Teen News Teen Talk Teen Sốc Teen Yêu Tuyển Bà Xã & Ông Xã Câu Lạc Bộ Teen BikiNi TomBoy Thế giới Les Thế giới Gay
Hình ảnh Thành viên Girl Xinh Kool Boy Thế giới Người Đẹp Avatar Ảnh Kỳ lạ Ảnh Vui cười Ảnh Nghệ thuật Ảnh Thiên nhiên
Buôn Chuyện Sao Thế Giới Sao Sao Sốc! FanClub Sao Clips Hài Phim Điện Ảnh Phim Bộ Phim Nóng  Thời trang
Giới tính tuổi TEEN Tâm lý - Tình Cảm Bói toán Tâm sự Nghệ thuật sống Làm Đẹp Tóc đẹp Quần Áo Trang Sức, Giày
Đố Vui Cười HiHiHeHe Chơi Cách Yêu Sự kiện Blog, Mạng xã hội Tin học Phần Mềm Mua bán Rao vặt Hướng Dẫn
FanClub của Sao Thế giới Phụ nữ Thế giới Đàn Ông  Game Vui VietHipHop Miss Teen Truyện Tuổi Teen Truyện Les

Học để làm gì? Hãy cùng trao đổi, chia sẻ nha bạn




Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự

  1. Hoa
    m0td0js4tg4j
  2. Nhạc Pop
    lieuphieu
  3. Búp bê, Đồ chơi, Doll, Barbie, Toy
    [V]Vivian Babe CoCo
  4. Mua - Cần mua
    Gachdo

+ Gửi bài trả lời
Trang 2 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 4 ... CuốiCuối
Hiển thị kết quả từ 11 đến 20 trong 92
  1. #11
    Tuổi
    23
    Giới tính
    Nam
    Tham gia
    Jun 2009
    Địa chỉ
    HCM
    Bài viết
    26
    Cảm ơn
    6
    Được cảm ơn
    0 / 0 bài

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    ắc ắc tiếp đi chứ chuyện đây hay mà

  2. #12
    Tuổi
    17
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    May 2009
    Địa chỉ
    sweet home
    Bài viết
    40
    Cảm ơn
    26
    Được cảm ơn
    2 / 2 bài

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    huhu. Post típ đi naz. Hay quá. Iu nhất couple nè

  3. #13
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    (dể tui post tiếp lên vậy!
    Chương 3.

    Món quà của Tình yêu và Mất mát[

    [Lời kể của Syaoran]

    "Hai đứa đang làm gì thế này?" Mẹ tôi nghiêm khắc hỏi.

    Chết tiệt.

    "Yelan-sama, sao cô về sớm thế ạ?" Kinomoto ấp úng.

    "Cô quên sổ sách… nhưng tại sao hai đứa lại ở ngoài này?" mẹ nói, nhìn chúng tôi dò xét.

    Kinomoto gần như sắp buột miệng nói ra sự thật.

    "Chúng cháu đi mượn vài quyển sách mới!" Con bé nói, giơ túi xách lên.

    Yelan ngó Kinomoto chăm chăm. Tôi cũng vậy.

    "Cháu xin lỗi, Yelan-sama vì đã không xin phép cô trước," Kinomoto cúi đầu xin lỗi.

    "Ồ, không sao đâu," mẹ tôi mỉm cười. "Hai đứa cứ đi đi…"

    Con bé trèo lên xe và chúng tôi phóng đi.

    Tôi đưa cho nó mũ bảo hiểm của mình còn tôi đeo kính râm vào. Mặt trời chiều chiếu xuống chói chang khiến tôi không nhìn thấy gì.

    Tôi lái đến thư viện để mượn sách

    Vì đã là chiều muộn nên không có nhiều người ở thư viện lắm

    "Whoa…hay quá" Kinomoto thốt lên, ngắm nghía đám manga.

    Thở dài ngao ngán, tôi đang định quay ra thì chợt trông thấy …

    Một cuốn sách về Khảo cổ học.

    Tôi cầm quyển sách lên, mỉm cười. "Mình nhớ quyển sách này…".

    "Hả? Nhớ cái gì?" Kinomoto đến bên tôi hỏi.

    "Không…không có gì," Tôi đặt vội quyển sách xuống.

    "Thôi nào, cho tôi xem với," Kinomoto nài nỉ.

    "Geez, không phải việc của cô!" Tôi nói.

    Kinomoto cau mày. "Xấu xa," cô ta giật quyển sách của tôi.

    Con nhãi…

    "Ô…" con bé thốt lên khi nhìn cái bìa sách rồi ngắm nó một lúc lâu.

    "Gì thế?" Tôi hờ hững hỏi.

    "À, nó… chỉ là…" con bé ấp úng.

    "Sao?" Tôi hỏi.

    "Bố tôi… tôi nghĩ đã có lần thấy bố tôi đọc quyển sách này," con bé mỉm cười. "Ông đã từng rất thích đọc nó."

    "’ Đã từng’ là sao?" tôi hỏi.

    "Ông mất rồi…hồi tôi còn nhỏ," con bé khẽ nói.

    "Ồ,"

    Không khí trở nên thật ngột ngạt, nhưng Kinomoto chỉ mỉm cười.

    "Hm…" Tôi thở dài. "Đi thôi…"

    Kinomoto lấy vài quyển sách và chúng tôi phóng về nhà.

    "Li…" con bé chợt hỏi.

    "Sao…?" Tôi nói.

    "Cậu biết cây anh đào ở trường mình chứ?".

    "Biết cái gì?" Tôi hỏi.

    "Tại sao…tại sao cậu luôn thích đến chỗ nó thế? Ý tôi là, tôi nghĩ nó cũng đẹp, nhưng mà…" con bé ngập ngừng. "Tôi chỉ tò mò thôi."

    Tôi không trả lời. Dù sao chuyện ấy cũng chẳng liên quan đến cô ta…

    "…"

    "Cậu nói gì đi chứ, Li?" con bé hỏi.

    "Đó là nơi tôi luôn thích đến, từ lâu rồi," Tôi trả lời.

    "Ồ…" con bé nói.

    Chúng tôi về tới nhà và bắt đầu buổi học như bình thường. Agh…những bài học chết tiệt…


    ***

    [Lời kể của Sakura]

    "Tốt, cậu phát âm chuẩn rồi đấy," Tôi gấp sách, kết thúc buổi học.

    "Okay… giờ… tôi về đây," Tôi đang định bước ra khỏi phòng thì chợt trông thấy cái gì đó

    Tôi cầm lên…

    "Này, cái này để làm gì vậy?" Tôi hỏi.

    "Cái gì?" Li hỏi.

    Đó là một hộp chocolate được buộc bên ngoài bởi một sợi ruybăng màu vàng

    Có một tấm thiệp. Tôi cầm lên nhưng Li đã giật lại cả hai thứ trước khi tôi kịp đọc.

    "Không phải việc của cô…" Cậu ta nói, cất cái hộp đi.

    "Cho ai thế?" Tôi ngạc nhiên.

    "Đã bảo không phải việc của cô," Li đáp.

    "Thôi nào, cậu có thể nói —"

    "Là của bạn gái tôi, được chưa? Giờ cô đi được chưa?" Li tức giận.

    Oh…

    Những lời ấy đột nhiên gây ra một thứ ảnh hưởng kì lạ đối với tôi. Làm sao…làm sao có thể? Cảm giác này là….

    "Ðược…được thôi," Tôi ra khỏi phòng.

    Cảm giác kì cục ấy dâng trào cùng sự căm ghét. "Hừ, việc gì cậu phải cướp lại như thế! Cậu chỉ cần nói tôi trả lại cho cậu thôi mà, đồ khùng!" Tôi nổi cáu, đóng sầm cánh cửa sau lưng.

    Tôi đùng đùng xuống cầu thang (may mà bà Yelan không ở nhà) và chạy ra ngoài. "Hừm… đồ ngớ ngẩn…" Tôi lầm bầm chửi rủa. "Đần độn…"

    Rồi…tôi ngừng lại.

    Một thứ gì ướt rơi xuống mặt tôi…

    Tôi ngước lên và nhận ra trời sắp mưa. Những hạt mưa lạnh bắt đầu tới tấp rơi xuống… quần áo, đầu tóc tôi ướt lướt thướt.

    Khỉ thật, tôi quên không nhờ hắn ta đưa về…chả sao cả…tôi sẽ đi bộ về.

    Thà đi bộ còn hơn ngồi chung xe với đồ ngu ngốc ấy.

    Tôi đi bộ đến công viên Chim cánh cụt. Cầu trượt Cánh cụt chúa cũng bị mưa bao phủ và đôi cánh của nó rung bần bật vì gió.

    Tôi rùng mình vì lạnh. Tối mịt và tôi cảm thấy lo lắng… tôi sợ.

    Sau đó bởi lạnh quá, không chịu nổi nên tôi đành ngồi xuống hàng ghế chỗ trạm xe buýt. Ngọn đèn đường trên đầu tôi nhấp nháy vì những con côn trùng bay xung quanh.

    Tôi nhắm tịt mắt. "S-Sakura ngu – ngu ngốc…" Tôi run rẩy. "Nh-Nhìn xem mày đã l-làm gì…"

    "Sakura… Sakura…"

    "Cái gì…?" Tôi thì thầm.

    "Sakura… Sa —"

    "Này, đồ ngốc," ai đó gọi

    Tôi ngẩng lên và thấy một tấm áo khoác ấm áp chợt phủ quanh người mình. Là Syaoran; cậu ta cũng ướt như chuột lột nhưng hình như không bận tâm tới cái lạnh lắm.

    "Muốn chết hay sao?" cậu ta làu bàu. "Đi trong mưa à..."

    "Hừ," Tôi vẫn còn bực tức.

    "Thôi nào… để tôi đưa cô về," Li nói.

    "Không" Tôi đáp.

    "Tôi không muốn gặp phiền phức vì cô đâu," Li nói, giọng cứng cỏi và kéo tôi đứng dậy.

    Cái lạnh khiến tôi trở nên yếu đuối, nên cậu ta dễ dàng đẩy được tôi vào ôtô.

    Không ai trong chúng tôi nói lời nào đến khi về tới nhà tôi. Cậu ta còn bật máy sưởi lên nhưng bởi quá mệt và lạnh nên tôi không nói nổi dù chỉ một câu cảm ơn.

    Cuối cùng xe cũng đỗ lại trước nhà tôi.

    "Nhà đẹp đấy…" Cậu ta nói khi đỡ tôi ra khỏi xe.

    "Uh… cảm ơn…" Tôi nói.

    Cậu ta ngó nó một lúc lâu. "Gì thế… Li?" Tôi hỏi.

    "Hả? À… phải…" Li quay sang tôi. "Đừng để bị cảm, Kinomoto."

    Cậu ta trở lại xe và lái đi.

    Tôi nhìn theo đến khi chiếc xe khuất hẳn. Và tôi nhận ra chiếc áo của cậu ta vẫn còn trên người mình…

    Vừa mở cửa tôi đã trông thấy hai gương mặt đầy lo lắng

    "Em đã ở đâu vậy?" Touya hỏi gặng.

    "Còn ướt nhẹp nữa," Yukito nói.

    "A… em xin lỗi…" Tôi nói. "Nhiều chuyện phức tạp…"

    "Là sao?" Touya hỏi.

    "Ðường sá, xe cộ… lộn xộn," Tôi trả lời.

    "…"

    "Ồ được rồi," Yukito nói. "Em mau đi thay đồ đi…"

    "Vâng…" Tôi nói và đi lên cầu thang.

    "Sakura, áo của ai kia?" Touya hỏi, ngó chằm chằm cái áo.

    "À…của bạn em," Tôi bước nhanh hơn.

    "Này!" Tôi nghe Touya gọi với theo.

    "Thôi, cậu để nó yên đi…hôm nay nó đã chịu đựng đủ rồi," Yukito nói.

    "Ừ," Touya thở dài.

    Phew, cảm ơn anh nhiều lắm, Yukito.

    HẾT PHẦN 1 CHƯƠNG 3
    __________________

  4. #14
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    truy65n này có 20 chương ! Đã hoàn thành từ lau rồi!

  5. #15
    Tuổi
    17
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    May 2009
    Địa chỉ
    sweet home
    Bài viết
    40
    Cảm ơn
    26
    Được cảm ơn
    2 / 2 bài

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    Hehe hay quá. Truyện hoàn thành rồi thì bạn post nhanh nhanh tí naz để dân tình đỡ phải dài cổ

  6. #16
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    Ừ! 2 nag2y m2inh sẽ post 1 chương

  7. #17
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    "Chào buổi sáng, Sakura-chan!" Tomoyo nói.

    "A… chào buổi sáng," Tôi nói, mở ngăn tủ của mình.

    "Đố biết hôm nay là ngày gì nào?" Chiharu hỏi.

    "Ơ…" Tôi ấp úng.

    "Ngày Valentine!" Naoko nói và đưa cho tôi một hộp kẹo

    "Wow, cảm ơn cậu," Tôi nói. Tomoyo, Naoko, Chiharu, Rika, và tôi chia sẻ chocolate cho nhau.

    Chuông vào lớp vang lên.

    "Hẹn gặp cậu sau, Sakura-chan," các bạn của tôi vừa nói vừa chạy về lớp học của mình.

    "Bye!" Tôi nói và đặt sách vào ngăn tủ nhưng chợt nhìn thấy một thứ khiến tôi chú ý.

    "Không… thể nào…" Tôi sửng sốt.

    Đó là một hộp chocolate được buộc bên ngoài bởi một sợi ruybăng màu vàng

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

    "Cậu không đùa đấy chứ?" Tomoyo hỏi.

    "Tớ không biết" Tôi nói. Cùng lúc tôi vừa muốn phát ốm lại vừa háo hức. Không lẽ cậu ta thích tôi…?

    "Chắc chắn hắn ta đã bị vẻ dễ thương của cậu chinh phục," Naoko kết luận.

    "Đồng ý," Rika cười lớn.

    "Khoan đã, hắn ta có để lại thư từ gì không?" Chiharu hỏi.

    "Ừm… có…" Tôi rút ra một tấm thiệp nhỏ. Nó được buộc bằng một sợi dây nhỏ màu vàng. Khi tôi vừa bỏ sợi dây ra mấy cô bạn đã chộp ngay lấy để đọc.

    Từ lần đầu tiên em tới ngôi trường này tôi đã biết chúng ta có thể đến bên nhau. Có lẽ em không nhận ra, nhưng tôi luôn để ý đến em. Tôi yêu khuôn mặt, mái tóc, con người, tôi yêu tất cả những gì thuộc về em. Em sẽ cho tôi một cõ hội chứ? Em sẽ trở thành cô gái của tôi chứ? Tôi chắc em sẽ…bởi chúng ta đã và sẽ luôn là của nhau.

    Người hâm mộ bí mật của em.

    "Whoa…" Rika suýt soa.

    Tôi đọc tấm thiệp một lúc lâu.

    "Ngọt ngào quá," Tomoyo thốt lên.

    "Hắn thực sự thích cậu đấy," Chiharu giả vờ sợ hãi.

    "Hoặc hắn chỉ muốn nói những lời tán tỉnh tầm thường thôi ," Naoko thở dài.

    Tôi vẫn chưa hết shock. Không, không thể là cậu ta… có thể không? Ý tôi là, không, không thể… cậu ta thật hợm hĩnh và ngớ ngẩn, làm sao cậu ta có thể thích tôi một cách nghiêm túc được…

    KHÔNG! KHÔNG THỂ NÀO! PHẢI KHÔNG?

    "Sakura-chan, cậu không sao chứ?" Tomoyo hỏi.

    "À ừ… tớ ổn," Tôi trả lời yếu ớt.

    Chuyện này có thật không…liệu cậu ta có thích tôi thật không?

    Ôi trời ơi… tôi có thích cậu ta không? TÔI CÓ THÍCH CẬU TA KHÔNG?

    "Okay… Tớ phải về lớp đây," Tôi nói bằng giọng không giống như của mình chút nào. "Hẹn gặp các cậu sau!"

    Tôi chạy vào lớp, bỏ lại các bạn sau lưng.

    Tôi gặp rắc rối lớn rồi.

    Giờ tôi mới nhận ra, ánh mắt của Syaoran đã dõi theo tôi cả ngày nay.

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO


    [Lời kể của Syaoran]

    Có chuyện quái gì với Kinomoto vậy nhỉ? Tôi đã cố gắng bắt chuyện với con bé, về buổi học tiếp theo của chúng tôi. Hôm nay tôi không học được…vì có việc phải làm. Nhưng nó cứ lẩn tránh tôi.

    Tôi thở dài ngao ngán khi Meiling cùng đám bạn của cô ta bước vào. Chúng chỉ tán gẫu và tán gẫu, tôi đeo Ipop vào tai, vặn mức volume lên lớn nhất.

    Đám đó huýt hoáy khi con bé Kinomoto đi ngang qua (dù tôi chỉ nhìn chứ không nghe thấy). Tôi cố dùng mắt để ra hiệu, nhưng một lần nữa, con bé lại phớt lờ tôi, bỏ đi mà không nói lời nào.

    Chuyện gì xảy ra với nó hôm nay vậy? Chuyện quái gì…?

    Không phải tôi lo lắng mà là…

    Tôi chỉ tò mò, thế thôi...

    Tôi đi xuống cửa hàng để mua hoa anh đào, và lại trông thấy Kinomoto. Con bé đang ngắm nghía những bông hoa nhưng tôi túm lấy cánh tay nó

    "Kinomoto ngốc nhất thế giới," Tôi nói. "Tỉnh lại đi, đồ ngốc."

    Trông con bé như sắp nổi giận. Nhưng ngay khi nhận thấy tôi, mặt nó lại chuyển sang màu…trắng?

    Con bé đứng ngó tôi trân trân, mặt đã chuyển màu đỏ.

    "Kinomoto?"

    Tôi phẩy tay trên mặt nó .

    "Ahh!" Con bé nín thinh. "Xin lỗi." Giọng nó lạc đi

    "Này," Tôi bực dọc. "Có chuyện gì…?"

    "Ưm… không!" con bé ngắt lời tôi, cố gắng bỏ chạy.

    Tôi chộp lấy tay nó. "Có chuyện quái quỉ gì với cô vậy?" Tôi hỏi. "Cô cư xử thật…"

    "Không có gì!" Con bé nói, càng trở nên đỏ hơn.

    "Có phải cô bị ốm vì chuyện tối qua không?" Tôi hỏi. "Cô đã đứng dưới mưa cả giờ đồng hồ…"

    Tôi cố sờ lên mặt con bé xem nó có bị cảm không nhưng nó ra sức đẩy tôi ra.

    Con bé bị làm sao thế? Sao mặt nó đỏ vậy? Chắc chắn là con bé ngu ngốc này đã bị ốm vì trò ngu ngốc tối qua rồi.

    "Này!" một giọng ai đó cất lên. Tôi vội buông tay Kinomoto ra.

    Tuyệt thật… Meiling…

    Con bé ngó Kinomoto. "Hai người đang làm gì thế?" nó hỏi.

    Tốt, đồ phiền phức

    "Hẹn hò, sao, em muốn gì?" Tôi cười khẩy. Kinomoto đỏ lựng cả người. "Okay…ừm…tạm biệt," con bé nói rồi cắm cúi bỏ đi.

    Kinomoto…?

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

    Cô ta đến muộn.

    Đã gần 7 giờ tối. Đáng lẽ cô ta phải đến đây từ cả tiếng trước rồi chứ.

    Tôi rên rỉ chán chường và nằm dài xuống giường.

    Tôi nghe tiếng cửa mở rồi đóng lại, mẹ tôi nói "Chào cháu!", và tiếng bước chân bước lên cầu thang.

    Tôi uể oải ngồi xuống cạnh chiếc bàn.

    Kinomoto rụt rè mở cửa và ngồi xuống đối diện tôi.

    "Cô đến trễ," Tôi càu nhàu.

    "Tôi…xin lỗi," Con bé nói, lại bắt đầu chuyển sang màu đỏ.

    "Cô vẫn ốm sao?" Tôi nói. "Có một thứ gọi là ‘Thuốc;’ tôi nghĩ cô nên thử dùng xem."

    "Hả? Không…" Kinomoto nói. "Là…"

    Cô ta cúi mặt xuống và chống tay vào đầu gối.

    "Định nói gì thì nói mau đi," Tôi bảo. "Cô đang làm mất thời gian của tôi."

    "Ừm…ừm…" con bé lúng búng.

    "Nghiêm túc này, cô ổn chứ?" Tôi nói. "Cô cư xử thật kì lạ, không…kì quặc mới đúng."

    Con bé lắc đầu và cuối cùng cũng chịu nhìn lên

    "Li… tôi biết…ừm," con bé ngập ngừng rồi lại cúi mặt xuống. "Tôi biết…là chúng ta mới… gặp nhau… nhưng…nếu cậu nghĩ… là chúng ta có thể…"

    "Chúng ta?" Tôi nói. "Cô đang…?"

    "Tôi biết với cậu thì không, nhưng với tôi chuyện này thực sự đột ngột," Con bé tiếp tục.

    "Trời… nếu cô đang muốn nói tới việc tôi bảo ‘Hẹn hò’ sáng nay thì tôi chỉ muốn giỡn thôi," Tôi nói. "Tôi không hề…"

    "Không…không phải chuyện đó," Kinomoto nói.

    "Việc cậu có tình cảm với tôi khiến tôi hơi… ngạc nhiên vì là từ một người như cậu… nhưng tôi…" Con bé ấp úng.

    "Đợi đã, cái gì thế?" Tôi hỏi. "Cô đang nói về cái gì thế?"

    "Tôi biết cậu thích tôi, Li, nhưng…làm ơn cho tôi thêm thời gian để suy nghĩ," con bé quả quyết.

    Giờ thì tôi nghĩ con bé này không bình thường thật rồi. Có lẽ nó đã hít phải thứ gì đó.

    "Cái quái gì vậy hả?" Tôi quát. Con bé ngẩng lên.

    "Tôi không thích cô, tôi đã nói với cô là tôi có bạn gái rồi!" Tôi nói. "Cái gì khiến cô nghĩ rằng tôi thích cô chứ?"

    "Nhưng… nhưng tấm thiệp… và cả chocolate nữa!"

    "Chocolate nào?"

    "Thứ tôi đã nhìn thấy ở đây, ngày hôm qua!"

    "Tôi chưa bao giờ đưa nó cho cô!"

    "Sao?" Kinomoto nói. "Thế thì…"

    "Cô có mang theo cái hộp đó không?" Tôi hỏi. Con bé gật đầu và đưa tôi cái hộp.

    Tôi nhìn nó. Đúng là trông nó rất giống cái hộp của tôi. Tôi đọc tấm thiệp kèm theo.

    "Chà… gã này sướt mướt thật," Tôi vừa nói vừa đọc. "Cứ như là hắn muốn ăn tươi nuốt sống cô ấy."

    "Vậy… không phải là cậu sao?" Kinomoto hỏi.

    "Không," Tôi đáp và lôi ra cái hộp khác, cái hộp của tôi.

    "Ôi…" Con bé ngó sững rồi lại cúi gằm mặt xuống.

    "Này…" Tôi vội nói.

    Nhưng con bé cười lớn. "Trời, tôi hoàn toàn nghĩ đó là cậu!".

    "Ừ… phải…vui thật," Tôi nói.

    "Vậy thì ai đã tặng tôi cái này nhỉ…?" nó hỏi.

    "Không phải tôi…" Tôi nói.

    Con bé thở hắt ra khi cơn tức cười đã lắng xuống. "Rồi," nó nói. "Học thôi…"

    "Chết tiệt…" Tôi thở dài.


    **************

    [Lời kể của Sakura]

    Hừm… vậy đó không phải là Li…

    Thật nhẹ cả người…nhưng…

    Có điều gì đó bảo với tôi rằng cảm giác này không ổn…

    "Aw…sẽ hay ho lắm đây," Naoko nói.

    "Thế thì ai mới là chủ nhân thực sự nhỉ?" Rika thắc mắc.

    "Ai biết được," Tomoyo thở dài.

    Chuông tan học reo lên và mọi người cùng nhau dọn dẹp những đồ đạc, dụng cụ của buổi trưng bày.

    "Tớ rất lo," Chiharu nói. "Tớ sợ sân khấu không được đẹp như mong muốn"

    "Đừng lo…chúng ta có tới gần 3 tháng để chuẩn bị cơ mà," Tomoyo nói.

    "Không tưởng tượng nổi là chúng ta sẽ diễn một vở bi kịch tình yêu trước toàn trường," Tôi nói.

    "Tớ nghĩ các vai diễn sẽ được phân trong tuần sau" Naoko nói, nhìn lên bảng thông tin.

    "Ahaha… sẽ ra sao nếu Sakura – chan và Li nhận hai vai chính nhỉ… chắc là vui phải biết!" Chiharu nói.

    Tất cả chúng tôi đều cười ngặt nghẽo.

    "Okay Sakura-chan," Tomoyo nói khi chiếc limousine vừa tới. "Hẹn gặp lại!"

    Chúng tôi nói lời tạm biệt nhau rồi chia tay, còn tôi đi về phía nhà Li.

    Sẽ ra sao…nếu tôi được nhận vai chính nhỉ? Chắc tôi sẽ ngất xỉu và tự tử mất…

    "Sakura-san…" ai đó gọi tôi. Tôi quay lại và nhận ra một cậu bạn học cùng lớp tiếng Anh.

    "Ồ, chào Masashi-san…" Tôi nói.

    Masashi mỉm cười. "Cậu đang đi đâu à?" cậu ta hỏi.

    "Ừ, tớ phải đi… ơ… gặp một người…" tôi trả lời.

    "Ồ… tớ hiểu…" Masashi nói. "Vậy… ừm… tớ có thể cho cậu xem thứ này không?"

    "Ồ được chứ…" Tôi nói và theo Masashi đi vào phòng học tiếng Anh.

    Cậu ta quay lại nhìn tôi, ngượng ngùng.

    "Ừm… đây, Sakura-san…" Cậu ta nói, đưa cho tôi một hộp chocolate. Giống hệt như những viên kẹo tôi đã nhận được.

    "M-Masashi-san… đừng nói là…" Tôi sững sờ.

    "Sakura-san… tớ thích cậu…và tớ muốn hẹn hò với cậu…" Cậu ta càng ngượng ngùng hõn.

    TRỜI, MÌNH KHÔNG THỂ NGỜ!

    "Cậu đồng ý chứ…?" Cậu ta hỏi.

    "À… ờ…" Tôi lắp bắp.

    Đột nhiên có ai đó tóm lấy lưng áo cậu ta và quẳng cậu ta vào tường.

    "Masashi-san!" Tôi vội vàng bật điện lên

    Và tôi nhìn thấy…trời, phát điên mất…

    Là Li đang nắm cổ áo Masashi. "Ối… tôi nghĩ cậu đang định quấy rối cô ấy… xin lỗi," cậu ta nói, buông Masashi ra.

    "Li!" Tôi giận dữ kêu lên.

    "Okay… tôi sẽ để hai người yên," cậu ta nói.

    "Không, chờ đã…" Tôi nói.

    Masashi rất tốt… nhưng…

    "Tớ xin lỗi, Masashi-san… nhưng…tớ không thể hẹn hò với cậu," Tôi nói.

    Masashi chết trân. Li giả vờ như không nghe thấy gì.

    "Tớ xin lỗi… nhưng tớ không thể," Tôi nói.

    Masashi nín thinh một lúc. Tôi cũng không dám thở…

    "Tớ hiểu rồi, Sakura-san… chắc cậu cũng shock vì chúng ta mới biết nhau chỉ một tuần," cậu ta nói và đi về phía cửa. "Nhưng một ngày nào đó… tớ nhất định sẽ thắng… kể cả là trước Li-san đi nữa," cậu ta mỉm cười.

    "CÁI GÌ?" Li và tôi cùng thốt lên.

    "Good day," Masashi nói rồi bỏ đi.

    Chúng tôi nhìn theo cậu ta, rồi quay qua nhìn nhau.

    "Tệ nhỉ," Li nói. Tôi gật đầu tán thành.

    "Này, cậu tới làm gì vậy?" Tôi hỏi khi cả hai đã đi ra ngoài.

    "Tìm cô chứ còn làm gì nữa?" Cậu ta trả lời.

    "Tại sao?" Tôi hỏi.

    "Đồ gia sư ngốc nghếch," Li nói. "Không lo ổn thoả hết mấy vụ của cô thì tôi cũng bị ảnh hưởng."

    "Cậu có bao giờ lo ổn thỏa cái gì," Tôi làu bàu. "Chỉ giỏi chống chế"

    "…"

    Tôi nhận ra cậu ta đang đeo cặp trên vai và ôm một bó hoa trên tay

    "Cái đó tặng cho mẹ cậu à?" Tôi hỏi, liếc nhìn bó hoa.

    "Không…" Li đáp.

    "Hả…?" Tôi nói.

    "Là cho… bạn gái tôi," Li nói.

    "Ồ…"

    Im lặng một lúc.

    "Cô có muốn gặp cô ấy không?" Cuối cùng cậu ta hỏi.

    "Ồ, chắc chắn rồi…" Tôi nghĩ đến Meiling (geez, cô ta là đồ đáng ghét).

    Meiling và Li… có thể lắm…

    "Không phải là Meiling… nếu cô đang thắc mắc," Li nói và khởi động xe. "Toàn những lời bọn ngu ngốc nói… và Meiling không là gì cả…"

    "Tôi hiểu…" Tôi nói.

    Cậu ta lái xe…đến…

    Nghĩa địa?

    Chúng tôi đi đến trước một nấm mộ có những bó hoa nhỏ đặt quanh.

    Tôi lặng yên.

    "Cô ấy… đã mất lâu rồi," Li nói và đặt bó hoa xuống. Sau đó cậu ta rút ra hộp chocolate mà tôi từng biết, và để nó xuống cạnh bia mộ

    "Tôi… xin lỗi," Tôi nói.

    Li không nói gì. Cậu ta chỉ đứng ngắm ngôi mộ một lúc lâu. Tôi nhìn xuống tìm cái tên, tấm bia rất mờ nhưng tôi vẫn nhìn thấy dòng chữ "Amamiya."

    "Cô ấy có cái tên thật đẹp," Tôi khen.

    "Tôi chắc cô ấy sẽ vui lắm…" Li nói.

    "Cô ấy là…tình yêu đầu của cậu?" Tôi hỏi.

    "Đúng vậy…" Li nói. "Một phần cái chết của cô ấy… cũng là do tôi."

    "Sao? Cậu đã làm gì?" Tôi hỏi.

    "Đó là chuyện riêng tư…" cậu ta nói, ngước nhìn lên trời. "Tôi không bao giờ có thể tha thứ cho mình…trừ khi cô ấy tha thứ cho tôi."

    "Li…" Tôi nói. Chà, đây là lần đầu tiên tôi được nghe một điều sâu sắc và buồn bã đến vậy từ cậu ta.

    Sau đó Li quay sang. "Này… về thôi, mẹ tôi sẽ về sớm đấy," cậu ta nói rồi đi ra bãi đỗ xe.

    "Okay… tôi tới đây," Tôi nói.

    Tôi ngoái nhìn lại ngôi mộ lần nữa.

    Người cậu ta yêu đã mất…có phải vì thế mà cậu ta trở nên như thế này? Cậu ta có khác không khi cô ấy còn sống?

    Tôi nhận ra một tấm thiệp nhỏ bên cạnh chiếc hộp.

    "Nào, đi thôi," cậu ta nói lúc tôi đang cố ngó tấm thiệp.

    "Ừ..." Tôi đành chạy trở lại chỗ cậu ta.

    Heaven seems so close to here, but I can’t reach it…

    With you gone my heart is broken… shattered…

    And only you can heal it.

    My first love, my only love

    You are the first and last to me…

    I will always remember you… dream of you…

    Until I meet you again one day…

    When I die… I will find you… no matter what happens…

    No one will stop me from finding you again… not even God.

    I love you forever… into eternity…

    Even though you don’t forgive me.

    I will love you always.

    HẾT CHƯƠNG 3.
    __________________
    Tự do

  8. #18
    Tuổi
    17
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    May 2009
    Địa chỉ
    sweet home
    Bài viết
    40
    Cảm ơn
    26
    Được cảm ơn
    2 / 2 bài

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    TEM naz. Hay ghê. 2 ngày/chap ah. Vậy cũng khá nhanh nhỉ. Bạn cố gắng lên nez

  9. #19
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    Chương 4

    Vở kịch đáng nhớ

    [Lời kể của Sakura]

    "Ta không thể sống thiếu nàng," Li nói. "Với ta nàng là người duy nhất."

    Tôi cúi đầu lặng lẽ. "Em…cũng yêu chàng, nhưng chúng ta không thể!" Tôi lắc đầu. "Em không thể ở bên chàng được!"

    Tôi gạt nước mắt và Li bước lại gần tôi.

    "Em xin lỗi…" Tôi thì thầm. "Trái tim em đang tan vỡ."

    Tôi gục xuống, nhưng Li đã ôm giữ tôi lại. "Không!" cậu nói. "Dù cho chuyện gì xảy ra… ta…cũng sẽ không để lời nguyền ấy ngăn trở chúng ta!"

    "Cắt!" Tomoyo hô. "Xuất sắc!"

    Li vội buông tôi ra như thể tôi là một thứ vi trùng. "Thế là xong…" Tôi nghe cậu ta lẩm bẩm.

    Mọi người vỗ tay và huýt sáo tán thưởng.

    Naoko lau nước mắt bằng khăn tay. "Thật… quá tuyệt vời," cô bạn nói.

    Tôi bực mình. Mọi người nói cái gì vậy chứ, Li đã hoàn toàn làm rối tung lên…

    "Chà, cậu gần khóc rồi đó Sakura-chan!" Chiharu nói. "Cậu giỏi lắm!"

    "Ahaha…" Tôi bối rối. "Tớ chỉ cố gắng thể hiện một cảnh thật buồn thôi…"

    "Hơi bị nhập vai đấy, Li nhỉ?" Hiragizawa chọc. Li quắc mắt.

    "Thích thì vào đây mà diễn, đồ khỉ," cậu ta độp lại. Mọi người cười nghiêng ngả.

    Bạn có ngạc nhiên không? Tôi sẽ kể cho bạn nghe. Tất cả bắt đầu chỉ vài ngày sau hôm chúng tôi đến
    thăm mộ Amamiya…

    *Hồi tưởng*

    Lớp tiếng Anh của chúng tôi chuẩn bị diễn một vở kịch mang tên "Bản giao hưởng bi thảm". Một câu chuyện tình buồn diễn ra giữa một nàng công chúa bị lời nguyền đeo đuổi và một chàng hoàng tử - người muốn giải cứu nàng vì họ yêu nhau; lời nguyền phán rằng bất cứ ai yêu nàng công chúa đều sẽ phải chết. Đó thật sự là một vở bi kịch buồn thảm.

    "Hãy bốc thăm để phân vai cho công bằng" Rika nói, lôi ra một cái túi to.

    Vì Rika là tổng đạo diễn nên chịu trách nhiệm sắp xếp tất cả mọi việc. Tomoyo có nhiệm vụ thiết kế sân khấu và trang phục (thật ngạc nhiên là cô ấy không tốn nhiều thời gian để hoàn thành tốt công việc này).Mọi người tự viết tên mình lên giấy và cho vào trong cái túi.

    "Rồi!" Rika nói. "Vai hoàng tử thuộc về…"

    Cô mỉm cười. "Li Syaoran!"

    Mọi người đồng loạt quay xuống nhìn Li. "Chết tiệt!," cậu ta làu bàu.

    "Whoo-hoo Li!" Yamazaki phấn khích.

    "Chàng ơi! Chàng hỡi!" Eriol thống thiết .

    "Im đi!" Li nạt còn họ cười lăn cười bò.

    "Và công chúa là…" Rika nói, rút ra một mẩu giấy. Cô đọc nó rồi chợt lặng im

    "Ơ… Rika-chan?" Chiharu hỏi.

    Rika ngẩng lên, mỉm cười. Sau đó cô bạn ném cho tôi một cái nhìn đầy vẻ có lỗi.
    Không… không thể…

    "Kinomoto Sakura!" Rika nói. Tôi như bị sét đánh.

    Mọi người cùng nổ ra một trận cười lớn. Họ đều đã dự đoán sẽ là tôi (ngoại trừ Meiling và hội của cô ta).

    *Kết thúc hồi tưởng*

    "Nào mọi người, chúng ta còn một tuần nữa!" Rika nói. "Hãy cùng làm việc chăm chỉ nhé!"

    "Hai!" Tất cả đồng thanh.

    "Hôm nay đến đây thôi!" Rika nói. "Hẹn ngày mai gặp lại!"

    Chuông tan học vang lên và học sinh đổ ra khỏi lớp.

    "Hừ…đến khi nào cái trò này mới kết thúc đây," Li nói.

    "A! Sao em không phải là công chúa chứ!" Meiling nói. "Không thể là con ngốc Kinomoto đó."

    Hừm, có lẽ tại vì mọi người không ưa được cái mặt cô chứ sao…

    "Chỉ là một vở kịch thôi mà Meiling, bình tĩnh đi," Li nói.

    "Làm sao anh có thể bình thản như thế hả!" Meiling tức giận. "Con nhỏKinomoto dám đóng cặp với anh thay em!"

    Tôi thở dài.

    "Ôi Meiling, có thôi đi không?" Chiharu tỏ vẻ chán ngán.

    "Phải đấy, cậu đang khiến mọi người đau hết cả đầu…" Naoko nói. Tomoyo và Rika mỉm cười.

    "Hứ!" Meiling nói, nhập bọn với nhóm bạn của cô ta.

    "Cảm ơn các cậu" Tôi nói, cảm thấy nhẹ nhõm hơn.

    Dĩ nhiên ban đầu Li cực lực phản đối vở kịch, nhưng nếu cậu ta không chịu tham gia thì sẽ bị đánh trượt môn tiếng Anh (mẹ cậu ta đã cảnh báo sẽ tước quyền sử dụng thẻ tín dụng nếu cậu ta bị trượt bất kì môn học nào).

    Bởi vậy…

    Trong hàng tuần lễ, lớp chúng tôi bắt tay vào chuẩn bị sân khấu và dàn dựng vở kịch. Li diễn xuất không tốt lắm, nhưng tôi thì khác. Tuy nhiên…lúc nào mọi người cũng rối rít khen ngợi như là…

    "TUYỆT VỜI!" Tomoyo suýt soa.

    "Trên cả mong đợi," Rika mỉm cười.

    "Không ai có thể làm tốt hơn các cậu đâu!" Chiharu nói.

    "Cố lên nhé!" Naoko nói.

    Li và tôi đứng ngây ra.

    "Không…chỉ là…" Chúng tôi cùng nói.

    "Giờ hai cậu thực sự là một cặp ăn ý rồi!" Tomoyo nói. Họ thở dài sung sướng.

    Li và tôi cũng thở dài, nhưng đầy ngao ngán.

    Geez…


    ***********
    [Lời kể của Syaoran]

    Ngày mai… tôi sẽ tiêu mất," Kinomoto nói, cất sách vào trong cặp.

    "Chỉ là diễn thôi mà…có phải làm thật đâu," Tôi nói, dụi điếu thuốc xuống gạt tàn. "Việc gì phải căng thẳng thế chứ?"

    "Sợ hãi sân khấu," con bé nói.

    "Chẳng ai thèm quan tâm nếu cô diễn tồi, đến nửa cái trường này chưa biết cô là ai…" Tôi hờ hững.

    "Họ sẽ biết, sau khi tôi phá hỏng vở kịch này," con bé ủ rũ.

    Khỉ thật, nó không chịu ngừng than thở.

    "Coi này, tôi diễn cạnh cô trong hầu hết các cảnh… vì thế tôi sẽ cố giúp cô, được chứ?" Tôi nói. "Chỉ cần giả vờ như tôi và cô đang nói chuyện bình thường thế này này…"

    "Sao cậu có thể bình tĩnh vậy?" Con bé hỏi. "Cứ như là cậu không hề quan tâm…"

    "Tôi không quan tâm," Tôi nói. "Nhưng đám giáo viên chết tiệt ấy đã dọa đánh trượt tôi…"

    "Thế… cậu có thấy tự tin không?" Con bé hỏi.

    Tự tin về cái gì?

    "Đó không phải là thật," Tôi nói. "Đó chỉ là…" Tôi ngừng lại. "Cô chỉ cần cho họ thấy cô diễn xuất thế nào…với những lời thoại trong kịch bản… có gì to tát đâu."

    Con bé thở dài. "Hi vọng cậu…nói đúng," nó nói.

    "Vở kịch ngu ngốc gì thế này chứ?" Tôi vừa nói vừa đọc kịch bản.

    Hoàng tử ôm ghì lấy công chúa.

    "Tôi phải âu yếm cô sao? Tởm quá," Tôi đọc phần lời thoại.

    "Cậu phải làm gì?" Con bé kêu lên.

    "Đừng lo, tôi giỡn thôi," Tôi nói. "Nó viết là, ‘Hoàng tử ôm ghì lấy công chúa.’"

    "Ôi trời…" Con bé nói.

    Nó chớp chớp mắt và bắt đầu đỏ mặt.

    "Wow, họ thực sự muốn dựng một thảm kịch đây," Tôi đọc phần cuối câu chuyện. "Hình như mọi người đều chết hết."

    Tôi ngước lên và trông thấy bộ dạng kì cục của con bé. "Có chuyện gì vậy?" Tôi hỏi.

    "À… ơ… không," con bé nói.

    "Cái gì, chúng ta phải ‘hôn’ sao?" Tôi sửng sốt.

    "Ừ…" Nó ngượng ngùng đáp.

    "Cũng chỉ là giả bộ thôi," Tôi nói. Khoan đã…chẳng lẽ con bé nghĩ rằng…

    Tôi nhìn nó.

    "Vậy là cô xấu hổ?" Tôi hỏi. "Chỉ là một cái hôn lướt trên môi thôi mà."

    "À… ờ… tôi…" Nó ấp úng.

    Tôi cười khẩy. "Muốn tập thử không?" Tôi nói bằng giọng ám muội và trườn về phía con bé. "Tôi biết một kiểu hay lắm…"

    "Á! Không!" Con bé giãy ra. "Không cần —"

    "Thử đi nào, thú vị lắm," Tôi nói. Tôi chống tay phải xuống sàn nhà và khiến con bé ngã ngửa ra

    "Không Li!" Con bé càng đỏ gay gắt hơn. "Tôi không…"

    Tôi chạm một tay lên má nó và chầm chậm cúi xuống.

    Con bé nhắm tịt mắt.

    Nó thật ngốc nghếch…

    Tôi dừng lại ngay khi môi tôi gần chạm vào môi con bé. Sau đó tôi chờ đợi và nó từ từ mở mắt ra :"Cô đúng là đồ ngốc," Tôi cười khoái trá và ngồi dậy.

    "Không thể tin được là cô nghĩ rằng tôi sẽ hôn cô," Tôi nói. "Buồn cười thật."

    "C-cậu dám dọa tôi!" nó nói. "Cậu…"

    "Vì thế nên cô mới là đồ ngốc," Tôi đắc thắng.

    "…cậu…" Nó lắp bắp.

    "…?"

    "Không ngờ cậu dám làm thế…" Nó gục đầu xuống, nức nở. "Đồ ngớ ngẩn!" nó nói, giọng nghẹn ngào

    "Này, chỉ giỡn chơi thôi mà!" Tôi nói. "Đừng khóc nhè chỉ vì…"

    "Tôi ghét cậu, cậu quá đáng lắm!" Nó bắt đầu khóc.

    Ôi trời, con nhỏ khùng…

    "Xem này, tôi xin lỗi, được chưa?" Tôi đầu hàng

    Đột nhiên nó nín khóc và cười ngặt nghẽo. "Hả?" Tôi ngạc nhiên.

    "SỢ CHƯA!" Con bé cười lớn.

    "Đồ lừa đảo," Tôi hậm hực

    "Vì thế nên cậu mới là đồ ngốc," Nó lặp lại.

    "Sao cô dám…"

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

    Khán giả nồng nhiệt vỗ tay sau màn biểu diễn của đội hợp xướng. Họ cúi chào và đi vào phía trong sân khấu.

    "Đó là phần biểu diễn của câu lạc bộ âm nhạc," giọng người dẫn chương trình. "Sau đây là phần biểu diễn của lớp tiếng Anh của giáo viên Terada Yoshiyuki."

    Mọi người đều đã chuẩn bị sẵn sàng. Tôi đứng đợi trong phòng thay đồ của con trai.

    "Này Li, chúc may mắn với Kinomoto nhé," Yamazaki nói.

    "Nhà ngươi câm mồm đi," Tôi nói. "Nếu không ta sẽ đâm chết ngươi bằng thanh gươm cùn này."

    Yamazaki và Hiragizawa cười bò.

    "Tại sao Li cứ phải dính với Kinomoto vậy nhỉ?" Hiragizawa hỏi. "Hơi bị…"

    "Ngu ngốc?" Tôi càu nhàu. "Dĩ nhiên rồi."

    "Mà thôi," Hiragizawa nói. "Làm tốt nhé!"

    "Cố gắng lên!" Yamazaki nói. "Trước khi mọi nỗ lực trở thành vô ích!" Hai thằng cười khoái chí.

    "Tớ sẽ giết hai cậu sau vụ này…" Tôi gầm gừ.

    "Xin chân thành cảm ơn vì đã đến dự với chúng tôi ngày hôm nay!" tiếng Daidouji vang lên trên loa.

    "Lớp tiếng Anh xin trân trọng giới thiệu vở kịch ‘Bản giao hưởng bi thảm’!"

    Khán giả vỗ tay nhiệt liệt

    Kinomoto và tôi đứng đợi phía sau tấm màn sân khấu

    Tôi nhìn thấy bộ mặt hoảng loạn của Kinomoto. "Cô sợ à?" Tôi thì thầm.

    "Không…tất nhiên là không… tôi chỉ…" con bé lúng búng.

    "Phải, không khí thật tuyệt," Tôi khẽ vén tấm rèm để nhìn xuống khán giả.

    Kinomoto ngó chằm chằm xuống khán giả. "Sao vậy?" Tôi hỏi.

    "Ừ… ừm…" con bé thở dài. "Tôi không nghĩ mình sẽ làm được…"

    "Tệ thật Kinomoto…" Tôi nói. "Quá muộn để rút lui rồi."

    *********************


    [Lời kể của Sakura]

    Cậu ta nói đúng… tôi không thể chạy trốn mọi người, nhưng tôi vô cùng căng thẳng.

    "Này…" Li nói, đặt tay lên vai tôi.

    "Sao…?" Tôi hỏi.

    "Tôi ở ngay phía sau cô," cậu ta thì thầm vào tai tôi, khiến mọi nỗi căng thẳng trong tôi đột nhiên tan biến đi đâu mất.

    Xét theo nghĩa nào đó, đây là sự cổ vũ của cậu ta. Chuyện này có thể xảy ra?

    "O… okay…" Tôi nói.

    Tomoyo bắt đầu câu chuyện và giới thiệu các nhân vật.

    "Từ rất lâu rồi, ở một nõi xa xôi, có một vương quốc giàu có… được trị vì bởi đức vua vĩ đại và hoàng hậu thông thái. Tuy nhiên, cuộc chiến giữa họ và một phù thuỷ nổ ra, và mụ phù thuỷ ấy đã nguyền rủa người con gái duy nhất của họ bằng một lời nguyền khủng khiếp …"

    Bàn tay của Syaoran đang đặt trên vai tôi khẽ trượt xuống dưới và nắm lấy bàn tay phải của tôi

    Cái gì… sao tự nhiên cậu ta trở nên tử tế thế này? Tôi cảm thấy mặt mình đỏ lên.

    "Hoàng hậu không tin vào lời nguyền, nhưng đức vua thì có…và một năm sau, con gái của họ chào đời."
    (Rika bế ra một em bé giả và mỉm cười với Yamazaki).

    Cảnh của tôi càng đến gần, bàn tay của Syaoran nắm càng chặt hơn, từng chút một. Tôi xấu hổ và quay sang nhìn cậu ta, nhưng cậu ta chỉ nhìn ra sân khấu...cứ như cậu ta không biết mình đang làm gì …

    "Nhưng sau đó… vài năm trôi qua… nhà vua đột ngột qua đời…và thêm vài năm nữa…hoàng hậu cũng

    mất vì đột quị…"

    Tomoyo dừng lại bởi vài khán giả bắt đầu xôn xao

    "Cái chết của họ không hề được báo trước… vì vậy cả vương quốc đều tin rằng đó là do lời nguyền của mụ phù thuỷ. Vương quốc ngập chìm trong hoảng loạn và những kẻ tin theo đã đến van xin mụ phù thuỷ để lời nguyền được tháo bỏ …"

    Syaoran đột ngột quay sang tôi, nhưng tôi không nói nổi lời nào, chỉ nhìn chằm chằm cậu ta.

    SAKURA ĐẦN ĐỘN, MÀY ĐANG LÀM GÌ THẾ? ĐỪNG NHÌN CẬU TA NỮA…

    "Chuyện gì vậy?" cậu ta hỏi.

    "Mụ phù thuỷ biết rằng quá nhiều thứ đã bị phá huỷ nên mụ giảm nhẹ lời nguyền đi. Rằng công chúa phải tìm thấy người cô yêu…và chàng cũng phải yêu cô…"

    "A…ơ…" Tôi lắp bắp.

    "Cô cần phải tự bình tĩnh lại đi," Syaoran nói, lại hướng ra sân khấu. Tay cậu ta vẫn giữ chặt tay tôi.

    "Rồi công chúa lớn lên…một cô gái vô cùng xinh đẹp… nàng che dấu bản thân bằng vẻ ngoài lạnh lùng… để tránh không yêu ai vì nàng biết nếu ai yêu nàng người đó sẽ phải chết…"

    "Sẵn sàng chưa, Kinomoto?" Cậu ta hỏi.

    "Ừ…tôi đoán vậy," Tôi đáp.

    "Đừng lo… cứ diễn bình thường như con nhãi giống cô hàng ngày ấy," Cậu ta nói.

    "Ừ…" Tôi nói.

    Gì chứ, TÔI KHÔNG PHẢI LÀ NHÃI!

    "Ý cậu là như một thằng nhãi giống cậu á?" Tôi giận dữ.

    "Gì cũng được…" Cậu ta nói và đẩy tôi ra sân khấu.

    "Kh-khoan đã!" Tôi kêu lên.

    "Công chúa có rất nhiều người đến cầu hôn, nhưng họ đều chết chỉ một thời gian ngắn sau khi gặp công chúa…" Tomoyo nói.


    P/s: Do copy từ word nên có chỗ xuống hàng ko đúng...Mong pà con thông cảm... __________________
    Tự do

  10. #20
    Tuổi
    15
    Giới tính
    Nu
    Tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    59
    Cảm ơn
    0
    Được cảm ơn
    2 lần 1 bài viết

    Mặc định Trả lời: Một câu chuyện khác về Sakura và Syaoran



    Tất cả khán giả đều nhìn tôi, tôi cảm thấy như bị đóng băng. Lúc đó, tôi sém ngất xỉu vì hoảng sợ, nhưng…

    "Kinomoto!" Li quát khe khẽ. "Làm cái quái gì thế! DIỄN ĐI!"

    "Phải!" Tôi tự nhủ khi Naoko đến gần tôi.

    "Sakura-chan, cậu không sao chứ?" cô bạn thì thầm.

    "Ừ, tớ không sao…" Tôi thì thầm lại.

    "Okay…" Naoko nháy mắt. "May mắn nhé…" Cô dâng cho tôi một lẵng hoa.

    "Đây, thưa công chúa," Cô nói bằng giọng nhún nhường nhất. "Một thứ tuyệt đẹp… cho một người tuyệt đẹp."

    Trong cảnh này, tôi phải gạt cái lẵng đi. Hơi khó khăn… nhưng…

    "Đừng lo… cứ diễn như một con nhãi giống cô ấy…"

    Tên… Li đó… đồ…

    "Ngươi nghĩ ngươi đang làm gì, hả?" Tôi nói giọng khắc nghiệt, giơ tay gạt mạnh cái lẵng hoa trên tay Naoko. Naoko thở hổn hển sợ hãi:

    "Sao ngươi dám mang cho ta một thứ xấu xí thế này, cút mau cho khuất mắt ta!" Tôi mắng.

    Naoko bật khóc và chạy đi.

    Đám đông xôn xao.

    Khi Naoko chạy về đến cuối sân khấu, cô cười toe toét và ra hiệu cho tôi.

    "Ðược lắm!" cô bạn mỉm cười.

    Tôi gật đầu. Phải rồi… giờ tôi không còn sợ gì nữa.

    Cảnh tiếp theo, tôi đang ngồi trong một khu vườn

    "Một ngày nọ…một chàng hoàng tử quí phái đến…"

    Li bước ra trong trang phục hoàng tử, hông đeo thanh kiếm giả. Cậu ta nhếch mép như thể muốn cười nhạo tôi. Gần một nửa chỗ khán giả hò hét khi cậu ta xuất hiện.

    "Hoàng tử không hề giống công chúa, chàng luôn đối xử tử tế với tất cả mọi người, trừ khi đứng trước kẻ thù …" Tomoyo nói. "Và chàng biết về câu chuyện lời nguyền của công chúa…"

    "Xin nàng thứ lỗi," Li nói với tôi, tôi bước lùi lại. Giọng cậu ta thật dịu dàng…và ấm áp, nhẹ nhàng hơn bình thường rất nhiều.

    Nhưng giọng nói này, giọng nói này sao mà…quen quá…

    Là sao chứ…?

    Đám nữ sinh phía dưới gào thét tên cậu ta. "LI-KUN, CHÚNG EM YÊU ANH!"

    "Làm ơn giữ yên lặng cho!" cô Kaho nhắc nhở đám khán giả kích động.

    "Ta có thể biết tên nàng không, thưa công chúa?" Cậu ta mỉm cười. Tôi như bị hóa đá

    Khán giả phía dưới cũng im phăng phắc

    "Kinomoto, nói gì đi chứ!" Li rít lên, trở lại với tông giọng hàng ngày của cậu ta.

    "A…!" Tôi nói, gạt tay cậu ta đi. "Ngươi không cần biết tên ta," Tôi tức giận.

    Li phì cười, nhưng nhanh chóng lấy lại bộ mặt ngây thơ. "Xin đừng lo sợ, thưa công chúa," giọng nói cậu ta ấm áp trở lại. "Tên ta là Nakamura Kaito…"

    Cậu ta khẽ cầm tay tôi (đừng lo, đây là một phần kịch bản) và dịu dàng đặt lên đó một nụ hôn.

    Bọn con gái kêu thét lên vì ghen tị.

    "Hasegawa… Ayumi," Tôi ngập ngừng.

    "Rất vui được biết nàng," Cậu ta lại mỉm cười.

    Geez, nếu cậu ta được như thế này ngoài đời…

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

    "Ayumi… Ta… không thể ngừng nghĩ về nàng," Li nói

    Lời thoại tiếp theo…lời thoại tiếp theo…

    Tôi nhìn cậu ta ngạc nhiên.

    "Ý chàng là sao?" Tôi hỏi khi Li bước lại gần tôi. "Chàng…"

    "Xin hãy ở lại bên ta… xin nàng," Li nói, ôm tôi thật chặt.

    Eh? Cái này không có trong kịch bản…

    Tôi sửng sốt nhìn cậu ta nhưng khuôn mặt cậu ta bị khuất trong ánh đèn sân
    khấu. Cậu ta ôm tôi chặt hơn.

    "Ở lại… bên ta," Li thì thầm. "Ở lại…"

    "…"

    "Hoàng tử đã đem lòng yêu công chúa," Tomoyo nói sau khi tấm màn khép lại.

    "Và Ayumi không biết phải làm gì…"

    Li và tôi bước ra khỏi sân khấu trong lúc những người khác tất bật vào vị trí của mình.

    "Tốt lắm, Li," Rika nói. "Cậu diễn xuất rất sâu."

    "Li…" Tôi nói.

    "Gì?" Li hỏi, nhìn tôi. Khuôn mặt cậu ta đã trở về trạng thái bình thường.

    "Phần đó… tôi không nghĩ nó có trong kịch bản," Tôi ngập ngừng.

    "Phần nào?" cậu ta hỏi.

    "Phần mà cậu nói với tôi lúc nãy…" Tôi nói. "Nó không có trong —"

    "Dĩ nhiên là có rồi, đồ ngốc," Cậu ta nói. "Cô đang nói cái khỉ gì thế?"

    "Sao?" Tôi nói. "Tôi chưa bao giờ nhìn thấy lời thoại đó…"

    "Nghe này, chỉ cần lo về lời thoại của cô thôi…đừng bận tâm về lời thoại của
    tôi," Cậu ta nói, rút bật lửa ra.

    "…"

    OOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO

    "Công chúa không biết phải làm gì," Tomoyo đọc. "Sau đó một tháng, từ một cuộc chiến, hoàng tử trở lại gặp công chúa".

    "Ta luôn nhớ tới nàng… và khi ta nghĩ đến việc sẽ không được ở bên nàng…ta cảm thấy đau đớn…rất đau…" Li nói, đặt tay lên ngực.

    Vài cô nàng vẫn còn hò hét, nhưng không được lớn lắm vì cô Kaho đã cảnh báo họ.

    "Kaito…" Tôi nói. "Em…"

    Cậu ta bước tới và ôm choàng lấy tôi. Tôi thở hổn hển trong khi đám con gái bắt đầu hò hét lớn hơn

    "Kaito…xin đừng nói gì cả," Tôi van nài .

    "Ayumi…ta yêu nàng," Cậu ta nói. "Ta muốn ở bên nàng."

    Tôi sững ra ngó Li. Li nhận thấy vẻ kì cục của tôi…

    "Kinomoto…" cậu ta gầm gừ. Cuối cùng tôi cũng tỉnh lại. Trời ạ, tôi gần như đã quên mất lời thoại.

    "Tại sao?" Tôi hỏi.

    "Ta không thể sống thiếu nàng," Li nói. "Với ta nàng là người duy nhất…"-Tôi cúi gằm mặt.

    "Em…nhưng chúng ta không thể!" Tôi lắc đâu. "Em không thể ở bên chàng được!"
    Tôi gạt nước mắt, Li bước lại gần tôi.

    "Em xin lỗi…" Tôi thì thầm. "Trái tim em đang tan vỡ…"

    Tôi gục xuống và Li đỡ lấy tôi. "Không!" cậu ta nói. "Cho dù chuyện gì xảy ra…ta cũng sẽ không để lời nguyền ấy ngăn trở chúng ta!"

    "Kaito…!" Tôi nói. "Em…em cũng yêu chàng!"

    Chúng tôi ôm ghì lấy nhau và Li mỉm cười.

    "Ta yêu em," Li nói, cúi xuống hôn tôi tha thiết. Tôi mở to mắt sững sờ...

    HẾT CHƯƠNG 4

    __________________
    Tự do

+ Gửi bài trả lời
Trang 2 của 10 Đầu tiênĐầu tiên 1 2 3 4 ... CuốiCuối

Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự

  1. Hoa
    m0td0js4tg4j
  2. Nhạc Pop
    lieuphieu
  3. Búp bê, Đồ chơi, Doll, Barbie, Toy
    [V]Vivian Babe CoCo
  4. Mua - Cần mua
    Gachdo
 
  Copyright © 2007 - 2011, HiHiHeHe. All rights reserved.
  Sáng lập: Lê Đăng Thiện (Dolphin)
  Thiết kế: Dolphin. Phát triển: Thành viên HiHiHeHe.
  Liên hệ quảng cáo:
  Lê Đăng Thiện. Phone: 0913.919110 | Email: yeucaheo@gmail.com
 
Powered by vBulletin™ Version 4.0.7  
Copyright © 2013 vBulletin Solutions, Inc. All rights reserved.  
().
Partner: VinaDesign - Thiet Ke Web
VietHiphop.com | AnhEmOi.com | ChiEmOi.com | Game.HiHiHeHe.com