Mở đầu.
Có những thứ trên thế giới này thật kì lạ.
Ta không thể đoán trước được những gì sẽ xảy đến với mình.
Càng không thể ngăn chặn nó hay sửa chữa nó một khi nó đã xảy ra.
Những bí ẩn…
… không thể giải thích…
Những cái chết…
… tàn khốc và đẫm mãu…
Những con mắt…
… mang màu đỏ…
Những con người…
giết chết chính đồng loại để đạt được điều họ muốn…
Những con quỷ…
dưới lốt một thiên thần
Những cuộc chiến…
… thay đổi vận mệnh của một con người!!!


* * *

Chap 1.
Ly thức dậy từ khá sớm, cô bé bước xuống giường và khoan thai hít thở không khí của buổi sáng tinh mơ. Đây là một ngày hiếm có từ khi bước chân vào ngưỡng cửa THPT. Thường ngày, Ly phải học đến hơn 12 giờ đêm, và thức dậy khi mới 5 giờ sáng để ôn lại bài. Không phải vì cô học kém, trái lại, Ly học rất giỏi, cô đã đỗ vào trường Chuyên của thành phố với số điểm tuyệt đối, đứng đầu trong mọi kì thi, mọi bài kiểm tra của trường cũng như của thành phố, lý do Ly học điên cuồng như vậy là vì… “chẳng có việc gì làm”. Nghe thì có vẻ là nực cười, nhưng ngoài việc học và những công việc nữ công gia chánh ra, Ly chẳng có gì phải bận tâm cả. Gia đình Ly khá giả, nhưng không phải đến mức ném tiền như ném giấy vụn như các đại gia công chúa khác, đủ ăn, đủ sống, đủ để Ly và gia đình mình sống thoải mái và dư giả một chút. Nói chung là một cuộc sống đầy đủ cả về vật chất lẫn tinh thần. Bố là kiến trúc sư, mẹ là kế toán, một nhóc em ngoan ngoãn học giỏi mới học lớp 2. Một gia đình hạnh phúc, ấm no, đầy đủ. Giản dị và bình thường đến mức tẻ nhạt, chán ngắt. Một cuộc sống làm ta phải đặt ra câu hỏi: “Liệu nó có êm đềm và giản dị như vậy thật không?”.

Ly không đẹp kiểu các minh tinh điện ảnh hay ca nhạc, nhưng cô bé lại rất xinh xắn và đáng yêu. Về khoản duyên thì cho mấy xe tải đến xúc chở đi cũng không hết. Với má lúm đồng tiền bên má phải, Ly rất được các bạn nam để ý, cũng với sự thân thiện, khoản học hành vô đối, một tính cách khá táo bạo, năng nổ và nhiệt tình, cùng với chút cá tính của một cô bé tuổi mới lớn và cái đầu luôn bùng nổ những ý tưởng độc đáo, Ly là tâm điểm của sự chú ý ngay từ hồi còn học cấp 2. Hiện tại đã là học sinh cấp 3, nhưng độ nóng của Ly vẫn không hề giảm nhiệt, mà nó còn tăng hơn gấp bội.

Đôi khi ba mẹ và bạn bè trách cứ Ly vì việc thích ôm đồm công việc cho bản thân mình một cách quá đáng, nhiều đến mức khiến Hạnh-cô bạn thân từ hồi “truổng cời tắm mưa” với hội con trai của Ly-phát ốm một tuần vì xung phong giúp đỡ Ly làm việc, ấy thế mà Ly khoẻ re, chẳng bệnh tật gì hết. Trước những lời nói của bạn bè và bố mẹ, Ly cứ lờ tịt đi, vẫn tham lam ôm việc của lớp, của trường, của phường, của thành phố vào và làm hết sức hăng say. Chẳng mảy may ảnh hưởng đến việc học cũng như sức khoẻ chút nào, vẫn hạng 1 đều đều, vẫn đánh nhau với hội con trai ở lớp thường thường.

Một cô nàng tuyệt vời!

Hôm nay, mới 3h sáng. Ly đã mở mắt thao láo, nhìn trừng trừng lên trần nhà màu kem được dán đầy sao trăng phát quang ngập khắp mái nhà rộng 25m2. Hôm qua Ly vẫn ngủ lúc 12 giờ như mọi hôm, nhưng lại thức giấc từ 3h sáng. Ly chép miệng:

-Lại phải đi tập thể dục rồi!

Cứ khi nào dậy sớm hơn mọi ngày, là Ly lại xách giày và bóng rổ đi ra công viên gần nhà để đập bóng, lên rổ, rồi thì ngắm người và để người ngắm lại J
Bước xuống giường, Ly xỏ vội đôi dép đi trong nhà hình Doraemon và phi ngay vào nhà tắm để “giải toả” sau đó đánh răng, rửa mặt, thay pyjama bằng một bộ quần áo sport và xách giày, bóng bước ra khỏi phòng. Xuống dưới bếp, Ly mở tủ lạnh lấy cho mình một chiếc bánh su kem, một bịch sữa đậu nành. Sau đó Ly viết vào một tờ giấy note vàng choé và gắn vào tủ lạnh bằng một chiếc nam châm hình TaeYang chibi để thông báo cho bố mẹ biết rằng cô đã ra ngoài tập thể dục. Để 2 người đỡ phải hốt hoảng khi không thấy con gái rượu trong phòng.

Trời còn khá tối, chỉ có chút ánh sáng lờ mờ từ mặt trăng ở xa xa và một ít vệt nắng mờ nhạt lúc ẩn lúc hiện của mặt trời. Tiết trời se lạnh làm Ly thoáng rùng mình khi có một cơn gió thoảng qua trong lúc cô đang khoá cổng lại. Nhét chìa khoá vào túi quần, Ly cúi xuống nhặt quả bóng lên và đập bóng vài lần cho ấm người. Cô bé chạy chầm chậm về phía công viên…

Vừa đi, Ly vừa ăn bánh su kem và tu sữa ừng ực. Chẳng có gì phải ý tứ khi mà một mình một đường, với lại Ly không hề biết đến chuyện giữ ý trong ăn uống, trừ khi ăn trước mặt khách khứa, họ hàng. Còn đâu là cô cứ ăn như chết đói, uống như chết khát. Không phải giữ hình tượng làm gì, chỉ tổ mất thời gian. Chiếc headphone chạy đến bài Change của HyunAh cũng là lúc Ly giải quyết đống đồ ăn lót dạ buổi sáng xong. Ly vất vỏ bánh và vỏ hộp sữa vào một chiếc thùng rác ở gần đấy. Đột nhiên quả bóng rổ được kẹp vào hông Ly rơi tuột xuống đất, như thể có ai đó đã cố tình đẩy quả bóng ra khỏi khuỷu tay Ly, quả bóng đập xuống đất rồi nẩy mạnh lên. Ly vội vàng đuổi theo quả bóng, nó lăn rất nhanh, và thật kì lạ là quả bóng chỉ đập xuống đất và nẩy lên duy nhất một lần, hoàn toàn KHÔNG GIỐNG NHƯ MỘT QUẢ BÓNG RỔ, thông thường khi một quả bóng rổ đập xuống đất, nó phải nẩy lên vài lần nữa rồi mới lăn trên mặt phẳng, nhưng quả bóng này không như thế, nó cứ lăn đều đều, dù mặt đường hoàn toàn bằng phẳng, không hề có con dốc nào, phải đi một đoạn nữa mới đến con một con dốc. NHƯNG QUẢ BÓNG VẪN LĂN. Không nhanh, không chậm, giống như việc ta đang đi bộ với vận tốc 5 km/h, quả bóng cũng vậy. Nó hoàn toàn như một con người đang đi bộ. Ly không khỏi ngạc nhiên trước sự kì lạ ấy, đến mức mà cô cảm thấy hơi sợ.

Ly thoáng ngạc nhiên khi không hiểu vì sao cô lại bình tĩnh đi theo quả bóng một cách điềm nhiên như vậy, cô có cảm giác như nó đang dẫn đường cho mình đi đến một nơi nào đó. Ý nghĩ về một thế lực ma quái nào đó làm quả bóng đi trái với những định luật Vật lý trên thế giới này thoáng qua làm Ly rùng mình, cô chạy ngay đến chỗ quả bóng để chấm dứt sự kì quái này. Ngay khi đến sát quả bóng, nó chợt dừng lại, sát mũi giày của Ly. Suýt chút nữa Ly hét toáng lên vì giật mình trước sự dừng lại đột ngột của quả bóng, và thật sự là ở tình trạng lúc này của Ly, người ta phải hét ầm lên thật. Vì quả bóng dừng lại ngay giữa một con dốc!

Không một vật cản, không một lực nào tác dụng lên quả bóng ngoại trừ trọng lực của trái đất và phản lực của đường, không gì cả. Chỉ có quả bóng, mặt đường nhựa trống trơn phẳng lỳ, và Ly! Nhưng quả bóng vẫn DỪNG LẠI như khi ta hãm phanh và dựng chân chống xe lại. Thế nhưng quả bóng cam này thì lấy đâu ra phanh để hãm? Lấy đâu ra chân chống để dừng lại và đứng yên trên một con dốc như thế này?

Kể cả một đứa ngốc nghếch cũng biết rằng, việc này là điều không thể xảy ra được, chứ đừng nói gì một đứa học sinh giỏi Lý cấp thành phố như Ly. Trọng lực của Trái Đất không cho phép một vật dừng lại mà không chịu tác dụng của một vật cản hay một lực cản nào khác. Nó sẽ kéo vật đi đến hết quãng đường dốc đó cho đến khi vận tốc của vật là con số 0. Nhưng quả bóng này không như thế. Nó dừng. Nó đứng im. Nó tĩnh lặng. Một cách nhẹ nhàng nhưng vô cùng đáng sợ.

Ly đứng trân trân nhìn quả bóng, cô bé mở to mắt hết cỡ, run rẩy nhìn quả bóng cam. Cô bé không dám cúi xuống nhặt quả bóng, vì sợ một điều gì đó vốn không tồn tại.

-Chuyện quái gì xảy ra thế này? Sao… quả bóng không lăn nữa… mà nó lại… dừng lại ở ngay giữa một con dốc như thế này chứ? – Ly lắp bắp, tự hỏi bản thân mình. Rồi mong chờ một câu trả lời không ai có thể giải đáp nổi.

“Ực… ực…”

Một tiếng động như tiếng uống nước của một ai đó vang lên trong con ngõ nhỏ ngay trước mặt Ly, nơi quả bóng cam dừng lại làm cô giật mình. Tiếng động ngày càng to và rõ hơn, nó liên tục xuất hiện, phát ra từ trong con ngõ nhỏ vẫn bị bóng tối nuốt chửng. Ly căng mắt ra nhìn vào cái ngõ thăm thẳm như không có đáy ấy, nhưng vô vọng, không thể thấy bất kì điều gì cả. Tiếng động ngày càng nhiều hơn, giờ còn có cả tiếng xé soạt của một thứ gì đó. Tim Ly đập nhanh hơn, gió vẫn lùa mạnh, nhưng mồ hôi cô bé vẫn túa ra như tắm. Ly cúi xuống nhặt quả bóng lên, mắt vẫn nhìn chăm chăm vào khoảng không đen ngòm ấy. Cô bé mấp máy môi:

-Có… ai đó… ai ở trong… ngõ vậy?

Những âm thanh lạ đột ngột dừng lại, ngay tắp lự khi Ly nói dứt câu. Giống như sự dừng lại của trái bóng rổ của Ly. Mặt trời đã lên cao hơn một chút, Ly có thể nhìn thấy lờ mờ bóng của một người đang tư thế quỳ chân và chống hai tay xuống đất, bên cạnh là một dáng người đang nằm, và hình như còn có một người nữa đang nằm bên dưới của con người đang nhổm dậy nhìn Ly ấy.

