Đã là hoa, dù kiêu sa vương giả hay bình dị, thầm lặng thì cũng mang trên mình sắc màu đặc trưng của hoa. Nghĩa là mang những màu sắc khác hẳn với màu lá, màu cây. Hoa kết nụ, hoa búp, hoa nở, hoa khoe mình trong nắng trong gió - nhìn từ xa đã biết là hoa bởi sự đặc biệt về hình dáng, về sắc về hương và về cả tính chất sớm nở tối tàn mong manh, thanh thoát. Nhưng có những loài hoa không khoác lên mình những sắc màu quen thuộc như ta vẫn thấy: hồng, đỏ, cam, vàng, tím, ...Có một loài hoa xanh màu xanh hiền lành, mộc mạc như màu nguyên sơ của cây của lá. Lặng lẽ hơn hoa dại nhưng ai nói những cánh hoa xanh ấy không thu hút, không quyến rũ. Hoa vẫn nở vẫn tàn, vẫn góp mình cho thiên nhiên và cuộc sống...Hãy lắng nghe khúc hát những bông hoa màu xanh:

Không tha thướt, kiêu hãnh như những bông hoa đằng


Không rực rỡ hút mắt nhìn như những nàng đỗ quyên


Không lộng lẫy, ngát hương như những đóa hồng đủ màu sắc


Chúng tôi lẫn vào màu lá, nhạt hơn màu cỏ cây


Như những chấm nắng chấp chới trên những cành xanh


Những cánh hoa đơn sơ, màu xanh giản dị, không nồng nàn tỏa hương…


Lặng lẽ đến, lặng lẽ hiến dâng..lặng thầm như niềm vui nhỏ nhoi một ngày nắng lên, như một tiếng thở dài khi chiều tà buông xuống





Dịu dàng nụ cười thân thương :” Hôm nay bạn có vui không? Hãy kể tôi nghe nỗi buồn của bạn!”…




hãy lắng nghe khúc hát những bông hoa màu xanh…




Rằng :” có tôi đây, lặng lẽ nơi này….”

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: