- 05-12-2011 11:47 PM #11
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
p/s: Hj. xin lỗi mọi ng, dạo này mình hơi bận với lại tâm trạng ko đc tốt nên post truyện chậm, mong mọi ng thông cảm zùm..
-----------------------------------
- Jul, thì ra là cậu ở đây? ^^.
- Thì từ đó tới giờ mình vẫn ở đây mà. Đi được đâu chứ! – tôi vừa trả lời nó mà vẫn ko quên tỏ vẻ mặt giận dỗi của mình.
- Hìhì.. làm gì mà nhăn nhó mặt mày vậy? Cáu giận rất có hại cho sức khỏe và làn da đấy. Cậu ko muốn tự biến mình thành bà già xấu xí, nhăn nheo chứ.. ^^
- Sao cũng được, mình ko coi trọng vẻ bề ngoài giống như 1 số người đâu..
- Hờ hờ.. cậu lại vậy nữa rồi.. ko biết cậu có phải là con gái ko nữa.. ai mà chẳng chú trọng hình thức bề ngoài của mình mà, đúng ko anh Ju?
Anh Ju?! Tại sao?! Tại sao cậu ta lại.. lại... Tôi ngước mắt nhìn sang người con trai đứng bên cạnh cô bạn đó, mà thấy máu trong người mình qua mỗi giây mỗi phút càng nóng thêm.. Hừ, “anh Ju?!” có thể gọi dễ dàng như thế ư?
Thấy tôi cứ nhìn mãi ko thôi người con trai đứng bên cạnh, cô bạn đó đành tiến thêm 1 bước cho sát chỗ tôi, rồi nhẹ nhàng cúi xuống thì thào..
- Đẹp trai đúng ko?! Đố cậu biết anh chàng này bao nhiêu tuổi?!
- 25tuổi. – câu trả lời này tôi chẳng cần tốn nửa giây suy nghĩ cũng có thể trả lời 1 cách chính xác ngay được. Ai chứ anh ta thì tôi ko thể nói ko quan tâm.
- Sao..sao... cậu biết?!
- Linh cảm tốt thôi mà.
- Là sao?!
- Ko sao hết.
Vậy cậu định đem anh ta đến đây để kiêu ngạo với mình hay sao? T_____T
- Ko.. ko hề... Mình cũng muốn lắm chứ.. nhưng ko được.. Anh ấy là anh rể tương lai của mình đấy..
- ANH RỂ TƯƠNG LAI?! – trời ạ! Đúng là sét đánh ngang tai mà.. Ôi! Chết mất! Đúng là đồ tồi, gã tồi tệ mà..
- Jul.. này.. sao bà lại khóc... sao vậy...
- Đúng là đồ tồi mà..
- Cái gì?! Bà đang nói gì thế?!
- Tôi có chuyện.. Phải về trước đây! Tạm biệt!
Tôi phải rời khỏi chỗ này, rời khỏi đây ngay lập tức nếu như tôi ko muốn bị người ta khiêng mình quẳng vào trại thương điên. Thật là ghét! Quá là đáng ghét! Cái con người xấu xa đến tàn nhẫn ấy mà.. Mình biết rồi sẽ có ngày anh ta cho mình 1 nhát dao chí mạng như thế, vậy mà tại sao vẫn cứ ngu ngốc lao vào..
...
- Này! Này! Em đã rửa chân chưa đấy mà đòi vào nhà.. Đồ quỉ bẩn thỉu, em đứng lại để anh kiểm tra chân xem nào..
-...
- Này! Đứng lại! Anh gọi em có nghe ko đấy hả?
-...
- Này! ĐIẾC HẢ???
- Uh. EM ĐIẾC ĐẤY. ANH IM MIỆNG LẠI ĐI. ĐỒ ĐÀN BÀ.
RẦM!!!!!!!!!!
Hừ, tức chết đi được. Anh với chẳng em, anh ta lúc nào cũng chỉ biết kiếm chuyện với tôi. Con trai đúng là toàn lũ đáng ghét, chẳng có thằng nào là thấy ưa mắt được hết.
- Này! Con nhok kia.. em dám nói với anh mình như thế hả? Mau ra đây cho anh.. rầm...rầmmmm.. Dám khóa cửa ah, mở ra..rầm....rầmmmm
- Em ko ra.. ko muốn ra.. để em yên đi.. đừng phiền em nữa... Em muốn ở 1 mình.
- Hừ, chắc lại cãi nhau với thằng Ju hả? Đồ xấu xa! Sao suốt ngày chỉ biết giận cá chém thớt thế?
- Em đã nói em muốn 1 mình..
- Ra đây xem nào! Có chuyện gì từ từ tính..
- Anh ĐIẾC AHHHHHHHH? Đã nói là em muốn 1 MÌNHHHHHHHHHH!