-Ai… vậy? – Ly lâm vào tình trạng hoảng hốt thực, cô bé lùi lại một bước, chân run rẩy, Ly lạnh toát cả người…

Ngay khu vực điểm mù của cái bóng trong ngõ, hai tròng mắt đỏ lòm, tròn trịa, xoáy thẳng vào Ly, ánh mắt như nhuộm cả không gian bởi màu đỏ tươi của máu, nó dội thẳng vào Ly như một cú đấm knock-out. Cô bé bất động, mồ hôi chảy dài trên má, hai chân như bị đóng đinh xuống mặt đường, đôi mắt vẫn mở to nhìn thẳng vào hai viên bị đỏ lòm ấy, miệng lắp bắp:

-Cái… mày là cái thứ gì thế?

Vừa dứt câu nói, chỉ trong đúng một tích tắc, khoảng cách giữa Ly vì tròng mắt đỏ bị rút ngắn một cách khó tin. Từ tận trong cùng của con ngõ nhỏ dài tầm 20m, nó đã đến ngay sát chỗ Ly đứng. Con người mang đôi mắt đỏ đã di chuyển nhanh như cắt từ cuối ngõ đến ngay sát nơi Ly đứng. Cô bé giật mình hét ầm lên, theo phản xạ, Ly đáp quả bóng về phía cái bóng đó, và lùi lại, bước hụt chân, Ly ngã uỵch ra đất, quả bóng chỉ sượt nhẹ qua cái bóng rồi lăn sâu vào bên trong, cô bé vẫn gào thét, gần như không ra tiếng, tiếng hét trong câm lặng trước một sự việc thật đáng sợ.

Nhưng…

Ngay sát ranh giới giữa ánh sáng ngoài mặt đường và bóng tối bên trong con ngõ, cái bóng đứng khựng lại, như một phản xạ tự nhiên khi ta chạm tay vào một vật rất nóng thì phải rụt lại ngay, vì một lý do nào đó, cái bóng bỗng ngừng di chuyển. Đôi mắt không còn xoáy thẳng vào Ly nữa, nó đang ngước lên trên, nhìn chăm chăm vào một vật gì đó trên cao. Nhưng Ly không quan tâm đến việc cái bóng đang nhìn ngắm cái gì. Vì bây giờ cô bé không còn đủ sức và tâm trí để bình tĩnh lại trước sự việc kì quái diễn ra ngay trước mắt kia. Lí trí của Ly giờ chỉ là con số 0 tròn trĩnh. Mắt Ly bắt đầu nhoè nhoẹt đi.

3 giây tĩnh lặng trôi qua, nhưng với Ly là 3 tháng, 3 tuần, 3 năm, hoặc cũng có thể là 3 thế kỉ trôi qua. Nó quá lặng lẽ, quá chậm chạp, đến nỗi gần như Ly không hề nhận ra rằng cái bóng ma quỷ kia đã biến mất từ lúc nào. Cô bé gần như không thở nổi, mọi thứ như bị xoáy vào một cơn lốc, nó phá vỡ và làm hỏng mọi thứ.

Ly nằm vật xuống đường, mắt cô bé mờ dần, miệng khô khốc, ánh mắt đờ đẫn hẳn đi, mọi cảnh vật bị bao trùm lên bởi một chiếc vải đen ngòm. Ly ngất. Cô bé bị shock thật sự trước những gì xảy ra trước mặt mình. Tưởng chừng vô lý nhưng nó lại có thật. Một sự thật đáng sợ và ghê rợn biết chừng nào.

Trước khi lịm đi, Ly vẫn thoáng thấy lờ mờ một người đang đứng trước mặt cô. Chính xác hơn là đôi chân của người đó. Một đôi giày Converse màu đen trắng, có thêu chữ B một cách cẩn thận lên đó, và một chiếc vòng cổ bạc có treo một miếng vuốt sáng loáng…

Bóng đen nuốt chửng mọi thứ...
(Còn nữa)

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: