Chủ đề: Là do em đã thích anh ..!~
- 02-11-2011 04:46 PM #1
Là do em đã thích anh ..!~
Là một câu chuyện cổ tích, đương nhiên sẽ có công chúa và hoàng tử.
........................
Tại phòng nhạc của trường Hoàng Thánh, mọi thứ dường như im lặng và bất động, chìm đắm trong bản To Zanarkand, tiếng đàn du dương, sâu lắng. Từng nốt nhạc vang lên từ đôi bàn tay xinh xắn mền mại, uyển chuyển từng điệu nhạc. Trên ghế , đang đánh đàn là một cô bé xinh đẹp với mái tóc dài, đen óng xõa trên bờ vai thuông, bên mái tóc còn kẹp một chiếc kẹp tóc hình trái xơri đính hạt rubi trắng xinh đẹp, nước da trắng nõn càng tôn thêm làn tóc đen, cái mũi cao thanh tú, đôi môi đỏ mọng, và cặp mắt lim dim, được phủ dưới hàng mi đen dài, chiếc váy trắng viền ren càng làm nổi bật dáng vẻ dịu dàng, xinh đẹp của cô. Trông cô chẳng khác nào một thiên thần, tất cả cặp mắt đều đổ dồn về cô, không chớp, nơi cửa chính đã chật ních người, cả nơi cửa sổ, nhưng chẳng ai bước vào căn phòng, như sợ làm mất đi cái không khí thần tiên ấy. Tiếng nhạc dứt, cô bước ra khỏi ghế ngồi, môi nở nụ cười xinh xắn, tiếng vỗ tay vang lên, không dứt. Gia Băng- nữ thần của trường âm nhạc , Là thần tượng của mọi cô gái trong trường, là người trong mộng của biết bao chàng trai.
Lớp 11D- trường Châu Vương
-Em hãy tóm tắt diễn biến cuộc Cách mạng 10 ở Nga ..... có em nào nêu được không?? ..? Tháng 2 năm 1017 ....bởi do 2 chính quyền song song........- Ông thầy dạy sử cứ " tự kỉ" một mình trên bục giảng, bô la bô lô ... Chỉ có bọn học sinh ở dưới ngáp ngắn ngáp dài, đứa ngồi đeo phone nghe nhạc, đứa thì đọc truyện, đứa thì vẽ bậy, chải tóc, có thằng còn đưa tay gãi sột xoạt sau lưng =.= chẳng ra cái lớp học! Tại cuối lớp học, có một bàn học sinh ngồi tách biệt hẳn với những bàn trên, người ấy nằm ường trên mặt bàn, có lẽ là đang ngủ. Mái tóc dài được nhuộm màu nâu vàng nhạt,chiếc kẹp tóc xinh xinh hình trái sơri đính rubi đỏ nổi bật trên mái tóc mượt mà ấy , cái mũi cao thanh tú, nước da trắng như trứng gà bóc, mịn màng, có cảm giác như làn da rất mỏng, chỉ sợ một vết xước nhẹ cũng có thể làm chảy máu. Đôi mắt được che phủ dưới hàng lông mi đen dày, cong dài đến lạ, đôi môi hồng hồng xinh xinh hơi mím lại, rất đáng yêu. Quả thật giống nàng công chúa ngủ trong rừng >.< và chỉ chờ hoàng tử đến đánh thức bằng một nụ hôn nữa thôi. Nhưng sao cô gái này lại ngồi cuối lớp và cách xa các bàn khác thế nhỉ O.O? . ( Ô, chắc do nàng xin quá nên bị tẩy chay, cái này vẫn thường thấy trong các bộ phim, đáng thương quá m.m ). Huỵch ...huỵch, rầm rầm ..... một đám học sinh chạy bên ngoài hành lang, dáng vẻ hớt hải, rõ ràng là bọn học sinh hư, đang giờ học mà dám chạy tung tăng, nhởn nhơ. Cả đám dừng trước phòng học lớp 11D : " Chị hai, bọn chó Phan Long đến rồi, chúng đang sủa bậy trước cồng trường."
_Đi ngay!- Chỉ nghe có thế, "chị hai" của bọn chúng bật khỏi ghế, chạy ra khỏi lớp, bọn đàn em xách đít chạy theo sau. Cả lớp 11D cũng chạy theo, bỏ ông thầy già đáng thương đứng cô đơn trên bục giảng. Lão già tội nghiệp, trong mắt lũ 11D, ông chẳng là nghĩa địa gì sất. Afk, Chị hai- chị hai của lũ choai choai, lanh chanh, nhiều chuyện, ham vui khi nãy là cô bạn ngồi dưới cuối lớp khi nãy. O.O? Cô bé có khuôn mặt baby, được gọi bằng cái tên sặc mùi giang hồ, dẫn đầu một đám học sinh hư hỏng. ( chẹp, cuộc đời có nhiều cái bất ngờ thiệt ).
Ngay trước cổng trường Châu Vương , hai nhóm học sinh đang đối đầu nhau, cặp mắt ai cũng đầy vẻ hăm dọa, " bốc lửa" trước đối thủ. Thằng đầu nhuộm vàng chóe, tướng to như con trâu ( có lẽ là thằng thủ lĩnh ) hất mặt ra vẻ khinh thường, hỏi : Đại ca của chúng mày đâu, sao không mau ra nghênh chiến. Chắc chỉ là con chó con chỉ biết cúp đuôi thôi chứ gì, ) . Tốt nhất là giao cái trường này cho ta luôn đi, đỡ đau đớn. Nghe bảo đại ca củ chúng mày là một con nhỏ trói gà không chặt- Thằng trâu ấy xoa cằm ra chìu suy nghĩ : Tao cũng chẳng muốn mang tiếng đánh con gái đâu, thôi thì ....."
-Thôi sủa được không, cái giọng chóa chết của mày làm người khác buồn nôn quá đi.- Giọng trong trẻo của Chị hai cắt ngang lời nó, đám học sinh trường Châu Vương tự né sang hai bên, đứa con gái bước lên phía trước. Trong bộ váy đồng phục trông cô thật đáng yêu, đám " chai tơ" trường Phan Long nhìn cô không chớp mắt, có thằng còn chảy cả dãi =.= ngay cả thằng đại ca , mặt cũng đơ như trái bơ . Chị hai cắt ngang dòng mơ màng của chúng bằng giọng còn lạnh hơn cả băng : " Này bọn kia, còn nhìn nữa thì đừng trách sao tao móc mắt tụi bay ra đấy... Thằng đầu vàng, lên đi, giải quyết gọn lẹ. Chúng mày dám phá giấc ngủ của tao, shit !!
Thằng đầu vàng như đã lấy lại được vẻ phong độ đầy đê tiện của nó, vẻ cầu hòa, nó lê cái thân trâu đồ sộ của mình lại gần Chị hai, cái giọng vịt đực thúi hoắc của nó bô bô :" này bé bi ( baby) , em non nớt thế này, anh chẳng nỡ nào đụng chân đụng tay với em, xinh xắn thế này, sao lại đi làm đại ca đại bàng làm gì, thôi thì bàn giao lại cho anh, em chỉ cần ngồi sau bóng anh thôi là đủ rồi, thằng nào đụng vào em, đã có anh đây rồi. Bàn tay búp măng này thì đấm vào mặt ai được chứ, hê hê hê ..." - Như để thể hiện sự xót xa của mình, hắn cầm bàn tay trắng trẻo của Chị hai lên, xuýt xoa. Nhưng chỉ vừa chạm vào, hắn đã lãnh ngay một cú đá, ngay mặt khiến cả người đổ nhào về một bên, mặt dính đầy đất cát. Đám đàn em Phan Long sửng sốt trước cảnh tượng trước mắt : đại ca trâu bò của mình đã lăng cù dưới đất chỉ vì một cú đá của một con nhỏ-nhìn-có-vẻ-yếu-ớt. Đứa nào cũng trợn tròn mắt, miệng há đơ. Bọn học sinh trường Châu Vương thì cười hả hê đắc thắng.
Chị hai phủi tay, nở nụ cười nửa miệng mê hồn, nhìn cool hết sức >.< . "Tao ghét nhất lũ xem thường con gái. Còn nữa, trước giờ chưa được phép thì không được chạm vào người tao, lần này mày chết chắc rồi. Nói xong, cô búng tay, chỉ chờ có thế, đám đàn em của cô xông vào, dần cho tên đầu vàng bầm dập.Xong việc, cô lạnh lùng tuyên bố:" Thủ lĩnh yếu đuối của chúng bây đã thua rồi, sau này trường Phan Long sẽ xáp nhập vào Châu Vương, sau này đi ngoài đường, gặp anh chị trường Châu Vương thì ăn nói phải phép một tí, rõ chưa. "
_Dạ̣ thưa chị hai! - Lũ Phan Long dạ rang ) . Để thằng đầu vàng nằm chỏng chơ dưới đất. Chẳng một cánh tay đến dìu nó, nhìn thảm hại đến mức đáng thương ( cho chừa cái tật trọng nam khinh nữ haha).
Cái dáng cao cao, mảnh mai của chị hai đi trong sân trường để vào lớp. Mái tóc dài bay trong gió, chiếc kẹp tóc đính rubi đỏ ánh lên dưới ánh mặt trời, làn da trắng mỏng manh, hệt như một thiên thần. Woa... !! ......Nhưng thật ra là một ác quĩ không hơn không kém. Ân Hạ Băng- ác quĩ đội lốt thiên thần của trường Châu Vương , ai cũng ngán ngẩm khi nghe đến tên nàng, lũ con trai cũng rụt đầu lè lưỡi, đến các anh đại 12 cũng phải nằm dưới chân Hạ Băng.
Hạ Băng và Gia Băng, hai con người ở hai ngôi trường khác nhau, cuộc sống học đường khác nhau, hưng có một điều mà chẳng ai biết được. Hai cô gái xinh đẹp này là hai chị em sinh đôi , từ đôi mắt to tròn, hàng mi đen cong dày, ... là hai thiên kim tiểu thư của tập đoàn Thần Ân- nắm giữ gần 2/3 nền kinh tế của cả nước. Người mẹ xinh đẹp của hai cô bé đã mất ngay từ lúc hai cô chào đời, do vậy, ông Ân Minh Khang rất cưng và hết mực yêu chìu hai công chúa nhỏ. Nhưng vì tập đòan Thần Ân luôn có thủ rình rập, tìm mọi thủ đọan để dành vị trí đệ nhất kinh tế hiện nay. Hạ Băng và Gia Băng là tất cả những gì đối với ông, chính vì thế, ông tìm mọi cách tối ưu nhất để đảm bảo được sự an tòan của hai cô con gái cưng. Mọi người, trừ gia đình họ Ân ra, thì chỉ được biết rằng : sau khi hai tiểu thư đầy tháng tuổi thì được gửi sang Anh, để nuôi dưỡng và học tập. Nhưng cụ thể hai tiểu thư- người sau này sẽ nắm giữ tập đòan Thần Ân, là người như thế nào, dung nhan ra sao, tài năng đến đâu, .. chẳng ai biết được. Mọi chuyện về hai cô con gái cưng của Ân Minh Khang được giữ bí mật hòan tòan.
Để tránh gây sự chú ý, hai chị em lựa chọn học ở hai trường khác nhau. Gia Băng từ nhỏ đã rất có năng khiếu về âm nhạc, ngoài ra cô còn được phú cho giọng hát thanh thót, trong trẻo. Còn Hạ Băng thì lại rất hiếu động, cô tham gia vào các lò luyện võ, kiếm đạo, ngòai ra còn mời sư phụ nước ngòai về dạy, cho nên gần như mọi học viên ở các lớp học võ đã không còn là đối thủ của cô.
Hạ Băng. Ngày đầu tiên nhập học ở trường Châu Vương, vẻ xinh đẹp của cô đã được Liêu Hòa- đại ca khi ấy của trường Châu Vương để ý, Tiểu Kha người yêu khi ấy của Liêu Hòa bị đá không thương tiếc, Liêu Hòa lao đầu vào người đẹp Hạ Băng, dùng những tuyệt chiêu cưa cẩm "pro" nhất nhưng Hạ Băng vẫn giữ một vẻ lạnh lùng, thờ ơ cố hữu. Ngày đầu tiên đi học, Hạ Băng khiến cho đứa con gái nào trong lớp cũng trầm trồ ngưỡng mộ lẫn ghen tị, con trai thì mắt nhìn không chớp, miệng lúc nào cũng ở trạng thái há đơ, có thằng còn chảy cả dãi ( gớm chết được, nhưng sự thật là thế ! =.=). Ngày nào cũng như ngày nào, Liêu Hòa cũng đứng trước cửa lớp Hạ Băng chờ cô đến, trên tay có khi là hoa hồng, có khi là gấu bông, có khi là bánh kem,..
_Tiểu Băng của anh, hôm nay em cũng đẹp lắm, đây là tấm lòng anh tặng em, mong em có thể chấp nhận làm bạn gái của Liêu Hòa này! - Vẫn biết là Liêu Hòa nói bằng cả tấm lòng của hắn, nhưng Hạ Băng lại cảm thấy buồn nôn ghê gớm,cô né sang một bên, bước vào lớp, tiếng của Liêu Hòa vẫn vang lên thảm thiết : " Hạ Băng của anh, em dừng như vậy nữa, giờ là tuần thứ 3 anh theo đuổi em rồi đấy, cho anh một cơ hội thôi, nữ thần của anh ! "
_Đúng vậy, 3 tuần rồi, 3 tuần rồi đấy sao anh bám dai như đĩa thế hả, có biết thế nào là phiền phức không ? Tôi nói rồi, tôi không thích anh, tại sao lại phải làm bạn gái anh, đồ không ra gì ! Biến đi trước khi tôi nỗi giận !!- Hạ Băng thật sự rất bực trước sự dai dẳng của Liêu Hòa, nếu không phải vì bố cô bắt cô không được sinh sự và sử dụng võ để đánh nhau trên trường thì cô đã cho tên Liêu Hòa thối tha này một trận nên thân rồi.
_Ô..ô!! Hàng trăm đôi mắt đổ dồn về Hạ Băng, thiên thần của Liêu Hòa đã mở miệng, không những thế còn nói những lời hết sức khó nghe và đầy mùi bạo lực. Quả là điều bất ngờ, cả Liêu Hòa cũng đang há hốc mồm, đơ như trái bơ. Mặt hắn thất sắc, giở giọng cầu hòa, ( quả làm người đẹp tức thì không hay chút nào ): " Hạ Băng thân mến, đến giờ học rồi, học ngoan nha, sau giờ học anh sẽ đến đón em, >:d< ." Nói xong, Liêu Hòa cúp đuôi chuồn thẳng, đám đàn em đi sau lễ phép cuối chào rồi mới bước theo đại ca Liêu Hòa. Sự đeo đẳng, dai dẳng cuả Liêu Hòa cứ như con đĩa bám vào chân cô làm cô bực tức và khó chịu. " Cứ đà này chắc mình lão hóa sớm mất! "- Hạ Băng ngồi học với vẻ lo lắng, cảm thấy bức rức mà ngứa ngáy trong người. S-tress, stress thật rồi, tất cả là do tên Liêu HÒa thối tha, haizzz.! Nhưng do bố bảo Hạ Băng phải sống nhẫn nhịn trong trường để tránh phiền phức nếu không sẽ cho cô nghỉ học mà tu tỉnh ở nhà. Cô thở dài bất lực, thôi đành ngậm bồ hòn làm ngọt.
