NƯỚC MẮT CỦA MÙA THU
PINDY_MIMI

1.Tôi sinh ra vào mùa thu,cái mùa thường gợi cho người ta nhớ tới những thứ gì đó cũ kĩ hay đã xa xôi và nhạt màu.Khi tôi ra đời cũng là lúc ba mất đi người vợ hiền thương yêu nhất,khung cửa sổ nhà tôi đắm chiềm trong mùa thu có lá vàng rơi lả tả trước hè…Ba đặt tên tôi là Hoài Niệm,như cách ông hay bế tôi lên rồi nhìn ra cửa sổ,nơi mùa thu vĩnh viễn ở lại.
Căn nhà tôi ở là một cửa hàng bán tranh sơn mài trên khu phố cổ kính hay có sự tới lui của khách từ tứ phương.Cửa hàng bày bán chủ yếu là tranh của các họa sĩ nghiệp dư,thỉnh thoảng ba cũng đem về một vài bức tranh của các họa sĩ ít nhìu có tên tuổi trong giới hội họa thành phố.Khách đến mua tranh phần lớn là tranh phong cảnh để là quà cho chuyến du lịch phố núi nhiều hơn hẳn những người có thú chơi tranh thực thụ.Từ bé tôi đã quen với khoảng không gian chật chội của những phòng đựng tranh vẽ lộn xộn,quen với những vỉ mầu im lặng và sự cô đơn có thể gặp ở bất cứ đâu trong căn nhà,tôi lớn lên trong sự lặng lẽ…
2. Những ngày đầu tiên của năm cấp ba trôi qua lặng lẽ không khác gì khoảng thời gian trước đó,tôi hoàn toàn có năng khiếu trong việc trở nên vô hình trước gần 50 người trong lớp,chọn cho mình một chỗ an toàn tận góc lớp,ít nói và cô lập,tôi không hề có bạn,bạn thân lạ càng không.
Đầu năm lớp 11,cuộc sống của tôi có những xáo trộn nho nhỏ khi tôi bắt đầu thích một cậu bạn khác lớp,cảm giác đến trường sớm hơn một chút mỗi ngày để nhìn thấy cậu ấy làm cuộc sống của tô ít nhiều có chút gợn.Vĩnh(tên cậu ấy)rất nổi bật,có rất nhiều cô bạn thầm thì về cậu ấy,tôi vẫn thường tự tách mình ra ngoài cuộc bàn tán.Ai cũng biết Hải Băng là người yêu của Vĩnh,nhỏ kiêu kì và rất có sức thu hút,cũng có rất nhiều bạn nam để ý đến bạn ấy.Việc hai người thành một dường như là hoàn toàn dễ hiểu và xứng đáng.Thỉnh thoảng nhìn thấy Vĩnh ghé qua lớp để gặp Hải Băng,một nỗi buồn nho nhỏ lén xuôi vào lòng…
3. Tôi thích vẽ.có thể vì ảnh hưởng của ít nhiều bởi không gian ngập mùi hội họa ở nhà,ba tôi vẽ rất đẹp,những bức tranh của ông đôi khi vẫn bán được với giá khá hời,cũng không khó hiểu nếu cho rằng tôi đượcthừa hưởng một chút năng khiếu có được từ tài năng của ông.Trong cặp tôi lúc nào cũng đựng một tập giấy vẽ và bút chì,tôi vẽ bất cứ cái gì tôi muốn,bất cứ cái gì đập vào mắt tôi.
Một lần tôi mượn di động của Hải Băng,bạn ấy rất ngạc nhiên nhưng vân vui vẻ đưa cho tôi,chép một tấm hình của Vĩnh từ di động của nhỏ sang di động tôi,bất giác chột dạ,cảm giác mình bỗng giống như một tên trộm.Lén giấu cảm xúc áy náy của mình,tôi đem ảnh ra tiệm rửa,nhìn Vĩnh nheo mắt cười trong ảnh,tôi không tránh được cảm giác ghen tị trong lòng.
Tập giấy vẽ của tôi bắt đầu đựng đầy hình tôi vẽ Vĩnh,cũng được,chắc khá giống vì khi Hải Băng xuống bàn Ngọc mượn vở bài tập có nhìn chếch qua tập giấy vẽ của tôi,hơi sượng lại hỏi
-ai đấy?
-anh…anh trai tớ!-tôi lắp bắp trả lời,giống như tên trộm vừa thó tay vào món đồ rồi bị phát hiện,tôi cảm thấy xấu hổ với cô bạn kin khủng.
-Ưm,đẹp qúa 1 giống bạn trai tớ ghê!-hải Băng nheo mắt lại cười rồi lại huyên thuyên kể vài câu chuyện nhỏ về Vĩnh,rằng Vĩnh cũng thích những bức chân dung Băng tặng…Một nỗi buồn lại len lỏi vào trong.
4. Một buổi sáng đầu mùa thu,ngày sinh nhật,tôi đến trường rất sớm,ngồi ở chiếc ghế đá dưới hàng cây xào xạc lá rụng,nghĩ tới một số chuyện buôn và tình cảm đơn phương ngày một tồi tệ,quá chán trườn và mệt mỏi,tôi bật khóc.
5. Kiên ngồi xuống bên cạnh tôi,đưa cho tôi gói khăn giấy,lí nhí cảm ơn,tôi nhìn sượt qua chỗ cậu ấy.Kiên điển trai và cũng có tài,là bí thư lớp A1 ngay sát lớp tôi,cậu ấy vốn ga lăng,vui tính,rất biết quan tâm đến người khác,đặc biệt là các bạn nữ,hình như nhà cậu ấy chỉ cách nhà tôi một hay hai căn gì đókhông rõ,chỉ từng nghe loáng thoáng là thế.
-Tớ tên Kiên,cậu tên gì thế?-Kiên bắt chuyện
-ưm,tớ tên Hoài Niệm
-ôh,tên lạ nhỉ?một cái tên đẹp đó,nhưng buồn quá!
-…
-À mà chữ “niệm” trong tên cậu khó đọc riêng ra nhỉ?ngang phè phè…nhưng thế lại sướng,được gọi luôn là Hoài Niệm thì hay,như tên tớ là Minh Kiên hay đáo để nhưng chỉ gọi Kiên thôi,giảm bớt độ kiêu!-mặt Kiên mso xệch-ưm,thật xui xẻo nếu cậu gặp Phương lớp tớ,nó là dân Hải Dương chính gốcthể nào tên cậu cũng trở thành “Liệm” cho xem-cậu bạn lại láu cá cười.
Đó không phải lần đầu tiên có người bình luận về cái tên kì lạ của tôi,nhưng là người đầu tiên nói chuyện với tôi một cách tự nhiên và thoải mái như thế.Tôi thân với Kiên hơn từ hôm đó,cậu ấy tỏ ra quan tâm đặc biệt tới tôi như thể ấn tượng đầu tiên của tôi với cậu ấy đã quá mong manh,dễ vỡ.Kiên thỉnh thoảng vẫn ghé sang lớp mang theo mấy viên kẹo ngọt vị lạ cho tôi làm đám con gái trong lớp tò mò.tôi mở lòng hơn với Kiên,kể cho cậu ấy nghe về khung cửa sổ chìm đắm trong mùa thu của nhà tooui,về nỗi buồn của ba,về cửa hàng toàn tranh bề bộn và cả về tình cảm tôi dành cho Vĩnh,về tập vẽ ngày càng dày lên bởi những bức vẽ chân dung vĩnh,Kiên nói rất tuyệt tình: “Đừng đi mót thứ tình cảm của người khác”,tôi giận Kiên hai ngày,cậu ấy làm hòa trước,thế lại thân.
6. Tựa vào vai Kiên,tôi khóc òa lên,cả lớp đã về hết,căn phòng ngập tràn những bức tranh bung ra từ tập vẽ của tôi.Trống đánh tan trường từ lúc nãy,Hải Băng cùng một vài nhỏ khác trong lớp lại gần bàn tôi,Băng lật vài trang trong tập vẽ rồi nhìn tôi,ánh mắt nói lên sự giận dữ: “Cậu đừng vẽ Vĩnh nữa,tớ biết cả rồi,Hương đã nói với tớ cậu ra tiệm nhà bạn ấy rửa ảnh của Vĩnh…tớ không thích cảm giác có người nào đó vẽ hình bạn trai của mình!” rồi cậu ấy đập mạnh những bức tranh của tôi xuống bàn,bay tung lên.May mắn mà lúc đó Kiên đến,Hải Băng và mọi người bỏ về,chỉ còn Kiên ở lại bên tôi,gần như đang chở che cho tôi.
7. Sau hôm đó Kiên nói với mọi người rằng cậu ấy là bạn trai tôi,Kiên bảo tôi có thể giận nhưng cậu ấy thì không thể chịu đựng nổi cảm giác khi nhìn tôi khóc thêm một lần nào nữa…
-thế thì cứ bỏ mặt tớ đi…-tôi nhìn vào đôi mắt sâu thật sâu của Kiên
-Không được…tớ không muốn ai thấy cậu khóc
-Vì gì chứ?đâu có liên quan tới cậu?
-Ừ không liên quan,nhưng tớ thích thế,vì Hoài Niệm rất lạ,khóc mà lại đẹp hơn cả khi cười
-…-Tôi ngẩng mặt lên nhìn Kiên
-còn tớ chỉ cho phép một mình tớ nhìn thấy cậu đẹp như thế thôi,sẽ không cho ai nhìn thấy ngoài tớ…nhé…Hoài Niệm?
Tôi lảng mặt quay đi,Kiên kéo tay tôi lại,nói rõ ràng từng chữ một
-Làm bạn gái tớ thật nhé?
Tôi bật khóc.
8. Đó là một buổi sáng mùa thu trong veo nhất trong kí ức của tôi.tôi tên là Hoài Niệm,sinh vào mùa thu,một ngày mùa thu tôi gặp chàng trai yêu thương tôi,đón chào cậu ấy bằng những hạt nước mắt và nhận lời yêu thương cậu ấy cũng bằng nước mắt vào một ngày mùa thu.

♥ Xem thêm các Chủ đề cùng chuyên mục: