ hôi như tắm, khoé môi hơi run run “Mình… mình muốn làm… làm... quen… với… cậu...”
“Nhạt nhẽo”
Lôi Chấn Hải ko thèm nhìn cô bạn ấy, ung dung đứng dậy đi thẳng ra cửa. Tôi trố mắt nhìn theo, ko nói nổi câu nào. Hắn thật quá đáng!
Nguyệt chứng kiến tất cả mỉm cười khó hiểu rồi thản nhiên tiếp tục húp canh, tam đại thiếu gia chỉ lắc nhẹ đầu rồi lại ai làm việc nấy như chẳng có chuyện gì xảy ra, như đã quen lắm rồi.
Bọn họ điên hết cả rồi à? Nhìn thấy hắn đối xử như vậy vs con gái mà cũng để yên được sao? Kiều Di và Uyển Nhã cũng bất ngờ ko kém trước thái độ thờ ơ đến kì lạ của 4 người đó. Tôi quay lại thì thấy cô bạn đáng thương vẫn đang trong trạng thái bất động. Tôi khẽ gọi:
“Bạn gì ơi, bạn ổn chứ?!?”
Cô bạn quay lại nhìn tôi, ánh mắt zống y hệt mấy cô nàng bị người yêu đá bay khỏi cửa trong các bộ phim sướt mướt tôi từng xem. Cô ấy ôm mặt khóc òa lên và chạy mất. Chết! Trong phim thì đây là màn “em sẽ chết vì anh ko yêu em” – trích lời diễn viên. Tôi vội vàng đuổi theo.
“Khoan đã bạn gì ơi…”
Cô bạn đó khựng lại, khuôn mặt đầm đìa nước mắt nhìn tôi:
“Tống Tuệ Như, tôi cứ nghĩ cô là người tốt nên mới nghe lời cô… thật ko ngờ… nhờ cô mà bây giờ anh Hải còn ghét tôi nữa… hu hu hu… cô nói ko có gì vs anh ấy mà sao còn ngồi cùng anh ấy… cô là đồ đạo đức giả…”
Cô bạn đó xả cho tôi 1 tràng rồi tức tối bỏ đi mất dạng. Tôi cứng họng ko nói được câu nào… Đạo đức giả á?!!? Đây là lần đầu tiên trong đời tôi bị mắng dã man đến thế! Ko thể nuốt trôi cục tức này được! Tất cả là tại hắn…
“Lôi Chấn Hải!!!!!!!!!!”
Thấy hắn đang ngồi trầm ngâm nhìn lên trời ở vườn trường tôi gọi to. Cái bóng bị tôi làm cho giật mình tí ngã khỏi ghế đá.
“Cô ra đây làm gì?”
“Sao cậu có thể làm thế?!!?” tôi lồng lộn quát to “Sao cậu có thế làm tan nát trái tim cô gái đó 1 cách thô lỗ và cục cằn như thế?”
“Ko phải việc của cô”
Hắn lạnh lùng buông 1 câu rồi đứng dậy bỏ đi. Ko chịu thua, tôi phóng ra trước mặt hắn và vừa đi lùi vừa lải nhải:
“Mau quay lại xin lỗi cô gái ấy ngay”
“Cô là gì mà tôi phải nghe lời cô?”
“Cậu quá đáng nó vừa vừa ch… Á!”
Tùm.
Vì đi lùi nên tôi ko nhìn thấy bậc thang, bước hụt, ngã nhào xuống cái hồ phía sau.
“Là do cô tự chuốc lấy đấy nhé”
Hắn cười khẩy nhìn tôi mà theo hắn thì đang bị “trừng phạt” vì tội thích làm anh hùng vô tội vạ. Nhưng… tôi đang sợ… sợ lắm… lạnh quá…
“C…ọc… cứu với... tô…ọc… tôi ko… biết… b… bơi…ọc… ọc…”
Tôi hoảng loạn vùng vẫy, nhưng càng cố gắng thì tôi càng chìm sâu hơn. Chính điều đó làm tôi càng hoảng hơn nữa, lấy hết sức cố kêu cứu trong tuyệt vọng… ai đó… cứu với… làm ơn…
Mắt tôi đã bị nhòe đi vì nước nhưng vẫn nhìn thấy loáng thoáng 1 dáng người đang quăng mạnh áo khoác và lao xuống hồ. Ko được rồi… tôi ko thể trụ được nữa rồi…
…
“…”
“Tỉnh lại đi”
“…”
“Mau tỉnh lại đi”
“…”
“Tống Tuệ Như, cô làm ơn tỉnh lại đi”
“Oẹ… ọe…”
Tôi bật dậy ho sặc sụa, nôn thốc nôn tháo đống nước trong ruột ra. Khó chịu quá.