Vừa nói tôi vừa ra sức vơ vét đồ đạc để quăng quật về phía chiếc cửa gỗ đó. Những tiếng giao nhau khô không khốc giữa những đồ vật vô tri vô giác càng khiến đầu óc tôi thêm trống rỗng. Nhìn căn phòng mà ban sáng chính mình phải ra sức dọn dẹp cho gọn gàng, giờ thì lại chẳng mấy chốc đã tan hoang như bãi chiến trường thế này, tôi ko khỏi giật mình thon thót. Chuyện quái quỉ gì đang xảy ra đây??? Hazz.. Tôi cũng ko biết tôi được thừa hưởng cái tính xấu xa này từ ai nữa, cứ hễ có việc gì ko bằng lòng là tôi lại nổi đóa lên với tất cả mọi người tôi gặp cho dù người đó chẳng đắc tội gì với tôi hết. +_+
- Được! Được! 1 mình thì 1 mình.. Muộn rồi ngủ sớm đi! Đừng buồn vì thằng tồi tệ ấy nữa.. Tính khí là cậu ta là vậy, anh nghĩ là em phải hiểu hơn bất cứ ai chứ.. Ngủ ngon!
Bên kia cánh cửa, chắc lại là cái nhíu mày bất lực quen thuộc của anh thôi. Hừm, cũng chẳng còn nhớ nổi, tôi vì tên chết đâm chết bầm đó mà làm phiền lòng anh trai mình tất cả là bao nhiêu lần nữa. Người khiến tôi biến thành kẻ nổi điên vô cớ này rõ ràng là hắn, vậy mà cuối cùng người lo lắng cho tôi cũng chỉ có thể là anh. Hazz.. nói đi nói lại thì 1 giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã mà. Trời ạ! Chẳng lẽ việc biến 1 người xa lạ trở thành người thân của mình lại khó đến thế ư??? Hjchjc... Tôi mệt mỏi... thật sự rất mệt mỏi rồi đấy...
**-- Chương 2: Tên đáng ghét... --**Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi toi_datungcan1aido, vào ngày 05-12-2011 lúc 11:52 PM

"Tôi đã từng yêu qua vài người và cũng được yêu vài lần, vậy sao.. vẫn ko thể giữ đc hạnh phúc ở lại...?!"
( Khoảnh khắc ngọt ngào
)
- 24-01-2012 09:46 AM #12
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
hãy viết những gì mà bạn muốn, ủng hộ bạn
-
Hiện đã có 1 thành viên cảm ơn songtu.1369 về bài viết này.
toi_datungcan1aido (26-08-2012)
- 26-08-2012 11:55 AM #13
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
p/s: cmt #11 các bạn coi như bỏ qua nha.. mình viết lại. vì ko xóa đc nên đành để vậy, mong cả nhà thông cảm.
Ôi! Đúng là Tào tháo linh thiêng, vừa nhắc tới là tới liền.. Con bạn hám trai cực độ của tôi giờ mới chịu xuất hiện trước mặt tôi đây nè. Thật là hạnh phúc quá đi. Ít nhất thì nó vẫn còn nhớ, nó đến đây cùng với 1 con “thảm hại” là tôi nữa. Tuy nhiên, nó ko phải là đi MỘT MÌNH...
- Jul, thì ra là cậu ở đây? ^^.
Con bé nhìn thấy tôi cười toe toét, còn tôi ko thể nào mà cưởi trả nổi nó cho được, cái miệng của tôi ko muốn, ngay cả trong lòng cũng ko. Ước gì.. tôi đừng quen nó cho rồi. T________T
- Thì từ đó tới giờ mình vẫn ở đây mà. Đi được đâu chứ! – tôi vừa trả lời nó mà vẫn ko quên tỏ vẻ mặt giận dỗi của mình.
- Hìhì.. làm gì mà nhăn nhó mặt mày vậy? Cáu giận rất có hại cho sức khỏe và làn da đấy. Cậu ko muốn tự biến mình thành bà già xấu xí, nhăn nheo chứ.. ^^
- Sao cũng được, mình ko coi trọng vẻ bề ngoài giống như 1 số người đâu..
- Hờ hờ.. cậu lại vậy nữa rồi.. ko biết cậu có phải là con gái ko nữa.. ai mà chẳng chú trọng hình thức bề ngoài của mình mà, đúng ko anh Ju?
Sững sờ. Anh Ju?! Tại sao?! Tại sao cậu ta lại.. lại... Tôi kinh ngạc đưa mắt nhìn sang người con trai đứng bên cạnh cô bạn được giới thiệu với cái tên Ju đã từng rất quen thuộc đó, mà cứ có cảm giác như từng mạch máu trong cơ thể mình đang căng lên rồi từ từ vỡ tung ra khiến tôi nhất định sẽ phải ngã khụy. Còn anh ta thì vẫn bình thản, cứ như chúng tôi chưa hề từng gặp nhau lần nào trong đời vậy.. Mà cũng đúng, hj, tôi bây giờ và anh ta đã gặp nhau bao giờ đâu.. Thế nhưng mà... “anh Ju?!” cái tên đó có thể để bất cứ đứa con gái nào cũng có thể gọi dễ dàng đến như thế ư?
Thấy tôi cứ nhìn mãi ko thôi người con trai đứng bên cạnh, cô bạn đó đành tiến thêm 1 bước cho sát chỗ tôi, rồi nhẹ nhàng cúi xuống thì thào..
- Đẹp trai đúng ko?! Đố cậu biết anh chàng này bao nhiêu tuổi?!
- 25tuổi. – câu trả lời này tôi chẳng cần tốn nửa giây suy nghĩ cũng có thể trả lời 1 cách chính xác ngay được. Ai chứ anh ta thì tôi ko thể nói ko quan tâm được. Tôi biết chứ, chắc hẳn rồi, biết rất rõ đấy, thế nhưng... Tôi ko được quên, nhất định ko được quên những gì đã tự hứa với lòng mình...
- Sao..sao... cậu biết?!
- Linh cảm tốt thôi mà. – vẫn ko chịu rời mắt khỏi người con trai đó, tôi trả lời bâng qươ, tâm trí cứ như đang phiêu dạt đến 1 nơi nào đó xa lắm của quá khứ.. Anh ta cũng nhìn tôi, nhưng với ánh nhìn thật lạnh nhạt. Cũng phải thôi, giờ đây hai chúng tôi đã đứng ở vị trí của 2 người xa lạ rồi cơ mà.. Hazz..
- Là sao?!
- Um.. Ko sao hết. Vậy cậu định đem anh ta đến đây để kiêu ngạo với mình hay sao? T_____T
- Ko.. ko hề... Mình cũng muốn lắm chứ.. nhưng ko được.. Anh ấy là anh rể tương lai của mình đấy..
- ANH RỂ TƯƠNG LAI?! – trời ạ! Đúng là sét đánh ngang tai mà.. Ôi! Chết mất! Đúng là đồ tồi, gã tồi tệ mà..
- Jul.. này.. sao bà lại khóc... sao vậy...
Tôi biết như thế này thật ko hay ho gì, thế nhưng sau ngần ấy năm, thì ra tôi vẫn chẳng thể học trọn vẹn được cách mạnh mẽ, vẫn có thể vì 1 ai đó mà ko kìm nén nổi những giọt nước mắt bất chợt. Xem ra, tôi đã gắng sức quên quá nhiều thứ rồi, thế nên tôi cũng quên luôn rằng, mình cũng là một CÔ GÁI.
- Đúng là đồ tồi mà.. :-s
Tôi ngước nhìn anh ta cùng với đôi mắt rưng rưng nước mắt ấy, nhưng anh ta chẳng buồn để ý đến tôi, cũng chẳng cau mày nổi cáu. Lẽ ra khi bị một người “xa lạ” mắng mình là đồ tồi 1 cách vô cớ như thế, ắt hẳn người đó sẽ phải nổi cáu, ấy vậy mà.. Chẳng lẽ anh ta còn coi tôi ko bằng cả 1 người xa lạ hay sao.. ?! Hjc, suy nghĩ đó thật ko khác gì những mũi kim, châm xuyên vào trái tim tôi, khiến nó cứ từ từ từ rỉ máu, từng giọt.. từng giọt một... Đau lắm! Xót lắm! Tôi ko chịu được, thật sự ko chịu được..
- Cái gì?! Bà đang nói gì thế?!
- Tôi có chuyện.. Phải về trước đây! Tạm biệt!
Tôi ko kịp để ý đến điều gì nữa, tôi phải rời khỏi chỗ này thôi, phải rời khỏi đây ngay lập tức nếu như tôi ko muốn bị người ta khiêng mình quẳng vào trại thương điên. Thật là ghét! Quá là đáng ghét! Cái con người xấu xa đến tàn nhẫn ấy mà.. Tôi vốn dĩ biết, rồi sẽ có ngày anh ta cho mình 1 nhát dao chí mạng như thế, vậy mà tại sao vẫn cứ ngu ngốc lao vào, giống hệt 1 con thiêu thân, dù cho có phải chịu đau đớn và khổ nhục đến thế nào, vẫn cứ vui lòng mà vùi thân trong đốm lửa, mỉm cười hạnh phúc ..
Về thôi! Về thôi! Nơi này ngay từ đầu đã chẳng phải dành cho tôi rồi...
...
- Này! Này! Em đã rửa chân chưa đấy mà đòi vào nhà.. Đồ quỉ bẩn thỉu, em đứng lại để anh kiểm tra chân xem nào..
-...
- Này! Đứng lại! Anh gọi em có nghe ko đấy hả?
-...
- Này! ĐIẾC HẢ???
- Uh. EM ĐIẾC ĐẤY. ANH IM MIỆNG LẠI ĐI. ĐỒ ĐÀN BÀ.
RẦM!!!!!!!!!!
Hừ, tức chết đi được. Anh với chẳng em, anh ta lúc nào cũng chỉ biết kiếm chuyện với tôi. Con trai đúng là toàn lũ đáng ghét, chẳng có thằng nào là thấy ưa mắt được hết.
- Này! Con nhok kia.. em dám nói với anh mình như thế hả? Mau ra đây cho anh.. rầm...rầmmmm.. Dám khóa cửa ah, mở ra..rầm....rầmmmm
- Em ko ra.. ko muốn ra.. để em yên đi.. đừng phiền em nữa... Em muốn ở 1 mình.
- Hừ, chắc lại cãi nhau với thằng Ju hả? Đồ xấu xa! Sao suốt ngày chỉ biết giận cá chém thớt thế?
- Em đã nói em muốn 1 mình..
- Ra đây xem nào! Có chuyện gì từ từ tính..
- Anh ĐIẾC AHHHHHHHH? Đã nói là em muốn 1 MÌNHHHHHHHHHH!
Vừa nói tôi vừa ra sức vơ vét đồ đạc để quăng quật về phía chiếc cửa gỗ đó. Những tiếng giao nhau khô không khốc giữa những đồ vật vô tri vô giác càng khiến đầu óc tôi thêm trống rỗng. Nhìn căn phòng mà ban sáng chính mình phải ra sức dọn dẹp cho gọn gàng, giờ thì lại chẳng mấy chốc đã tan hoang như bãi chiến trường thế này, tôi ko khỏi giật mình thon thót. Chuyện quái quỉ gì đang xảy ra đây??? Hazz.. Tôi cũng ko biết tôi được thừa hưởng cái tính xấu xa này từ ai nữa, cứ hễ có việc gì ko bằng lòng là tôi lại nổi đóa lên với tất cả mọi người tôi gặp cho dù người đó chẳng đắc tội gì với tôi hết. +_+
- Được! Được! 1 mình thì 1 mình.. Muộn rồi ngủ sớm đi! Đừng buồn vì thằng tồi tệ ấy nữa.. Tính khí là cậu ta là vậy, anh nghĩ là em phải hiểu hơn bất cứ ai chứ.. Ngủ ngon!
Bên kia cánh cửa, chắc lại là cái nhíu mày bất lực quen thuộc của anh thôi. Hừm, cũng chẳng còn nhớ nổi, tôi vì tên chết đâm chết bầm đó mà làm phiền lòng anh trai mình tất cả là bao nhiêu lần nữa. Người khiến tôi biến thành kẻ nổi điên vô cớ này rõ ràng là hắn, vậy mà cuối cùng người lo lắng cho tôi cũng chỉ có thể là anh, một mình anh mà thôi. Hazz.. nói đi nói lại thì 1 giọt máu đào vẫn hơn ao nước lã mà. Trời ạ! Chẳng lẽ việc biến 1 người xa lạ trở thành người thân của mình lại khó đến thế ư??? Hjchjc... Tôi mệt mỏi... thật sự rất mệt mỏi rồi đấy...Lân cuối cùng chỉnh sửa bởi toi_datungcan1aido, vào ngày 26-08-2012 lúc 12:19 PM

"Tôi đã từng yêu qua vài người và cũng được yêu vài lần, vậy sao.. vẫn ko thể giữ đc hạnh phúc ở lại...?!"
( Khoảnh khắc ngọt ngào
)
- 26-08-2012 12:11 PM #14
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
Chương 2: Quá khứ đáng sợ.
Hazz.. Thức đêm mới biết đêm dài.. Ko ngờ 1 đứa hám ngủ như tôi mà cũng có thể thức nổi trọn 1 đêm đấy.. Ko biết đêm qua do tâm tình của tôi ko tốt hay là do tâm tình thời tiết ko tốt mà tôi thấy thật tồi tệ. Nằm trằn trọc mãi ko ngủ được, định bụng sẽ mở cửa sổ ngắm trời ngắm sao một lúc, ai dè.. Bên ngoài chẳng có gì hết, bầu trời xám xịt, đôi mắt âm u, chỉ có những luồng gió là dai dẳng.. Lạnh.. Cái lạnh thấu xương, thấu tủy khiến cho tôi ko khỏi rùng mình, vậy là lại đành bất lực lấy tay kéo rầm cánh cửa sổ đáng ghét đó lại. Hazz, sau cái tiếng động được cho là ko mấy nhẹ nhàng ấy, không gian trong phòng này lại trở lại vẻ yên tĩnh như ban đầu, trống rỗng một cách đáng sợ. Chẳng phải tôi vẫn luôn quen với cách sống 1 mình rồi hay sao? Từ khi nào mà tôi lại biết cảm nhận nỗi cơ đơn, thấy sợ sự cô đơn, ko thích nghi nổi với cuộc sống 1 mình?!
Mệt mỏi lê đôi chân đến tấm gương đứng sau cánh tủ, lần đầu tiên sau ngần ấy năm tôi có thể có đủ bình tĩnh để nhìn nhận lại bản thân mình một cách tỉnh táo nhất. Đôi mắt này, gương mặt này, đôi môi này, và cả dáng hình này nữa... sao lại có thể xa lạ đến như thế??? Chúng thật sự là thuộc về tôi hay sao??? Tôi cứ đứng đó thẫn thờ, ko biết là đã đứng mất hết bao nhiêu thời gian nữa, chỉ cho đến khi ...
Đâu đó có một tia nắng nghịch ngợm lọt qua khe cửa nhỏ xíu, hắt lên tấm gương rồi lại phản chiếu vào mắt tôi khiến tôi ko khỏi nhíu mày, nhăn mặt, vội vã đưa hai tay lên che chắn lấy gương mặt mình, sợ hãi ko dám đối diện với mình trong gương nữa. Một giọt nước trơn tuột len lỏi qua các kẽ tay lọt xuống dưới đất.. tí tách.. tí tách.. rồi cả một thân hình nặng nề đổ gục xuống sàn... Nức nở...
Quá khứ ùa về.. Một quá khứ mà mãi mãi chỉ là 1 sự nuối tiếc ko nguôi...
“- Anh Ju.. Cho em nụ cười của anh đi!
- Không!
- Tại sao?!
- Đơn giản là vì anh ko thích.
- Tại sao chứ?! Tại sao anh có thể tươi cười với tất cả mọi người còn với em thì ko?! Em ko hiểu, thật sự ko hiểu.
- Ko hiểu thì thôi. Mà cũng chẳng có cái gì để mà ko hiểu hết, ko thích thì là ko thích. Tránh xa anh ra đi, từ giờ anh ko muốn nhìn thấy em nữa đâu.. Đi đi.. đừng có bám theo anh nữa.. anh ko thích.. thật sự ko thích...
- Anh Ju.. Anh Ju... Đừng đi.. đừng đi.. đừng bỏ mặc em mà... Làm ơn.. Làm ơn...”
- Không! Anh Ju... Anh Ju...
Rầm... Rầm...
- Này! Jul, em dậy chưa... Này! Mở cửa đi... Này!!!!
- Hjchjc, anh...
Anh ơi....
(
Sợ.. sợ quá... Cơn mơ dai dẳng đó lại tới tìm tôi rồi... Đã nói quên rồi mà, tại sao vẫn ko chịu quên như thế.. Tôi ko biết, thật sự ko biết... chỉ còn biết vùi mặt vào lòng anh khóc nức nở, muốn mượn chút hơi ấm từ đôi tay anh để thấy lòng mình đừng thêm lạnh giá...
- Hazz.. Lại nằm mơ thấy ác mộng ah.. Thôi! Ngoan nào! Nín đi! Mọi chuyện qua rồi.. đừng nghĩ đến nó nữa.. Anh xin em... xin em đấy.. đừng cứ mãi như vậy có được không?! Cơn ác mộng đó có thể kéo dài ngần ấy năm như thế là quá đủ rồi, hãy để nó kết thúc đi.. Em phải buông tay thôi em gái ngốc ạ.. Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi! Phải! Nhất định sẽ ổn thôi...

"Tôi đã từng yêu qua vài người và cũng được yêu vài lần, vậy sao.. vẫn ko thể giữ đc hạnh phúc ở lại...?!"
( Khoảnh khắc ngọt ngào
)
- 26-08-2012 12:12 PM #15
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
...
- Hừ, em trông em kìa, rốt cuộc đêm qua đã khóc mất bao nhiêu tiếng hả?
- Là sao?!
Tôi vừa cố gắng lấy dĩa xâm một miếng ốp-la cho vào miệng, vừa đáp lại 1 câu đến là vô tâm theo phản xạ. Mờ quá! Sao tự nhiên thấy tầm nhìn trước mắt nhạt nhòa, dù cố gắng đến mấy cũng vẫn ko thể xâm nổi vào miếng ốp-la đang nhởn nhơ trước mặt. Hazz.. Chết tiệt... Đúng là mọi chuyện trên đời chẳng có gì theo ý mình hết..
- Hừ, khóc cho lắm vào, mắt mũi sưng húp như yêu quái. Nào! Đưa đây để anh giúp em.
- Hứ, ko cần. Em lại chẳng phải trẻ con. Em có thể tự ăn được..
- Ha.. Hahaaa..
- Hừ, anh cười cái gì? T_______T – tôi cố tỏ vẻ giận dữ nhưng với cái mặt đang bị biến dạng thế này, chắc sự giận dữ ấy cũng chẳng thể hiện được % nào đâu.
- Cười vì câu nói của em. Hơ..hhhh.. Em mà ko phải trẻ con, thì anh thật ko biết ai mới là trẻ con nữa..
Thì là anh chứ còn ai. Đáng ghét! Lúc nào cũng có thể đủ nhẫn tâm để cười cợt trên nỗi đau khổ của tôi. Thôi bỏ đi! Tên này mồm miệng rất đáng sợ, tốt nhất là tôi cứ im lặng là vàng đi.
- Ha.. Sao?! Chưa bắt đầu mà đã kết thúc rồi ah?
- Kết thúc điều gì?!
- Thì đó.. Chẳng phải em rất ghét bị người khác gọi là trẻ con sao?
- Hừ, bây giờ thì khác rồi. Tự nhiên em thấy được làm trẻ con cũng chẳng có gì là ko tốt, ko phải lo nghĩ điều gì, lúc nào cũng có thể vui vẻ.
- Um, cũng có thể. Tuy nhiên, 1 đứa trẻ già trước tuổi như em thì còn lâu mới có được hai từ vui vẻ..hhahhaa..
- Anh... Đáng ghét! Tốt nhất là chúng ta ko nên nói thêm với nhau bất cứ 1 câu nào nữa...
- Ko được! Phải nói chứ.. Thế thì mới tăng thêm được tình đoàn kết anh em chứ, em gái... NHỈ???
- Eo, làm ơn đi.. Thôi! Gần 7rưỡi rồi, em đi học đây..
Ủa?! Tôi có nói gì nhầm ko nhỉ mà sao anh ấy nhìn tôi há hốc mồm kinh ngạc như thế.. Eo, trông cái điệu bộ đó kìa, sao giống 1 thằng ngốc ngoài chợ thế ko biết, đúng là mất mĩ quan đô thị.
...
- Jul.. đợi tôi.. đợi tôi với..
Giọng nói này.. hazz.. lại là con vịt lắm lời ngồi bên cạnh tôi chứ con ai nữa.. Thể nào nó cũng lại hỏi tôi về vụ hôm qua cho mà xem.. Chuồn thôi...
- Này.. này...
Hazz.. Cuối cùng cũng cắt được cái đuôi đó. Cố lỏi người xuống 1 góc khuất nhất để mai danh ẩn tích, tôi hi vọng con nhỏ đó sẽ ko phát hiện ra tôi. Dù sao phòng hội trường này cũng hơn 100người, đâu dễ dàng gì phát hiện ra tôi cơ chứ..
- Này!
- Hả?! – trời ạ! Ai đó muốn làm tôi đau tim mà chết ah.. sợ quá.. sợ quá.. đúng là có tật giật mình.. – Gì vậy?! – tôi nhăn trán ngước mặt lên nhìn, nhưng chẳng thấy rõ được ai đang đứng trước mắt mình nữa, chỉ thấy một cái dáng cao cao gầy gầy bị cái nắng .. ah không, nói đúng hơn là bị cái đôi mắt sưng húp của tôi che mất.. Hazz.. sướng chưa, ai bảo đêm qua khóc cho lắm vào, giờ thì hay rồi, chẳng khác nào con ếch ộp, chắc ai nhìn thấy tôi bây giờ cũng đều có chung ngay 1 suy nghĩ là “kinh dị”.
- Chỗ này vốn dĩ là của bọn tôi mà?!
Chỗ của bọn tôi?! Vậy là ko phải chỉ có một mình hắn, vậy thì... Tôi khẽ quay mặt lại phía sau, ai dè.. đã có tới 4 tên con trai ngồi xuống ghế ngay sát bên cạnh tôi rồi.. Bọn họ.. bọn họ còn đang nhăn răng ra cười nữa chứ.. Ko biết với tầm nhìn của 1 người bình thường thì nụ cười của họ sẽ trông như thế nào, chứ còn với tầm nhìn của tôi hiện giờ, thì bọn họ đúng là đang nhăn răng ra cười như... khỉ.. hì.. Càng nghĩ càng thấy buồn cười, tuy nhiên thì .. có vẻ như tôi đang ngồi ở chỗ của tên còn lại.. hjc.. sao tự nhiên tôi lại biến thành kẻ độc ác đi chiếm chỗ của bạn bè thế này.. hazz.. Nhưng nếu trả lại chỗ cho hắn thì tôi sẽ ngồi đâu đây!? Có mỗi chỗ này khuất ah +_+
- Hì.. Thật ngại quá.. Có thể cho mình ngồi nhờ ở đây 1 hôm ko? Các bạn cứ ngồi đi, mình sẽ ko tốn chỗ lắm đâu mà..
- Căn bản ko phải là chuyện tốn chỗ hay không, mà là một bàn có 5 đứa con trai và 1 đứa con gái thì ko ổn chút nào...
Ko ổn?! Ko ổn ở chỗ nào nhỉ?! :O
- Hj, có gì mà ko ổn chứ.. Chỉ 1 hôm nay thôi mà.. Đi nha.. Các bạn tốt... giúp tôi chút đi..