Sau cánh cửa lớp 11D, người con gái với mài tóc uống cong già dặn, hai tay khoanh trước ngực đang quay người bước đi với vẻ ấm ức, đôi guốc đen bóng lóang, thể hiện sự sang trọng của chủ nhân đang gõ từng nhịp trên hành lang lầu một. Theo sau là hai cô bé, lẽo đẽo bước theo. Cảnh tượng làm người ta liên tường đến bà hòang elizabeth, theo sau ..đương nhiên là hai cô tì nữ =.= . Ba nữ sinh men theo hành lang vào phòng vệ sinh nữ ở cuối lớp, sau khi đã chắc chắn không có ai trong wc, "nữ hòang" Tiểu Kha mới hiện nguyên hình là một ma nữ xấu xí. Cô dựa người vào tấm kính treo trên tường, hai ngón tay kẹp thuốc lá mà Chân Chân vừa mồi cho một cách điêu luyện, rít một hơi dài, cô phả làn khói mờ ảo, nói với giọng uất ức :" Thật tức chết đi được, không hiểu con bé ấy có gì mà Liêu Hòa của tao lại suốt ngày bám theo nó. Trong khi đó lại nói lời chia tay với tao chẳng chút phân vân, hối tiếc." Vừa nói Tiểu Băng vừa xoay người nhìn vào tấm kính, hết hất tóc, trợn mắt phồng má ra vẻ đáng yêu lại ưỡng ẹo eo hông. Nghe thế, Chân Chân tiếp lời an ủi nữ hòang của minh :" Tiểu Kha của chúng ta là số một, chắc chắn là con yêu nữ Hạ Băng đã dùng cách nào đó để mê hoặc Liêu Hòa thôi, Hạ Băng đó còn không bằng một góc của Tiểu Kha nữa là !". Sau một hồi im lặng giữa làn khói thuốc nồng nặc mùi, Tiểu Kha hất tóc đỏm dáng :" Theo hai người, có nên cho con nhỏ đó biết thế nào là lễ độ không, hả? " Diêu Nhật nhỏ bé nhanh nhẩu :" Phải đấy, phải cho nó biết thế nào là Tiểu Kha vô đối, không thể để nó trèo lên đầu lên cổ mình ngày một ngày hai được! ". Tiểu Kha bất giác cười khinh, chẳng biết trong đầu cô nàng ma quái này đang nghĩ gì nữa. Nụ cười khiến cho người đối diện cảm thấy ghê sợ, "nếu Tiểu Kha này ra tay thì chỉ có một chết hai bị thương thôi"-cô nghĩ thầm. Dĩ nhiên, chẳng ai trong trường biết được bộ mặt thật đằng sau vẻ dịu hiền, ngây thơ của "Tiểu Kha đáng yêu" cả, chỉ trừ những thuộc hạ thân tín của cô như Chân Chân và Diêu Nhật cô nương đây. Vứt điếu thuốc đã tàn vào sọt rác, cô bước ra ngoài với dáng vẻ tự tin, và đương nhiên vẻ mặt luôn hiện vẻ ngây thơ trong sáng, mà chẳng ai biết sau bộ mặt-vừa-bước-ra-khỏi-wc đó là cả một thủ đọan thâm độc. Quả chẳng khác nào mụ hòang hậu độc ác đang ghen tị với sắc đẹp của Bạch Tuyết, không biết liệu Hạ Băng có nhận được một quả táo đỏ mọng hoặc một cây kem có tẩm thuốc độc chẳng hạn.
Ngay khi đó, Hạ Băng đang ở lớp học với một nỗi khao khát là muốn đạp chết con đĩa Liêu HÒa, hận nỗi cô chỉ biết cầm bút đâm liên hồi vào quyển vở vô tội, mong giải tỏa sự ức chế. Còn Liêu HÒa thì đang ngủ gục trong lớp, tơ tưởng về một ngày anh được nắm tay Hạ Băng đi dưới những tán cây trong công viên. (Nhưng dường như giấc mơ đó quá xa vời thì phải).
Ngay khi hồi chuông thứ nhất vừa reo, Hạ Băng đã tuông ngay ra cửa lớp, lén lút chạy chạy trốn trốn chẳng khác gì kẻ gian. Cô xách cặp chạy men theo phía cổng sau trường, mong thoát khỏi sự bám riết của Liêu Hòa thối. Nhưng như để chọc tức cô, Liêu Hòa lại hiện lù lù ra, tay cầm bó hoa hồng rực đỏ, xếp hàng hai bên cổng là lũ đàn em trung thành của hắn. Hạ Băng hỏang hốt quay người, cũng may phản xạ và "thắng" động cơ của cô vẫn hoạt động rất tốt nên đã né tránh kịp thời. Chẳng còn cách nào khác, cô đi ra phía hoa viên của trường, đến nơi tường thấp nhất, phi người bay qua nhẹ nhàng. Qua được bên kia tường, cô phủi tay, mặt hằn lên vẻ ấm ức, lẩm bẩm rủa tên Liêu Hòa thối chết tiệt, xong lại thong thả, tung tăng đi vào con hẻm nhỏ cạnh trường, nơi ấy đã có vệ sĩ của bố đứng chờ. 4 tên vệ sĩ to con đứng rạp người chào cô, tên vệ sĩ đầu trọc có dáng người đô con nhất lễ phép đưa chiếc chia khóa chiếc MV Agusta F4CC cho cô, Hạ Băng gật đầu tỏ ý hài lòng. Cô đưa mình qua chiếc xe yêu, đội mũ vào và phóng đi một cach nhanh chóng, 4 tên vệ sĩ vội vã lên xe đuổi theo sau cô chủ của mình. Hạ Băng trên con xe mang màu đen thuần khiết toát lên vẻ mạnh mẽ, trông cô hệt như một nữ thần chiến binh, hòa hợp với khuôn mặt mang vẻ dịu dàng là chiếc xe mang đường nét uyển chuyển, không cứng cáp như các siêu motô thông thường. Xe và người tương phản nhau nhưng cũng rất hòa hợp. Hạ Băng đi đâu cũng khiến mọi người cũng khiến mọi người phải ngoái nhìn và ngước nhìn
, ngay cả lúc này. Trên đường diễn ra một cảnh rất buồn cười, một cô gái mặc đồng phục học sinh có làn da trắng mỏng manh, cưỡi trên một con xe F4CC màu đen nổi bật, phóng vù vù trên con đường lớn ven biển, theo sau là một chiếc Suzuki Dual Sport màu đen, trên xe có hai gã đàn ông tướng to con, đuổi theo chiếc F4CC của cô gái, theo đuôi nữa là chiếc xe con cũng màu đen nốt. Gã đầu trọc ngồi trên con Dual hớt hãi gọi:" Tiểu thư à, đi chậm thôi, nguy hiểm lắm. Tiểu thư, đi chậm thôi mà! " Mặt gã nhăn nhó đến tội, chẳng hợp với cái dáng vẻ diện vest đen " xí ngầu" chút nào. " Chẳng biết là xã hội đen thật hay đóng phim nữa ". Kẻ đi cùng chiều thì ráng đuổi theo để xem sự thể thế nào, kẻ ngược chiều thì ráng ngoái đầu nhìn. ( nhỡ đâu có tai nạn thì lỗi cũng tại Hạ Băng nhà chúng ta, kích thíck sự tò mò của những kẻ nhiều chuyện,
hư thật ). Với tốc độ của F4CC Hạ Băng bỏ xa những gã vệ sĩ bất tài một cách dễ dàng, chiếc xe dừng trước 03-Ôz, quán bar quen thuộc của cô ... mọi chuyện do tên Liêu Hòa bày vẽ, phiền phức làm cô rất bực, trong tiếng nhạc xập xình điên cuồng, cô nhảy rất bạo và điêu luyện, thân thể cô lắc trong tiếng nhạc sàn và những ánh đèn màu ma quái nhức mắt. Cách đó không xa, một đám thanh niên đã chú ý đến cô, ngay khi tiếng nhạc vừa kết thúc, cô mệt mỏi bước đến quầy bar, gọi một ly Hennessy, nốc cạn một hơi, dường như cô đã lấy lại được trạng thái nhẹ nhõm, thoải mái hơn lúc sáng. Bóng một thằng con trai đứng trước mặt cô, cái áo đỏ lòe loẹt nhứt cả mắt, thằng nhép ấy cuối xuống, nở một nụ cười ( mà nó cho là đẹp và quyến rũ nhất ) :' chào người đẹp, có thể cho anh vinh hạnh mời em qua kia để nói chuyện được không ?". Mùi nước hoa sực nức xông vào mũi Hạ Băng, cô ngước nhìn, đôi mắt to tròn nhìn chăm chăm vào kẻ đối diện, lạnh lùng và có vẻ khinh miệt, cái nhìn như xoáy vào cái tâm hồn thúi hoắc đến nỗi phải xài hết chai nước hoa của hắn. Cái nhìn của một cô gái xinh đẹp dường như khiến hắn mất tự tin, chợt khựng lại, hắn cười vẻ gượng gạo, không còn vẻ rù-quến như khi nãy nữa. Cái giọng ngà ngà say :" chẳng lẽ người như anh không đủ tư cách để mời cô em à?". " Đúng, mày không có vinh dự đó, đồ trứng thối". Chẳng một giây suy nghĩ, cô đớp lại ngay. Thằng con trai có vẻ khựng lại, nhưng để khẳng định tài cua gái củamình với đám bạn đằng kia, hắn cười cợt nhã rồi bỗng cầm lấy tay Hạ Băg kéo đi, một khoảng khắc " bình yên", thỏai mái của Hạ Băng phút chốc bị tên này lấy mất, cô giận giữ xoay người bẻ quặc tay hắn, chúi đầu hắn xuống sàn nhảy, làm hắn la oai óai, mọi anh mắt trong bar đổ dồn về phía cô, đôi mắt của Hạ BĂng lúc này hằn lên vẻ tức giận, cô ghét nhất kẻ nhất kẻ chạm vào người cô, thằng con trai hét lên đau đớn, rồi buông lời thô tục :" Á !!! đau quá, con chó cái này, dừng lại, mau dừng lại !!!... á !!! Gãy..gãy tay rồi, con khốn....! Mày mau ..Rầm!"- chưa nói hết câu, cả tấm thân công tử bèo bọt của hắn bay thẳng đến cây cột đèn màu chớp nháy ở đối diện, rồi rớt xuống như trái mít rụng đến ngày. Cả đám thanh thiếu niên trong bar mắt tròn mắt dẹp nhìn cảnh tượng trước mắt, hệt như một bộ phim hành động ! Những con mắt cố mở thật-to-tròn, những cái miệng cố-há-thật-rộng, trong quán bar ...mọi thứ như dừng lại, tiếng nói chuyện, tiếng cười đùa, lẫn tiếng nhạc sàn cuồng loạn, chỉ có thể nghe thấy tiếng rên rỉ đến tội nghiệp của tên " nạn nhân". Đám bạn của hắn thóang dợn bước đến đánh để trả thù cho bạn-thân-yêu cuả mình thì gặp ngay phải ánh mắt sát thủ bắn đạn lửa của Hạ Băng liền rụt chân, mặt ngó lơ đi chỗ khác hòng làm những chú nai ngơ ngác đầy tội nghiệp trong 03-Ôz
. Cười một tiếng mỉa mai nhìn tên thảm hại dưới đất, Hạ Băng như lấy lại được vẻ điềm nhiên vốn có, cô ung dung đi về quầy, gọi thêm một ly Hennessy, tiếng nhạc lại nổi lên, mọi người lại quay lại với cuộc vui gian dở, dường như việc đánh nhau trong bar là rất bình thường nên cũng chẳng mấy ai quan tâm lắm. điều thắc mắc trong lòng họ chỉ là : cô bé thiên thần có sức mạnh và tính cách ủa một ác quỹ. Còn tên con trai đang an nghỉ dưới đất kia, chẳng ai thèm đếm xỉa đến hắn, thận chí chẳng có ai nhảy ở gần chổ của hắn ( thật chẳng khác nào một đống.. ), cho đến khi những con nai đáng yêu kia đến vác hắn đi như người ta thường vác bao gạo, cả bọn nhanh chóng rút lui. Có lẽ sau này chắc bọn chúng cũng chẳng dám đến nơi này nữa.
Có thể khi đến, bạn hùng dũng, bạn oai phong, bạn rực rỡ, bạn kiêu và bạn là tất cả( ảo tưởng quá) nhưng hễ đụng đến Hạ Băng, bất kì ai cũng sẽ trở nên thảm hại, giống như con chuột thí nghiệm trên kia vậy, và bắt buộc phải rời khỏi đó dù tiệc chưa tàn.
Sau khi đã thỏa mãn trong tiếng nhạc, đã giải tỏa được ức chế mấy hôm nay, cô kẹp một xấp tiền dưới cốc rượu rồi tung tẩy ra về. Khuôn mặt hơi ừng hồng vì uống nhiều rượu. Leo lên con xe cưng của mình, cô phóng đi rất nhanh, dạo trên con đường đêm đã vắng hẳn người qua lại. Cô rướn mặt đón lấy làn gió mát rượi, mái tóc dài nhuộm nâu bay trong gió,chiếc kẹp tóc xinh xinh hình trái sơri đính rubi đỏ nổi bật trên mái tóc mượt mà ấy. Làn da cô còn sáng hơn cả mặt trăng, óng ánh dưới ánh sáng dát vàng của nó. Đã lâu rồi, chưa khi nào cô thấy thành phố tĩnh lặng như lúc này. HÍt một hơi không khí mát lạnh, cô mỉm cười tăng ga, băng nhanh qua con đường lớn đi đến công viên. Nhưng một đám người từ đâu bỗng phóng ra, băng vội qua đường, cả lũ ấy là những tên đàn ông to cao, mặt đồ vest đen, trên tay mỗi tên còn cầm theo hung khí, đằng trước đó không xa, trên vỉa hè của các nhà dân, hai tên khác đang khập khiễn chạy trông rất thảm hại. Đám người phóng qua bẩt ngờ làm Hạ Băng giật thót, trong khi đó chiếc xe lại đi với vận tốc rất nhanh. theo phản xạ, cô bóp thắng, tiếng bánh xe ma sát với mặt đường tạo tiếng kêu rợn người, theo quán tính, cả người Hạ Băng bay về trước ... .Ngay lúc đó, một tên con trai trong băng nhóm đó đang lao qua đường bên kia, nghe tiếng xe kêu "rét" cả người, hắn đứng sựng lại, nhìn về hướng ánh đèn xe ( thằng này ngốc quá, không chịu chạy). Còn chưa kịp tiếp thu chuyện gì đang xảy ra thì bỗng đâu một khối thịt bay đến ( nếu là một khối vàng là được rồi ), kèm theo đó là tiếng hét xé màn đêm tĩnh mịch Á..aaaaaaaaa......!!!!!!.♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục:
- Nhu cầu bổ sung thêm kiến thức về kỹ năng...
- Hãy suy ngẫm
- Cẩm nang TÌNH YÊU cho các cặp đôi gà bông
- Con đường phía trước
- Đi học và học vấn
- Hành động và ý định
- Những chuyến đi bằng bè
- Chương trình từ thiện "TẾT ĐỎ CHO...
- Thư cuối năm gửi “Cô bé có Đôi Giày Đỏ”
- Một cô gái và 17 món quà
- Nơi bắt đầu tình yêu
- Funny với GM
- Hãy ủng hộ nhà nước cấm facebook, google....
- khởi nguồn của một tình yêu
- Duyên phận hay ..........
- Đâu cứ phải là yêu???
- [Sống tích cực] Món quà
- 1 Nỗi ƒ..†ÌÇ... :x :x
- Câu chuyện "ngọc trai" - by Hồng...
- ▄▀▄Hướng Dẫn Cá Độ Bóng Đá Trực Tuyến, Có...
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn Fu -yuki về bài viết này.
pehan19982 (23-12-2011)
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Tuyển Bà Xã - Tìm Bạn GáiJeremyPhung
- Kool Boy, Hot Boy, Vip Boy, Kute BoyJeremyPhung
- Tuyển Ông Xã - Tìm Bạn TraiJeremyPhung
- Tư vấn * Tâm sựrains_vip







Trích dẫn




