- 30-12-2008 05:59 PM #1
Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
_tác giả :Nhok_me_comic
Nguồn: HHT
Tôi......một con bé mà theo nhận xét của bản thân thì cũng có chút chút dễ thg:">,ngoan và học có thể đc coi là giỏi.....nhưng bù lại tính tình của tôi rất nhút nhát,hay ngại những chuyện ko đâu và hok thể đối xử lạnh lùng hoặc nổi giận lâu với bất kì ai......= chứng là trong tất cả những cuộc tranh cãi với cô em họ,tôi luôn bị nó hạ đo ván = màn khóc lóc inh ỏi( một phần vì sợ dì la,một phần tôi hok nỡ nhìn nó khóc như thế!) hoặc những lúc " chiến tranh lạnh" với mẹ, tôi luôn là ng làm huề trc cho dù mẹ tôi có đúng hay sai...........Con Thảo, bạn thân tôi bảo" con gái hiền như bà thì tốt chứ sao Ít nhất trong những lần mắc lỗi với bà tui dễ làm hòa hơn^.^". Tôi cũng an ủi phần nào với câu nói đó, nhưng sao tôi luôn ước mình coá thể mạnh mẽ hơn,lạnh lùng, kiên quyết hơn một chút vì hiền quá rất dễ bị ăn hiếp T.T
Năm nay là năm đầu tiên của cấp 3, cái cấp mà theo con Thảo nói thì sẽ có rất nhìu điều thú vị nhưng cũng hok ít rắc rối mà wan trọng là tất cả đều xoay wanh chủ đề " tình iu" ở lứa tuổi học trò.........ặc, nghe tới đó thôi mà tôi đã nổi da gà,ở cái lứa tuổi "ăn chưa no,lo chưa tới" của chúng tôi mà bik gì về việc yêu đương chứ........Vậy mà khi nhắc tới đề tài này con Thảo lại tỏ ra hào hứng mới lạ......mặc cho tôi có tỏ ra vẻ khó chịu,nó suốt ngày cứ huyên thuyên về những chuyện ấy......nghe đâu nó sẽ cb để tìm cho mình một chàng " bạch mã hoàng tử" thật sự ( con nhỏ này rảnh thiệt)..........
Buổi khai giảng diễn ra trong sự chán chường của tất cả hs.........mặc kệ ông thầy hiệu trưởng cứ thao thao bài diễn văn dài bất tận......chúng tôi túm tụm "bà tám" đủ thứ chuyện.....Bỗng đập vào mắt tôi là một cậu con trai ngồi cách hàng tôi 1 dãy,cậu ta nhìn hiền lành,dễ thg và có vẻ chững chạc hơn các bạn khác....wan trọng là cậu ta chăm chú nghe như nuốt từng lời của hiệu trưởng ( thật cảm phục ng duy nhất chịu wan tâm nghe ngóng bài diễn văn dài ngoằng này!).......tiếng chuông báo hiệu xen lẫn tiếng cười nói của hs,giờ tập trung vào lớp, mọi người ai nấy cũng xôm tụ làm wen bạn mói(tôi và Thảo cũng nằm trong số đó!)......sau một hồi nói nhảm đủ thứ chuyện trên đời,chúng tôi cũng làm wen đc 2 bạn nữ dễ thg: Chi,Diệu.....và 1 tên con trai nói nhìu: N.Anh.........Đang nói chuyện rôm rả bỗng cả lớp dồn ánh mắt về phía 2 tên con trai bước vào lớp, Diệu thì thào với chúng tôi:" 2 cậu ấy là hotboy hồi cấp 2 đó, tên đứng phải là Thịnh,tên bên trái là Khoa......Thịnh đầm tính,chững chạc hơn,Khoa lém lỉnh và kua gái là nhất đấy!Bao nhiu cô nàng chết mê chết mệt 2 anh chàng đó"......nghe Diệu kể mà mắt nhỏ Thảo sáng lên, khỏi hỏi tôi cũng biết trong đầu nó nghĩ gì T.T.....Tôi chả wan tâm mấy tới chuyện hotboy gì đó nên cứ lơ lơ nhìn ra cửa sổ,bỗng tên Khoa từ đâu bước tới quăng cái cặp phịch xuống trc mặt tôi,tôi ngơ ngác nhìn chưa hết bất ngờ thì hắn cười cười lên tiếng:
_Cô bé dễ thg cho tôi ngồi cùng nhé!
Bík bao cặp mắt ghen tị nhìn tôi,tôi ngại ngùng,lúng túng chả bít nói sao thì Thịnh giật tay Khoa:
_Cậu đừng đùa nữa, làm ng ta khó xử đấy!
Khoa nhìn Thịnh cười khẩy:
_Tôi muốn ngồi cùng cô bé chứ bộ, biết bao cô gái muốn đấy chứ,khó xử gì đâu
Khoa nhìn tôi nháy mắt,tôi nhắm mắt, mặt đỏ ửng lên đáp:
_Xin lỗi, bạn tôi ngồi chỗ này rồi! Cậu làm ơn ngồi chỗ khác nhé!
Khoa nhìn tôi chưng hửng, có lẽ lần đầu bị từ chối nên cậu ta cáu kỉnh lôi cặp về bàn phía sau tôi.....Thịnh chẳng nói gì, chỉ nhìn Khoa cười cười ra vẻ trêu ghẹo......Lúc này tôi mới nhìn kĩ mặt Thịnh.....
< Đúng là cậu bạn hồi nãy!> tôi nghĩ thầm,thật là có duyên quá.....đang suy nghĩ thì nhỏ Thảo lay lay vai tôi, nó thì thầm:
_Bà dở quá, được hotboy đề nghị ngồi chung mà còn từ chối, bà biết là biết bao nhiu đứa con gái mong đc như thế ko?♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- iÊu đỆ lÀm zỀ
- tình yêu của những thiênt thần(xem thử rùi...
- cô nàng hậu đậu
- Cảm giác kì lạ khi chúng ta ở bên nhau.
- Định mệnh! Em là của anh
- ♥ Nhỏ và Anh ♥
- love story
- Hãy ủng hộ nhà nước cấm facebook, google....
- Longfic : Yêu rồi sao?????????? ………………………có...
- http://me.zing.vn/apps/blog?params=blueberry_...
- truyện: Màu Thủy Tinh
- Sứ Giả Của Bóng Đêm (BuRa^^)
- Hãy để anh là giọng nói của em
- cô nàng xui xẻo
- Số Phận - Anh Yêu Em
- Những Tiểu Thư Nổi Loạn ^^!
- noi tinh yeu bat dau
- XIn lỗi ! Em không thể yêu anh.
- truyện: Màu Thủy Tinh
- Thủy tinh trong suốt
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ,
khi khóc,
khi tưởng tượng,
khi hôn nhau, khi nguyện cầu?
Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất trên thế gian chẳng thế nào nhìn thấy bằng mắt,
mà phải được cảm nhận bằng con tim.
UPTOWNGIRL
- 30-12-2008 06:02 PM #2
Trả lời: Sống chậm lại,nghĩ khác đi,yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
Tôi quay lại nhìn nó, giọng ngạc nhiên:
_Thế còn bà, bộ ko muốn ngồi chung với tui hả?
_Hok phải,mà là vì bà....hok chừng sau này hotboy thích bà thì sao!
Thảo cười đầy vẻ ngụ ý, tôi chán nản đáp:
_Chả thích,cậu ta bất lịch sự như thế có gì mà hay ho chứ!
_Bà đúng là......mà thôi, bà hok thích,tui thích
Thảo nói xong liền quay xuống bắt chuyện với 2 hotboy ngồi bên dưới, tôi thở dài, chẳng nói thêm câu nào nữa..........
_Ủa, Thảo đâu rồi, hok về cùng bà hả?
N.Anh lộ vẻ tò mò, tôi nói = giọng ngán ngẩm:
_Nó đi kua hotboy rồi, chả để ý con bạn thân tội nghiệp này đâu!
N.Anh nhìn tôi cười cười rồi nhanh chóng lái sang chuyện khác.............Đến một khúc cua, N.Anh dừng lại
_Tôi về nhé, tiếc quá! Định tiễn bà về tận nhà để sau này còn biết đường qua chơi nhưng tôi còn có việc bận
N.Anh gãi gãi đầu
_ Ừa bye bye, để khi khác ông qua cũng đc mà
_Ok, mai gặp
N.Anh vẫy vẫy tay chào tôi rồi rẽ vào ngõ khác........tôi vẫn mãi suy nghĩ vẩn vơ nên chẳng để ý từ xa có một toán đang bước tới gần.....
Tiếp...
BỊCH.....
Tôi ngã xuống sau khi đập đầu vào ngực hắn.......một tên to con, có vẻ là đàn anh trong đám kia.......tôi sợ hãi đứng dậy, phủi phủi tà áo rồi định chuồn thẳng.......chẳng hỉu sao hắn ta khiến tôi có cảm giác ớn da gà........chưa kịp chạy thì một cánh tay cứng rắn nắm tôi lại......tôi sợ đến toát mồ hôi, miệng lí nhí:
_Xyn lỗi.......tôi.......đang mãi suy nghĩ n...ê...n......hok chú ý **ng trúng anh.......
Hắn ta trừng mắt nhìn tôi, rồi nhếch mép cười,hắn cất giọng ghê rợn:
_Xyn lỗi là xong thôi à???Cô em tưởng bọn này dễ bỏ qua vậy sao???
_Ơ......
Tôi sững người, tay chân toát cả mồ hôi vì sợ hãi......một tên có vẻ là đàn em của hắn bước lại gần, thì thầm gì đó vào tai.......
Hok bik tên kia nói những gì mà khi nghe xong tên đại ca tỏ vẻ thích thú, hắn cúi xuống gần tôi bảo:
_Cô em muốn tạ lỗi phải không??
Tôi khẽ gật đầu
_Vậy thì đi theo tụi anh..........
Tôi thật sự rất sợ, mặc dù biết iu cầu của hắn sẽ chẳng đoàng hoàng gì nhưng vì tôi đang rất hoảng nên cứ ngoan ngoãn đi theo hắn..........Đến một ngõ hẻm vắng, hắn ra hiệu cho bọn đàn em lui ra ngoài rồi từ từ tiến lại gần tôi.......Tôi cất giọng sợ sệt:
_Anh....c....ầ.....n bao nhiu t....iề.....n??
Hắn nhìn tôi rồi phá lên cười........tôi ghét kinh cái giọng cười kinh khủng đó nhưng vẫn im lặng ..........hắn tiến lại ngày càng gần tôi, gần đến nỗi tôi có thể nghe đc cái mùi hơi thở hôi thối đến tởm lợm của hắn........
_Anh hok cần tiền......cần em đc ko???
Toàn cơ thể tôi cứng đơ.......tôi chưa kịp phản ứng thì hắn đã ôm tôi hôn một cách cuồng dại........tôi hoảng loạn hét to:
_BUÔNG TÔI RA.................ĐỒ BIẾN THÁI........................CỨU TÔI VỚI, CỨU TÔI
_Im đy con nhãi......
_CỨU TÔI VỚI.................TÔI XYN ANH......TÔI CÒN LÀ HS MÀ......TÔI XYN ANH........
Hắn nổi điên tát tôi một cái thật mạnh.....tôi điếng người chỉ biết im bặt.....................