Tôi vừa nói vừa giơ 1 ngón tay nên nài nỉ, vẻ mặt chắc là “xiêu lòng” người lắm. Tôi vốn là 1 cô gái đáng yêu, dễ gây thiện cảm cơ mà :->.. Tuy nhiên, có vẻ như điều ấy ko được đúng lắm trong ngày hôm nay. Chắc giờ trông tôi chẳng khác nào ếch ộp giả nai trông càng tởm..hjchjc..
- Thôi đi Nguyên, mày đừng làm khó cậu ta nữa, ngồi tạm hôm nay vậy..
Một anh chàng ngồi đầu bàn nhìn tôi cười tươi rói.. hehe.. Anh chàng đó thật sự rất đẹp trai đó, tại sao ngay từ đầu tôi lại có suy nghĩ điên rồ gộp anh ta vào chung với cái đám nhăn như khỉ ấy cơ chứ.. hơhơ.. Ah, phải rồi, bất cứ ai chịu giúp tôi, tôi đều thấy người đó thật là nổi bật..
)
- Mong rằng sẽ chỉ là 1 hôm nay thật.
- Vâng! Tất nhiên.
É! Gì vậy?! Hắn ta cũng chỉ bằng tuổi tôi thôi mà, cần gì phải lễ phép mà “vâng” chứ..hjchjc. Tuy nghĩ vậy chứ tôi cũng chẳng dám ho he gì, chỉ biết lặng lẽ ngồi bắn sát vào tường, dành gọn ra 1 khoảng trống để hắn ta còn ngồi nữa.
Hắn ta nhìn tôi, có vẻ có chút cau có rồi sau đó mới bình tâm mà ngồi xuống.
- Cậu tên Nguyên ah!?! – tôi khẽ nghiêng mặt qua bên mỉm cười, cố thử bắt chuyện xem sao. Cũng chẳng có ý đồ gì xa xăm đâu, chỉ là muốn giết thời gian trong bộ môn cao siêu mà mình ko thể hiểu nổi thôi.
- Trong giờ học, ko nên nói chuyện.
>”< Hừ, có vẻ hắn ta vừa mới cau mày với tôi. Ghê thật đấy! Giọng hắn thật lạnh nhạt, cứ như... giọng của anh JU vậy... Hjc, chẳng lẽ tôi đang ghét đến thế sao? Bất cứ ai cũng đều ko thích nói chuyện với tôi..?! Tệ thật! Sao bông dưng lại thây tự ti thế này nhỉ? Rõ ràng là tôi đã sửa được rồi mà..
Hazz.. Ngán ngẩm thật đấy.. Ko biết là tôi đã phải cố gắng tất cả biết bao nhiêu lần mới có thể ko đổ gục xuống mặt bàn trước sự tấn công quá mạnh mẽ đến từ bài giảng khô cằn của thầy. Hjc.. sao mà có thể.. chán gì mà chán thế.. Thầy có thể dùng bài giảng đó giảng đi giảng lại suốt mười mấy năm qua cho mấy trăm lượt học sinh một cách bình thản như thế xem ra cũng ko phải là ko chịu cố gắng. Cứ nhìn mà xem, cả 1 phòng gồm 50 cái bàn thì cũng có tới 35 cái bàn là ngả nghiêng, gật gù, nếu là tôi thì đã sớm nghỉ ở nhà cho đỡ ức chế rồi, sao có thể kiên trì nổi như thầy. Không hổ danh là thầy giáo! Thật đáng khâm phục!
Hơ hơ... nhưng khâm phục sao bằng tôi được. Đánh mắt xuống vở mình mà tôi còn thấy tự khâm phục bản thân mình hơn, tôi vừa phát minh ra kiểu chữ mới gì trên 5 trang giấy thế này??!! OMG!
"Tôi đã từng yêu qua vài người và cũng được yêu vài lần, vậy sao.. vẫn ko thể giữ đc hạnh phúc ở lại...?!"
( Khoảnh khắc ngọt ngào
)
- 26-08-2012 12:14 PM #16
.+. Sau cơn mưa... Sẽ là 7 sắc cầu vồng rực rỡ.
...
Phù! Cuối cùng thì cũng hết tiết. Thật đúng là một ngày ko mấy suôn sẻ, cứ nghĩ đến cái ánh mắt mà tên Nguyên vừa nãy dành cho tôi thật là lại thấy bực mình. Uh thì công nhận, sức chịu đựng của hắn ta tốt hơn tôi rất nhiều, hắn ta ko nói chuyện, ko thở dài, ko viết ngang viết dọc vào vở mình, nhưng nhất thiết có cần phải quẳng cho 1 cô gái yếu đuối là tôi đây 1 nụ cười ngạo mạn kèm chút khinh bỉ đến như thế ko? Đúng là sự xúc phạm khiến con người ta tổn thương sâu sắc mà. Hừ, lần sau có cho tiền tôi cũng chẳng dám ngồi cạnh hắn ta thêm nửa giây nào đâu. Con trai đúng là toàn 1 lũ đáng ghét! +_+
Hjc, đã đang bực mình thì chớ, bụng dạ còn kêu ầm ĩ nữa chứ.. Đói quá đi mất! Sáng nay gọi là ăn cho có hương có hoa chứ nào đã được no đâu, khổ cái thân mình ghê cơ. Đưa tay lên nhìn vào đồng hồ, ko ngờ đã hơn 11giờ rồi, thảo nào đói là phải.. Đúng là đang đói có khác, mắt mờ, chân cũng chậm hẳn đi, bước mãi mà vẫn chưa tới được nhà xe. Về sau dù có đến được thì cũng phải loay hoay mãi mới lấy được cái xe. Nặng thật đấy! Sao cái xe này hôm nay lại có thể nặng đến như thế.. Cố dụi mắt thêm vài cái cho tỉnh táo đầu óc, cúi xuống nhìn kĩ mới biết.. Ui chết! Lấy nhầm xe mất rồi! Hjhjc.. Mình rốt cuộc là bị sao thế này?!
- Thật đúng là đồ ngốc! +_+
Hazz.. Mệt mỏi quá rồi, tôi cũng chẳng còn tâm trạng đâu mà kéo cái xe không-rõ-là-của-ai này mà đem trả về vị trí xuất phát nữa.. thôi thì đành vậy, cứ để nó phơi nắng ở ngoài đây một lát, dù sao thì sức nóng hôm nay chắc cũng ko đủ sức thiêu đốt đc chiếc xe này đâu, mà nó chỉ có thể đủ sức thiêu đốt đc tôi thôi.. ai za.. aiz a.. nóng chết mất.. nghĩ sao làm vậy, tôi ba chân bốn cẳng quay trở lại nhà xe tìm cho ra chiếc xe cũng không rõ trông ra sao của mình rồi chuồn về thẳng, mặc xác cái xe của tên xấu số nào đó bị tôi quẳng ngoài kia.
...
- Anh! Em đã về rồi đây!
- Hừ, rửa chân chưa đấy!?
- Eo, anh ko thể đón chào em bằng một câu nào mới mẻ hơn sao? +_+
- Ko phải lảng chuyện. Mau thay giày rồi ra ngoài rửa chân đi, mày có biết là anh mày đã phải vất vả đến thế nào mới có thể giữ được căn nhà sạch sẽ như thế này ko khi mà ở trong đó lại chứa 1 con bé bẩn ko thể chịu nổi như mày.
- Hjchjc, được rồi mà.. Nói thôi em hiểu rồi..hìhì.. ko cần phải giận dữ lấy ngón tay chỉ vào mặt em thế đâu. Ko cần.. ko cần đâu... ~.~
Hazz.. Ko hiểu anh ấy giống ai nữa.. Sạch sẽ đến ko thể chịu nổi. Nhưng biết sao được bây giờ, số trời đã định, người sạch lại cứ va phải người bẩn cơ.. Hìhì.. mà tôi cũng tự thấy tôi đâu có bẩn lắm, chỉ là.. có chút chút bừa bộn thôi mà ^^~
Phù! Cuối cùng thì cũng đang được về với bàn ăn thân yêu. Đói hoa cả mắt rồi.
- Hìhì.. Cơm anh trai nấu là tuyệt nhất, cơm ăn trai nấu là ngon nhất.. Là lá la.. Được ăn cơm anh trai nấu là.....ngon.. ngon nhất... trên..đời..
Câu hát còn chưa kịp dứt thì tôi đã đành phải ngậm ngùi nuốt nước bọt cái ưc.. Mặt mày như méo xẹo cả đi. Hjchjc..Ko phải mắt tôi đang hoa đó chứ.. Đám đen sì gì đang ở trên bàn thế kia..
- Anh... anh... – tôi “xúc động” quá ko thốt nổi lời nào nữa, chỉ biết ngậm ngùi rung rung ngón tay chỉ về phía mặt bàn.
- Hì, thật ngại quá... Hôm nay anh em mình ăn tạm mì nhé. Vừa nãy anh có chuyện phải ra ngoài 1 chút nên ko may đồ ăn bị cháy sạch cả rồi.
- HẢ?????????
Ôi! Đúng là 1 ngày ko còn gì để mà nói nữa.

"Tôi đã từng yêu qua vài người và cũng được yêu vài lần, vậy sao.. vẫn ko thể giữ đc hạnh phúc ở lại...?!"
( Khoảnh khắc ngọt ngào
)
Chủ Đề Liên Quan, Tương Tự
- Tư vấn * Tâm sựthanhmi
- Hack Game Online | Auto Gamekichvao
- Hack Game Online | Auto Gamekichvao
- TEEN talk | Trao đổi, Thảo luậnthanhmi
- Truyện Gayloverose7276







Trích dẫn