Phù…
Nghe thấy tiếng thở dài bên cạnh tôi khẽ ngẩng đầu, thấy Lôi Chấn Hải nét mặt căng thẳng nhìn tôi, cả người ướt nhẹp.
“Ai kêu cô tự dưng lắm chuyện rồi đâm đầu xuống hồ thế hả?”
“T… tôi á…?”
“Chứ ko thì tôi đã đâu phải nhảy xuống vớt cô lên”
“T… tôi… Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!”
Nhớ ra rồi, vừa rồi tôi ngã xuống hồ. Tôi sợ hãi co rúm ró, lấy 2 tay bịt thật chặt tai ngăn những âm thanh đáng sợ đó ào tới, hét lớn “Ko… ko!!!!!!! Đừng mà… tôi sợ lắm… ko…”
Tôi cắn chặt răng, những giọt nước mắt run rẩy lăn dài trên 2 gò má. Những kí ức đáng sợ cũng theo đó tràn về trong tâm trí tôi. Ko thể cản được...
Trong lúc tôi đang hoang mang tột cùng thì 1 vòng tay ấm áp ôm lấy tôi, che chở cho tôi “Bình tĩnh nào, ko sao rồi”
Tôi thực sự ko thể nghĩ được gì nữa, cũng ôm chặt lấy người ấy và khóc nấc lên trên đôi bờ vai vững chãi ấy. Ko hiểu sao tôi có cảm giác an toàn đến kì lạ.
Cứ như vậy, tôi thiếp đi trên đôi bờ vai ấy lúc nào ko hay.
…
“Ưhm… hm…”
Tôi khẽ mở mắt, ánh đèn neong rọi thẳng vào mắt khiến tôi phải đưa tay lên che. Sao 4 bề đều trắng xóa vậy? Tôi gắng gượng ngồi dậy, nhưng lại cảm thấy mình ko còn chút sức lực nào nữa.
“Cứ nằm đó nghỉ đi đã”
1 cánh tay vững vàng đỡ lấy lưng tôi nhẹ nhàng đặt xuống giường.
“Đây là phòng y tế” như đọc được suy nghĩ của tôi, Lôi Chấn Hải nói.
“Khụ… khụ…. khụ…”
Lạnh quá. Thấy tôi ho ko ngớt hắn lao tới vỗ vỗ lưng, liên tục hỏi “Thế nào rồi? Đỡ hơn chưa?!?”
Cuối cùng tràng ho đã vơi dần, tôi ổn định trở lại và…
Dường như cũng giống tôi, Lôi Chấn Hải đã nhận ra hành động “quan tâm” vừa rồi của mình là bất bình thường. Hắn quay mặt đi, với lấy chiếc khăn rồi ném cho tôi.
“Cô đanh đá là thế sao lại yếu như sên vậy hả?”
Đó. Hắn đã bình thường trở lại và khinh khỉnh nhìn tôi. Nhưng tôi ko có tâm trạng để ý nhiều đến thế, lòng tôi giờ nặng trĩu. Lôi Chấn Hải thấy tôi ko bật lại cũng đã hiểu ra ko nên choảng nhau lúc này. Hắn kéo 1 chiếc ghế nhựa lại ngồi cạnh tôi.
“Có thể kể cho tôi được ko?”
“Sao?”
“Lúc nãy khi biết mình ngã xuống hồ cô rất hoảng loạn, ắt phải có lý do”
Tôi ngần ngừ 1 lát, nhưng rồi khi nhìn vào ánh mắt nghiêm túc hiếm có của hắn tôi lại quyết định nói ra:
“… hồi tôi 5 tuổi, bố mẹ bận đi làm tối ngày nên giao tôi cho ông quản gia chăm sóc. Ông ấy có 1 cô con gái chạc tuổi tôi và tôi rất thích chơi vs cô bé ấy. Nhưng đến 1 ngày, cô bé ấy - đứa con gái duy nhất của ông vì cứu tôi nên đã bị xe tông… và ko qua khỏi…”
Nói đến đây tay tôi run run và nắm chặt lại, cảm giác tội lỗi bao lâu nay lại tiếp tục giầy vò tôi.
“Kể từ sau hôm ấy tâm lý ông quản gia bất ổn và luôn nhớ đến con gái. Nhưng hồi đó bố mẹ tôi quá bận bịu vs công việc để nhận ra điều đó, còn tôi thì quá nhỏ để hiểu chuyện nên vẫn hồn nhiên vô tư như vậy. Đúng 49 ngày của cô bé ấy, tôi cùng ông quản gia ra bờ sông rắc tiền vàng cho cô bé xấu số… bất ngờ ông ấy túm tóc tôi từ đằng sau và dìm xuống nước…”
“…”
“… tôi hoảng sợ kêu khóc, còn ông ấy luôn miệng nói “Sao người bị xe tông ko phải là mày mà lại là con gái tao? Sao mày vẫn có thể vui vẻ sau khi đã hại chết người như thế? Quân giết người, trả lại con cho tao”… may mà khi đó người ta kịp thời đến cứu tôi, nhưng tôi đã bất tỉnh liền 1 tuần…”
Tôi ko thể kiềm chế nổi sự sợ hãi mỗi khi nhớ về chuyện đó, những giọt nước mắt đau xót lại trào ra “Tôi… tôi thực sự là kẻ giết người sao…?...”
Bàn tay đã thấm đẫm nước mắt của tôi bỗng trở nên ấm áp, bởi có 1 bàn tay khác đang nắm chặt lấy nó. Tôi khẽ ngẩng đầu.
“Ko. Cô ko có lỗi, là do cô bé kia xấu số thôi. Thượng đế cho cô cơ hội để được sống đến ngày hôm nay, vì vậy cô phải sống thật tốt cho cả phần của cô bé kia nữa”
Tôi lau nước mắt nhìn Lôi Chấn Hải, thực sự ko biết phải nói gì. Sao bây giờ hắn lại ko còn đáng ghét như mọi khi nữa nhỉ? Sao tôi lại cảm thấy nhẹ nhõm khi nghe nhữg lời hắn nói…
Đang ko biết nên phản ứng ra sao thì Lôi Chấn Hải rút ra 1 viên kẹo màu vàng đưa cho tôi.
“Ngậm cái này đi. Cô sẽ cảm thấy đỡ hơn”
Tôi đút tụt viên kẹo vào mồm, vừa lúc tam đại thiếu gia và 3 nhỏ bạn của tôi chạy xồg xộc vào phòng y tế.
“Tuệ Như! Pà có sao ko???”
Kiều Di và Uyển Nhã đồng thanh la lên rồi lao đến chỗ tôi. 2 nhỏ này biết chuyện hồi nhỏ của tôi nên vô cùng lo lắng. Nguyệt cũng chạy tới nắm tay tôi.
“Cô ổn chứ?”
Uy Vũ nhẹ nhàng đặt tay lên vai áo ướt sũng nước của tôi. Thấy tôi gật đầu, cậu ấy quay sang Lôi Chấn Hải “Hải, cậu có sao ko?”
Hắn nhìn tôi lắc lắc đầu, quay ngước bước đi “Tôi về thay đồ đây. Mọi người ở lại chăm sóc Tuệ Như đi”
Tôi nhìn theo bóng hắn khuất sau cánh cửa, vị ngọt của viên kẹo lan tỏa trong miệng khiến tôi cảm thấy dễ chịu vô cùng…Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi yoyopl, vào ngày 14-05-2012 lúc 01:01 AM
-
Hiện đã có 5 thành viên cảm ơn yoyopl về bài viết này, gồm:
Jenny lovely (01-06-2012), Jungminchan_l0neystar (03-06-2012), Jungsungrin (01-06-2012), ng0k_handsomeboy (01-06-2012), yoohana (24-08-2012)
- 14-05-2012 12:48 AM #14
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
mọi người hãy comments ý kiến cho mình và bình chọn chàng hoàng tử tương lai cho Tuệ Như nhé
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi yoyopl, vào ngày 14-05-2012 lúc 01:03 AM
- 14-05-2012 01:12 AM #15
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi yoyopl, vào ngày 14-05-2012 lúc 01:14 AM
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn yoyopl về bài viết này.
Prefer only (16-05-2012)
- 16-05-2012 07:06 PM #16
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
vyk' nua~ dy. dung` de a b` dk tke ngoac mom`. nhju` dua' bao hay lem'


-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn Prefer only về bài viết này.
yoyopl (16-05-2012)
- 16-05-2012 07:31 PM #17
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
binh` ckon cko lam^ ckan' haj!!!!!
- 16-05-2012 07:33 PM #18
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
- 16-05-2012 07:55 PM #19
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
Lôi Chấn Hải mẹ ak!!! Đầu óc pà hay thật
- 18-05-2012 11:53 PM #20
.+. ♥ Chiếc vòng định mệnh ♥
“Ra thui. Chúng ta sẽ mở màn trận đấu”
“Ừhm…”
Tôi ậm ừ với Kiều Di – đội trưởng đội cổ vũ vài câu rồi chán nản đứng dậy.
“Tuệ Như, đừng xị mặt ra thế nữa mà” Uyển Nhã tung ta tung tăng chạy tới ngó ngó vào bộ mặt dài đuỗn ra của tôi.
“Hôm nay trường ta mà thua thì tất cả đều tại cái mặt như đưa đám của pà đó” Kiều Di nhíu mày.
“Ko thua được đâu. Mọi người yên tâm đi”
Nguyệt từ đâu bước tới, khuôn mặt rạng rỡ của cô ấy càng như khẳng định điều mình vừa nói.
“Nguyệt, cậu nói vậy là sao? Cậu ko nhớ tháng vừa rồi thầy hiệu trưởng nghiêm túc chuẩn bị cho trận đấu này như thế nào ư?”
Kiều Di hỏi Nguyệt vẻ khó hiểu. Cũng phải, thời gian vừa rồi hiệu trưởng Đặng có mặt đầy đủ trong các buổi tập bóng rổ của đội tuyển, các buổi tập cổ vũ thầy cũng giám sát chặt chẽ luôn làm chúng tôi bị căng thẳng lây. Và đó cũng là lý do tôi ko dám xin ra khỏi đội cổ vũ mặc dù chẳng thích trò này tẹo nào.
“Ừa. Trường Châu Dương là kẻ thù truyền kiếp về thể thao với trường Hoàng Thạch ta mà” Uyển Nhã xoa xoa cằm.
“Biết vậy nhưng năm nay chắc chắn sẽ thắng”
Nguyệt vẫn nở nụ cười nhí nhảnh nhưng giọng nói đầy tự tin khiến 3 đứa tôi cứ đần mặt ra. Nguyệt lại cười tươi “Vì có các anh ấy”
Chúng tôi hướng mắt theo ngón tay Nguyệt, và điểm dừng là nơi tứ đại thiếu gia cùng đội tuyển của trường đang khởi động chân tay.
“4 tên đó á?” tôi ngờ vực hỏi lại.
“Ừ. 3 người ko biết đó thui chứ 4 anh ấy chơi bóng rổ cực siêu luôn. Họ đã giật về tay mình 1 cách dễ dàng giải hậu vệ dẫn bóng, tiền phong và hậu vệ ghi điểm suất sắc nhất trong giải thi đấu bóng rổ toàn quốc đó”
Nguyệt thao thao bất tuyệt trong khi 3 đứa tôi cứ ngơ ra. Thảo nào hôm đó thầy hiệu trưởng nhất quyết mời cho bằng được 4 người đó vào đội bóng.
“Tuệ Như, nhưng sao mặt cậu cứ buồn xo vậy?” Nguyệt hỏi.
“Thì là vì cái này này”
Tôi nhăn nhó chỉ vào cái áo bó hở rốn, cái váy xòe ngắn cũn cỡn màu đỏ lòe loẹt trên người mình. Nguyệt nhìn lại bộ quần áo trên người cô ấy cũng giống hệt của tôi, ngạc nhiên: “Ủa, sao cơ?”
“Tuệ Như ghét mặc váy lắm, nhất là váy siêu ngắn kiểu này” Uyển Nhã giải thích. Nghe xong mặt Nguyệt cứ nghệt ra.
“Hoàng tử Chấn Hải!!!! Em yêu anh…”
“Anh Uy Vũ, I LOVE YOUUUUUU….”
“Ôi Hạo Thiên của em, em nguyện làm tất cả vì anh!!!!”
“Hoàng tử băng giá Quân, em sẽ làm trái tim anh ấm lại!!”
Vừa bước ra những tiếng hét muốn nổ mái nhà đã xuyên thẳng từ tai này sang tai kia của tôi, nguy cơ thủng màng nhĩ là rất cao.
“Ôi đám nữ sinh này điên hết cả rồi à?” tôi nhăn mặt bịt tai.
“Ghen hay sao mà lại bảo fan của tụi tôi điên?”
Tứ đại thiếu gia đã bước đến cạnh chúng tôi từ bao h. Tôi chỉ muốn tháo dép lia thẳng vào cái bản mặt vênh vênh đến ngứa mắt của tên Lôi Chấn Hải và muốn ói vì cái câu hắn vừa phát ngôn.
“Mơ hả? Hộ khẩu ở Châu Quỳ mới hâm mộ cậu”
“Cô thì hơn ai mà to mồm” hắn bật lại luôn.
“Hơn chứ… hơn nhiều chứ…”
Minh Hạo Thiên thốt ra từng chữ trong trạng thái mắt cứ dính chặt lên người tôi (cha này dại gái số 1 _ __!!!). Cậu ta vẫn đang nửa tỉnh nửa mê thì ăn nguyên cả cái bông cổ vũ vào mặt.
“Dê vừa thui cha nội, tính thịt bạn tôi luôn hả?”
Kiều Di lườm lườm tên “sói” đang ôm mặt vì dính 1 chưởng quá ngoạn mục.
“Tôi đâu có định thịt ai chớ?” Thiên lớn giọng chối bay chối biến.
“Xạo vừa, tôi còn lạ gì cái ánh mắt cáo già của cậu nữa, Minh lão gia!!!!” Kiều Di giả bộ đứng chắn cho tôi, giọng ngọt xớt làm cậu ta tức xì khói.
“Này, cô nhìn lại bộ dạng bây giờ của mình đi xem ai là cáo…”
Nói đến đây Thiên bỗng khựng lại, nhìn Kiều Di chằm chằm từ đầu đến chân. Công nhận tên này có mắt nhìn người siêu việt luôn, làm gì có tên con trai nào ko nhìn đệ nhất mĩ nhân Kiều Di với thân hình chuẩn hơn siêu mẫu bằng ánh mắt đó chứ, nhất là trong khi nhỏ đang mặc bộ đồ cổ vũ cực kì sexy nữa.
Và đó cũng là lúc các chính nhân quân tử khác xung trận…
“Kiều Di, tôi yêu em…”
“Tuệ Như, em là thiên thấn của tôi…”
“Uyển Nhã, tình yêu của đời tôi…”
“Thu Nguyệt, hãy lấy tôi đi…”
Chắc vì thể lực khỏe hơn nên khi hội nam sinh mê gái đó vừa hét lên lập tức làm đám nữ sinh á khẩu. Nhìn lũ đó mắt chớp chớp mồm đớp đớp giỏ dãi tong tỏng mà tôi muốn bỏ chạy kinh khủng. Đây chính là lý do tôi ghét váy và ko bao h ăn mặc hớ hênh (ghét bị soi!).
Trái ngược vs tôi, Uyển Nhã và Nguyệt tươi cười vẫy vẫy tay vs fan của mình, Kiều Di thì tạo dáng hôn gió đầy gợi cảm làm trên khán đài liên tục vang lên những tiếng “RẦM… RẦM… RẦM…” của các nam sinh phải nhập viện vì hạnh phúc, và cũng làm 1 khuôn mặt khác khẽ đỏ lên.
“Xùy…”
Minh Hạo Thiên phẩy phẩy tay rồi kéo 3 ông bạn đi mất hút. Kiều Di nguýt dài cậu ta và dẫn đội cổ vũ ra giữa sân.
Sau màn cổ vũ bốc lửa của chúng tôi trận đấu giữa 2 ngôi trường kì phùng địch thủ bắt đầu.
HUÝT.
Tiếng còi của trọng tài vang lên cùng lúc trái bóng màu cam được tung lên trời.
“A….A….A…..A….A…..A….A…A…..”
Đám nữ sinh hét to như muốn thổi bay cả cái nhà thi đấu khi thấy Thiên ở vị trí tiên phong bắt gọn quả bóng và nhanh như cắt phóng vèo qua 2 tên hậu vệ đội bạn. Nhưng ko hổ danh là “đội bóng bất bại”, 4 tên khác bên trường Châu Dương đã nhanh chân tiến tới ép chặt Thiên.
“Ế!!! Chơi bẩn quá!!! Thế kia thì còn gì là feirplay nữa!!!!”
Kiều Di bật dậy la lối. Tôi ngán ngẩm nhìn nhỏ rồi kéo xuống “Ko phải đâu, đấy là việc của họ mà”
“Hở?!!?” Mặt nhỏ ngơ ngơ như bò đội nón.
“Thì 4 tên đó là hậu vệ và tiền vệ, ko ép sát tiên phong đội bạn để cướp bóng thì còn làm gì nữa…” tôi giải thích từ tốn.
“Hi hi, mọi người đừng lo. Anh Thiên sẽ giải quyết nhanh thôi”
Nguyệt cười tươi chỉ vào Thiên đang bị kẹp cứng bởi 2 tên cao tới 1m90 là ít.
Hạo Thiên quả nhiên rất nhanh trí, thấy mình ko có cửa nên nhanh tay truyền 1 đường cực đẹp cho Mạnh Tường Quân.
Quân thường ngày lạnh lùng, băng giá là vậy nhưng khi vào vai hậu vệ dẫn bóng cũng là 1 đối thủ rất đáng gờm. 4 tên đần đội bạn chưa kịp mở mắt đã thấy 1 cái bóng lướt nhanh hơn gió lao thẳng vào vị trí trung tâm.
“Em ấy đang làm gì thế?”
Huấn luyện viên cạnh tôi đứng phắt dậy, tỏ vẻ lo lắng “Quân là hậu vệ dẫn bóng, nếu ghi bàn sẽ bị coi là phạm luật chứ đừng nói đến là đang ở vị trí trung tâm thế kia”
Thầy hiệu trưởng dường như cũng nhận ra có điều ko ổn nên bật nhanh dậy. Duy chỉ có Nguyệt là vẫn giữ nụ cười kiên định trên môi.
Nhưng đến khi hàng phòng ngự đang dồn tâm điểm chú ý tới Quân bỗng nhiên cậu ta xoay người, truyền 1 đường bóng kĩ thuật cho người đang đứng thảnh thơi thoải mái ở rìa ngoài.
“Bụp”
Rào rào rào rào…
Những tràng pháo tay như sấm dậy nổi lên cho cú 3 điểm đẹp mắt vừa rồi. Tứ đại thiếu gia đập tay cái “bốp”. Hóa ra họ chơi chiến thuật, dùng kế điệu hổ li sơn để tạo khoảng trống cho Lôi Chấn Hải là hậu vệ ghi điểm. Đội kia tức ra mặt vì bị lừa đẹp luôn.
“Cừ quá” Uyển Nhã thốt lên. Nguyệt ngồi cạnh chỉ mỉm cười.
Trận đấu tiếp tục diễn ra theo chiều hướng như vậy. Thiên và Quân làm cho đội kia quay như chong chóng vì độ nhanh nhạy của mình. 2 hậu vệ ghi điểm là Chấn Hải và Uy Vũ lần lượt nhận bóng từ tay 2 ông bạn và làm nên những cú ăn 3 điểm tuyệt vời. Phải công nhận là 4 tên này chơi bóng ko tồi chút nào.
HUÝT.
Tiếng còi kết thúc trận đấu vang lên, chiến thắng thuộc về trường tôi: 105 – 70. Cả nhà thi đấu như vỡ òa lên, ai nấy hò hét lớn tên 4 người kia.
Chỉ chờ có thế, đám fan nam + nữ điên cuồng lao tới chỗ chúng tôi. Chắc sẽ xảy ra án mạng mất nếu tốp vệ sĩ ko kịp lôi xềnh xệch lũ điên đó ra ngoài. Tôi vật vờ đi về phía giá để đồ… khát quá…
“Á tên kia, đang làm cái gì zậyyyy?????”
Nhìn trai trà chanh mình mất công chuẩn bị ở nhà bị tên Lôi Chấn Hải tu cạn sạch, tôi điên tiết gào ầm lên. Hắn thản nhiên quệt mép “Trên chai này có ghi tên cô hả?”
“Có, cái chữ “N” ở phía sau là viết tắt của tên tôi đó” tôi tức tối.
“Uầy uầy, ai kêu cô ko viết rõ. Tôi tưởng “N” là “Nguyệt” nên mới uống đó chứ!”
“Zề??? Cậu…”
Đầu tôi sắp nổ tung đến nơi trước thái độ ngang ngược của hắn thì lại được làm mát bởi 1 nguồn nước lạnh khác.
“Uống tạm nước của tôi đi”
Uy Vũ mỉm cười chìa chai trà xanh mát lạnh trước mặt tôi. Tôi ngập ngừng nhìn cậu ấy. Chai nước chưa mở, nghĩa là cậu ấy cũng chưa uống tí nước nào. Rõ ràng Uy Vũ chơi bóng cũng rất mệt nhưng sao lại nhường nước cho tôi nhỉ? Mặt tôi tự dưng nong nóng…
“Cho em uống trước nhé”
Tôi đang định cầm chai nước thì Nguyệt tinh nghịch chạy tới giật lấy uống. Lạ thật, tôi nhớ là cô ấy cũng có mang nước cơ mà nhỉ?
Nguyệt tu 1 hơi nhanh như ko muốn để mất 1 giọt nước nào cả, nhanh đến nỗi bị sặc ho lên mấy tiếng “Khụ khụ khụ…”
“Nguyệt!”
Cả Uy Vũ và Lôi Chấn Hải cùng kêu lên rồi bước nhanh tới cạnh Nguyệt.
“Từ từ thôi, em làm gì mà ghê vậy?”
Lôi Chấn Hải dùng khăn thấm những giọt nước xen lẫn mồ hôi trên mặt Nguyệt, nở nụ cười hiền mà tôi chưa từng thấy với bất kì cô gái nào khác. Uy Vũ cũng xoa xoa đầu Nguyệt rồi khẽ thở dài “Sao em chẳng chịu lớn lên vậy hả? Cứ để bọn anh phải lo lắng hoài”
“Thì em muốn 2 anh chăm sóc em mãi mãi mà, ko muốn lớn lên tẹo nào đâu!!!!” Nguyệt cười tươi tinh nghịch, nũng nịu với 2 người đó. Tôi cũng phải bật cười vì sự hồn nhiên của Nguyệt.
“Mọi người ăn kẹo Slumper Kid ko?!?!!??!?!?”
Uyển Nhã đã chạy lên khán đài từ bao giờ, tay giơ cao cái hộp nói vọng xuống. Thật là, nhỏ lúc nào cũng thích ăn kẹo cả. Tôi gật đầu cười với Uyển Nhã.
“UYỂN NHÃ………..!!!!!!!!!!!!!!!”
Tiếng la thất thanh của Kiều Di làm tất cả giật mình. Vừa quay lại, tôi cảm giác huyết áp của mình như tụt dốc ko phanh khi thấy Uyển Nhã tung tăng chạy nhảy mà ko để ý tấm rào chắn từ khán đài xuống phía dưới sân thi đấu đã bị gỡ bỏ.
“Á Á Á Á Á Á Á!!!!!!!!!”
Nhìn Uyển Nhã bước hụt và ngã xuống từ khán đài đài cao ngất ngưởng tôi như chết lặng, chân muốn chạy thật nhanh ra đó nhưng ko tài nào nhúc nhích nổi.
Vụt.
Bịch.
“Uyển Nhã!”
Tôi căng thẳng mở to mắt tìm kiếm bóng dáng nhỏ bạn thân. A!!! Kia rồi, có 1 dáng người đang khom lưng ôm chặt Uyển Nhã vào lòng… Mạnh Tường Quân?!!?!?!
Tôi và Kiều Di co giò chạy thẳng ra chỗ Uyển Nhã lúc này đã được Quân đặt xuống.
“Uyển Nhã, pà có sao ko…”
“Uyển Nhã…”
Thấy Uyển Nhã sợ đến nỗi cúi gằm mặt, cả người rung lên từng hồi lòng tôi như thắt lại “Uyển Nhã à, đừng sợ…”
“Tuệ Như… hu hu hu… tôi… kẹo của tôi !!!!!!!!!!!!!!!!”
Thế nhưng hành động khóc rống lên vì hộp kẹo bị đổ vương vãi khắp nơi của Uyển Nhã làm cả đám té cái “RẦM!!!!”
“Uyển Nhã, pà suýt chết mà còn lo cho lọ kẹo hả?” Kiều Di từ lo lắng nay mặt đã tím bầm lại vì tức giận.
“Cô có bình thường ko vậy? Hay là đập đầu vào đâu rồi?” Thiên há miệng to đến nỗi muốn rớt cả cằm nhìn Uyển Nhã.
“Uyển Nhã, cái đó mua lúc nào chẳng được” tôi cố nói nhẹ nhàng, chứ thực chất trong lòng đã tức gần chết rồi.
“Ko phải đâu… hu hu hu… kẹo Slumper Kid chỉ bán với số lượng có hạn thui… tôi phải đặt trước bao nhiêu lâu đấy… oa oa oa!!!!!”
Mặc cho chúng tôi sắp đột tử vì cáu, Uyển Nhã vẫn tiếp tục kêu khóc ầm ĩ.
“Cho cô này”
Đột nhiên 1 giọng nói trầm trầm vang lên. Cả đám ngây người nhìn cảnh tượng trước mắt: Quân rút trong balo ra 1 hộp kẹo giống y hệt đưa cho Uyển Nhã.
“Ặc!!! Quân, cái gì đây?!?” Thiên ko giấu nổi sự bất ngờ, trên trán in nổi dấu hỏi to đùng.
“Đừng kêu hôm qua cậu bỏ tập là để đi mua cái thứ này nha” Lôi Chấn Hải nhăn mặt.
“Ờh” Quân trả lời, mặt tỉnh bơ nhìn 3 thằng bạn mắt đang lòi ra như ốc bươu.
…
My god!!!!! Từ lúc quen biết Mạnh Tường Quân, đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta chịu mở miệng nói chuyện…
……Hơ…… mà cậu ta cũng thích ăn kẹo à…….?
Ko chỉ tôi mà cả đám đều mắt + miệng cứ gọi là biến dạng luôn vì ngạc nhiên. Uyển Nhã dần dần nín khóc, khi thấy hộp kẹo trong tay Quân thì mắt nhỏ sáng rực lên.
“Oa!!! Slumper Kid kìa!!!! Cậu cho mình thiệt hả Quân? Cảm ơn cậu nhìu nhaaaaa!!!!!!”
Uyển Nhã sung sướng nhảy tưng tưng, sau đó ko nghĩ ngợi gì ôm chầm lấy cổ Quân!!!!
“…!....!!!!.. O0O… O_O… 0~0... 0.o… =_=”… 0;O…” (chúng tôi)
Tất cả nín thở theo dõi phản ứng của 2 người họ, còn hồi hộp hơn cả xem phim hành động ấy chứ! Đột nhiên…
Ôi má ơi!! Tôi ko nhìn lầm đấy chứ?!!?! Mặt Quân hơi ửng hồng!!!!
Hoàng tử băng giá Mạnh Tường Quân biết đỏ mặt! Mặc dù chỉ là 1 chút nhưng so với khuôn mặt lạnh băng của cậu ta hằng ngày thì “1 chút” đó quá nổi bật. Khỏi nói cũng biết 6 đứa chúng tôi sock đến cỡ nào, ngơ ra 1 lát rồi lần lượt đổ “RẦM… RẦM… RẦM…!!!!!” xuống đất 1 cách ko thể phũ phàng hơn _ __!
Đang lãng mạn là thế thì…
“Oái!!!! Phim, phim phim!!!! Kiều Di, Tuệ Như, về mau. Tui lỡ mất tập cuối của Dream High roài!!!!!!”
Uyển Nhã buông Quân ra, vẻ mặt nhăn nhó như muốn khóc tới nơi luôn. Nhỏ kéo tôi và Kiều Di chạy biến với tốc độ tên lửa, bỏ lại mấy bộ mặt cứ gọi là ko thể ngu hơn được nữa.Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi yoyopl, vào ngày 19-05-2012 lúc 12:05 AM
-
Hiện đã có 4 thành viên cảm ơn yoyopl về bài viết này, gồm:
Jenny lovely (01-06-2012), Jungminchan_l0neystar (03-06-2012), Jungsungrin (01-06-2012), ng0k_handsomeboy (01-06-2012)
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Trang sức | Phụ trang | Phụ kiện..::b3_cut3::..
- Thể thaobaochaobuoisang
- Chợ Linh tinhbjty_shop
- Rao Vặtbjty_shop
- Rao Vặtbjty_shop







Trích dẫn