Từ nhỏ tôi đã rất sợ những cảnh này, tôi ám ảnh nó ngay cả trong giấc mơ và bây h nó đang giằng xé tôi = hiện thực.......hắn xé toạc tà áo tôi.......Tiếp tục giày vò thân xác tôi = những cử chỉ thô bao.....Tôi tuyệt vọng phó thác tấm thân cho số trời.....Bỗng một tiếng nói lớn khiến niềm hi vọng sắp vụt tắt của tôi trỗi dậy:
_Mày buông cô ấy ra
Gã biến thái ngước nhìn......rồi hắn buông tôi ra.........với một vẻ sợ sệt........hắn cúi đầu chào tên đó rồi vụt biến...........
Tôi lấy tay che phần áo bị rách........nước mắt sụt sùi, tôi ngước nhìn ân nhân của mình....điều khiến tôi ngạc nhiên là ân nhân của tôi hok to cao lực lưỡng như tôi tưởng tượng mà chỉ là một cậu con trai trạc tuổi tôi....trông hắn lạnh lùng nhưng điển trai, mặc một cái quần jeans rách kiểu cách, áo hiệu armani và mang đôi giầy thể thao hiệu nike.....chính hiệu một chàng công tử nhà giàu......và cái đập ngay vào mắt tôi là sợi dây chuyền = vàng mang mặt thánh giá( vì nó chói chang giữa nắng trưa mà lị).......Gò má tôi nóng hổi, nó vẫn hằn lên năm dấu tay của gã......không nói không rằng, "ân nhân"(sến)đưa tay xoa gò má ửng đỏ của tôi....Hỏi:
_Cô hok sao chứ? Đau lắm hả?
Tôi vội hoàn hồn đứng dậy, miệng lắp bắp:
_C.....á.......m.........ơ........n
_Hok cần
Hắn đáp cộc lốc rồi quay mặt đi vừa đi hắn vừa nói:
_Cô đừng lảng vảng quanh đây nếu hok muốn bi như thế này lần nữa.......hôm nay cô hên khi tôi tình cờ qua đây nghe tiếng kêu ồn ào của cô đấy!.......Lần sau hok có may mắn đó đâu!
Rồi hắn bước thẳng tới chiếc xe hơi láng cóng màu đen, để mặc tôi đứng ngơ ngác nhìn theo..............sau khi bình tĩnh tôi mới vội vã ba chân bốn cẳng chạy về nhà, chả dám nấn ná thêm một giây nào nữa!
Về đến nhà tôi chả dám kể lại với bố mẹ, sợ ông bà thêm lo lắng.............tôi chào họ rồi vút thẳng lên phòng (tôi sợ họ thấy tôi thế này chắc ngất xỉu quá!)......vẫn còn hoang mang trong cơn khủng hoảng nên tôi chả tập trung làm gì đc............cứ chốc chốc lại nhớ đến cái bản mặt ghê rợn của tên biến thái đó đang lao đến, tôi lại tái mặt đi và mồ hôi thì cứ trực tuôn xối xả.........
Tôi bước vào lớp với một tâm trạng mệt mỏi( vì hôm qua có ngủ đc tí nào đâu), Thảo thấy tôi liền tí tửng chạy đến khoe:
_Bà già coi nè.......cái này là của Khoa cho tui đó! Ổng kiu có cảm tình với tôi nên mới ngày đi chơi đầu đã quyết định tặng quà này cho tui
Thảo vừa nói vừa ch**** cái con gấu bông gắn điện thoại màu trắng.............Tôi bỗng đâm bực vì trong lúc tôi ntn nó lại vui mừng thế kia
_Khoa thật biết lựa chọn, có mắt thẩm mĩ quá chừng:X
Thảo vẫn tiếp tục mà hok để ý rằng con bạn thân của nó sắp nổi điên
_Đẹp không bà????
Thảo quay sang tôi hỏi giọng chờ đợi
Có lẽ nếu như bình thường tôi sẽ khen cho Thảo vui.....nhưng hôm nay tôi đang thực sự khủng hoảng, lại còn thêm con Thảo tươi cười như trêu tức tôi.....Tôi xẵng giọng quát:
_Đẹp con khỉ.....cái con này mà đẹp đẹp nỗi gì.....mấy bữa thấy bà cũng đâu khen dữ vậy......nó đẹp vì nó do zai tặng bà thôi! Đúng là đồ dại trai
<Thôi chết, mình lỡ lời rồi, mình làm gì thế này, Thảo có biết gì đâu mà mình lại trút giận vào nó chứ> Tôi cảm thấy thực sự hối hận khi thấy mặt Thảo từ bình thường chuyển sang đỏ.....còn cả lớp thì cứ nhìn chằm chằm nó = vẻ mặt tò mò.....có đứa còn giơ tay che miệng đầy vẻ chế nhạo..........
Tôi lại gần, lay lay Thảo......nó ngước nhìn tôi rồi cười nhếch môi:
_Bà ghen tị với tui sao???
Giọng nó đanh lại, có cái gì đó khiến tôi cảm nhận ng đứng trc mặt tôi không còn là con bạn thân mà tôi quen
_Hok có mà........tui......tui..........tui lỡ lời
Tôi bối rối đáp
_Thôi đừng giả vờ nữa......khi học cấp 3 tôi đã cb tinh thần đấu đá với bọn hs phức tạp rồi.....nhưng tôi hok ngờ ng đối đầu với tôi trc tiên là nhỏ bạn thân của tôi
Nó tiếp tục cười nhếch môi.............
_Sao bà nghĩ thế đc, tui và bà cùng lớn lên, cùng học cấp I,II ......sao tui có thể.......
_Im đy.....tôi không quen bà
Thảo gắt gỏng, rồi tiến lại gần hơn, nó áp sát vào tai tôi nói nhỏ đủ để tôi nghe:
_Giỏi lắm, chiêu của bà độc thiệt.......2 hotboy đang tập trung nhìn bà kìa......nhưng bà nên biết rằng không có ai đc quyền tranh giành gì của Mai Thảo này hết, hiểu chứ???Rồi bà sẽ thấy thế nào là đau khổ khi tranh giành với tui.......
Giọng Thảo cay đắng.....nó bước ra khỏi lớp, theo sau là Diệu và Chi..............cả 2 nhìn đều nhìn tôi vẻ ái ngại
Tôi biết niềm kiêu hãnh của Thảo cao lắm......nó hok cho phép ai làm mất mặt nó dù ng đó là bất cứ ai.............thế mà tôi đã làm, mà lại trc mặt 2 chàng trai mà nó ngưỡng mộ nữa chứ! Chắc là Thảo căm tôi dữ lắm.................tôi mệt mỏi về chỗ ngồi và nhìn ra cửa sổ, sau trận cãi vã của chúng tôi thì cả lớp đã trở lại bình thường(cái đó cũng khiến tôi đỡ mệt mỏi hơn vì đây là buổi học thứ hai của cấp 3 nên tôi chẳng muốn bị bàn tán gì thêm sau vụ hôm qua.....)
Đang mơn man suy nghĩ thì Khoa tiến đến bàn tôi, cậu ta nhìn tôi cười đểu nói:
_Cô bé bik cách gây ấn tượng chứ nhỉ??? Hi sinh cả bạn của mình cơ đấy Hok ngờ tôi và Thịnh lại có giá như vậy
Tôi mặc kệ hắn, vẫn đăm đăm nhìn ra cửa sổ......hắn cáu kỉnh kéo mạnh tôi quay về phía hắn
_Cậu làm gì thế???
Tôi hỏi giọng gắt gỏng
_Tôi đang nói chuyện với cô bé đấy sao? có muốn hẹn tôi đy chơi thì nói để tôi xếp lịch cho vì hotboy như tôi bận đi chơi với nhìu cô lắm!
_Cậu tưởng cậu là ai chứ>"<
Tôi giương mắt hỏi(vì đang ức chế sẵn nên tôi cứ thế cãi lại,mất hẳn cái tính nhút nhát, ngại ngùng thg ngày)
_Là ng cô sẵn sàng hi sinh bạn bè để nhận đc sự để ý của tôi
_QUÊN ĐI
Tôi bực mình hét lớn khiến mọi người ai nấy đều quay lại nhìn tôi, tôi đỏ mặt im lặng......tên điên hotboy vẫn chưa để tôi yên.......tôi ước gì mình đủ mạnh để đấm cho hắn một cái vì những lời linh tinh hắn phát ra
_Sao? Nào nào, đừng ngại.......tôi hỉu con gái như cô thích giả ngại lắm
_Cậu thôi đi>"<
Thịnh từ đằng sau bước tới
_Cậu làm gì cáu thế T.T Tôi chỉ muốn rủ cô bé này đi chơi thôi chứ bộ
_Sao không cáu cho được, rủ người ta đi chơi mà nói kiểu vậy à? Mà cậu có nhớ phải đi gặp Minh không?Biết là trễ rồi không hả? Khéo cậu ta đuổi bọn mình ra khỏi câu lạc bộ cũng nên T.T
_À.....
Khoa vỗ vỗ trán như nhớ ra điều gì.....cậu ta nhìn Thịnh cười cười rồi quay sang tôi nói:
_Thôi nói vậy thôi nhé Tôi phải đi không thằng Thịnh nó cáu nữa.......mà chiều nay tôi rảnh đấy! 5 giờ nhá
Khoa vừa nói xong thì bị cậu bạn thân kéo nhanh ra cửa lớp......trước khi đi Thịnh cũng không quên quay về hướng tôi nói:
_Chào nhé!
Và khuyến mãi thêm nụ cười thân thiện "chết người" khiến lũ con gái cứ ngẩn người ra.......khi 2 cậu hotboy đã đi khỏi, cả chục con mắt nhìn tôi với vẻ khó chịu....tôi phát bực với vụ này nên cũng nhanh chóng ra ngoài ban công đứng.....thoát khỏi cái bầu không khí không mấy thân thiện như thế này.......
Buổi sáng hôm nay thật đẹp.....bầu trời trong vắt hòa cùng tiếng chim líu lo......lại cộng thêm từng tia nắng nhẹ của buổi sớm ban mai bao trùm cả cảnh vật, làm con người ta có cảm giác ấm áp, khoan khoái lạ thường......nó tuyệt vời như thế mà đến bây giờ tôi mới cảm nhận được.....nhưng lại cảm nhận không trọn vẹn vì tâm trạng tôi bây giờ đang rối bời......Người ta có câu:" Người buồn cảnh có vui bao giờ đâu" và tôi đang trong tình trạng ấy.......Tôi đã quá chán nản cấp 3 rồi: xuất hiện sự ganh đua, ghen ghét.....tình bạn bấy lâu nay gắn bó tưởng bền vững mãi mãi cũng đã rạn nứt và hôm qua còn gặp chuyện.......nghĩ đến đó mà tim tôi như thắt lại, tôi cố kìm nén những giọt nước mắt đang trực trào ra......tôi sợ mọi người trông thấy tôi trong bộ dạng như thế này, trông tôi lúc này chắc yếu đuối và khó coi lắm T.T
Đang suy nghĩ thì một giọng nói vang lên bên tai:
_Cậu không sao chứ??Sao đứng thẩn thơ một mình thế??
Tôi quay lại thì thấy N.Anh đã đứng cạnh bên tự khi nào, tôi khẽ gượng cười đáp:
_Không sao,ra đây nhìn xung quanh cho dễ thở.....chứ ở trong lớp không khí ngột ngạt quá!
_Ừa, hồi nãy tui đã nghe toàn bộ chuyện cãi vã giữa bà và Thảo rồi......
Bỗng N.Anh nhắc chuyện ấy.....tôi chỉ nói lại mà vẫn nhìn về phia trước:
_Thế ông nghĩ sao???
_Chả sao cả.......tui tuy mới quen bà hôm qua thôi nhưng sao tôi vẫn tin người như bà không phải vì những chuyện ghen tị mà nói nặng với bạn bè như vậy.....chắc bà phải có chuyện gì đó???
Rồi N.Anh quay sang nhìn tôi......đôi mắt hắn như muốn hỏi tôi đã có chuyện gì thế??......Tôi cũng ngập ngừng kể:
_Thật ra hôm qua khi chia tay với ông trên đường về tui.........
Tôi kể mọi chuyện với N.Anh không một chút ngần ngại, chả hiểu sao tôi cảm thấy tin tưởng đối với hắn như thế.....nhưng chắc là tại đây là lần đầu có người hiểu tôi ( ngoài Thảo và Bm tôi) nên tôi mới can đảm kể lại như vậy........
Nghe xong N.Anh không nói gì....hắn dựa hai tay lên ban công mà nhìn về phía trước......Tôi cũng im lặng ngắm cảnh, một cơn gió nhè nhẹ thổi qua.........lòng tôi bây giờ thanh thản vô cùng.....ít nhất tôi cũng đã tâm sự một bí mật mà tôi nghĩ có lẽ sẽ mãi chôn kín trong lòng cho một ai đó cùng chia sẻ với tôi......cảm giác đó như vừa gở được một cuộn chỉ rối vậy!!!
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ,
khi khóc,
khi tưởng tượng,
khi hôn nhau, khi nguyện cầu?
Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất trên thế gian chẳng thế nào nhìn thấy bằng mắt,
mà phải được cảm nhận bằng con tim.
UPTOWNGIRL
- 30-12-2008 06:05 PM #3
Trả lời: Sống chậm lại,nghĩ khác đi,yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
truyện mới nì ....mình thấy hay nên post thử cho mọi người cùng xem !!!!!
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ,
khi khóc,
khi tưởng tượng,
khi hôn nhau, khi nguyện cầu?
Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất trên thế gian chẳng thế nào nhìn thấy bằng mắt,
mà phải được cảm nhận bằng con tim.
UPTOWNGIRL
- 30-12-2008 06:21 PM #4
- 30-12-2008 06:22 PM #5
- 02-01-2009 12:40 PM #6
Trả lời: Sống chậm lại,nghĩ khác đi,yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
Vì sao chúng ta lại nhắm mắt khi ngủ,
khi khóc,
khi tưởng tượng,
khi hôn nhau, khi nguyện cầu?
Bởi vì, những gì đẹp đẽ nhất trên thế gian chẳng thế nào nhìn thấy bằng mắt,
mà phải được cảm nhận bằng con tim.
UPTOWNGIRL
- 10-04-2009 11:27 PM #7
Trả lời: Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
ch0 mình hỏi bài này được đăng với tên nào vậy?
- 12-04-2009 11:01 PM #8
Trả lời: Sống chậm lại, nghĩ khác đi, yêu thương nhiều hơn.........!!!!!
shin ơi...vậy truyện này lấy tên là gì vậy?

ko thương ko nhớ ko mơ mộng
ko bùn ko chán lệ ko rơi
ko iu ai cả lòng băng giá
ko nhớ ai cả hôn tự do..kaka
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Du LịchChudu24
- Đố Vui! Giải đố! Thử trí thông minhholinhhon
- TEEN talk | Trao đổi, Thảo luậnnhoccon23
- Tỏ Tình[HOT]Woohyuk
- TEEN talk | Trao đổi, Thảo luậninuyasa2009







Trích dẫn





